1.690 chữ · ~12 phút đọc
Tiêu Thừa Uyên nhìn ta, sự trầm nặng vẫn luôn bị đè trong mắt cuối cùng hoàn toàn tan đi.
“Đều theo ý ngươi.”
Nói xong, người không lập tức rời đi.
Chúng ta đứng rất lâu dưới cây hải đường.
Trời chậm rãi tối xuống, từng ngọn đèn mới trong sân lần lượt được thắp sáng, trong gió có mùi lá hoa rất nhạt.
Chu ma ma và Thôi ma ma đã thức thời lui ra xa, chỉ còn ta và người đứng dưới gốc cây. Không ai nhắc đến triều đình, vụ án cũ hay Thành vương, cũng không nhắc đến số mệnh sai lệch đã đè lên người ta mười sáu năm.
Giống như cuối cùng cũng có một khoảnh khắc, giữa chúng ta chỉ còn lại ta và người.
“Cố Chiêu Ninh.”
Người bỗng gọi ta một tiếng.
“Ừm?”
“Nếu một ngày nào đó ngươi hối hận, vẫn còn kịp.”
Ta ngẩng mắt nhìn người.
Thần sắc người rất tĩnh lặng, không phải đang thăm dò, cũng không chờ ta nói lời dễ nghe.
Người chỉ thật sự nghiêm túc đặt một con đường lui trước mặt ta.
“Nhập cung cũng được, làm Hoàng hậu cũng vậy, đều là chuyện cả đời.”
“Trẫm muốn ngươi nghĩ cho rõ, không phải bị trẫm dỗ vào, cũng không phải bị trẫm ép vào.”
Nghe những lời này, trong lòng ta bỗng khẽ rung động.
Những người ta gặp trước kia luôn ép ta phải lựa chọn.
Kiều thị ép ta gả thay, Thẩm gia ép ta chịu c.h.ế.t thay, Thành vương ép ta im miệng. Ngay cả Tiêu Thừa Uyên thuở ban đầu cũng dùng một tấm lưới đẩy ta tiến về phía trước.
Nhưng đến hiện giờ, cuối cùng người chịu đứng tại chỗ, chờ ta nói một câu có bằng lòng hay không.
Ta nhìn ngọn cây khẽ lay động trong gió, bỗng nhớ đến lời Tô Thanh Y để lại cho ta.
Đừng cúi đầu trước bất kỳ ai.
Hiện giờ ta đứng ở đây, nhận đạo thánh chỉ này cũng không phải cúi đầu.
“Ta đã nghĩ rõ.”
Ta nhìn người, chậm rãi nói:
“Không phải bởi người là Hoàng thượng.”
“Cũng không phải bởi ngoài nhập cung, ta không còn con đường nào khác.”
“Ta chỉ đột nhiên cảm thấy, nếu người cuối cùng đứng ở cuối con đường của ta là người, ta bằng lòng đi con đường ấy thêm một lần.”
Tiêu Thừa Uyên nhìn ta, đáy mắt như có một gợn sóng cực nhẹ.
Người không nói thêm, chỉ giơ tay, rất nhẹ nhàng phủi chiếc lá hải đường bị gió thổi rơi trên tóc ta.
--
Ngày sắc lập Hoàng hậu, kinh thành có một trận mưa xuân rất nhẹ.
Mưa không lớn, chỉ rửa con đường đá xanh trước cửa vương phủ thêm sáng bóng.
Trời còn chưa sáng, ta đã thức dậy.
Chu ma ma cùng Thôi ma ma đứng bên cạnh, một người chỉnh tay áo, một người búi tóc cho ta, hai tay đều run dữ dội.
“Cô nương.”
Nói xong, Chu ma ma lại tự sửa lời, vành mắt đỏ hoe.
“Không, quận chúa.”
“Lần này cuối cùng cũng khác rồi.”
Ta nhìn chính mình trong gương, bỗng cũng hơi thất thần.
Phượng quan được chế tác mới, y phục cũng được may theo đúng vóc dáng của ta. Không còn giống lần đầu nhập cung, tay áo rộng hơn một chút, eo lại chật hơn một chút, nơi nào cũng như đang mặc số mệnh của người khác.
