2.393 chữ · ~16 phút đọc
Gõ cửa nhà La Vệ Đông, Trần Phi phát hiện đối phương mặc đồ huấn luyện tác chiến. Đây rõ ràng là một bộ trang phục thuận tiện cho việc đánh người, cậu vội vàng chắn La Gia Nam ra phía sau.
Buổi tối, La Vệ Đông về nhà nghe vợ nói Trần Phi dẫn La Gia Nam ra ngoài ăn cơm, liền cảm thấy có gì đó không đúng. Gọi điện cho Trần Phi, đối phương không nghe máy, lại thấy dùi cui cảnh sát không còn, trong lòng đã đoán được tám chín phần mười . Con trai mình là loại đức hạnh gì, hắn hiểu rõ phần nào.
Cố ý kiếm cớ bảo vợ sang nhà cha mẹ, La Vệ Đông một mình ở nhà chờ dạy dỗ La Gia Nam.
Cuối cùng cũng đợi được người trở về, hắn lập tức sa sầm mặt, thò tay qua sau lưng Trần Phi lôi người ra: “Thằng nhãi kia, cút qua đây cho tao!”
“Này này! Sư huynh, sư huynh! Có gì từ từ nói!” Trần Phi sao có thể trơ mắt nhìn hắn đánh con, giơ tay cản lại, “Anh đừng có đánh nó trước mặt em đấy nhé! Không là em bắt anh đấy!”
La Vệ Đông cố nén giận hỏi: “Có phải mày lại đánh nhau rồi vào đồn công an không?”
“Không có!”
La Gia Nam đáp lại đầy chính nghĩa.
Lần này thật sự chưa vào đồn công an, mà là vào phân cục cơ!
“Hả?” La Vệ Đông sững người, trong lòng nghĩ không lẽ mình nổi nóng nhầm?
Kết quả còn chưa kịp phản ứng, đã nghe Triệu Bình Sinh nói: “Sư huynh, Gia Nam đúng là có gây chút rắc rối nhỏ, đương nhiên, nó là có ý tốt, nhưng anh đừng lo, đã giải quyết rồi. Chỉ là ngày mai phải phiền anh đến phân cục phía tây một chuyến, dùi cui cảnh sát của anh còn ở đó.”
“?????”
La Vệ Đông cứng người mấy giây, ánh mắt máy móc chuyển từ mặt Triệu Bình Sinh sang mặt con trai, tức đến mức chỉ có thể nghiến răng bật ra tiếng:
“Thằng ranh thối, mày giỏi lắm! Làm mất hết mặt mũi của ông đây đến tận phân cục luôn!”
“Sư huynh đừng nóng, nào, ngồi xuống trước, để em từ từ nói với anh.” Trần Phi gần như dồn hết sức toàn thân vào cánh tay mới ép được La Vệ Đông ngồi xuống ghế sô pha, vội quay đầu gọi Triệu Bình Sinh:
“Lão Triệu, đưa Gia Nam vào trong đi, đừng đứng chắn cửa.”
Triệu Bình Sinh với La Gia Nam nối gót vào nhà, không ngờ vừa đi tới cạnh sô pha đã thấy trước mắt lóe lên bóng người, ngay sau đó là một tiếng “rầm” trầm đục, La Gia Nam bị quật mạnh lên tường.
“Cha..cha-”
“Sư huynh! Buông tay!”
“Sư huynh! Mau thả ra!”
Ban nãy Trần Phi không giữ được La Vệ Đông, giờ thấy hắn đối xử với La Gia Nam như với nghi phạm, bóp cằm nhấc con lên đến mức hai chân rời khỏi mặt đất.
Cậu lập tức xông tới, cùng Triệu Bình Sinh mỗi người giữ một cánh tay kéo ngược ra sau.
Sớm biết thành ra thế này, tối nay đã không đưa thằng bé về rồi, nên chờ La Vệ Đông nguôi giận rồi tính tiếp.
“La Gia Nam! Mày có bản lĩnh gây chuyện thì phải có bản lĩnh tự gánh trách nhiệm. Còn dám gọi chú Trần với chú Triệu tới chống lưng cho mày! Sau này ra ngoài đừng nói mày là con của La Vệ Đông tao!”
