2.933 chữ · ~20 phút đọc
Việc bắt giữ Tần Vĩ diễn ra nhanh chóng đến mức không ngờ, thậm chí chẳng kịp để nhóm Tào Hà Quần ra tay.
Theo kế hoạch ban đầu, khi Miêu Hồng và Tần Vĩ vừa xuống taxi, Tào Hàn Quần sẽ dẫn quân ập đến kiểm tra người tìm thuốc rồi áp giải về đồn. Ai ngờ vừa bước xuống xe, gã Tần Vĩ đã bắt đầu giở trò sàm sỡ với Miêu Hồng.
Bên này xe của Tào Hàn Quần còn chưa kịp dừng hẳn đã thấy Miêu Hồng vung tay làm một cú quật qua vai, cho Tần Vĩ hôn đất ngay giữa phố. Động tác dứt khoát, gọn gàng đến mức tưởng đâu Tần Vĩ không phải tên đàn ông cao mét tám lực lưỡng mà chỉ là một cái bao rỗng.
Lúc Tào Hàn Quần chạy đến còng tay người, giày cao gót của Miêu Hồng vẫn đang đạp lên mặt Tần Vĩ. Gã ngã đến mức mặt mũi lấm lem bụi đất, bị Tào túm cổ áo lôi dậy thì cứ thế gào lên: “Mấy người còng tôi làm gì? Con mụ này đánh tôi trước mà!”
Tào Hàn Quần không thèm nói nửa lời với loại này, anh thuần thục thọc tay vào túi quần gã lôi ra một gói th**c l*c, giơ thẳng trước mặt gã quát lớn: “Thế cái này là cái gì?!”
“Cái…cái này…” Tần Vĩ lạnh cả sống lưng, tròng mắt đảo liên hồi, “Là…là…”
“Bớt lải nhải! Giải đi!”
Đẩy gã cho các chiến sĩ khác xong, Tào quay sang hỏi Miêu Hồng đang mải lục lọi tìm gì đó trong túi xách: “Sao tự nhiên em lại quật ngã nó thế?”
“Nó dám sờ mông em, em không nhịn được.” Miêu Hồng vừa lục túi vừa nhíu mày lầm bầm: “Ơ…em nhớ là có mang theo mà nhỉ…”
Lời chưa dứt, một chiếc dây thun buộc tóc màu đen được lồng vào năm đầu ngón tay đưa tới trước mặt cô. Cô hơi sững người, ngước nhìn Tào Hàn Quần rồi lưỡng lự nhận lấy.
“Nhà có con gái nên tôi quen để mấy cái trong túi quần, lúc buộc tóc cho nó đỡ phải đi tìm khắp nơi.”
Tào Hàn Quần tự giác giải thích rồi lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách. Miêu Hồng đang mặc chiếc áo bó sát cổ khoét sâu, vòng eo thon gọn săn chắc hiện rõ dưới ánh đèn đường mờ ảo, mỗi lần cô giơ tay lên là đường cong gợi cảm lại thấp thoáng ẩn hiện.
“Anh là một ông bố tốt.”
Búi lại mái tóc đen xõa trên vai cho gọn gàng, Miêu Hồng mỉm cười cảm kích. Cô có nghe đồng nghiệp trong đội kể Tào Hàn Quần là gà trống nuôi con nhiều năm nay vì vợ mất sớm. Đúng là không dễ dàng gì, một người đàn ông thô kệch lại phải chăm chút cho con gái từng li từng tí, không biết đôi bàn tay thô kệch ấy đã học cách tết tóc cho con như thế nào.
Đúng lúc này điện thoại của Tào Hàn Quần reo lên, là Triệu Bình Sinh gọi hỏi tình hình. Hắn và Trần Phi đang bị kẹt ở đường cao tốc trên cao vì có vụ va chạm ngay lối ra, nếu không cần chi viện thì họ sẽ về thẳng Cục.
“Hai cậu cứ về trước đi, bên này xong rồi.” Tào cúp máy mới sực nhớ xe mình hết chỗ cho Miêu Hồng, thầm hối hận vì không bảo hai gã kia qua đón người.
