2.970 chữ · ~20 phút đọc
Diêu Hân trông rất nhỏ tuổi, nhìn không giống một cô gái ngoài hai mươi. Nếu gặp thoáng qua trên đường, Trần Phi với Miêu Hồng chắc còn tưởng cô là học sinh cấp ba.
Dáng người cũng không cao, có lẽ chưa tới mét rưỡi. Điểm này chắc là giống mẹ Tần Lệ. Tần Lệ cũng là kiểu phụ nữ nhỏ nhắn, mặt búp bê, nhìn không giống người hơn bốn mươi tuổi, cực kỳ trẻ.
Đợi đến khi nghe Diêu Hân mở miệng nói chuyện, Trần Phi và Miêu Hồng đồng thời nhướng mày.
Cô nhóc này không chỉ trông nhỏ tuổi mà giọng nói cũng như chưa vỡ giọng, âm thanh non nớt, còn mang chút giọng sữa.
Nếu quay lưng lại không nhìn người, mỗi nghe tiếng thôi thì chỉ như đứa trẻ năm sáu tuổi.
Đối với những câu hỏi bọn họ đưa ra, câu trả lời của Diêu Hân về cơ bản giống hệt Tần Lệ. Liêu Chí Cương là người tính cách ôn hòa, đối đãi thân thiện, hoàn toàn không biết ông từng có mâu thuẫn với ai.
Nói chuyện hơn hai tiếng đồng hồ mà gần như không thu được gì. Nhưng có một điểm đặc biệt khiến Trần Phi chú ý, bất kể là Tần Lệ hôm qua hay Diêu Hân hôm nay, khi nhắc đến Liêu Chí Cương đã chết, thái độ của hai mẹ con đều rất bình tĩnh, không có cảm xúc dao động rõ rệt.
Ra khỏi nhà người chết, Miêu Hồng nghe cậu lẩm bẩm chuyện này thì nghĩ ngợi rồi hỏi:
“Khoảng thời gian từ lúc xảy ra án đến giờ đã một tuần rồi, tâm trạng người nhà ít nhiều cũng ổn định hơn nhỉ?”
“Không thường thấy đâu, những vụ án mạng tôi từng xử lý, có vụ đã hơn chục năm rồi mà người nhà nhắc lại người chết vẫn khóc đến tan nát cõi lòng.”
Trần Phi mơ hồ cảm thấy, đôi mẹ con này dường như thản nhiên chấp nhận sự thật Liêu Chí Cương chết rồi. Điều này không khớp lắm với lời Tần Lệ hôm qua, rằng con gái bị đả kích sâu sắc.
Lại nhớ tới trước đó, La Minh Triết từng nhắc việc Tần Lệ và Liêu Chí Cương không ngủ chung phòng, cậu suy đoán có lẽ gia đình tái hôn này không hòa thuận mỹ mãn như vẻ ngoài, mà giống kiểu ghép đôi sống tạm hơn.
Tuy nhiên, lúc án mạng xảy ra hai mẹ con đều ở cửa biển. Phải đợi bên Phó Lập Tân xác minh xong hành trình thì mới có thể trực tiếp loại bỏ hiềm nghi của hai người.
Nghề của họ có một kiểu tư duy quán tính: chồng chết thì trước tiên điều tra vợ, ngược lại cũng vậy.
Tiệm bán đồ ăn sáng dưới lầu vẫn đang đóng cửa. Trần Phi đi ngang qua, xuyên qua cửa kéo nhìn vào bên trong một cái.
Không bật đèn, không có động tĩnh gì, xem ra chẳng có ai bên trong. Điều này cũng không lạ, gặp phải chuyện như vậy, ít nhất phải nghỉ mấy tháng mới gượng dậy nổi.
Mấy cửa hàng bên cạnh vẫn còn đóng cửa, cũng bình thường thôi. Hôm nay mới mùng bảy, có vài hộ kinh doanh cá nhân cả năm chỉ nghỉ đúng kỳ nghỉ Tết Âm lịch này, phải đợi qua rằm tháng Giêng mới mở cửa lại.
Khoan đã?
