2.636 chữ · ~18 phút đọc
Dựa theo địa chỉ trên chứng minh nhân dân của Lang Mỹ Khê, Trần Phi và Tào Hàn Quần đến tận cửa để thông báo cho người nhà.
Về quy trình báo tử, nếu ở phương xa không còn cách nào khác mới phải gọi điện thoại, nếu ở cùng thành phố thì chắc chắn phải đến trực tiếp nơi ở, đây là quy định do sư phụ La Minh Thành đặt. Đổi vai mà nghĩ, khi nghe tin người thân qua đời, nếu trước mặt có một hai người bên cạnh thì nỗi đau cũng có chỗ để giải toả.
Trần Phi cực kỳ ghét việc này, cái câu “Người nhà bác/anh/chị…chết rồi” cậu không tài nào nói ra được. Đối diện với những cha mẹ già, đó là cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, là tuổi già hiu quạnh. Đối diện với những người vợ mất chồng, con nhỏ, đó là trụ cột gia đình sụp đổ, những ngày tháng sau này biết sống sao đây?
Lần đầu tiên sư phụ dẫn cậu đi báo tử, cậu ngậm một câu trong miệng suốt năm phút mà không nói nổi. Khoảnh khắc đó, cậu thậm chí thấy mình như đồng loã của hung thủ, mang cái tin tức thảm khốc này đập vào mặt những người nhà vô tội.
“Này, lát nữa cậu nói nhé.” Lúc xuống xe, Trần Phi nhắc Tào Hàn Quần một tiếng.
Tào Hàn Quần đóng sầm cửa xe, lườm cậu một cái cháy máy: “Cậu là Phó đội trưởng, đây là nhiệm vụ của cậu.”
“Thôi đi, giờ mới lôi cái danh Phó đội trưởng ra à? Tôi làm Đội phó bao lâu rồi mà chưa được nghe cậu gọi một tiếng “Đội phó Trần”.”
“Bao giờ cậu lên ngồi ghế của đội trưởng La, tôi đảm bảo sẽ gọi cậu là “Đội trưởng Trần”.”
“Ba năm tới thì dẹp đi, chừng nào vẫn còn án kỷ luật thì tôi không ngóc lên nổi đâu.”
Vừa nói, cả hai vừa đi vào lối lên cầu thang. Trên chứng minh nhân dân ghi phòng 301, họ leo lên tầng ba, Trần Phi nhấn chuông. Đợi một lúc thì cửa mở, một phụ nữ ngoài 50 tuổi xuất hiện. Thấy hai cảnh sát mặc đồng phục, bà có chút kinh ngạc.
“Các anh tìm ai?”
Tào Hàn Quần hỏi: “Chào bác, cho hỏi đây có phải nhà của Lang Mỹ Khê không ạ?”
“Ai cơ?”
“Lang Mỹ Khê ạ.”
“Không quen, các anh tìm nhầm nhà rồi.” Giờ thì người phụ nữ nhìn hai người như nhìn kẻ lừa đảo.
Trần Phi nghiêng đầu nhìn số nhà, đúng là 301, liền hỏi tiếp: “Đây có phải nhà số 5, dãy 6, đường Tử Vân không ạ?”
Người phụ nữ chần chừ gật đầu: “Đúng, nhưng ở đây không có ai họ Lang cả.”
“Bác là người thuê hay là chủ nhà ạ?”
“Đây là nhà phân phối của cơ quan chồng tôi, gia đình tôi ở đây gần 20 năm rồi.”
“…”
Trần Phi và Tào Hàn Quần nhìn nhau, chuyện này lạ thật, chẳng lẽ chứng minh nhân dân là giả?
“Không còn việc gì nữa chứ? Không còn thì tôi đóng cửa đây.”
“Vâng, xin lỗi đã làm phiền bác, chúng tôi-”
Tào Hàn Quần chưa nói dứt câu, cánh cửa đã “rầm” một tiếng, đóng sầm ngay trước mũi.
“Đấy, người ta coi hai anh em mình là quân lừa đảo rồi.” Anh cười khổ, quay sang hỏi Trần Phi: “Đi đồn công an khu vực tra sổ hộ khẩu nhé?”
“Đi thôi.”
Không còn cách nào khác, Trần Phi xoay người bước xuống cầu thang vốn đã dán đầy những tờ quảng cáo nhỏ lẻ.
