223 chữ · ~2 phút đọc
Đàn bà vốn dĩ khi cần lạnh lùng và tàn độc, họ có thể tàn độc hơn bất kì ai. Mới mười phút trước Ngọc còn loay hoay từ chối người đàn ông đang đau khổ là Lập Uy, mười phút sau có thể nằm yên trong vòng tay ấm áp của người mình thương, đáp lại nụ hôn nồng nhiệt kia. Cô thậm chí còn không nghĩ đến Lập Uy liệu còn đợi mình ở ngoài hay không, cho đến khi cô chạy ra khỏi nhà vệ sinh và thấy hắn.
"Mặt em lạ vậy?" Lập Uy hỏi, gương mặt cô lạ hơn mọi ngày, có điều gì đó làm cô trông càng lúc càng quyến rũ hơn, mềm mỏng hơn.
Ngọc tự mắng bản thân mình quên soi gương, cô sợ My quá nên chạy vội ra, không biết trên người có lộ ra sơ hở gì không: "Có gì đâu mà lạ?"
"Không, mặt em lạ lắm. Anh nhìn mười năm nay, đây là lần đầu tiên mặt em như vậy."
"Điên quá cha nội." Ngọc giẫm gót giày chạy trối chết, hắn mà nhìn thêm ba phút nữa chắc chắn là nhìn ra. Về tới phòng rồi cô mới dùng điện thoại kiểm tra lại mặt mũi quần áo của mình, thấy ok rồi mới vuốt vuốt tóc lại.
✦ Truyện cùng thể loại
Tôi Mới Không Phải Tra A
142 ch
Nhất Kiếm Lăng Hàn - JQ Vạn Niên Khanh
170 ch

Ta Làm Hắc Nguyệt Quang Của Hôn Quân Này Chắc Rồi
117 ch
Mãn Cấp Sư Tổ Chỉ Muốn Làm Phế Vật
84 ch
Luận Sư Tỷ Công Lược Khó Khăn
102 ch
Rể Quý Trời Cho
2.205 ch
Long Chi Quyến Cuồng
78 ch
Kế Hoạch Giải Cứu Hắc Liên Hoa
12 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.