Tiệm đồ ăn sáng kia sao mùng một còn mở bán, không nghỉ sao?
Nhận ra vấn đề, Trần Phi hỏi Miêu Hồng:
“Cô có số điện thoại của bà chủ tiệm đồ ăn sáng không?”
“Có.”
Miêu Hồng lập tức lấy điện thoại ra.
“Gọi thử đi, hỏi xem họ đang ở đâu, có tiện gặp mặt không.”
Miêu Hồng làm theo, nhưng gọi không được, máy đã tắt nguồn. Gọi cho con trai bà ta cũng tắt máy luôn.
Trần Phi không khỏi nhíu mày:
“Còn cách liên lạc nào với người thân hay bạn bè khác của họ không?”
Miêu Hồng lắc đầu.
Cúi đầu suy nghĩ một lát, Trần Phi bước nhanh về phía chỗ đỗ xe.
–
Trở về văn phòng, cậu lại mở đoạn camera giám sát của thành phố, chăm chú xem đi xem lại cảnh thanh niên trong tiệm đồ ăn sáng đắp khăn cho thi thể.
Tào Hàn Quần đi qua đi lại vài lần, thấy cậu cứ xem đoạn ghi hình đó thì tò mò hỏi:
“Cậu nghiên cứu cái này làm gì?”
“Lúc đó thằng này nói với tôi là nó sợ đến suýt đái ra quần.” Trần Phi gõ gõ vào khung hình đang dừng ở cảnh thanh niên đắp khăn xong đứng dậy, “Nhưng cậu nhìn xem, sau khi đứng lên nó còn nhìn chằm chằm thêm hai giây nữa. Hành động này có phải hơi kỳ lạ không?”
Tào Hàn Quần suy nghĩ vài giây:
“Cũng…không thể nói là kỳ lạ được. Trong tình huống đó người ta đều hành động theo bản năng mà…”
Trần Phi gọi sang phía Miêu Hồng:
“Này, Miêu Hồng, qua đây chút.”
Miêu Hồng nghe tiếng liền rời chỗ ngồi đi tới:
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Hôm đó cô ở trong tiệm khá lâu đúng không? Kết cấu căn phòng kiểu gì? Có cửa nào thông thẳng ra hành lang không?”
Miêu Hồng chắc chắn đáp:
“Có chứ, cửa tiệm đồ ăn sáng vốn là cửa sổ mặt đường, sau đó đập tường chịu lực mở thành cửa ra vào.”
Nghe xong, Trần Phi không nói gì, chỉ trao đổi ánh mắt với Tào Hàn Quần.
Tào Hàn Quần vừa nhìn là hiểu Trần Phi đang nghi ngờ điều gì.
Sau khi án mạng xảy ra, ngoại trừ thanh niên kia thì không ai đi từ trong tòa nhà ra cả. Nếu tiệm đồ ăn sáng có thể thông thẳng ra hành lang, vậy thanh niên đó quả thật có đủ thời gian gây án xong quay về nhà, rồi lại từ cửa chính tiệm bước ra đắp khăn cho thi thể.
Nhưng động cơ đâu?
Ngoài chuyện mua bán đồ ăn sáng thì thanh niên đó không có giao điểm gì với Liêu Chí Cương cả.
Lại nghe Trần Phi nói:
“Thằng đấy với mẹ nó hiện giờ đều không liên lạc được.”
Tào Hàn Quần lập tức quay đầu:
“Đi, Miêu Hồng, hai ta đi điều tra thử.”
Do dự một chút, Miêu Hồng nói:
“Em còn đang đợi đồn công an khu vực trường học cũ của Liêu Chí Cương phản hồi tin tức.”
“À vậy…” Tào Hàn Quần nhìn quanh văn phòng một vòng, “Tiểu Quách! Đi với tôi.”
Cảnh sát thực tập lập tức lon ton đi theo Tào Hàn Quần ra ngoài.
Trần Phi trợn mắt nhìn theo bóng lưng lão Tào, kết quả đúng lúc bị Triệu Bình Sinh mới bước vào nhìn thấy.
