2.100 chữ · ~14 phút đọc
[1]
Sáng sớm, tôi đến lớp từ rất sớm vì muốn tranh thủ ăn xong bữa sáng trước khi bạn cùng bàn tới. Nếu không, đợi đến khi cậu ta xuất hiện, ngay cả nói chuyện tôi còn chẳng dám lớn tiếng, chứ đừng nói đến chuyện ăn sáng.
Bạn cùng bàn của tôi tên Tạ Trầm - Học giỏi, gia thế xuất chúng, lại còn sở hữu một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta phải ghen tỵ.
Thế nhưng cậu thiếu niên ấy lại nổi tiếng lạnh lùng. Tôi và Tạ Trầm ngồi cùng bàn suốt hai năm trời, vậy mà cậu ta chưa từng một lần thật sự để mắt tới tôi.
Tạ Trầm thật sự rất hung dữ. Mỗi khi có người nhờ tôi chuyển thư tình giúp, cậu ta liền dừng bút, ánh mắt nhìn tôi lạnh thấu xương, ngón tay thì cứ gõ từng nhịp lên mặt bàn, như thể đang cảnh cáo tôi rằng: Cậu dám nhận thử xem.
Đã vậy dường như cậu bạn này còn mắc bệnh sạch sẽ thái quá, mặt bàn còn ngăn nắp hơn cả một đứa con gái như tôi. Tạ Trầm mang lại cho tôi cảm giác giống như một vị thần tiên trên cao, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với những người phàm trần chúng tôi, nhìn thấu và coi thường mọi chúng sinh.
Tóm lại là, ngay cả một câu tôi cũng chẳng dám nói nhiều với người này.
... ... ...
[2]
Tranh thủ lúc Tạ Trầm còn chưa tới, tôi phải mau chóng ăn xong quả trứng gà này mới được. Ngay khi đang tập trung bóc xong vỏ, mới cắn được một miếng thì có người khẽ đá vào ghế của tôi.
Chất giọng quen thuộc mang theo vẻ lạnh lùng vang lên từ đỉnh đầu:「 Dịch ghế ra chút. 」
Theo bản năng tôi ngẩng đầu lên, miếng trứng vẫn còn ngậm một nửa trong miệng. Tạ Trầm đang đút hai tay vào túi quần, gương mặt không chút cảm xúc đứng ở bên cạnh.
Cậu ta ngồi phía trong, tôi ngồi phía ngoài, cậu ta đang đợi tôi nhường đường để vào chỗ!
Tôi hoảng hốt vội vàng đứng dậy muốn nhường chỗ cho Tạ Trầm, tôi không dám để cậu ta phải đợi lâu.
Nhưng vì miếng trứng trong miệng chưa kịp nuốt xuống, thế là tôi vinh quang bị nghẹn.
Tôi khó chịu đấm nhẹ vào ngực mình. Biểu cảm của Tạ Trầm không có gì thay đổi, chỉ lẳng lặng mở nắp bình giữ nhiệt rồi đưa đến trước mặt tôi.
Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi theo phản xạ đón lấy bình nước uống một ngụm để nuốt trôi miếng trứng xuống, bởi vì tôi sợ nếu mình bị sặc trứng mà chết thì sẽ lên báo cho thiên hạ cười chê mất.
Bên tai vang lên giọng của Tạ Trầm:「 Sao cậu ăn quả trứng thôi cũng nghẹn được vậy? 」
Xong đời, bị ghét bỏ rồi. Tôi dè dặt nhìn đối phương rồi giải thích:「 Tôi sợ cậu phải đợi lâu nên mới ăn hơi vội. 」
Tạ Trầm chau mày. Tôi giật mình phản ứng lại, hình như tôi vừa uống nước bằng bình của Tạ Trầm!
Thôi xong, sao tôi lại uống bình giữ nhiệt của người ta cơ chứ?
Tôi mím môi, không biết phải mở lời xin lỗi thế nào.
Thấy Tạ Trầm vẫn đứng đợi mình nhường đường, tôi vội lùi sang một bên.
Tạ Trầm không nói câu nào, bước vào chỗ ngồi xuống, còn tôi thì đứng bên cạnh loay hoay lau cái bình giữ nhiệt hết lần này đến lần khác.
「 Cậu chê tôi bẩn à? 」
Tạ Trầm đột ngột lên tiếng làm tôi giật bắn cả mình.
「 Không có, không có, tôi muốn lau sạch cho cậu thôi. 」Tôi xua tay lia lịa,「 Tôi thật sự không có ý chê bai gì đâu. 」
Tạ Trầm không nói gì, cứ thế nhìn tôi. Quả nhiên, bạn cùng bàn của tôi vẫn cứ lạnh lùng như mọi khi.
