1.782 chữ · ~12 phút đọc
[17]
Buổi tối, sau khi thu dọn xong hành lý, tôi đứng thẫn thờ đón những cơn gió lạnh ngoài ban công. Đắn đo hồi lâu, cuối cùng cũng bấm gọi vào số điện thoại ấy.
「 Bạn cùng bàn nhỏ. 」
Giọng nói mang theo ý cười truyền đến từ đầu dây bên kia, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.
Tôi khẽ gọi:「 Bạn Tạ. 」
「 Ừm, tôi đây. 」
Đầu dây bên kia vang lên tiếng quẹt bật lửa.
Chắc là cậu ấy đang châm thuốc. Tôi vốn luôn biết Tạ Trầm có hút thuốc, vì trên người cậu luôn phảng phất một mùi thuốc lá nhạt, không hề khó chịu. Thế nhưng khi ở bên cạnh tôi, Tạ Trầm chưa bao giờ hút cả.
「 Tạ Trầm, tôi vừa đưa ra một quyết định cực kỳ thận trọng. 」
Có lẽ vì đang ngậm thuốc nên giọng Tạ Trầm hơi nghèn nghẹt, cậu kiên nhẫn đáp lại:「 Nói nghe xem. 」
Hít một hơi thật sâu, tôi kiên định nói:「 Nếu lần này tôi giành giải Nhất mang về, tôi sẽ tỏ tình với cậu. 」
Đầu dây bên kia bỗng trở nên im lặng lạ thường. Tạ Trầm không nói gì, còn tôi thì hồi hộp chờ đợi.
Đột nhiên, từ bên kia truyền đến một tiếng "xuýt", Tạ Trầm run giọng mắng khẽ một câu:「 Fvck. 」
Tôi hỏi Tạ Trầm:「 Sao thế? 」
Tạ Trầm thấp giọng lên tiếng, trong giọng điệu vậy mà lại mang theo chút tủi thân:「 Không sao, vui quá nên bị đầu thuốc lá làm bỏng tay rồi. 」
Khóe miệng tôi không tự chủ được mà nhếch lên:「 Cậu tin tưởng tôi thế cơ à? Nhỡ đâu tôi không giành được giải Nhất thì sao? 」
Tạ Trầm nói như thể đó là điều hiển nhiên:「 Bạn cùng bàn à, cậu là học trò do chính tay tôi dạy dỗ đấy, tự tin lên đi, cậu nhất định sẽ giành giải Nhất. 」
Dù qua điện thoại, tôi vẫn có thể cảm nhận được sự tự tin của Tạ Trầm, và không nhịn được mà bị cậu cuốn theo. Dường như cậu ấy luôn có một loại ma lực nào đó vậy.
「 Được, tôi nhất định sẽ giành giải Nhất mang về. 」
... ... ...
[18]
Tôi và Tạ Trầm đã ở bên nhau rồi. Tôi đã đường đường chính chính mà giành được giải Nhất, dùng thực lực để bịt miệng những kẻ từng coi thường mình.
Dì Tống vừa đút dâu tây cho tôi ăn, vừa nói với vẻ mặt đầy an ủi:「 Cẩn Nhất nhà mình đúng là có tiền đồ, quá lợi hại luôn, lần đầu tham gia thi đấu mà còn là cấp tỉnh đã rinh ngay giải Nhất về rồi. Nào bé cưng, ăn thêm một quả dâu nữa đi. 」
Tôi ngượng ngùng há miệng đón lấy. Mẹ tôi đang ngồi massage bên cạnh cũng cười híp mắt tiếp lời:「 Cũng nhờ cháu Tạ dạy bảo tốt, Tiểu Cẩn nhà tôi mới tiến bộ vượt bậc như vậy. 」
Còn Tạ Trầm ngồi bên cạnh thì cứ chốc chốc lại cười ngớ ngẩn. Trạng thái này của anh ấy đã bắt đầu duy trì kể từ ngày chúng tôi chính thức bên nhau.