Miêu Hồng lại chẳng mảy may bận tâm: “Không sao, em bắt taxi về được.”
“Chỗ này khó bắt xe lắm, hay em lái xe về đi, tôi đứng đây chờ xe cũng được.” Tào Hàn Quần móc chìa khóa xe đưa qua, chợt nhớ lại chuyện Đội trưởng La suýt lên cơn đau tim vì ngồi xe Miêu Hồng lái, anh không kìm được mà bật cười thành tiếng.
“Anh Tào, anh cười gì thế?” Miêu Hồng ngơ ngác.
“Không có gì, đi mau đi, lái chậm thôi nhé.”
Vẫy vẫy tay, Tào Hàn Quần quay người đi, càng nghĩ càng thấy buồn cười đến mức không nhịn nổi.
Không phải đi cùng xe với ai, Trần Phi lôi cái đèn xoay gắn lên nóc xe, đánh lái leo lên làn khẩn cấp chạy thẳng. Tiếng còi hú inh ỏi nhưng không khí trong xe lại lặng ngắt như tờ.
Kể từ lúc bị Triệu Bình Sinh quát một tiếng, ngoài việc thông báo sẽ về thẳng Cục, hai người chẳng ai nói với ai câu nào.
Trần Phi bình thường tính tình phóng khoáng nhưng chuyện gì ra chuyện đó. Con người ai chẳng có lúc nóng nảy, Triệu Bình Sinh tất nhiên cũng không ngoại lệ. Mấy hôm trước còn dám dằn khóa cửa với cậu cơ mà? Nhưng câu “Đừng gọi cậu ấy như thế” vừa rồi lại mang theo sự phẫn nộ rõ rệt, nếu không phải đang lái xe, cậu có cảm giác Triệu Bình Sinh sẵn sàng túm cổ áo mình rồi gào vào mặt.
Dù sao người ta cũng là bạn cũ của Triệu Bình Sinh, lần đầu gặp mặt đã đánh giá lung tung đúng là cậu sai thật. Đều là người trưởng thành cả rồi, lời ăn tiếng nói phải nên biết nặng nhẹ.
Cảm thấy hơi áy náy, cậu tìm cách xuống thang, hắng giọng chủ động bắt chuyện: “Này lão Triệu, tí nữa về cậu thẩm vấn hay tôi?”
Triệu Bình Sinh vẫn nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, chỉ để lại cái gáy im lìm. Thái độ này làm Trần Phi bắt đầu thấy nóng mắt, đã hạ mình xuống thế rồi mà cậu ta còn làm mình làm mẩy, định tạo phản chắc!
Nhưng cậu vẫn cố kìm chế hỏi lại lần nữa: “Này, hỏi cậu đấy, cậu thẩm hay tôi thẩm?”
“Tạch” một tiếng, khói thuốc theo gió tản đi, Triệu Bình Sinh thở dài: “Lão Trần, nãy tôi không cố ý quát cậu đâu, chỉ là…hồi đi học Lục Địch bị bắt nạt thảm lắm. Có hôm đám trong lớp dùng sơn đỏ vẽ ba chữ “thằng bê đê” lên bàn ghế của cậu ấy, sau đó tôi phải giúp cậu ấy dùng xăng lau mãi mới sạch, sơn dính đầy tay tôi đỏ lựng, trông như máu vậy…”
Câu nói này làm Trần Phi khựng lại, tim thắt lại một cái, thầm nghĩ.
Mẹ kiếp, cái trò khốn nạn này mình cũng từng nhúng tay vào.
Hối hận không?
Có chứ.
Lớn lên rồi mới hiểu cái sự vô tri và ngông cuồng thời trẻ của mình có thể để lại vết sẹo tâm lý không bao giờ lành cho người khác. Cậu bạn từng bị nhục nhã năm xưa sau này chẳng bao giờ tham gia họp lớp, một người bạn cũ nói rằng cậu ấy đã rời khỏi thành phố này và không bao giờ quay lại.
