3.193 chữ · ~22 phút đọc
Khi Miêu Hồng đã trang điểm xong bước ra từ phòng nghỉ, đám đàn ông trong văn phòng đều được một phen mắt tròn mắt dẹt.
Ngay cả người từng trải như Đội trưởng La cũng phải cảm thán: “Con bé này mà không dấn thân vào showbiz đúng là phí của trời.”
Tào Hàn Quần còn ghé tai nói nhỏ với Trần Phi rằng, khoảnh khắc Miêu Hồng đẩy cửa bước vào, anh cứ ngỡ Lâm Thanh Hà vừa xuất hiện.
Trần Phi thấy anh ta hơi quá lời, nét mặt Miêu Hồng không giống Lâm Thanh Hà cho lắm, nhưng khuôn mặt anh khí ngời ngời đó sau khi được những đường nét trang điểm tô điểm cho mềm mại lại, quả thực có cái thần thái vừa chính vừa tà, đầy mê hoặc của Lâm Thanh Hà trong vai Đông Phương Bất Bại năm nào.
Chỉ có điều, đẹp thì đẹp thật nhưng Triệu Bình Sinh cảm thấy Miêu Hồng vẫn thiếu một chút lẳng lơ. Nói thẳng ra là cái chất cảnh sát trong người cô vẫn đậm quá, ánh mắt sắc lẹm như dao, kẻ nào định tới gần mà bị cô lườm một cái, mười thằng hết chín thằng vắt chân lên cổ chạy, thằng còn lại chắc cũng chẳng dám lại gần.
Thế nhưng cái đội toàn lũ đàn ông thô kệch này muốn dạy cho Miêu Hồng nghệ thuật quyến rũ đàn ông trong thời gian ngắn, rõ ràng không ai đủ trình cả.
Tính đi tính lại, Trần Phi nảy ra một ý kiến: “Hay gọi Mai Tú Chi tới đi, mụ ta chắc chắn sẽ huấn luyện được Miêu Hồng.”
Cái ý kiến này tuy hơi dị nhưng hiện tại đúng là không còn ai hợp hơn. Cũng không lo lộ bí mật, vì Mai Tú Chi chưa từng gặp Miêu Hồng, càng không biết họ định để cô đi làm gì.
Trần Phi bàn với Đội trưởng La và được ông đồng ý, sau đó gọi điện đưa Mai Tú Chi về thẳng nhà riêng của mình. Việc này không tiện làm ở Cục, nơi người ra kẻ vào toàn cảnh sát, sợ Mai Tú Chi bị gượng sẽ không phát huy được sở trường.
Tám giờ rưỡi tối, Mai Tú Chi đến đúng hẹn. Giờ thì Triệu Bình Sinh càng tin chắc mụ này đã phải lòng Trần Phi, gọi một tiếng là có mặt ngay, chứ gặp người khác chắc mụ đã lặn mất tăm rồi.
Vừa thấy Miêu Hồng, mắt Mai Tú Chi sáng lên, mụ khen lấy khen để: “Vẻ đẹp từ trong xương tủy chứ không chỉ ở làn da, con bé này đúng là một mỹ nhân trời sinh.”
Trần Phi để ý thấy hôm nay mụ đánh phấn hơi dày, mụ cười một cái những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ hơn hẳn trước đây. Quan sát kỹ một hồi, cậu thấy cạnh hốc mắt mụ có một vết trầy xước ẩn hiện sắc xanh tím, hóa ra lớp trang điểm dày kia là để che đi vết thương này.
Dẫn mụ ra ngoài ban công, Trần Phi châm cho điếu thuốc rồi hỏi: “Bà bị đánh à?”
Ánh mắt Mai Tú Chi khựng lại, mụ nghiêng đầu phả khói thuốc để che đi sự bẽ bàng trên khuôn mặt: “Không có gì, chuyện thường như cơm bữa thôi.”
“Thằng nào làm?” Trần Phi cụp mắt, tay “tạch tạch” quẹt cái bật lửa. Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong đôi mắt hổ sâu thẳm, lóe lên những tia sáng sắc lạnh.
“Anh cảnh sát Trần này, anh đừng tỏ ra quan tâm tôi như thế. Chuyện này anh không quản nổi, cũng không đáng để quản đâu.” Mai Tú Chi thở dài buồn bã, khóe mắt vương chút sầu muộn, “Đừng nói là chủ trì chính nghĩa, ngay cả khi tôi muốn chạm nhẹ vào cái đuôi của chính nghĩa thôi cũng phải trả cái giá tương tự rồi…Anh là người tốt, là người đàn ông tử tế, còn loại đàn bà như tôi, không xứng để anh phải bận lòng.”