Hắn nhướng mày cười:
“Sao thế?”
Trần Phi hất cằm về phía bàn của Tào Hàn Quần rồi liếc sang Miêu Hồng.
Triệu Bình Sinh nhìn theo, trong lòng nghĩ: Cậu bớt lo chuyện của người ta đi được không, hai ta còn chưa rõ ràng đâu.
Nhưng giờ đang là thời gian làm việc, chuyện cá nhân để tan ca rồi nói.
–
Hắn đi tìm La Vệ Minh báo cáo tiến độ điều tra. Đang nói chuyện thì nghe thấy ở bên ngoài, Trần Phi nhận điện thoại xong rồi vội vàng chạy khỏi văn phòng.
Trần Phi đi một mạch đến tận gần giờ tan làm vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Triệu Bình Sinh bắt đầu ngồi không yên, nghĩ Trần Phi chỉ đi một mình, chắc chắn không phải đi thăm hỏi, chẳng lẽ nhà có chuyện?
Trời đất! Không lẽ ông cụ Trần…
Do dự mãi, hắn gọi cho Trần Huệ.
Không dám hỏi thẳng “Có phải ông cụ nhà chị nguy kịch rồi không”, chỉ lấy cớ Tết chưa sang chúc nên gọi điện chúc năm mới.
May mà nghe giọng Trần Huệ không giống nhà có chuyện, vẫn còn cười được nữa.
Vậy Trần Phi đi đâu? Một lời chào cũng không có.
Cảm giác đứng ngồi không yên kéo dài đến gần bảy giờ tối, Trần Phi cuối cùng cũng gọi lại cho hắn.
Hóa ra người đang ở phân cục phía Tây, còn bảo hắn qua một chuyến. Triệu Bình Sinh tưởng có vụ án, ai ngờ tới nơi thiếu chút nữa nghẹn ra máu…
Cháu trai của La Minh Triết là La Gia Nam, lấy dùi cui cảnh sát của cha nó là La Vệ Đông đem tới trường đánh người, bị tình nghi gây rối trật tự công cộng, đã bị bắt.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Nó chưa đủ mười tám tuổi, vào đồn rồi lại không chịu khai thông tin người giám hộ, chỉ nói họ liên hệ với Trần Phi của Đội Trọng án.
Phân cục nghe nó gọi đích danh lãnh đạo cấp trên nên lập tức gọi cho Trần Phi.
Trần Phi nhận điện thoại xong đầu như muốn nổ tung, vội vàng chạy tới phân cục phía Tây.
Vừa thấy Trần Phi tới chống lưng cho mình, La Gia Nam lập tức khai sạch: Có một tên lưu manh thấy bạn cùng bàn của nó xinh đẹp nên chặn đường cô bé lúc đi học về, cứ quấn lấy đòi yêu đương. Cô bé sợ hãi nên nhờ nó đưa về nhà. Bên kia có lẽ hiểu lầm gì đó, buông lời muốn xử nó, còn gọi thêm người. Nó không muốn chịu thiệt nên nhét dùi cui của cha vào cặp sách, nghĩ rằng nếu bọn kia thật sự dám động tay thì liều mạng chơi luôn!
Kết quả, một trận đánh nhau liền bị đưa vào phân cục. May mà nữ sinh kia không sao, trước khi động thủ nó đã để cô bé chạy trước rồi.
Hiện tại chuyện này chưa dám nói cho La Vệ Đông biết, càng đừng nói La Minh Triết. La Gia Nam cũng chột dạ, không dám nói với cảnh sát phân cục cha ruột mình là ai.
Nghĩ đi nghĩ lại, nó gọi Trần Phi tới làm người giám hộ tạm thời. Nếu không buổi tối phân cục không thả nó về, mẹ nó tìm không ra con chắc phát điên mất.
Tuy La Gia Nam chưa thành niên, nhưng dù sao cũng dùng hung khí đánh người, phía cảnh sát khỏi nhiều lời, tạm giam trước đã.
Trần Phi tới nơi trước tiên gọi điện cho Lưu Mẫn Kiều, nói tình cờ đi ngang trường La Gia Nam nên đưa thằng bé ra ngoài ăn tối, tạm thời ổn định bên gia đình.