“Tôi thực sự khâm phục cậu ấy vì có thể dũng cảm đối mặt với những ánh nhìn kỳ thị, là tôi chắc tôi bỏ học lâu rồi.” Triệu Bình Sinh gạt tàn thuốc, bất đắc dĩ lắc đầu: “Lão Trần, kiểu người như cậu sẽ không bao giờ cảm nhận được sự áp lực khi bị tách biệt khỏi thế giới người bình thường đâu. Có những chuyện với cậu chỉ là trò đùa, nhưng với người khác, đó là nỗi đau mà họ không bao giờ muốn nhớ lại.”
Kiểu người như tôi?
Chưa kịp để Trần Phi suy nghĩ sâu thêm về ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, điện thoại chợt rung lên bần bật. Phó Lập Tân ở đầu dây bên kia hớn hở reo lên: “Bắt được rồi! Bắt được rồi! Trần Phi, cậu có muốn qua đây ngó xem cái thằng b**n th** đó trông như thế nào không?”
“Bận bỏ mẹ đây này!”
Trần Phi chẳng có hứng thú gì với cái loại b**n th** phải đội q**n l*t đàn bà lên đầu mới dựng nổi, cậu cúp máy cái rụp, liếc nhìn Triệu Bình Sinh đang trầm ngâm, khẽ nhíu mày: “Đáng lẽ tôi không nên nói thế.”
“Tôi biết cậu không có ý xấu, nhưng mà…miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm.”
Dập tắt tàn thuốc, Triệu Bình Sinh nhắm mắt tựa vào ghế.
Sau một hồi để những suy nghĩ hỗn loạn lắng xuống, hắn mở mắt nhìn ra thành phố rực rỡ ánh đèn:
“Tí nữa về tôi sẽ cùng Miêu Hồng thẩm vấn Tần Vĩ.”
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Tần Vĩ nằm mơ cũng không ngờ chỉ vì mấy viên th**c l*c mà mình bị hốt về tận Cục Công an Thành phố. Tối nay gã chưa kịp cắn thuốc nên xét nghiệm nước tiểu đạt chuẩn, gã đang nghĩ đường chối cãi thì một người mặc áo blouse trắng bước vào, xoẹt xoẹt cắt mất hai túm tóc của gã, đem đi soi một hồi rồi báo kết quả dương tính với m* t** đá.
Vừa tàng trữ vừa sử dụng, có chối cũng bằng thừa, ít nhất phải đi trại mười lăm ngày. Nhưng gã sớm nhận ra trọng tâm của cảnh sát không nằm ở đó.
Ký giấy xong xuôi, gã vẫn không được ra khỏi phòng thẩm vấn. Cô nàng vừa mới nhảy nhót mặt kề mặt với gã ở hộp đêm giờ đã khoác lên mình bộ cảnh phục, ngồi nghiêm trang trên bàn thẩm vấn. Còn gã cảnh sát trung niên bên cạnh ánh mắt sắc bén tựa tia X, như muốn nhìn thấu tâm can gã.
Miêu Hồng nghiêm mặt hỏi: “Tối ngày 6 tháng 10 lúc 8 giờ, anh ở đâu?”
Tần Vĩ ngẩn người, thầm nghĩ ngày mồng 6? Mồng 6 mình làm gì nhỉ? À đúng rồi: “Tôi ở nhà xem bóng rổ.”
“Ai làm chứng?”
“Tôi ở một mình, không ai làm chứng cả.”
Triệu Bình Sinh chậm rãi bồi thêm: “Trận nào? Đội nào đấu với đội nào? Tỉ số bao nhiêu?”
Tần Vĩ cứng họng.
Theo ám hiệu của Triệu Bình Sinh, Miêu Hồng đứng dậy, cầm tấm hình của Mẫn Diên đi tới trước mặt gã: “Anh từng gặp người này bao giờ chưa?”
Đó là tấm hình Mẫn Diên chụp lúc mới vào công ty người mẫu, một cô gái xinh đẹp, nụ cười ngọt ngào. Tần Vĩ nhìn kỹ, ánh mắt hơi khựng lại rồi đảo đi chỗ khác, lắc đầu.
Miêu Hồng lật tấm hình ra, để lộ tấm ảnh chụp khuôn mặt nạn nhân trước khi khám nghiệm, một khuôn mặt trắng bệch, không còn chút hơi ấm.