Ngày hôm đó, cảm xúc cuộn trào trong đôi mắt Tạ Trầm khi nhìn tôi, anh đang cố sức kìm nén điều gì đó.
「 Cẩn Nhất, ở bên tôi rồi thì cậu không chia tay nổi đâu. Tôi vừa hay làm màu, lại còn hay ghen tuông, như vậy cậu còn muốn ở bên tôi không? 」
Tôi nhìn vào mắt đối phương, khẽ gật đầu:「 Tạ Trầm, em thích anh 」
Tạ Trầm vô cùng phấn khích, lập tức xoay một vòng tại chỗ, sau đó cúi người, luồn tay qua khoeo chân tôi, mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh ở sân bay, anh ấy một tay bế bổng tôi lên như bế một đứa trẻ.
Thiếu niên nở nụ cười đầy vẻ ngông nghênh:「 Kết hôn thôi! 」
Tôi sợ cao, vội vàng ôm chặt lấy cổ anh ấy:「 Cũng không cần phải vội thế đâu. 」
Kể từ hôm đó, Tạ Trầm bắt đầu thỉnh thoảng lại cười khờ khạo.
Các bạn học ở trường không biết sự thật, bắt đầu lan truyền tin đồn rằng đại ca Tạ Trầm học đến phát điên rồi, ai nấy đều bảo áp lực quá lớn khiến anh ấy học đến khờ người.
Mọi người đều nói, chỉ là một kỳ thi Đại học thôi mà, không đáng để một vị đại ca phải chịu áp lực lớn đến vậy.
... ... ...
[19]
Kỳ thi Đại học đang cận kề, đây là một ngưỡng cửa mà tất cả học sinh lớp 12 đều phải đối mặt. Nó không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Tất cả bạn học đều bắt đầu dồn hết sức lực để lao về phía trước.
Tôi cũng vậy.
Để kèm cặp bài vở cho tôi, ngày nào Tạ Trầm cũng đồng hành cùng tôi, ngồi lại đến tận lúc cuối cùng mới ra về.
May mắn thay, trong kỳ thi Đại học, tôi đã phát huy rất tốt.
Tuy không đỗ vào cùng trường với Tạ Trầm, nhưng cũng là một trường Đại học trọng điểm rất khá.
Tôi và Tạ Trầm có thể học đại học trong cùng một thành phố.
Ngày tôi nhập học, Tạ Trầm đưa tôi đến trường. Anh ấy lái chiếc xe thể thao siêu ngầu của mình, giống như con công đang xòe đuôi, lượn quanh trường hết vòng này đến vòng khác, chỉ sợ người khác không biết anh là bạn trai của tôi vậy.
Nếu không phải bị dì quản lý ký túc xá ngăn lại, người này còn định nắm tay tôi vào tận phòng nữ để trải giường chiếu giúp tôi nữa cơ.
Không vào được, sắc mặt Tạ Trầm cực kỳ tệ:「 Cái trường rách gì thế này, ký túc xá nữ cũng không cho vào. 」
……
……
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Bốn năm Đại học chớp mắt đã trôi qua, tôi và Tạ Trầm vẫn ở bên nhau.
Chúng tôi bước chân vào xã hội, tiến vào những lĩnh vực mà mình am hiểu.
Vài năm sau, tôi và anh ấy đã nhận giấy đăng ký kết hôn.
Tạ Trầm tuổi 27 đã ngồi lên vị trí không ai có thể lung lay được trong lĩnh vực chuyên môn của mình.
Một kẻ kiêu ngạo khó thuần như Tạ Trầm nay đã trở thành "Hổ mặt cười" có tiếng trong giới, nhưng ai nấy đều e sợ đến cực điểm nụ cười "giấu dao" của anh ấy.
Trong cuộc họp tại tầng thượng của công ty, Tạ Trầm ngồi ở vị trí chủ tọa.
Ngón tay anh ấy vô ý hay hữu ý gõ nhẹ lên mặt bàn, thần sắc lười nhác.