La Vệ Đông nổi giận thật, nhưng chưa đến mức mất lý trí.
Với tư cách đội trưởng Phi Ưng như hắn, thoát khỏi sự kiềm chế của Trần Phi và Triệu Bình Sinh không phải việc khó.
Dù hôm nay nhất định phải để thằng nhóc này biết mình sai ở đâu, nhưng đánh đến chết thật thì hắn không nỡ. May mà có người ngăn, giả vờ mình không thoát ra được là được.
Ho khan mạnh mấy tiếng, La Gia Nam lấy lại hơi thở cũng không cãi lại.
Cậu nghe ra được, cha mình không tức vì cậu gây chuyện, mà tức vì cậu gây chuyện rồi lại không có năng lực gánh hậu quả, còn phải để Trần Phi đi cúi đầu xin lỗi người khác.
Nghĩ kĩ lại thì mỗi lần bị đánh đều không phải do gây chuyện, mà là sau khi gây chuyện lại phải để người lớn đi dọn đống hỗn độn.
Lồng ngực phập phồng dữ dội, La Vệ Đông lạnh giọng dạy dỗ con trai: “Mày sắp mười tám rồi! Là đàn ông rồi! Phải đứng thẳng lưng đội trời đạp đất! Đừng mẹ nó lúc nào cũng để người khác theo sau dọn cục diện rối rắm cho mày!”
“Nó biết mà, sư huynh, Gia Nam biết hết!” Trần Phi dùng sức kéo, sợ sơ ý một cái lão này lại lao lên đánh con, “Nó vì bảo vệ bạn nữ cùng lớp! Là có ý tốt! Anh đừng làm khó thằng bé nữa!”
“Có bao nhiêu chuyện tốt thành chuyện xấu rồi hả?” La Vệ Đông dùng sức rút cánh tay trái khỏi tay Triệu Bình Sinh, chỉ thẳng vào đứa con đang cúi đầu nghe mắng, “Ngày mai mày theo tao đi lấy lại dùi cui cảnh sát, lấy xong thì tới gặp ông nội mày, tự mình nói cho ông biết mày đã làm cái mẹ gì!”
La Gia Nam nghe vậy lập tức hoảng: “Đừng nói với ông nội mà. Tim ông không tốt!”
“Nói nhảm! Chuyện này giấu nổi à? Mẹ nó còn vào cả phân cục rồi!”
Nhìn bộ dạng không biết gánh vác của con trai, lửa giận của La Vệ Đông lại bùng lên, vừa định mắng tiếp thì nghe con trai quát:
“Cha hỏi rõ tình hình rồi hẵng mắng con được không? Người ra tay trước đâu phải con! Với lại bọn họ có dao! Con là phòng vệ chính đáng!”
Tiếng quát này khiến tim La Vệ Đông như đông cứng…
Có dao?!
Có dao mà thằng nhóc này còn dám xông lên?
Muốn ông nội mày với tao đầu bạc tiễn đầu xanh à!?
Vừa tức vừa sợ, La Vệ Đông giật mạnh thoát khỏi sự kiềm chế của Trần Phi, giơ tay đẩy mạnh con trai một cái. “Á-”
Lực tay của La Vệ Đông mạnh đến mức nào chứ.
La Gia Nam bị cú đẩy ấy làm ngã “rầm” xuống đất, khuỷu tay đập mạnh lên nền gạch men cứng, đau đến bật kêu thành tiếng.
Sắc mặt cậu lập tức trắng bệch, trên trán nháy mắt rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Tiếng kêu ấy khiến ba người lớn sợ đến tim run lên, vội vàng tiến tới đỡ cậu dậy.
“Đừng đụng vào con, đừng đụng vào con!”
La Gia Nam thật sự không giả vờ, cú ngã lần này khiến cánh tay đau như sắp gãy.