“Nhìn kỹ lại xem, thấy bao giờ chưa?”
Rầm một tiếng, lưng Tần Vĩ đập mạnh vào ghế sắt. Gã cuống cuồng lắc đầu, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy.
Đây là phản ứng rất đỗi bình thường, Triệu Bình Sinh đoán sự sợ hãi của Tần Vĩ không phải giả vờ. Nhưng chắc chắn gã chưa nói thật.
“Tối mồng 6 anh ở đâu?” Miêu Hồng gặng hỏi lại.
“Tôi ở nhà xem bóng rổ thật mà, uống tí rượu vào nên ngủ quên mất, không nhớ tỉ số! Thật sự không nhớ!”
Thấy gã vẫn ngoan cố, Triệu Bình Sinh gõ tay xuống bàn, bảo Miêu Hồng về chỗ ngồi. Suốt hai tiếng sau đó, Tần Vĩ vẫn vòng vo tam quốc, khăng khăng mình ở nhà.
Thẩm vấn không thể vội vàng, trừ khi là án bắt cóc hay đe dọa an ninh công cộng. Nếu gã không chịu nói, cứ đem mẫu DNA đi đối chiếu với vết trên váy Mẫn Diên là rõ. Trong lúc chờ kết quả thì cứ tống gã vào trại tạm giam cho tỉnh táo lại, vài ngày sau thẩm vấn tiếp, dù sao cá cũng đã vào lưới.
Dặn Miêu Hồng đưa Tần Vĩ đi, Triệu Bình Sinh bước ra khỏi phòng thẩm vấn thì thấy tin nhắn của Lục Địch, bảo hắn lúc nào rảnh thì gọi lại. Thấy đã gần hai giờ sáng, hắn định thôi, không phải cố ý tránh mặt mà sợ làm phiền người ta ngủ. Ai ngờ vừa vào văn phòng, lại có tin nhắn nữa hỏi hắn đã ngủ chưa.
Hắn gọi lại luôn.
“Biết ngay là cậu chưa ngủ mà.” Giọng Lục Địch nghe có vẻ khá vui, “Đang tăng ca à?”
“Ừ.”
Triệu Bình Sinh đi đến bàn làm việc, lấy tai nghe c*m v** điện thoại. Bên cạnh, Trần Phi đã ngủ gục trên bàn, gối đầu lên quyển sổ ghi chép. Thấy cậu ngủ mà vẫn cau mày, Triệu Bình Sinh đưa tay tắt đèn bàn đang rọi thẳng vào mặt cậu, cả văn phòng chỉ còn lại ánh đèn lờ mờ từ bàn của hắn.
“Thế…có tiện nói chuyện không?”
“Không sao, cậu nói đi.”
Cầm bao thuốc và bật lửa, Triệu Bình Sinh bước ra ngoài hành lang, đứng bên khung cửa sổ cuối dãy. Gió đêm lùa vào thổi vơi đi cơn buồn ngủ trên khuôn mặt mỏi mệt.
“Cũng không có chuyện gì quan trọng đâu, chỉ là…lâu quá không gặp, muốn nói chuyện với cậu nhiều hơn thôi.” Lục Địch thở dài qua điện thoại, “Bình Sinh này, mấy năm nay cậu vẫn ở một mình à?”
“Cũng không hẳn, vẫn có người giới thiệu đối tượng cho tôi suốt đấy thôi.” Dù lâu ngày không gặp, nhưng đối phương là người duy nhất hiểu rõ con người mình, Triệu Bình Sinh không cảm thấy xa cách.
“Thế sao cậu không kết hôn?”
“Chưa gặp được người phù hợp.”
“Thôi đi, cậu chỉ không muốn làm khổ người ta thôi. Cậu quá tốt bụng, lúc nào cũng chỉ biết nhận phần thiệt về mình.”
Nghe câu đó, Triệu Bình Sinh nhận ra Lục Địch vẫn nhạy bén như xưa, luôn có thể chỉ thẳng vào thứ mà hắn đang cố che giấu. Nhưng đó có phải là tốt bụng không? Hắn không chắc, điều duy nhất hắn chắc chắn là mình vẫn luôn ôm giữ những ảo tưởng không thực tế về tương lai.