Tôi ôm cái bình giữ nhiệt, nhất thời không biết phải làm sao cho phải, đành liều mạng đưa bình cho đối phương「 Bạn Tạ, cậu, cậu còn cần nữa không? 」
Chẳng biết có phải do tôi ảo giác hay không, ánh mắt của Tạ Trầm dừng lại ở miệng bình vài giây.
Ánh mắt cậu ta tối sầm lại, hồi lâu mới thấp giọng đáp:「 Không cần trả lại. 」
Nói xong cậu ta liền không để ý đến tôi nữa, bắt đầu lật xem một cuốn sách Vật lý rất dày.
Tôi nhìn lướt qua bìa sách, bạn Tạ thật lợi hại, cậu ta đã học đến Vật lý cấp Đại học rồi, trong khi Vật lý cấp ba tôi còn chưa hiểi gì hết.
「 Bạn Tạ, chuyện hôm nay thật sự rất xin lỗi. Cậu yên tâm, tôi sẽ mua đền cho cậu một cái bình giữ nhiệt mới. 」
Tạ Trầm không buồn ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ:「 Không cần. 」
Tôi đứng bên cạnh hối hận muốn chết. Toang rồi, tôi chắc chắn đã đắc tội với vị đại ca này rồi, nghe nói cậu ta đánh nhau dữ dằn lắm.
Nghe đồn học kỳ trước có mấy tên du côn chặn đường cậu ta, kết quả bị Tạ Trầm chặn ngược lại trong hẻm, đấm cho một cú không lết dậy nổi.
Sợ quá đi mất.
... ... ...
[3]
Thế là cả tuần sau đó, tôi đều sống trong sự nơm nớp lo sợ, ngay cả chiếc bình giữ nhiệt mới mua cũng chẳng dám tặng đi.
Nhưng Tạ Trầm dường như chẳng hề để tâm đến chuyện đó, thái độ của cậu ta đối với tôi vẫn như thường lệ, chẳng mấy khi trò chuyện, nhờ vậy mà tôi đã trải qua một tuần bình yên vô sự.
Cuối tuần, điện thoại vang lên thông báo tin nhắn, là của cô bạn thân Tiểu Lan.
【Tiểu Cẩn Cẩn ơi, cứu bồ với! Cuối tuần này bồ có rảnh không? Giúp tui tới câu lạc bộ truyền thông của trường vẽ bảng tin với. Tui bị sốt rồi, cầu xin bồ luôn đó!!!】
Tôi cầm điện thoại suy nghĩ một chút, khả năng hội họa của mình dường như cũng khá ổn, thế là lập tức gõ chữ trả lời cô ấy:【Được, bồ cứ yên tâm dưỡng bệnh đi, bảng tin cứ giao cho tớ!】
Thời tiết hôm nay rất đẹp, nắng không quá gắt, trường học vào cuối tuần vô cùng yên tĩnh, gió thổi qua kẽ lá tạo nên những tiếng xào xạc nghe đặc biệt dễ chịu.
Tôi đeo ba lô định bụng sẽ tới lớp, hôm nay là thứ Bảy, trong lớp không có ai, có thể yên tâm phác thảo trước bản thảo ngay tại chỗ ngồi.
Thế nhưng khi vừa đi tới cửa lớp, trong căn phòng vốn dĩ phải vắng vẻ không một bóng người nay lại chật ních những nhân vật "máu mặt" khó bảo thường ngày.
Bọn họ dường như đang bàn luận về việc những nữ minh tinh nào xinh đẹp. Tôi biết đám người này đều là công tử nhà giàu, hạng minh tinh gì đó bọn họ chỉ cần dự tiệc ở nhà là có thể gặp được.
Cậu bạn cùng bàn lạnh lùng của tôi đang ngồi chễm chệ ở vị trí chính giữa, gương mặt đầy vẻ đắc ý:「 Có gì mà khoe khoang chứ? Chẳng ai xinh bằng Cẩn Nhất nhà tôi. 」
Tôi đứng chôn chân ngay cửa không dám vào cắt ngang màn bốc phét của cậu ta, bởi vì tôi chính là Cẩn Nhất.
Có một cậu nam sinh hỏi:「 Anh Trầm, Cẩn Nhất chính là cô bạn cùng bàn của anh đúng không? 」
Tạ Trầm với tư thế lười biếng đang vắt chân chữ ngũ, ngón tay kẹp một điếu thuốc đã châm lửa:「 Đúng vậy, bạn cùng bàn của tao, ngoan đến mạng cũng muốn trao luôn. 」
Tạ Trầm lúc này rất khác so với Tạ Trầm mà tôi thường thấy, nếu không phải vì gương mặt đó, thậm chí tôi còn tưởng đây không phải cùng một người.