–
Đưa La Gia Nam vào cấp cứu, chụp phim một cái, hay lắm, nứt xương rồi.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Bây giờ, người muốn đến nhà Trần Phi và Triệu Bình Sinh ngủ nhờ không phải La Gia Nam mà là La Vệ Đông.
Vợ hắn, cha hắn, cmn không ai chịu tha cho hắn cả.
“Không sao đâu ạ, con sẽ nói với họ là do đánh nhau bị thương.”
Lúc này La Gia Nam tỏ ra có chút khí phách đàn ông, che giấu cho cha mình.
Nói đi cũng phải nói lại, có lẽ lúc đánh nhau cánh tay đã bị thương rồi, vì có thằng lưu manh dùng gạch đập vào tay cậu. Chẳng qua cú đẩy của La Vệ Đông quá mạnh thôi.
Nhưng vừa hay có thể lấy chuyện này giữ cha mình lại, khỏi lúc nào cũng động tay động chân, để ông ấy nhớ đời.
May là bác sĩ nói vết thương không nghiêm trọng, không cần bó bột, chỉ cần cố định bằng băng vải. Trong vòng ba tháng là hồi phục bình thường. Tính thời gian thì cũng không ảnh hưởng đến kiểm tra thể lực của trường cảnh sát.
Lửa giận của La Vệ Đông hoàn toàn tan biến. Dù sao cũng là con ruột, ban nãy thấy mặt thằng bé đau đến trắng bệch, hắn hận không thể tự tát mình.
Ra khỏi phòng khám, thấy thời gian không còn sớm, hắn giục Trần Phi với Triệu Bình Sinh về nghỉ ngơi:
“Hôm nay thật sự làm phiền hai người rồi, mau về đi, hôm khác tôi mời hai người ăn cơm.”
“Không cần đâu không cần đâu, chuyện nên làm mà.” Trần Phi vỗ vai hắn, lời nói thấm thía, “Sư huynh, sau này đừng đánh con như thế nữa, anh xem, đánh hỏng rồi chẳng phải người đau lòng nhất vẫn là mình sao.”
Đang định biện giải cho bản thân, La Vệ Đông nghe con trai trên ghế “ái dà” một tiếng, lập tức nuốt luôn lời bên miệng, thành thật gật đầu: “Ừ, sau này tôi sẽ chú ý.”
“Vậy bọn em đi trước nhé, sư huynh, hai người cũng về sớm đi.”
Triệu Bình Sinh giả vờ tùy ý đẩy nhẹ cánh tay Trần Phi, gạt cái tay kia khỏi vai La Vệ Đông.
Trước đây nhìn hai người này vỗ vai vỗ đùi nhau, hắn nghiến răng còn chịu được, nhưng bây giờ khác rồi, với mối quan hệ hiện tại giữa hắn và Trần Phi, không cần nhịn nữa.
Trần Phi hoàn toàn không nhận ra suy nghĩ của Lão Triệu, cậu buông tay vẫy La Gia Nam, rồi quay đầu cùng Triệu Bình Sinh rời khỏi sảnh cấp cứu.
Vừa bước xuống bậc thang cuối cùng, tay cậu đột nhiên bị Triệu Bình Sinh nắm lấy, nắm rồi không buông, cứ thế kéo về phía chỗ đỗ xe.
Mặt già đỏ lên, Trần Phi hạ giọng quát: “Buông tay! Không thấy xung quanh người tới người lui à?”
“Quan tâm bọn họ làm gì, có ai quen cậu đâu?” Triệu Bình Sinh càng nắm chặt hơn.
Tối nay Trần Phi sờ La Vệ Đông còn nhiều hơn sờ hắn, tâm lý mất cân bằng.
“Cậu-”
Không thể tránh được sự khống chế của đối phương, Trần Phi cúi đầu, bị kéo tới cạnh xe.
Triệu Bình Sinh mở cửa ghế phụ nhét người vào trong, vòng qua ghế lái ngồi xuống rồi đóng cửa xe.
Không vội lái xe, hắn trầm ngâm một lúc rồi bất ngờ nghiêng người, ép về phía người ở ghế phụ. Trần Phi theo bản năng muốn tránh, nhưng trong xe chỉ có từng ấy chỗ, trốn cũng vô ích. Hơn nữa môi chạm vào nhau liền khó tách ra, dây dưa đến mức cảm thấy không khí xung quanh như bốc cháy.