Bộ y phục này thuộc về ta.
Ngoài sân truyền đến tiếng lễ quan cao giọng xướng:
“Giờ lành đã đến!”
Ta đứng dậy đi ra ngoài.
Đại môn vương phủ mở rộng, nghi trượng trải kín đường dài bên ngoài.
Tiêu Thừa Uyên không chờ ta trong cửa cung.
Người đích thân đến trước cửa Tĩnh Bắc vương phủ.
Người mặc lễ phục đế vương, đứng giữa ánh sáng ban mai sau khi mưa xuân vừa tạnh, ánh mắt vững vàng rơi lên người ta.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng không cần suy nghĩ điều gì nữa.
Bởi ta biết lần này, dù là cửa cung, thánh chỉ hay những người đứng đầy đường nhìn ta, cũng sẽ không tiếp tục nhận ta thành người khác.
Khi Thôi ma ma dìu ta bước lên, bà đã khóc đến gần như không đứng vững.
Bà vừa rơi nước mắt vừa cười.
“Nếu Vương phi nương nương trên trời có linh, hôm nay cuối cùng cũng có thể yên lòng.”
Ta nhẹ nhàng siết tay bà, không để mình quay đầu.
Có những con đường ta đã từng đi trở lại một lần.
Lần này, ta chỉ cần tiến về phía trước.
Lễ quan đứng phía trước, cao giọng xướng danh.
“Chiêu Ninh quận chúa Cố Chiêu Ninh đến!”
Tiếng xướng truyền ra, cả con đường dài im lặng trong chốc lát.
Không phải nhị cô nương Thẩm gia.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch

Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi
2.433 ch

Sau Trọng Sinh, Thái Tử Phi Chỉ Muốn Làm Cá Muối
143 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch
Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi!
63 ch

Sau Khi Sống Lại Trở Thành Hạt Châu Trên Tay Chồng Trước
31 ch

Bốn Lần Gả
111 ch
Trùng Sinh Ta Gả Cho Vương Gia Ốm Yếu
223 ch
Không phải Thẩm Minh Thù.
Mà là Chiêu Ninh quận chúa Cố Chiêu Ninh.
Ta từng bước đi xuống bậc đá vương phủ, đi về con đường dài từng khiến ta gần như không thể thở nổi trong lần đầu nhập cung.
Nhưng lần này, Tiêu Thừa Uyên đứng ở cuối đường không phải chờ nghiệm thân ta, cũng không phải chờ lợi dụng ta.
Mà là chờ đón ta.
Hai bên đường dài quỳ đầy người.
Khóe mắt ta lướt qua, nhận ra không ít khuôn mặt quen thuộc.
Có những người trước kia từng nhìn thấy ta ngoài cửa Thẩm phủ nhưng không chịu ban thêm một ánh mắt, cũng có những kẻ từng truyền rằng ta mạo danh thay thế, nói lòng ta cao hơn trời nhưng mệnh mỏng hơn giấy.
Giờ tất cả đều cúi đầu, không còn ai dám đứng trước mặt ta, nhẹ nhàng dùng một câu nói đóng ta trở lại bùn.
Ta lại nhớ đến ngày đầu tiên nhập cung, khi mình ngồi trong xe ngựa, nghe bọn họ bàn tán qua rèm.
Bọn họ nói đích nữ Thẩm gia thật có phúc, nói thứ nữ Tây khóa viện ngay cả tư cách nâng váy cho tỷ tỷ cũng không có.
Chỉ qua mấy tháng ngắn ngủi, số mệnh đã lật ngược một vòng, đánh trả toàn bộ lời nói của bọn họ.
Nhưng trong lòng ta lại không thống khoái như tưởng tượng.
Ta chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.
Giống như tảng đá đã đè trên người nhiều năm cuối cùng rơi xuống đất, khiến từng bước chân cũng vững vàng hơn trước.
Khi ta đi đến trước mặt, người đưa tay ra.
Lòng bàn tay ấm áp, vững vàng đến mức khiến lòng người an định.
“Cố Chiêu Ninh.”
Người thấp giọng gọi ta.
“Lần này, trẫm đón ngươi nhập cung.”