Không thấy hắn trả lời, Lục Địch lại hỏi: “Mai cậu rảnh không? Gặp nhau nói chuyện đi.”
“Chưa biết được, dạo này tôi bận lắm.”
“Bận cũng phải ăn cơm chứ? Đơn vị cậu ở đâu? Tôi qua đó tìm quán nào gần cũng được.”
“Tôi ở Cục Công an Thành phố, nhưng mà thật sự mấy hôm nay tôi phải chạy ngoài đường suốt, không biết lúc nào mới về.”
“Thế giờ cậu có bận không? Tôi qua tìm cậu nhé, gần Cục có phố đi bộ, tôi biết có quán cháo mở 24/24 đấy.”
“Hai giờ sáng rồi, cậu không ngủ à?”
“Không sao, mai cuối tuần tôi ngủ bù sau cũng được.” Lục Địch khựng lại một chút, giọng càng thêm mềm mỏng, “Bình Sinh này, tôi có nhiều chuyện muốn nói với cậu lắm, không nói chắc tôi không ngủ nổi mất.”
Nhớ lại hồi đi học vẫn thường bị cậu ta mè nheo như thế, Triệu Bình Sinh chỉ biết cười khổ: “Được rồi, cậu đến quán thì nhắn tin cho tôi, tôi qua.”
“Ừ, tí gặp nhé.”
Cúp máy, Triệu Bình Sinh dập tắt tàn thuốc trên bệ cửa sổ, vừa quay người lại đã giật bắn cả mình: “Má ơi! Cậu đi đứng kiểu gì mà không phát ra tiếng động thế? Làm tôi hết cả hồn!”
“Cậu có làm gì mờ ám đâu mà giật mình?” Trần Phi thầm nghĩ, cậu mải buôn điện thoại thế thì nghe thấy tiếng chân tôi sao được?
Triệu Bình Sinh thật sự bị dọa cho một phen, cứ thế vuốt ngực cho hoàn hồn.
Ngậm điếu thuốc trên môi, Trần Phi cúi đầu châm lửa, phả khói ra cửa sổ hỏi: “Có người hẹn đi ăn đêm à?”
Triệu Bình Sinh khẽ đảo mắt, coi như ngầm thừa nhận.
“Cái bạn học cũ đó à?”
“Ừ.”
“Hăng hái gớm nhỉ, nửa đêm nửa hôm không ngủ mà mò đi tìm cậu.”
“Thì lâu ngày không gặp, cậu ấy hơi kích động nên không ngủ được thôi.”
“Đừng nói cậu ta thích cậu đấy chứ?”
Vừa dứt lời, Trần Phi chỉ muốn vả cho mình một cái, trên xe vừa lỡ lời xong, giờ lại ngựa quen đường cũ.
Nhưng trái với dự đoán của cậu, Triệu Bình Sinh không quát lên như lúc trước mà lại đưa tay gãi cổ, vẻ mặt hơi ngượng ngùng: “Cũng không hẳn là thích, chẳng qua hồi đó tôi là người duy nhất chịu kết bạn với cậu ấy, nên cậu ấy…hơi dựa dẫm vào tôi thôi.”
“….”
Bỗng thấy khói thuốc hơi nồng, Trần Phi ho khụ khụ hai tiếng rồi nhìn ra cửa sổ: “Đừng có buôn chuyện muộn quá, về sớm mà tranh thủ chợp mắt tí, mai còn cả đống việc đấy.”
“Ừ, tí tôi mua bát cháo về cho cậu nhé.”
“Thôi khỏi, cậu về chắc tôi ngủ mất rồi.”
Nghe giọng Trần Phi hơi gắt gỏng, Triệu Bình Sinh không nói gì nữa mà quay về văn phòng. Đợi đến khi tiếng bước chân biến mất ở cuối hành lang, Trần Phi mới quay người lại, nhìn ánh đèn mờ mờ hắt ra từ cửa văn phòng, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Cảm thấy hơi bực mình, quái lạ là chẳng biết mình đang bực cái gì.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.