1.236 chữ · ~9 phút đọc
Hành trình này, hắn không bao giờ quay lại.
Ta cảm thấy có lỗi với hắn, càng có lỗi với Đại Nương.
Đại Nương ngược lại an ủi ta, "Thằng nhóc ngốc đó đã để lại bạc dưỡng lão cho ta mà!"
Mãi sau này ta mới biết.
Nếu hôm đó ta hạ dược Trình Cảnh là thuốc độc, có lẽ hắn đã mất mạng rồi.
Ta ngàn lần không nên, vạn lần không nên, không nên không biết gì cả, coi mạng người như trò đùa, tùy tiện hạ dược người khác.
Đó cũng là câu cuối cùng Trình Cảnh nói với ta.
"Không ngờ ngươi còn nhỏ tuổi mà tâm tư lại độc địa đến vậy."
Liên tục mấy ngày trôi qua, những lời đồn đại về vị đại tướng quân kia ở trong thành không giảm mà còn tăng thêm.
Nghe nói Hoàng đế đã ban thưởng cho hắn một tòa trạch viện lớn ở Tây thành, cùng vô số nô bộc.
Tây thành là nơi đa phần các quan lớn quyền quý sinh sống.
Có người đoán vị Trình đại tướng quân này e rằng sẽ được Hoàng đế trọng dụng.
Lại có người nói y dung mạo hơn Phan An, khiến một đám quý nữ mê mẩn.
Ngay cả tiểu công chúa được Hoàng đế sủng ái nhất cũng đặc biệt ưu ái hắn.
Không bao lâu nữa sẽ chỉ hôn y với công chúa.
Cũng có người phản bác, tiểu công chúa này kiêu căng ngạo mạn nhất, tư đức có tổn hại.
Mà đại tướng quân lại từng nói một câu:
"Bổn tướng quân cả đời ghét nhất những kẻ có tâm tư độc ác."
Tay ta đang làm nước sốt đột nhiên cứng đờ, vội vàng múc thêm một muỗng nữa.
Vị khách quen cười hì hì nhận lấy.
"Xem ra đậu hoa nương tử cũng quan tâm đến chuyện của đại tướng quân, ngay cả nước sốt này cũng cho ta nhiều đến vậy."
Ta kéo khóe miệng cười cười, chỉ mong hắn nhanh c.h.óng rời đi.
Nước sốt của ta nấu không dễ, người này mỗi lần đến đều muốn ta cho thêm nhiều.
Nếu là ngày thường ta cũng cho rồi, hôm nay trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái.
Khi còn lại vài bát cuối cùng, Đại Nương dẫn Trình Tiểu An đến tiệm của ta.
Dặn dò ta vài câu, rồi lại về nhà.
Đại Nương tính tình thích yên tĩnh, ngày thường không thích ra ngoài.
Trình Tiểu An lớn nhanh, nhìn xem sắp vào hạ rồi.
Ta định đưa nó đi tiệm may đo quần áo.
Đại nương tuổi đã cao, ta không đành lòng để người mỗi ngày cúi đầu luồn kim xỏ chỉ, ta lại mỗi ngày bận rộn bán đậu hoa, chẳng có thời gian rỗi.
Người vui mừng nhất không ai khác ngoài Trình Tiểu An, nó nằm sấp ở lưng ta líu lo không ngừng.
Ta nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được.
Vung một chưởng "chát" lên cái mông nhỏ mũm mĩm đó.
Mà này, cảm giác lại thật tốt.
Chỉ là nó cũng chẳng yên phận được bao lâu.
Ta đang định giảng giải một hồi đạo lý với nó.
Phía trước bỗng chốc người đông nghẹt, mấy vị đại nương xách giỏ rau lẩm bẩm khẽ:
"Vị công chúa này sao tự dưng lại xuất cung du hành trên phố?"
"Kia chẳng phải có Trình Đại tướng quân hộ tống sao?"
"Thế là quả nhiên việc hỷ sự đã cận kề rồi ư?"
Ta đang chăm chú lắng nghe, Trình Tiểu An trên lưng bỗng nhiên làm ồn.
"Nương mau xem, ngựa lớn kìa!"
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ta dõi theo tiếng động mà nhìn tới, lại sững sờ khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc trên lưng tuấn mã.