Mà đám quản lý cấp cao có mặt ở đó thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Họ đã có kinh nghiệm rồi, đây chính là điềm báo trước khi Tổng giám đốc Tạ nổi giận.
Chồng của Tiểu Lan cũng ở trong số đó, khi anh ta gửi tin nhắn cầu cứu Tiểu Lan thì tôi đang cùng cô ấy đi làm móng.
Đối mặt với ánh mắt đáng thương của Tiểu Lan, tôi hiểu ý rút điện thoại ra.
Điện thoại được kết nối, trong phòng họp vốn đang yên tĩnh đến đáng sợ bỗng vang lên một tiếng chuông riêng biệt đầy đột ngột.
Các quản lý cấp cao thở phào nhẹ nhõm, họ quá quen thuộc với tiếng chuông này rồi, đối với họ mà nói, đây chính là hy vọng!
Ánh mắt Tạ Trầm rơi trên cái tên đang nhảy nhót trên màn hình điện thoại, vị Tổng giám đốc Tạ vốn luôn cao ngạo lạnh lùng lại đặt biệt danh là "Quỷ nhỏ đáng yêu".
Anh cầm điện thoại đứng dậy, ngón tay bấm nút nghe.
Tôi ngọt ngào gọi anh ấy một tiếng:「 Chồng ơi, anh đến đón em đi, em làm móng xong rồi! 」
Ánh mắt Tạ Trầm không tự chủ được mà trở nên mềm mại, luồng sát khí đáng sợ lúc nãy lập tức tan biến không còn dấu vết.
Anh ấy cong môi, giọng điệu nghiêm túc:「 Được, em cứ đứng yên đó đừng đi đâu cả. 」
Cuộc họp, kết thúc.
... ... ...
[20]
Tôi lật xem những bức ảnh thời cấp ba, ký ức luôn dừng lại ở đoạn hồi ức khi kỳ thi Đại học đang cận kề.
Vào một buổi chiều bình thường nào đó năm cấp ba, mặt trời khuất dần sau dãy núi, chỉ để lại những tia nắng cuối ngày hắt lên khung cửa sổ.
Trong lớp học yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng ngòi bút của tôi di chuyển sột soạt trên trang giấy, Tạ Trầm lặng lẽ ngồi bên cạnh đọc sách.
Cậu ấy dựa vào ghế với tư thế lười nhác, một tay cầm sách, tay kia tùy ý gác lên ghế của tôi, đầu ngón tay thỉnh thoảng khẽ gõ nhẹ vào lưng ghế nơi tôi đang tựa vào.
Tôi dừng bút, vươn vai một cái, cây bút trên tay vô thức chọc chọc vào má mình.
「 Tạ Trầm. 」Tôi khẽ gọi tên cậu.
Tạ Trầm kiên nhẫn đáp lời tôi:「 Sao thế? 」
「 Cậu có biết ngôn ngữ của hoa mộc cẩn là gì không? 」
Chưa đợi đối phương trả lời, tôi đã tự mình tiếp tục:「 Nó tượng trưng cho sự kiên trì dịu dàng. 」
Tạ Trầm nói:「 Tớ biết. 」
Khóe miệng cậu ấy khẽ nhếch lên, đưa tay nhẹ nhàng massage cổ cho tôi.
Tôi híp mắt, mỉm cười nhìn Tạ Trầm, để mặc cho cậu ấy xoa bóp cổ giúp mình. Phía sau lưng người thiếu niên này chính là ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, cả người cậu trông đặc biệt dịu dàng.
Tạ Trầm à, thật ra tớ muốn nói rằng, hoa mộc cẩn sớm nở tối tàn, nhưng mỗi một lần héo tàn đều là để lần sau nở rộ rực rỡ hơn. Bốn mùa luân chuyển, sinh sôi nảy nở không ngừng, thế nên ngôn ngữ của nó mới là sự kiên trì dịu dàng.
Và việc tớ thích cậu, cũng chính là như vậy.
... ... ...
(Kết thúc phần chính truyện.)
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.