Đến đồn công an tra cứu, quả nhiên không có người này. Cảnh sát tra hộ khẩu cho biết tòa nhà đó là khu tập thể của một nhà máy thuộc nhà nước, các hộ dân phần lớn đều quen biết nhau. Người ta đã bảo không có thì chắc chắn là cả khu không có ai họ Lang rồi. Kết quả xác minh của cảnh sát khu vực cũng trùng khớp, cả tòa nhà không có hộ nào họ Lang.
Vị cảnh sát cầm bản sao chứng minh nhân dân do ngân hàng cung cấp, xem xét kỹ rồi nói: “Cái này vẫn chưa đổi sang loại căn cước chip mới, có lẽ là đồ giả rồi. Trước đây làm giả chứng minh nhân dân dễ như chơi.”
Trần Phi thở dài thườn thượt. Dù loại căn cước công dân gắn chip mới khó làm giả đã bắt đầu được triển khai nhưng vẫn còn số lượng lớn chứng minh nhân dân cũ vẫn còn thời hạn, số lượng hàng giả là một con số khó lường. Rất nhiều tội phạm bỏ trốn đã lợi dụng việc này để ẩn náu suốt nhiều năm. Nhưng thời kỳ đó sắp kết thúc, với công nghệ chip chống giả mạo, bọn tội phạm sẽ ngày càng khó lẩn trốn.
Thu lại bản sao, Trần Phi khách sáo: “Vâng, cảm ơn anh, để chúng tôi đi tra cứu thêm.”
Ra khỏi đồn, hai người đứng bên đường châm thuốc, mặt mày ủ rũ. Thông tin cá nhân là giả, đồng nghĩa với việc mọi thứ trở về con số không, ngay cả nhân chứng để hỏi cũng không có. Năm người khách trước đó cũng một mực khẳng định chưa từng thấy “Lang Mỹ Khê”.
Vậy cô ta từ đâu tới? Đến Ngân Đô Hoa Thường để gặp ai? Uống rượu với ai? Và tại sao lại chết trong lối thoát hiểm với vết thương trên đầu?
Tất cả đều là ẩn số.
Nhìn đồng hồ, Tào Hàn Quần đề nghị: “Kiếm chỗ ăn cái gì đã, gần 8 giờ tối rồi.”
“Cậu về nhà ăn đi, tôi phải vào bệnh viện một chuyến.”
“Thăm anh rể cậu à?”
“Thăm hắn làm gì? Tôi đi thăm chị tôi.”
“Tôi nói thật, cậu đừng có làm căng quá với anh rể. Biết đâu sau này chị cậu lại không ly hôn, người ta là vợ chồng, cậu là em trai nhảy vào làm dữ quá sau này lại thành người ngoài khó xử.”
Trần Phi biết lời Tào Hàn Quần là đúng với thực tế. Mấy năm phá án cậu đã gặp không ít trường hợp nếu chồng ngoại tình, phụ nữ chọn ly hôn không nhiều nhưng nếu vợ ngoại tình thì 90% đàn ông sẽ chọn ly hôn. Có nhiều nguyên nhân sâu xa nhưng cậu tin Trần Huệ không phải người cam chịu.
“Dù sao tôi cũng sẽ không để chị mình chịu nhục.”
Dập tàn thuốc vào thùng rác, Trần Phi đi về phía bãi đỗ xe.
Sau khi đưa Tào Hàn Quần về nhà, Trần Phi lái xe đến bệnh viện. Tống Sâm đang ở phòng hồi sức tích cực, các chỉ số sinh tồn tạm ổn định nhưng bác sĩ yêu cầu người nhà phải túc trực 24/24 nên Trần Huệ vẫn ở lại bệnh viện. Sợ chị không kịp ăn uống, Trần Phi mua ít bánh mì mang vào, đến nơi lại thấy Triệu Bình Sinh ở đó, còn mang theo cả cơm tối cho chị.
“Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi nghĩ chị chưa kịp ăn gì nên mang ít đồ qua.” Triệu Bình Sinh kéo ghế cho Trần Phi ngồi cạnh chị gái: “Cậu cũng chưa ăn đúng không? Để tôi xuống mua cho nhé?”
“Thôi, tôi có bánh mì rồi.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Trần Phi ngồi xuống, nhìn vào hộp cơm trong tay chị gái, cơm trắng, rau ngó xuân xào tỏi, mướp xào trứng, gà kho tàu, thêm cả cá diêu hồng chiên. Đây không phải kiểu cơm hộp mua vội qua loa mà rõ ràng là đồ tự nấu chuẩn bị kỹ lưỡng.
