2.183 chữ · ~15 phút đọc
[5]
Ngày đầu tiên khai giảng cấp ba, việc bước từ cấp hai lên cấp ba là một khởi đầu hoàn toàn mới mẻ, ai nấy đều cảm thấy hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh.
Tôi búi tóc củ tỏi, mang đôi giày vải trắng đã được giặt sạch sẽ, trên đầu còn kẹp một chiếc kẹp tóc hình quả dâu tây. Thế nhưng ngay ngày đầu tiên, tôi đã gặp phải một sự cố nhỏ.
Hôm khai giảng, tôi vào lớp 10-3 và dừng chân tại một vị trí cạnh cửa sổ.
Tôi chọn ngồi phía ngoài, sau khi dọn dẹp xong chỗ của mình, còn lau sạch luôn cả mặt bàn phía trong sát cửa sổ. Đó là chỗ tôi giữ cho Tiểu Lan, cô ấy cũng học lớp 10-3.
Chỉ là tôi vừa mới lau sạch xong, trên đỉnh đầu bỗng đổ xuống một bóng đen.
Ngẩng đầu nhìn lên, là một bạn học cao to béo mạp, mồ hôi nhễ nhại.
Vừa định nói: "Bạn ơi, chỗ này có người ngồi rồi." thì cậu ta đã quăng luôn ba lô của mình lên mặt bàn phía trong.
Tôi khẽ nhíu mày, lịch sự giải thích tình hình cho đối phương nghe, nhưng bạn học béo kia căn bản không thèm nghe, còn tỏ vẻ hung thần ác sát quát bảo tôi tránh ra, cậu ta muốn ngồi ở đây.
Thân hình cậu ta rất lớn, lại đầy mồ hôi, tôi thì nửa ngày chẳng thốt ra nổi một câu, cả khuôn mặt nóng bừng lên vì lo lắng. Tôi vừa sợ cậu ta có thể vả một phát là tôi dính vách, lại vừa sợ cậu ta sẽ trở thành bạn cùng bàn của mình.
Vì vậy, dù bắp chân đang run cầm cập, tôi vẫn cố đứng thẳng người, không nhường bước lấy nửa phân.
Bạn học béo hỏi tại sao tôi không nhường, tôi nhỏ giọng phản kháng:「 Bạn ơi, ngồi không vừa đâu. 」
Nhìn thấy biểu cảm của đối phương ngày càng khó coi, tôi lại bắt đầu hối hận. Thôi xong, chắc chắn là tôi đã chạm vào lòng tự ái của người này rồi.
Lúc đó tôi đã nghĩ gì nhỉ? Tôi nghĩ là, ông trời ơi, ai đó làm ơn tới đây đi, ai cũng được, mau cứu con với!
Thế là Tạ Trầm xuất hiện. Ngay lúc tôi và bạn học béo đang giằng co không ai chịu nhường ai, cậu ta mang vẻ mặt lạnh lùng đã tiến tới, mang theo một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta phải ghen tỵ.
Ngón tay thon dài khẽ móc một cái, một tiếng "bạch" vang lên, chiếc ba lô mà bạn học béo cố tình đặt trên bàn phía trong đã bị ném xuống đất.
Chất giọng trong trẻo, lạnh lùng vang lên:「 Chỗ bên trong tôi lấy, tránh ra chút. 」
Trong phút chốc, cả lớp đều chú ý về phía này. Lúc đó tôi mới lờ mờ nhận ra, hình như người này khá nổi tiếng thì phải.
Tôi cứ ngỡ bạn học béo sẽ có một trận đại chiến với cậu ta, nhưng không ngờ rằng, Tạ Trầm căn bản chẳng thèm để bạn học béo vào mắt.
Tạ Trầm chỉ liếc nhìn cậu béo một cái, trong mắt không nhìn ra chút cảm xúc nào:「 Sao, cậu có ý kiến gì? 」
Bạn học béo đến một câu cũng không dám ho he, lủi thủi rời đi.
Ánh mắt Tạ Trầm rơi trên người tôi, tôi ngây người nhường đường, nhìn cậu ta bước vào chỗ ngồi xuống.
Tôi không dám thở mạnh, vì áp lực tỏa ra từ người thiếu niên này thực sự quá lớn. Dáng người cao mét tám lăm, chiếc áo thun trắng khoác trên người cậu ta toát đầy vẻ ngông cuồng, cảm giác mang lại còn hung dữ hơn cả bạn học béo lúc nãy.
Cẩn Nhất đừng sợ, đây chính là bạn cùng bàn sau này của mày đó! Đừng sợ mà, chẳng lẽ cậu ta lại đấm chớt mày chắc?