Chỉ vài giây, ta ôm gọn Trình Tiểu An vào lòng, liền cất bước định chạy.
Phía sau bỗng truyền đến một tiếng quát trầm, "Đứng lại!"
--- Chương 6 ---
Tình cảnh này, trong đầu ta chỉ có hai chữ "Xong rồi."
Nào còn dám đứng yên bất động, vội vàng chui vào đám đông.
Lũ quan binh phía sau chẳng hiểu vì lẽ gì.
Thế nhưng vẫn cứ thế đuổi theo không buông, rượt ta suốt nửa con phố.
Khi ta đang thở hổn hển, hết cách, bỗng có người kéo ta một cái.
Dẫn ta và Trình Tiểu An vào hiệu sách, hắn liếc nhìn ra bên ngoài một cái, rồi mới lách mình vào cửa.
Vị thư sinh thanh tú khắp mặt tràn đầy lo lắng, "Ngọc Nương tử, hai người đây là làm sao?"
Ta thở phào một hơi, vội vàng cảm tạ:
"Đa tạ Hứa Lang Quân."
Ta vừa lo lắng tình hình bên ngoài, vừa sợ hắn hỏi nhiều.
May mà hắn chỉ ôm lấy Trình Tiểu An đang trong lòng ta.
"Tiểu An, để nương thân con nghỉ ngơi chút đi."
Trình Tiểu An vẫn vùi trong lòng ta ngẩng đầu lên, khóe mắt còn vương lệ.
Trong khoảnh khắc ta hoảng hốt, cứ ngỡ đã làm nó khó chịu.
Thế nhưng nó khắp mặt hưng phấn, "Nương thân, thú vị lắm, còn muốn chơi nữa."
Ta tức đến muốn thổ huyết, đối diện ánh mắt nghi hoặc của Hứa Lang Quân.
Chậm rãi giải thích, "Vừa rồi chúng ta đã mạo phạm quý nhân, sợ bị bắt nên mới chạy mãi..."
Ta cẩn thận phân biệt thần sắc của hắn, thấy hắn không chút nghi ngờ, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cánh cửa phòng trong bỗng bị đẩy ra, truyền ra một tiếng cười khẽ.
Ta dõi theo tiếng động mà nhìn tới, một vị công tử trẻ tuổi y phục gấm hoa lộng lẫy đang tựa bên khung cửa.
Hắn lại nhìn Hứa Lang Quân bên cạnh ta, rồi đánh giá đứa trẻ trong lòng một cái.
Hứa Lang Quân cũng sững sờ, e là cũng không ngờ còn có người khác.
"Tiêu huynh, huynh vẫn chưa đi sao?"
Người kia lắc đầu, liền tự mình mở miệng:
"Hứa huynh, không ngờ huynh lại có một đứa con lớn đến vậy."
Lời vừa dứt, ta và Hứa Lang Quân đồng thời mở lời:
"Không phải..."
"Đừng nói càn..."
Hắn gật gù nói, "Vậy là huynh muốn làm cha ghẻ cho người ta sao?"
Ta vội vàng giải thích, "Không dám giấu công tử, nô gia từng lập lời thề sẽ thủ tiết vì phu quân, chẳng hề nghĩ đến việc tái giá."
Ta thì không sao, nhưng Hứa Lang Quân là kẻ đọc sách, ngày sau còn phải thi lấy công danh, coi trọng danh tiết nhất, ta tuyệt không muốn liên lụy người ta.
Hắn "ồ" một tiếng, liếc ta một cái đầy ẩn ý.
Ta cứ thấy khó chịu, ngay cả Hứa Lang Quân vốn dĩ chẳng biến sắc mặt cũng có chút không đúng.
Ngoài phố đã sớm khôi phục lại sự yên tĩnh.
Người kia phần lớn cũng nghĩ rằng chỉ là nhìn lầm rồi chăng?
--- Chương 7 ---
Dù sao, từ Lâm Xuyên thành đến Kinh thành không chỉ là vài ngàn dặm mà thôi.
Từ ngày đó, ta nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày liền.
Thậm chí còn muốn đóng cửa quán, nghỉ ngơi một chút.
Nhưng lại thật sự không nỡ số bạc ấy.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh
117 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.