Thật sự rất có tâm. Cậu cảm kích nhìn Triệu Bình Sinh.
“Cảm ơn cậu, Bình Sinh, công việc bận rộn thế mà vẫn nhớ đến chị.” Trần Huệ tiều tụy thấy rõ. Chị nhìn túi bánh mì của Trần Phi rồi đưa hộp cơm qua: “Thằng kia, mày ăn cái này đi, chị không đói lắm.”
Trần Phi đẩy lại, vẻ mặt vờ như ghen tị: “Thôi, đồ lão Triệu cất công nấu cho chị, em không dám ăn đâu.”
“Tôi không nghĩ cậu sẽ tới, nếu không tôi đã mang thêm một phần rồi.” Triệu Bình Sinh vội vàng phân bua.
“Được rồi, số tôi là số gặm bánh mì mà.” Trần Phi nhếch mép cười nhạt, rồi hạ thấp giọng hỏi: “Chị, chuyện Tống Sâm là thế nào? Hắn có người phụ nữ khác bên ngoài thật à?”
Đặt miếng mướp vừa gắp xuống hộp cơm, Trần Huệ thở dài: “Cơ quan chị bắt đầu cho nhân viên mua cổ phần, tiền mặt chị không đủ nên định rút một sổ tiết kiệm. Kết quả lúc kiểm tra mới thấy một khoản 50 triệu đã bị rút từ một tháng trước. Chị hỏi lão Tống, anh ta bảo cho bạn mượn. Chị đòi xem giấy nợ thì anh ta không đưa ra được, còn cãi nhau với chị một trận…Mày biết lão Tống rồi đấy, chuyện tiền nong anh ta còn kỹ hơn cả chị, không bao giờ động vào tiền khi chưa bàn bạc, huống hồ lại không có giấy nợ. Nhưng lúc đó chị chưa nghĩ đến chuyện kia, chỉ nghĩ chắc anh ta sĩ diện không dám đòi bạn viết giấy…”
“Rồi một tối nọ anh ta nhận một cuộc điện thoại, bảo phải đi đón Giám đốc ở nhà hàng, vội vội vàng vàng đi ngay. Chị thấy có vấn đề nên giả vờ gọi nhầm cho ông Giám đốc, hỏi xem ông ấy đang ở đâu, người ta bảo đang ở nhà.”
Triệu Bình Sinh thầm cảm thán, đúng là chị gái của cảnh sát hình sự, giác quan ghê thật.
Trần Phi nhíu mày: “Rồi sao nữa chị?”
“Chị liền xuống lầu bắt taxi bám theo xe lão Tống, bám đến tận Ngân Đô Hoa Thường. Chỗ đó hai đứa biết rồi chứ? Là một hộp đêm!”
Cả Trần Phi và Triệu Bình Sinh đều sững sờ. Ngân Đô Hoa Thường, chẳng phải là nơi Lang Mỹ Khê bỏ mạng sao?
“Nếu anh ta đưa đón Giám đốc thì chị không nói làm gì, nhưng anh ta đi một mình. Cái nơi đó là chỗ mà anh ta có thể vào nổi sao?” Trần Huệ càng nói càng tức, đặt mạnh đôi đũa xuống: “Chị cố trấn an mình là chắc anh ta đi đón khách hộ giám đốc nên ngồi chờ trong taxi hơn nửa tiếng. Cuối cùng thấy anh ta ra ngoài, dắt theo một con ả trang điểm đậm, mặc đồ hở hang, chân dài miên man leo thẳng lên xe anh ta.”
Triệu Bình Sinh vội vặn chai nước khoáng đưa cho chị: “Chị, đừng kích động, uống miếng nước đã.”
Trần Huệ uống một ngụm rồi kể tiếp: “Chị nghĩ bụng bắt trộm phải bắt tận tay, bắt gian phải bắt tại trận nên bám theo xem họ đi đâu. Sau đó lão Tống chở cô ta đến cửa một khách sạn, cô ta xuống xe còn anh ta thì không lên. Chị không biết anh ta định đi đâu nên gọi điện xem, anh ta bảo vừa chở người xong đang về nhà. Chị liền giục taxi chạy đường tắt về nhà trước anh ta vài phút để không bị phát hiện.”
Trần Phi trừng mắt, thầm nghĩ: Chị bám đuôi chuyên nghiệp không kém gì bọn em theo dõi nghi phạm!