“Về chỗ tôi hay chỗ cậu?”
“…”
Trần Phi nhắm mắt không đáp.
Chỉ trong chốc lát, Triệu Bình Sinh gần như dùng đầu lưỡi l**m đủ hai mươi sáu chữ cái tiếng Anh trong miệng cậu.
Cậu không dám nhìn thẳng mắt đối phương, thật sự xấu hổ muốn chết.
Hai cái móng vuốt kia còn không chịu yên, nếu không phải cậu sống chết giữ lại, không biết đã chui xuống đâu rồi.
Trước khi đối phương hỏi lại câu mà cậu không trả lời nổi lần nữa, Trần Phi dùng sức đẩy vai Triệu Bình Sinh ra vài tấc, sau đó mò thuốc lá ngậm vào miệng, tay run run bật bật lửa.
Triệu Bình Sinh đưa tay muốn rút điếu thuốc của cậu, kết quả bị cậu nghiêng đầu né tránh.
“Đưa tôi về đơn vị,” cậu nói, “Bên trên giục gấp, ban ngày tôi không ở, phải về cập nhật tiến độ.”
Khói thuốc mờ mịt lướt qua đôi đồng tử màu trà, Triệu Bình Sinh nhắm mắt, ngồi thẳng người vặn chìa khóa xe.
Lúc lùi xe khỏi chỗ đỗ, hắn nhân lúc nhìn gương chiếu hậu bên phải, liếc qua góc nghiêng của Trần Phi phản chiếu trong gương, cuối cùng nuốt tiếng thở dài xuống đáy lòng.
Quả nhiên, có những chuyện một khi bắt đầu thì không dừng lại được, chưa có thì muốn, có rồi lại muốn nhiều hơn nữa.
d*c v*ng không có điểm dừng, hắn muốn có được tất cả của người này, quá khứ, hiện tại, tương lai, cho tới khoảnh khắc ý thức tan biến.
Nhưng cũng không thể ép quá chặt. Chính hắn còn phải mất từng ấy thời gian mới đối mặt được với hiện thực, huống chi là Trần Phi thẳng như ruột ngựa.
Người ta có thể chấp nhận tình cảm của hắn đã là niềm vui ngoài dự đoán rồi, còn chuyện khác, thôi thì cứ từ từ vậy.
Trên đường Trần Phi nhận được một cuộc điện thoại, là Miêu Hồng gọi tới. Cô nói đã nhận được hồ sơ từ đồn công an nơi trên hộ khẩu của Liêu Chí Cương. Người chết quả thật từng liên quan tới vụ án hình sự, nhưng không phải bị cáo mà là người bị hại.
“Ông ta bị anh trai của học sinh mình dạy đánh trọng thương, màng nhĩ tổn hại ảnh hưởng thính lực, cấu thành thương tích nhẹ, đối phương bị phán sáu tháng tù ngắn hạn.”
“Bị đánh vì cái gì?”
Trần Phi bật loa ngoài để Triệu Bình Sinh cũng nghe thấy.
Giám định là thương tích nhẹ, nhưng xét theo mức độ tổn thương thì đối phương ra tay rất nặng, phải thù oán lớn đến mức nào?
“Hồ sơ đồn công an ghi là….người đánh nói Liêu Chí Cương làm thầy mà không đứng đắn, c**ng b*c em gái mình.”
“Mấy tuổi?”
“Mười lăm.”
“…”
Triệu Bình Sinh đang lái xe nghiêng đầu hỏi: “Có lời khai của cô bé kia không?”
Trong điện thoại vang lên tiếng lật giấy sột soạt, một lúc sau lại nghe Miêu Hồng nói: “Có.”
“Cô bé nói thế nào?”
“Cô bé nói…ừm…”
Giọng Miêu Hồng nghe cực kỳ khó tin..
“Cô bé nói mình với Liêu Chí Cương đang yêu nhau…”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.