Trần Phi không trả lời ngay, im lặng hồi lâu mới hỏi: “Có phải vì khoản nợ mười lăm vạn của Tống Sâm không?”
Làm nghề nhiều năm, cậu quá hiểu những ngóc ngách tối tăm này. Đàn bà ra mặt mồi chài, đàn ông đứng sau cấp vốn bảo kê. Mười lăm vạn không phải con số nhỏ, Mai Tú Chi dám tuyên bố xóa nợ, tiền không thu về được thì làm sao báo cáo với cấp trên. Không biết mụ đã bịa lý do gì để chống chế, nhưng rõ ràng cái giá phải trả không hề dễ chịu.
Quả nhiên, Mai Tú Chi khựng lại, một lát sau mụ ngước mắt nhìn cậu đầy kinh ngạc: “Anh cài máy nghe lén trên người tôi à?”
Không buồn phủ nhận, Trần Phi nhét cái bật lửa vào túi quần, nhìn chòng chọc vào đôi mắt có phần vẩn đục vì lối sống về đêm của mụ, trịnh trọng nói: “Dù việc bà làm không vẻ vang gì, nhưng tôi khinh nhất loại đàn ông đánh đàn bà. Thằng đó còn dám động tay động chân với bà hay mấy cô gái bên cạnh bà lần nữa, cứ gọi cho tôi, tôi sẽ tống cổ nó vào trại cho nó biết thế nào là đàn ông đích thực.”
Mai Tú Chi vừa định mỉm cười cảm ơn thì cánh cửa kính ban công bị gõ vang, Triệu Bình Sinh thúc giục họ hút nhanh rồi vào nhà, Miêu Hồng đang chờ.
Khi Mai Tú Chi dẫn Miêu Hồng vào phòng ngủ đóng cửa lại, Triệu Bình Sinh ngồi xuống ghế sofa, quay sang nhìn Trần Phi đang mải mê trả lời tin nhắn.
Cảm nhận được có ánh mắt đang đóng đinh trên mặt mình, Trần Phi nhếch mép: “Có gì thì nói, đừng nhìn tôi chằm chằm như thế, kinh bỏ mẹ.”
“Cậu cũng rảnh rỗi sinh nông nổi nhỉ, toàn lo chuyện bao đồng.” Vừa nãy Triệu Bình Sinh đã nghe hết cuộc đối thoại, dựa trên sự hiểu biết về Trần Phi, hắn cần phải nhắc nhở: “Đừng dây dưa quá sâu với loại người đó, coi chừng dính phốt đấy.”
Tiếng bấm điện thoại “tạch tạch” vang lên, một hồi lâu sau, Trần Phi mới ngẩng đầu nhìn vào cái bể cá kê sát tường. Trong đó không có cá, thậm chí không có nước, chỉ có lớp sỏi trắng dưới đáy khô khốc vì thiếu sự chăm sóc. Cái bể này là quà tân gia Triệu Bình Sinh tặng cậu, từng có rất nhiều loài cá cảnh nhiệt đới rực rỡ, nhưng cậu bận quá, cứ đi biền biệt mười ngày nửa tháng mới về, không có thời gian hầu hạ những sinh vật mỏng manh đó, chưa đầy hai tháng cá đã chết sạch.
“Lão Triệu này.”
“Ơi?”
“Lúc nào rảnh đi mua cho tôi mấy con cá đi.”
Đang nói chuyện Mai Tú Chi, tự nhiên Trần Phi lại đá sang chuyện mua cá làm Triệu Bình Sinh ngớ người: “Không phải cậu bảo không nuôi nữa à? Mà tôi lấy đâu ra lúc nào rảnh chứ…”
Trần Phi vung tay ném cho hắn điếu thuốc, mắt cười lấp lánh: “Hồi trước có cá, những lúc rảnh tôi hay ngồi trước bể cá cả tiếng đồng hồ để đầu óc trống rỗng, chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ nhìn cá thôi… Mấy con cá đó cũng hay lắm, hễ tôi ngồi xuống là chúng bơi lại gần. Không biết qua lớp kính và làn nước, tôi sẽ trông như thế nào trong mắt chúng nhỉ? Chắc sẽ giống một cái túi đựng thức ăn khổng lồ chăng.”