“Sau đó chị bám theo vài ngày nữa, lại thấy anh ta đi đón cô ả một lần nữa. Chị chịu không nổi nên ngửa bài luôn. Anh ta bảo chị nghĩ nhiều, nói đó chỉ là bạn, không dám nói thật vì sợ chị đa nghi…” Trần Huệ thở dài: “Chị chưa bao giờ nghi ngờ anh ta nhưng lời giải thích đó ai mà tin nổi? Hai đứa cũng là đàn ông, hai đứa nói xem, một người đàn ông đêm hôm đến hộp đêm đón một người đàn bà lẳng lơ thì có thể là bạn bình thường không?”
“Em không có loại bạn đó rồi.”
Trần Phi lập tức xua tay, Triệu Bình Sinh bên cạnh cũng gật đầu lia lịa. Với họ, chuyện Tống Sâm đến những nơi như hộp đêm đón khách không lạ, vì nghề tài xế ngân hàng hay phải tiếp xúc với giới nhà giàu. Nhưng theo lời chị Huệ, cô ta giống như một nhân viên tiếp rượu, Tống Sâm một mình đến đón cô ta thì rõ ràng không bình thường.
“Chị, chị xem có khi nào…anh rể giúp khách hàng đi đón cô ta không?” Triệu Bình Sinh cẩn trọng đưa ra giả thuyết dựa trên kinh nghiệm nghề nghiệp.
“Còn khoản 50 triệu kia nữa? Anh ta cũng không giải thích được.”
Đến đây, Trần Phi và Triệu Bình Sinh liếc nhìn nhau, qua lại với gái hộp đêm, chi tiêu tăng đột biến, nhìn kiểu gì cũng ra dấu hiệu ngoại tình.
Trần Phi vo tròn mẩu giấy gói bánh mì, đứng dậy: “Vậy chị còn quan tâm hắn sống chết làm gì, đi, em đưa chị về.”
“Chị đã báo cho anh cả của anh ta rồi, đợi người đến rồi chị mới về.” Trần Huệ bất lực lắc đầu: “Dù sao anh ta cũng là bố cái Đá, ngộ nhỡ có chuyện gì, con bé sẽ đau lòng lắm…”
“Vậy em ở đây đợi với chị.”
“Thôi, hai đứa đi đi, về nghỉ sớm đi, chạy án cả ngày mệt rồi.”
Trần Phi không chịu, nhất quyết ở lại chờ cho đến khi anh trai Tống Sâm tới. Cậu chẳng nể nang gì nhà chồng chị gái, gặp mặt cũng không thèm chào hỏi lấy một câu. Dù sao cũng là nhà họ Tống có lỗi với nhà họ Trần, sau này chia tài sản có khi còn phải cãi nhau to.
Xuống đến sảnh, Trần Huệ bảo chị tự bắt xe về được rồi nhưng Trần Phi không chịu, nhất định phải đưa về tận nhà. Khi mở cửa ghế sau, Trần Huệ thấy trên ghế chất đầy mấy túi giấy đựng tài liệu, chị đẩy chúng sang một bên để ngồi. Không cẩn thận, một túi bị rơi xuống sàn xe, một xấp ảnh văng ra khỏi miệng túi.
Triệu Bình Sinh nghe tiếng động liền xoay người từ ghế phụ để nhặt lại. Đó là ảnh hiện trường và vật chứng, không được cho người ngoài xem, nhất là những tấm ảnh thi thể đầy máu me sẽ gây kích động mạnh.
Nhưng Trần Huệ đột nhiên thốt lên: “Khoan đã, Bình Sinh, cái tấm ảnh cậu vừa cầm ấy, cho chị xem lại chút.”
“Dạ?” Triệu Bình Sinh sững người, tay vẫn đang cầm tấm ảnh.
“Tấm ảnh có cái váy ấy.” Trần Huệ ra hiệu, giọng chị trở nên dồn dập.
Triệu Bình Sinh chần chừ nhìn Trần Phi, thấy cậu gật đầu mới đưa tấm ảnh cho chị. Đó là ảnh chụp chiếc váy sau khi đã được cởi ra khỏi người nạn nhân, không có thi thể trong ảnh.
Dưới ánh đèn lờ mờ trong xe, Trần Huệ nhìn chằm chằm tấm ảnh, đôi lông mày chị nhướn lên, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng: “Cái này…cô ả mà lão Tống đi đón mặc đúng cái váy này. Chuyện này là sao, cô ta chết rồi à?”
“?????????????”
Nói thật, Trần Phi chưa bao giờ muốn chị gái mình phải đi nhận diện thi thể qua ảnh như thế này cả.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.