Tôi do dự hồi lâu mới dám chìa tay về phía Tạ Trầm, khẽ khàng mở lời:「 Chào bạn, tớ tên Cẩn Nhất, chữ Cẩn trong hoa mộc cẩn. 」
Tạ Trầm không ngẩng đầu, chỉ lấy ra một cuốn sách Vật lý rất dày để đọc. Ngay lúc tôi tưởng rằng người này sẽ không trả lời mình, thì một giọng nói mang theo hơi lạnh vang lên:「 Ừm, Tạ Trầm. 」
Tôi âm thầm lau mồ hôi. Cứu mạng, cậu ta lạnh lùng quá đi mất!
Sau này tôi mới biết, hóa ra đối phương chính là Tạ Trầm nổi như cồn, Thủ khoa kỳ thi tuyển sinh cấp ba của toàn thành phố.
... ... ...
[6]
Trường Trung học số 1 Miên Thành là ngôi trường tốt nhất thành phố này, học sinh nơi đó nếu không phải gia đình có tiền có thế thì cũng là những người có thành tích học tập cực kỳ xuất sắc.
Tôi thuộc về vế sau. Nhà tôi không có tiền nhưng ba mẹ rất yêu thương tôi, ba tôi làm công cho xưởng của người ta, còn mẹ thì đảm nhận quán xuyến việc nhà.
Tôi muốn sau này họ được sống những ngày tháng tốt đẹp hơn, vì vậy tôi học tập vô cùng nỗ lực, hoàn toàn không dám lơ là dù chỉ một chút.
Lúc tôi thi đỗ vào Trường Trung học số 1 Miên Thành, ba mẹ tôi vui mừng đến mức suýt chút nữa là đốt pháo ăn mừng, họ vừa nói: "Cẩn Cẩn nhà mình thật sự có tiền đồ!" vừa tính toán mua quần áo mới cho tôi, vì sợ tôi vào trường bị bạn bè coi thường.
Tôi mỉm cười nói với họ:「 Không cần đâu ạ, Tiểu Lan cho con rất nhiều quần áo cậu ấy không mặc nữa, tất cả đều còn rất mới, con mặc chỗ đó là được rồi. Nếu ba mẹ thực sự muốn mua thì hãy mua cho mình một bộ đi, chính ba mẹ đã bao lâu rồi chưa mặc đồ mới? 」
Ba mẹ tôi rưng rưng nước mắt:「 Bé cưng nhà mình sao mà hiểu chuyện thế không biết! 」
Học phí của Trường Trung học số 1 Miên Thành rất đắt, cũng may tôi thi đậu theo diện được miễn toàn bộ học phí.
Thực tế thì Trường Trung học số 1 Miên Thành là nơi quy tụ của các cao thủ. Thành tích của học sinh đều rất tốt, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với trường cấp hai của tôi - ở đây chia lớp dựa theo thành tích.
Tôi thi đậu vào lớp 3, lớp 2 hội tụ toàn những nhân vật tầm cỡ, còn lớp 1 quy tụ những người tinh anh xuất chúng trong số những người tầm cỡ.
Vậy nên đến tận bây giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao Tạ Trầm lại ngồi ở lớp 3. Lần nào cậu ta cũng đứng nhất khối một cách nhẹ tênh như thể đang thi chơi vậy, đáng lẽ một người như thế phải ở lớp 1 mới đúng.
... ... ...
[7]
Đã ba ngày rồi Tạ Trầm không đến lớp. Kể từ sau cuộc chạm trán ngượng ngùng hôm đó, cậu ta đã vắng mặt suốt ba ngày trời.
Trong ba ngày cậu ta nghỉ học, tôi cảm thấy không quen chút nào. Mặc dù lần nào ngồi cạnh cậu ta tôi cũng phải cẩn thận, dè dặt đủ đường vì sợ đắc tội với vị đại ca này, nhưng tôi vẫn thấy trống trải.
Bởi vì chỉ cần có Tạ Trầm ở đó, bình giữ nhiệt của tôi lúc nào cũng đầy ắp nước. Chẳng biết người này đã đi lấy đầy bình giúp tôi từ lúc nào, mỗi khi nước trong bình của tôi sắp cạn.
Cho dù Tạ Trầm cực kỳ lạnh lùng, cả lớp chẳng mấy ai dám nói chuyện với cậu ta, nhưng mỗi lần tôi gặp bài toán khó mà lỡ nhíu mày một cái, Tạ Trầm sẽ cầm lấy cuốn sách bài tập của tôi rồi bắt đầu xem qua.
Tay của Tạ Trầm đặc biệt đẹp, thậm chí những lúc người này giảng bài cho tôi, tôi còn mải ngắm nhìn đôi tay ấy đến mức thẫn thờ.
Những lúc ấy, Tạ Trầm sẽ đưa tay vỗ nhẹ vào sau gáy tôi, giọng điệu vẫn lạnh lùng như mọi khi:「 Tỉnh lại đi. 」
Cậu thiếu niên ấy rất cao, nhưng có lẽ để quan tâm đến tôi, mỗi khi tôi nói chuyện, cậu ta luôn có thói quen cúi thấp người xuống để lắng nghe.