Tay kẹp thuốc khựng lại, Triệu Bình Sinh khẽ mỉm cười hiểu ý.
Trần Phi đang đáp lại lời nhắc nhở của hắn. Loại người như Mai Tú Chi có thể đào tạo dần dần thành một tay cơ sở cung cấp tin tức. Nuôi tay cơ sở cũng giống như nuôi thú cưng vậy, phải đối xử tốt với họ, cho họ ăn, nhưng không được phạm quy, càng không thể dùng tiền để mua chuộc. Cái kiểu trung thành mua bằng tiền sẽ không bao giờ bền vững. Vậy làm sao để đối phương tự nguyện làm việc cho mình? Cách tốt nhất chính là đánh vào tình cảm.
Không khó để hình dung, một người đàn bà lăn lộn giữa đám đàn ông quyền lực như Mai Tú Chi đã nhìn thấu nhân tình thế thái, thứ có thể làm mụ cảm động có lẽ là sự chân thành, thấu hiểu nỗi yếu đuối và uất ức của mụ mà thôi.
“Dù sao cậu cũng phải biết chừng mực, nhỡ đâu mụ ta yêu cậu thật lòng rồi báo hại cậu một phen gái theo trai trốn chạy trong đêm thì cậu tính sao?” Triệu Bình Sinh đón lấy ánh lửa từ chiếc bật lửa của Trần Phi, cảm thấy điếu thuốc hôm nay có vị hơi…chua.
Trần Phi cười khẩy phả khói thuốc: “Cậu làm như tôi là tờ nhân dân tệ ấy, ai gặp cũng mê chắc?”
“….”
Triệu Bình Sinh liếc mắt nhìn sang, thầm nghĩ.
À, không biết đấy thôi, trong mắt tôi, cậu đúng là tờ nhân dân tệ đấy.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Phải công nhận trình độ chuyên môn của Mai Tú Chi đúng là đỉnh của chóp. Chỉ sau một giờ đồng hồ, Miêu Hồng bước ra đã mang một thần thái hoàn toàn khác. Vẻ anh khí vẫn còn đó, nhưng trong từng cử chỉ lại thêm vài phần lả lướt khó cưỡng, đôi mắt sắc sảo ngày nào giờ đây đã thấp thoáng cái nhìn đa tình như cái móc câu.
Mọi thứ đã sẵn sàng, sau khi nắm rõ quy luật đi lại của Tần Vĩ, chiến dịch câu cá chính thức bắt đầu. Địa điểm thả mồi là một hộp đêm nổi tiếng, khách hàng chủ yếu là giới trẻ. Để bảo vệ Miêu Hồng, Trần Phi chọn ra bốn chiến sĩ trẻ tuổi đóng giả làm khách chơi, sẵn sàng hỗ trợ Miêu Hồng rút lui nếu có biến.
Trần Phi và Triệu Bình Sinh cũng thâm nhập vào quán, dù sao hai người tút tát lại một chút có thể tạm coi là hạng thanh niên già, miễn đừng ra sàn nhảy làm trò cười là được. Sợ uống rượu vào hỏng việc, mỗi người gọi một ly cocktail không cồn, kết quả bị cô nàng tiếp rượu tặng cho một cái lườm không hề nhẹ.
Trong không gian ánh sáng mờ ảo, nhịp trống dồn dập đinh tai nhức óc, sàn nhảy là một cảnh tượng bát nháo. Thấy Miêu Hồng chỉ mất chưa đầy mười lăm phút đã câu được Tần Vĩ ra nhảy cùng, Trần Phi chân thành khen ngợi: “Lão Triệu, đồ đệ của cậu đúng là thiên tài, cô ấy bảo lần đầu vào hộp đêm mà, sao thấy không giống lắm.”
“Đã được sư phụ đích thân chọn thì phải có bản lĩnh chứ.”
Triệu Bình Sinh bưng ly cocktail quan sát xung quanh. Hắn cố ý chọn lúc Tần Vĩ đi chơi lẻ không có Khấu Kim Kỳ, nhưng quanh gã vẫn còn đám bạn, hắn lo chúng sẽ tụ tập trêu chọc hay động tay động chân với Miêu Hồng. Bất chợt, ánh mắt hắn chạm phải một ánh mắt khác từ phía bên kia sàn nhảy. Hắn hơi sững người, không tự chủ được mà rướn về phía trước.