Ta ngẩng mắt nhìn người, mỉm cười.
“Hoàng thượng.”
“Lần này nếu còn có người đọc sai tên thì phải làm sao?”
Người cũng cười, đáy mắt như có ánh sáng rất nhạt.
“Vậy trẫm sẽ đứng trước văn võ bá quan, đích thân đọc lại một lần.”
“Đọc đến khi tất cả đều nghe rõ.”
Trong đại điển sắc lập Hoàng hậu, thánh chỉ được mở ra.
Giọng lễ quan vang cao, xuyên qua cung điện, xuyên qua tường cung, cũng xuyên qua tất cả những ngày tháng trong mười sáu năm qua khi ta bị đè đến không thể ngẩng đầu.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết.”
“Chiêu Ninh quận chúa Cố Chiêu Ninh, đức dung vẹn toàn, rửa sạch oan khuất cũ, kế thừa khí tiết trung liệt của Tĩnh Bắc vương phủ, nay sắc lập làm Hoàng hậu trung cung.”
“Khâm thử.”
Ta đứng giữa đại điện, nhớ lại lần đầu bị Kiều thị đẩy lên xe ngựa. Khi ấy bà ta bóp cằm ta nói sau khi bước qua cửa cung, ta chính là Thẩm Minh Thù.
Nhưng có lẽ nằm mơ bà ta cũng không thể nghĩ đến.
Sau này ta thật sự nhập cung thêm một lần.
Chỉ là lần này, trên thánh chỉ viết tên của chính ta.
Lần đầu nhập cung, ta thay trưởng tỷ đi nhận mệnh.
Lần này, ta nhập cung vì chính mình.
Cái tên được viết tại trung cung cũng là ta.
Sau khi đại điển hoàn thành, ta theo lễ quan từng bước đi ra khỏi đại điện.
Bậc cung rất dài, trời cũng rất cao. Gió sau mưa xuân xuyên qua mái hiên, thổi chuỗi ngọc trên phượng quan của ta khẽ lay động.
Rất nhiều người đang quỳ lạy ta.
Ta đi đến hôm nay, cuối cùng đã trở thành người mà những kẻ trước kia dù ngẩng đầu cũng không dám tùy tiện bàn luận.
Nhưng điều đầu tiên xuất hiện trong lòng ta lại không phải những thứ ấy.
Ta nhớ đến cánh cửa sổ lọt gió vào mùa đông của Tây khóa viện, nhớ hòn đá nóng Chu ma ma lén nhét vào tay ta, nhớ Thôi ma ma quỳ trong điện nghiệm thân khóc gọi ta là quận chúa, nhớ câu “đừng cúi đầu trước bất kỳ ai” Tô Thanh Y để lại.
Ta lảo đảo đi suốt con đường này đến hôm nay, dựa vào chưa bao giờ là số mệnh tốt.
Mà bởi từng có người lấy mạng bảo vệ ta, cũng bởi cuối cùng chính ta đã học được cách không chịu thay người khác nhận mệnh.
Tiêu Thừa Uyên đang chờ ta ngoài điện.
Khi đặt tay vào lòng bàn tay người, ta lại quay đầu nhìn cửa cung phía sau.
Lần đầu bước vào, ta giống một người có thể bị gió thổi tan bất cứ lúc nào.
Lần thứ hai bước vào, cuối cùng ta đã có thể đường đường chính chính đứng ở đây, biết mình là ai, cũng biết từ nay mình phải đi về đâu.
Ta khẽ cười, quay người cùng người sóng vai tiến về phía trước.
Lần này, cửa cung không nuốt chửng ta.
Nó chỉ chứng kiến ta giành lại chính mình.
Hoàn thành — Chương 21
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Vác Bụng Bầu Theo Quân, Cô Khiến Cả Đại Viện Phải Trầm Trồ
69 ch
Sau Khi Công Lược Ba Lần Thất Bại, Tôi Buông Xuôi Chờ Chết
10 ch
Mộng Kim Tịch - Thời Tinh Thảo
60 ch
Hoa Mới Sẽ Nở
11 ch
Ngọc Nương Tử
13 ch
Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh
117 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.