Sau đó lại đi xem ba tên lưu manh bị La Gia Nam đánh nằm bẹp. Không có gì nghiêm trọng, trước đây những chiêu âm hiểm hắn dạy cho La Gia Nam, thằng nhóc đều học được hết. Theo tiêu chuẩn giám định thương tích mà nói, đến vết thương nhẹ còn chưa chắc đạt.
Sự xuất hiện của Trần Phi tất nhiên làm kinh động đến trưởng phân cục.
Nghe nói là con nhà đồng nghiệp, đối phương nhíu mày.
Một đám nhóc con cãi nhau đánh lộn, không gây ra chuyện lớn gì, giáo huấn một trận rồi thả là xong.
Nhưng ba tên bị đánh kia không chịu, nhất quyết la lối đòi kiện La Gia Nam. Bọn chúng không biết ông nội với cha La Gia Nam làm nghề gì, chỉ đơn giản cảm thấy trận đòn này không thể chịu oan, tiện thể kiếm chút tiền bồi thường.
Cho nên giờ sự việc bị kẹt ở đây. Trần Phi bất đắc dĩ mới gọi Triệu Bình Sinh tới.
Thẩm vấn người thì cậu giỏi, còn khuyên người phải dựa vào đồng chí Triệu.
Đợi người tới rồi, cậu lại chạy đi trao đổi với trưởng phân cục:
“Gia Nam sắp thi đại học rồi, lúc quan trọng thế này mà các anh tạm giam nó, chẳng phải hủy cả đời đứa nhỏ sao! Nó còn muốn thi vào trường cảnh sát nữa, lưu lại vết nhơ thế này, kiểm tra chính trị không qua nổi thì thi cái rắm gì!”
Trưởng phân cục nghe xong bật cười:
“Ừm, tôi thấy thằng nhóc này có tố chất làm cảnh sát…À đúng rồi, cô bé kia rốt cuộc có phải bạn gái nó không?”
“Cái đấy tôi biết sao được.”
Trần Phi nghĩ bụng: Cậu đúng là đủ thảnh thơi, lúc này còn có tâm trạng hóng chuyện.
Nói đi cũng phải nói lại, La Gia Nam càng lớn càng giống La Vệ Đông hồi trẻ, cậu thanh niên mét tám, ngoại hình sáng sủa, chắc chắn không thiếu con gái thích.
Mới vài hôm không gặp, lúc nãy vừa thấy nó, cậu còn có cảm giác như quay về năm mười tám tuổi khi mới quen La Vệ Đông.
“Tôi nói với ba thằng kia rồi, muốn giam thì giam luôn cả ba đứa nó, tụ tập đánh nhau, đứa nào cũng đừng hòng thoát.” Trưởng phân cục vừa nói vừa khó xử vò mái đầu hói nửa bên, “Nhưng ba thằng đó tiền án chồng chất dày như cục gạch, tụi nó rành luật lắm. Với tình huống này, đối với tụi nó lợi nhiều hơn hại, cùng lắm vào trại tạm giam mười lăm ngày, ra ngoài còn được bồi thường…Lão Trần, tôi nghĩ thế này, tối nay các cậu cứ đưa người về trước, rồi nói cha nó ngày mai tới đây giao nộp dùi cui, xin lỗi người ta, bồi ít tiền, đừng thật sự làm căng, nếu không ai cũng khó nhìn mặt nhau.”
Trần Phi đang định gật đầu thì Triệu Bình Sinh gõ cửa bước vào, nói với bọn họ:
“Tôi nói chuyện với ba thằng kia rồi, mỗi đứa bồi năm trăm tiền thuốc men, chuyện này coi như xong.”
“Bọn chúng đồng ý rồi?” Trần Phi hơi kinh ngạc.
Cậu với phân cục cãi nhau với ba thằng lưu manh cả buổi chiều mà không khiến chúng nhả ra nổi, Triệu Bình Sinh nửa tiếng đã giải quyết xong?
“Đồng ý rồi.”