Người kia là…
Người đó nhìn hắn vài giây rồi bỗng đứng dậy, đi thẳng về phía họ. Khi tới gần, nhìn rõ những đường nét trên khuôn mặt, những ký ức chôn sâu bỗng chốc ùa về rõ rệt, Triệu Bình Sinh chết lặng cả người. Hắn không kịp tránh nữa, người đó đã đứng ngay trước mặt:
“Triệu Bình Sinh? Là cậu phải không?”
Đang làm nhiệm vụ mà gặp người quen thì đúng là hết cứu. Trần Phi thấy có người nhận ra Triệu Bình Sinh, đôi mày cau lại đầy vẻ khó chịu. Người này rõ ràng là nam giới mà giọng nói lại mềm mỏng quá mức, thêm cả cái áo sơ mi lụa hồng phối với quần trắng, trông cứ…ái ái thế nào ấy.
“À, ừ, lâu rồi không gặp.” Triệu Bình Sinh gượng gạo nặn ra một nụ cười, dưới ánh mắt đầy nghi hoặc của Trần Phi, hắn giới thiệu: “Cái đó…đây là bạn học cũ thời cấp ba của tôi, Lục Địch…còn đây là đồng nghiệp của tôi, Trần Phi.”
“Chào anh.” Lục Địch mỉm cười chào Trần Phi, ánh mắt có phần mờ ám cứ đảo qua đảo lại giữa Triệu Bình Sinh và Trần Phi.
Trần Phi bị nhìn đến mức gai người, chỉ gật đầu một cái coi như chào lại. Sợ nảy sinh thêm chuyện không hay, cậu dặn Triệu Bình Sinh: “Lão Triệu, hay là hai người ra ngoài ôn chuyện đi, ở đây ồn quá.”
Triệu Bình Sinh chỉ chờ có thế để tách Lục Địch ra khỏi tầm mắt Trần Phi, hắn lập tức đặt ly xuống dắt Lục Địch ra cửa sau.
Nhìn theo bóng dáng như đang trốn chạy của đồng chí họ Triệu, Trần Phi nâng ly lên nhấp một ngụm, rồi nhăn mặt. Mẹ kiếp, đắng ngắt, khó uống kinh khủng.
Đứng ở con hẻm nhỏ ngoài cửa, Lục Địch ngắm nhìn cậu bạn cũ từ đầu đến chân, cười hỏi: “Này, cảnh sát cũng được đi chơi ở chỗ này à?”
“À, cái đó…không sao.” Triệu Bình Sinh sao có thể nói là đang làm nhiệm vụ được, hắn vội đánh trống lảng: “Không phải cậu ra nước ngoài ư? Về khi nào thế?”
“Về được hơn hai năm rồi, không biết cậu vẫn làm việc ở đây, nếu không đã sớm liên lạc rồi.” Gặp lại bạn cũ mà chẳng thấy vui vẻ gì, ánh mắt Lục Địch hơi lảng đi, dường như vẫn muốn nhìn xuyên qua cánh cửa để nghiên cứu về Trần Phi, “Người kia…thực sự là đồng nghiệp của cậu à?”
“Ừ.”
“Tôi cứ tưởng là đối tượng của cậu chứ.”
Vành tai đỏ rực lên, Triệu Bình Sinh vội vã lắc đầu. May mà cậu ta không hỏi trước mặt Trần Phi, nếu không tối nay hắn coi như xong đời.
Lục Địch từ nhỏ đã yểu điệu, hồi đi học vì lời ăn tiếng nói cứ như con gái nên không ít lần bị đám con trai trong lớp bắt nạt. Ai cũng gọi cậu ta là “bê đê”, theo cách nói bây giờ là thuộc phía “nữ” trong mối quan hệ đồng giới.
Thực tế Lục Địch đúng là người đồng tính, cậu ta đã nhận thức rõ xu hướng của mình từ sớm. Cậu ta rất thông minh, thành tích xuất sắc, nhưng những kẻ ghen ghét lại lấy đó làm lý do để bắt nạt cậu ta thậm tệ hơn. Chính là bạo lực học đường bây giờ.
Lúc đó Triệu Bình Sinh là lớp trưởng, thấy ai bắt nạt Lục Địch hắn lại đứng ra bảo vệ. Có thể nói, hắn là người bạn duy nhất của Lục Địch ở trường.