Bất thình lình, một cậu nam sinh bắt gặp ánh mắt của tôi, cậu ta chợt nở nụ cười gian xảo, thong dong hỏi Tạ Trầm:「 Anh Trầm, người tên Cẩn Nhất mà anh nói có phải thường hay búi tóc củ tỏi, rồi đeo một chiếc ba lô màu trắng sữa không? 」
Biểu cảm của Tạ Trầm mang theo chút kiêu ngạo, càng đắc ý hơn:「 Chính xác, trông đặc biệt ngoan hiền. 」
Nói đoạn, dường như nghĩ ra điều gì, cậu ta đá cho cậu nam sinh kia một cú:「 Mẹ nó, sao chú mày biết được? Tao bảo cho mà biết, tốt nhất mày đừng có nảy sinh chút ý đồ nào với cô ấy. 」
Cậu nam sinh vừa cười vừa lách người né tránh, giơ tay chỉ chỉ về phía cửa, chính là hướng tôi đang đứng.
「 Em nào dám có ý đồ gì với chị dâu nhỏ chứ? Nhưng mà anh Trầm này, em cũng vừa mới được tận mắt thấy "Cẩn Nhất truyền thuyết" xong. 」
Tạ Trầm ra vẻ chẳng hề bận tâm:「 Sao, chẳng lẽ cô ấy có thể đang ở cửa chắc? 」
Nụ cười trên mặt cậu nam sinh càng rộng hơn:「 Biết đâu được? 」
Cơ thể Tạ Trầm chợt khựng lại, cậu ta lẳng lặng dụi tắt điếu thuốc, từ từ hạ chân xuống rồi xoay người lại.
Tôi không kịp trốn, cứ thế cùng cậu ta bốn mắt nhìn nhau.
Trong phút chốc, cả lớp học im phăng phắc.
... ... ...
[4]
Một giây, hai giây...
Mọi người cứ thế im lặng nhìn chằm chằm tôi.
Thật sự quá là ngượng ngùng, có lẽ tôi nên làm gì đó để làm dịu bầu không khí này chăng?
Thế là, tôi siết chặt dây đeo ba lô, thử thăm dò chào hỏi Tạ Trầm:「 Ha... Hello, bạn Tạ. 」
Trong mắt Tạ Trầm thoáng vẻ hối hận, giọng cậu ta rất thấp, cứ lẩm bẩm điều gì đó.
Tôi phải lắng tai nghe thật kỹ mới hiểu được, người này đang nói:「 Mẹ kiếp, xong đời rồi, thật sự xong đời rồi, tất cả tiêu đời rồi. 」
Tôi đứng chôn chân ở cửa không dám cử động, biểu cảm của Tạ Trầm ngay lập tức khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng như thường ngày. Cậu ta lẳng lặng bước ra ngoài, thế nhưng vành tai lại đỏ bừng lên.
Lúc đi ngang qua cậu nam sinh kia, Tạ Trầm giơ chân đá cậu ta ngã lăn quay ra đất, nghiến răng nghiến lợi thốt ra:「 Cái thằng miệng nhanh hơn não này, cứ thích thể hiện cơ, ông đây bị mày hại thê thảm rồi. 」
Cậu nam sinh kia đau đớn xoa mông mình, than vãn:「 Anh Trầm, em cũng muốn giúp anh mà! Anh đứng trước mặt con gái nhà người ta hèn nhát suốt hai năm trời rồi còn gì. 」
Tạ Trầm không nói lời nào, đến nhìn cậu ta cũng chẳng dám nhìn tôi, cái bóng dáng cao lớn kia có thể nói là đang chạy trốn trối chếch.
Cho đến khi tôi vẽ xong bảng tin, buổi tối trở về nhà nằm trên giường, lúc này mới muộn màng nhận ra: Hóa ra bạn cùng bàn của tôi chẳng hề lạnh lùng chút nào sao? Cậu ta đang làm màu? Hơn nữa còn làm màu suốt hai năm trời?
Tại sao chứ?
Tôi lại trăn trở lật người, thực sự nghĩ không thông, lý do mà Tạ Trầm kìm nén bản thân là gì? Chẳng lẽ thực sự thích tôi? Hừ, tôi và người ta vốn chẳng cùng một thế giới.
Đám người trong lớp hôm nay đều là những học sinh có tiếng trong trường, ngay cả giáo viên cũng không làm gì nổi, nhưng dường như bọn họ lại nghe lời Tạ Trầm răm rắp.
Tôi ngồi dậy tựa mình vào ban công, gió đêm thổi nhẹ vờn qua tóc. Bầu trời đêm nay nhiều sao một cách lạ thường, tôi nhìn bầu trời thẫn thờ, nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp Tạ Trầm.
Ngày hôm đó là vào ngày khai giảng năm lớp mười.
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.