“Cậu nói kiểu gì?”
“Tôi nói người đánh chúng là con trai tôi. Muốn bồi thường? Được. Muốn kiện? Vậy đừng trách sau này tôi cứ nhằm chúng mà bắt.” Triệu Bình Sinh mặt đầy chính khí, “Ba thằng đó không phải loại tốt đẹp gì, mông mình còn đầy cứt chưa lau sạch đâu.”
Trần Phi vui tới mức đập đùi cái bốp:
“Ghê thật, cậu lên cái là nhặt luôn được đứa con trai lớn, cũng không hỏi xem đại ca Vệ Đông có đồng ý không.”
Mặt không biểu cảm, Triệu Bình Sinh thầm trợn trắng mắt trong lòng…Tôi nhặt con nhà ai không nhặt, lại đi nhặt con của La Vệ Đông, xì!
Vấn đề giải quyết xong, trưởng phân cục cho người thả La Gia Nam ra, còn tận tình giáo huấn một hồi, bảo nó nhất định phải nhớ kỹ bài học lần này, sau này tuyệt đối không được hành động bốc đồng nữa.
Bề ngoài La Gia Nam ngoan ngoãn nghe dạy dỗ, nhưng vừa lên xe thì cái vẻ bất cần đời lập tức quay lại:
“Chú Trần, chú Triệu, hai người nói xem, con sai thật sao?”
Nhìn thằng nhóc vẻ mặt không phục qua kính chiếu hậu, Triệu Bình Sinh kiên nhẫn khuyên nhủ:
“Xuất phát điểm của con không sai, nhưng thấy việc nghĩa hăng hái cứu người đẹp thì trong xã hội pháp trị vẫn phải chú ý cách thức, phương pháp…Đúng rồi, Gia Nam à, lát nữa về nhà, bất kể cha con nói gì, con cứ cúi đầu nghe mắng, đừng cãi một câu nào, biết chưa?”
La Gia Nam chau mày:
“Thế nếu ông ấy đánh con thì sao?”
Trần Phi an ủi:
“Có chú với lão Triệu ở đây, không để anh ấy đánh con đâu.”
“Hai người chặn ông ấy cũng chỉ chặn được tối nay thôi mà?” Dù gì vẫn chột dạ, La Gia Nam nuốt nước bọt hỏi, “Hay là…hay là con tới nhà hai người ở nhờ mấy hôm?”
“Ồ, giờ biết sợ rồi à?” Trần Phi bật cười.
Haiz, rốt cuộc vẫn chỉ là đứa trẻ.
La Gia Nam nghe vậy lập tức cứng cổ:
“Con không sợ! Cùng lắm bị đánh thôi! Đánh chết thì mười tám năm sau lại là một trang hảo hán!”
“Con ngàn vạn lần đừng nói vậy với cha con nhé!” Triệu Bình Sinh vội quay người dặn dò, “Cha con tính khí nóng, con còn lấy dùi cui của ông ấy đi đánh người, ông ấy phải chịu xử phạt, lỡ nóng máu lên thì xuống tay không biết nặng nhẹ đâu.”
Vừa lái xe vừa liếc Triệu Bình Sinh một cái, Trần Phi không vui nhíu mày:
“Lão Triệu, cậu nói gì thế, Vệ Đông tính khí đâu có nóng. Cậu xem ngày thường anh ấy nói chuyện với tôi, hòa nhã biết bao.”
“…”
Răng ê cả lên, Triệu Bình Sinh nghẹn tới nửa sống nửa chết.
Nếu không phải đang có mặt con trai người ta ở đây, hắn thật muốn chọc lại Trần Phi một câu: “Cậu đúng là nhìn La Vệ Đông chỗ nào cũng thấy tốt!”
Không khí trong xe đột nhiên đông cứng.
La Gia Nam ngồi ghế sau nhìn hai người phía trước tự nhiên đều im bặt, cảm thấy mình tốt nhất nên ngậm miệng, đồng thời không khỏi lo lắng cho hiện thực sắp tới-
Haiz, xem ra trận đòn này khó thoát rồi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.