Thế nhưng tình bạn này đã biến tướng vào một đêm mưa sau kỳ thi đại học.
Trong bữa tiệc chia tay trước khi mỗi người một ngả, Lục Địch đã say, Triệu Bình Sinh cũng ngà ngà, nhưng không say đến mức không biết mình làm gì.
Cái sự mạo hiểm thử lòng của Lục Địch đã giúp hắn nhận ra chính con người mình một cách triệt để. Sau đó họ đi học đại học ở những thành phố khác nhau, ai nấy đều bận rộn rồi dần dần mất liên lạc.
Hồi tưởng lại thời niên thiếu ngông cuồng, Triệu Bình Sinh ngoài sự ngượng ngùng muốn chết ra thì không còn cảm giác nào khác.
“Vậy giờ cậu vẫn ở một mình à?” Lục Địch hỏi.
“Ừ.”
“Tôi cũng vậy.”
“Thế à.”
Im lặng một lúc, Lục Địch lựa lời: “Có phải cậu không vui khi thấy tôi không?”
Triệu Bình Sinh lập tức thanh minh: “Không có, không có, tôi chỉ là…tôi…cái đó..mọi người quanh tôi không ai biết chuyện đó…nên…”
“Tôi hiểu.” Lục Địch cười thoải mái, “Cho tôi xin số điện thoại đi, khi nào rảnh mình đi ăn một bữa.”
“Được.”
Triệu Bình Sinh lấy điện thoại ra, bấm số theo lời Lục Địch rồi gọi lại để đối phương lưu số mình. Vừa mới lưu xong số vào danh bạ thì cửa sau hộp đêm bất ngờ đẩy ra, Trần Phi thò đầu ra bảo: “Này lão Triệu, đến lúc đi rồi.”
Đang nói chuyện, cậu thấy bạn cũ của Triệu Bình Sinh quay lại cười tủm tỉm với mình, cậu gật đầu xã giao.
Không biết có phải ảo giác không, cậu cảm thấy ánh mắt của tên này cứ như muốn l*t s*ch quần áo của mình ra vậy.
Chào tạm biệt Lục Địch, hai người tức tốc chạy ra bãi lấy xe.
Lên xe, Trần Phi nổ máy lái ra khỏi vị trí, hòa vào dòng xe cộ vẫn còn đông đúc trong đêm. Làm nhiệm vụ theo dõi không giống như truy đuổi tội phạm, không được rú còi cảnh sát, đường đông phải chấp nhận kẹt xe. Liên lạc qua đàm thoại xong, Trần Phi nói: “Tần Vĩ dắt Miêu Hồng lên taxi rồi, cô ấy vừa báo tin trên người thằng ranh đó có th**c l*c, Tào Hàn Quần đang bám theo sau rồi, chỉ chờ đến chỗ vắng là úp sọt nó thôi.”
“Thế thì đỡ rồi.” Triệu Bình Sinh cảm thấy nhẹ nhõm, dính đến m* t** là có lý do chính đáng để bắt người rồi.
“Đừng có mừng vội, tối nay phải thức trắng đêm nữa đấy.”
“Thức trắng ở Cục còn sướng gấp nghìn lần ngồi canh trong xe lo thấp thỏm.”
“Cũng đúng.” Trần Phi dừng lại một chút, đột ngột đổi chủ đề, “Mà này, cái người bạn học của cậu ấy, khí chất trông lả lướt ghê nhỉ.”
“À, hồi đi học cậu ta đã thế rồi, cứ như con gái ấy…”
Triệu Bình Sinh không muốn lôi chuyện Lục Địch ra nói chút nào, nhưng Trần Phi vẫn cứ lảm nhảm: “Trường tôi trước cũng có một đứa, không bao giờ chơi với con trai, cứ tan học là tót vào đám con gái, còn hay mặc mấy cái áo hoa hòe hoa sói, đám con trai toàn gọi là “thằng bê đê.”
“ĐỪNG GỌI CẬU ẤY NHƯ THẾ!”
Tiếng quát khẽ bất ngờ làm Trần Phi giật mình, cậu liếc nhanh sang Triệu Bình Sinh, chỉ thấy khuôn mặt đối phương sa sầm lại, những thớ cơ bên dưới ánh đèn đường căng cứng.
Đây là….giận rồi sao?
Không khí trong xe bỗng chốc trở nên nặng nề.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.