Ánh mắt tôi rơi trên đường xương hàm sắc sảo của Tạ Trầm. Đó rõ ràng là một gương mặt trông có vẻ lạnh nhạt vô tình, nhưng dường như cũng có những lúc trở nên dịu dàng hơn đôi chút một cách vô ý.
Chao ôi, bình thường sợ cậu ta là thế, vậy mà người vừa vắng mặt một cái là đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ đến những điểm tốt của Tạ Trầm.
Tạ Trầm đã nghỉ học ba ngày rồi, liệu có phải cậu ta đang trốn tránh tôi không nhỉ? Dáng vẻ chạy trốn trối chết của cậu hôm đó buồn cười như vậy, chắc chắn Tạ Trầm không muốn để ai nhìn thấy đâu. Chắc hẳn cậu ta cảm thấy ngượng ngùng nên không muốn ngồi cùng bàn với tôi nữa rồi.
Tôi thở dài một tiếng, biết thế hôm đó mình đãchẳng quay lại lớp để vẽ phác thảo làm gì, như vậy thì đã không xảy ra chuyện khó xử đó.
Nhưng sự thật chứng minh rằng tôi đã nghĩ quá nhiều.
Ngày thứ tư, Tạ Trầm đã quay lại.
Hóa ra trong ba ngày không đến trường là vì cậu ta đi tham gia kỳ thi Vật lý cấp quốc gia, còn nhẹ nhàng rinh luôn giải Quán quân về.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, không phải trốn tôi là tốt rồi!
Chỉ có điều, người này vừa trở lại thì tôi cũng phải đổi chỗ ngồi.
... ... ...
[8]
Tiểu Lan bị gãy chân rồi, lúc cô ấy gọi điện báo cho tôi, cô ấy thực sự đã khóc rất to.
「 Tiểu Cẩn Cẩn ơi! Tớ không thiết sống nữa! 」
Tôi vội vàng hỏi:「 Có chuyện gì thế, bồ đừng khóc nữa, từ từ kể tớ nghe xem nào. 」
Tiểu Lan nức nở kể lể:「 Lúc đi tắm tớ bị trượt chân, ai dè lại ngã đến mức gãy cả chân! Tớ đúng là đồ đen đủi mà! Cả thế giới này chắc tớ là đứa xúi quẩy nhất luôn! Hồi trước chim bay qua toàn ị phưn lên đầu tớ, mấy chuyện đó tớ còn nhịn được! 」
「 Nhưng sao tớ có thể đen tới mức vừa mới hạ sốt xong thì chân lại gãy cơ chứ! Tớ cứ ngỡ là sắp được đến trường đi học rồi, giờ thì hay chưa, chân gãy mất rồi! Nhiều bài vở như vậy, chắc chắn tớ sẽ bị tụt lại phía sau cho xem. 」
Tôi lo lắng hỏi đối phương:「 Chân bồ đã bó bột chưa? Giờ còn đau không? 」
「 Bó rồi, không đau nữa, nhưng giờ đi lại bất tiện lắm. 」
「 Không sao đâu, bồ cứ đến trường đi, tớ sẽ chuyển qua ngồi cùng bồ, có việc gì tớ còn chăm sóc cho bồ được. 」
「 Hả, nhưng vị đại ca kia có đồng ý cho bồ đổi chỗ không? Hai người ngồi cùng nhau suốt hai năm rồi còn gì. 」
「 Không sao đâu, bạn Tạ đã ba ngày không tới lớp rồi, ngày mai tớ sẽ báo với giáo viên một tiếng, dù sao thì bây giờ tớ cũng đang không có bạn cùng bàn. 」
Đầu dây bên kia vang lên tiếng Tiểu Lan xì mũi:「 Tiểu Cẩn Cẩn ơi, bồ tốt với tớ quá! 」
……
Thế là vào ngày hôm sau, Tạ Trầm quay trở lại và phải đối mặt với một chỗ ngồi trống rỗng, còn tôi thì đã ngồi ở phía bên kia của lớp học.
Ánh mắt tôi và cậu ta va vào nhau. Đối phương không nói lời nào, cứ thế nhìn tôi bằng ánh mắt u ám, sâu thẳm như một màn đêm không lối thoát.
Nếu không phải do bản thân nảy sinh ảo giác, thì dường như tôi đã nhìn thấy sát khí lộ rõ mồn một trong mắt Tạ Trầm.
Tiểu Lan ngồi bên cạnh tôi không tự chủ được mà run rẩy: 「 Tiểu Cẩn Cẩn ơi, sao tớ cứ cảm giác ánh mắt của vị đại ca kia như muốn giet tớ luôn vậy? 」
Tôi vỗ vỗ lưng cô ấy để an ủi:「 Không đâu, chắc chắn là bồ nhìn nhầm rồi. 」
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.