3.067 chữ · ~21 phút đọc
[13]
Dì Tống xúc động nắm chặt lấy tay ba mẹ tôi:「 Chào anh chị, ông bà thông gia... à không phải, chào anh chị, tôi là mẹ của bạn cùng bàn với con gái anh chị đây. 」
Mẹ tôi sợ đến mức ngây người, ngơ ngác đáp lại:「 Chào bà, chào bà ạ. 」
Dì Tống vỗ vỗ lên tay mẹ:「 Thông gia ơi, à không, chị gái à, chị cứ yên tâm đi, ở đây cứ để tôi lo, tôi sẽ giải quyết giúp mọi người. 」
Nói đoạn, dì kéo mẹ tôi ra sau lưng bảo vệ, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị lạnh lùng:「 Mấy người là đám muốn cướp nhà của Tiểu Cẩn nhà tôi sao? 」
Dì Tống vừa mới nắm tay chúng tôi niềm nở lúc nãy giờ đây như biến thành một người khác. Áp lực tỏa ra từ người dì khiến người ta khó lòng phớt lờ, đó là khí chất của kẻ bề trên, khiến người đối diện không kìm được ý muốn phục tùng.
Người đàn bà trung niên nuốt nước bọt cái ực, bà ta làm sao có thể ngờ được Chủ tịch của Tập đoàn nhà họ Tạ lại đích thân tới chống lưng cho chúng tôi.
Nếu biết trước, có cho bà ta thêm mười nghìn lá gan bà ta cũng chẳng dám tới đây mắng chúng tôi lấy một câu, bởi vì tập đoàn lớn đứng sau dự án khai thác con hẻm cổ này chính là Tập đoàn họ Tạ.
Hơn nữa, gần như toàn bộ huyết mạch kinh doanh của Miên Thành đều nằm trong tay họ.
Ba kẻ vừa mới kiêu ngạo lúc nãy, giờ đây gương mặt đều biến thành kinh hoàng tột độ:「 Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi ạ. 」
Lão giám đốc xưởng của ba tôi gạt phắt cặp vợ chồng trung niên ra, vồn vã nịnh nọt nhìn dì Tống và chú Tạ.
「 Tổn giám đốc Tạ, Tổng giám đốc Tạ, tất cả đều là hiểu lầm thôi, không phải cướp đâu, là mua! Họ đang muốn mua lại nhà của nhà họ Cẩn thôi mà. 」
Dì Tống ngay cả nhìn cũng chẳng buồn nhìn gã:「 Ông là ai? Ông có thân phận gì mà đòi nói chuyện với tôi? Ồ, ông chính là gã giám đốc tồi đã sa thải ba của Tiểu Cẩn nhà chúng tôi đúng không? 」
Lão giám đốc vội vàng khúm núm giải thích:「 Không có, không có đâu ạ, là do anh Cẩn hiểu lầm, không hề sa thải anh ấy, ngày mai anh ấy có thể đi làm lại ngay. 」
Dì Tống khoan thai chỉnh lại mái tóc, một người ăn mặc như thư ký liền đưa cho dì một tập tài liệu.
Dì Tống lật xem qua loa, rồi thản nhiên nói với lão giám đốc:「 Ngày mai ba của Tiểu Cẩn đương nhiên phải đi làm, còn ông thì không cần tới nữa, ông bị sa thải rồi. Cái xưởng này đã bị chúng tôi mua lại. 」
Nói xong, dì quay sang vỗ vai ba tôi, đưa tập tài liệu cho ông với vẻ mặt như đang muốn lập công:「 Ba của Tiểu Cẩn này, chức giám đốc xưởng này từ mai anh đảm nhiệm nhé. 」
Ba tôi ngơ ngác nhận lấy, ông không thể tin nổi vào tai mình. Suốt bao nhiêu năm qua, đáng lẽ ông đã phải làm giám đốc xưởng từ lâu, vì trong xưởng kỹ thuật của ông là tốt nhất, nhưng do không có quan hệ nên luôn bị người ta chèn ép. Thứ mà ông phấn đấu cả nửa đời người không có được, giờ đây lại dễ dàng có được trong tầm tay.
Dì Tống lại quay sang nói với cặp vợ chồng trung niên kia:「 Các người cũng đừng đắc ý sớm. Nghe nói các người có một trang trại nuôi lợn, ngày mai tôi sẽ cho máy xúc tới san bằng cái trang trại đó luôn. 」
Ba kẻ vừa mới đây còn quát tháo chúng tôi, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, ngã quỵ xuống đất. Người đàn bà trung niên định cất tiếng khóc lóc, dì Tống chỉ lườm một cái, vệ sĩ lập tức bịt miệng bà ta lại rồi cưỡng chế lôi ra ngoài.
Tôi nhìn dì Tống không chớp mắt:「 Bạn học Tạ. 」
「 Gì vậy? 」
Đôi mắt tôi chắc chắn đang tỏa sáng lấp lánh:「 Mẹ của cậu ngầu thật đấy. 」
Sau khi mọi chuyện đã lắng xuống, ba mẹ tôi cảm kích giữ dì Tống và chú Tạ ở lại dùng bữa.
Họ cũng chẳng hề chê bai, lập tức gọi điện từ chối các buổi tiệc tùng hôm nay rồi sảng khoái ngồi xuống.
Dì Tống xoa tóc tôi rồi hỏi:「 Tiểu Cẩn ơi, ai đặt tên cho cháu thế? Rất có học thức, nghe hay quá, lại cực kỳ hợp với cháu nữa. 」
Tôi nghiêm túc trả lời dì:「 Là ông nội đặt cho cháu ạ, ông nội cháu chưa từng được đi học. 」
「 Sao lại là ông nội đặt tên cho cháu? 」
「 Vì mẹ cháu kể rằng, lúc cháu vừa chào đời, ông nội đã đeo gùi, mang theo con gà mái đang đẻ trứng ở nhà, đi bộ từ dưới quê lên thành phố. Quãng đường đi xe mất hơn hai tiếng đồng hồ, vậy mà ông đã đi bộ từng bước một để đến đây. 」
「 Hồi đó nhà nghèo, không có điện thoại, ông nội không biết chúng cháu ở bệnh viện nào. Ông lần đầu lên thành phố lớn cũng không biết đường, cứ thế một mình đi hỏi từng bệnh viện một. Khi đó lưng ông đã bắt đầu còng xuống vì bao năm làm lụng vất vả. Vậy mà ông cứ thế một mình tìm thấy chúng cháu, chỉ để được nhìn cháu một cái. 」
「 Ba cháu nhờ ông nội đặt tên cho cháu, ông nghĩ rất lâu rồi nói gọi là Cẩn Nhất. Ông nói cháu là kho báu độc nhất vô nhị trên thế gian này. 」
Đây là lần đầu tiên tôi kể những chuyện này trước mặt người khác, Tạ Trầm lắng nghe rất chăm chú.
Chú Tạ nãy giờ im lặng cũng cảm động đến mức nước mắt rưng rưng, dì Tống cũng quẹt nước mắt:「 Cảm động quá đi mất. 」Nói xong, dì lại nhìn Tạ Trầm bằng vẻ chê bai:「 Thôi xong, người nhà Tiểu Cẩn yêu thương con bé như thế, làm sao người ta thèm để mắt tới con cơ chứ? 」
Tạ Trầm: ……
... ... ...
[14]
Gần đây, nhà trường chuẩn bị tổ chức một cuộc thi Toán học quy mô lớn, người đứng đầu sẽ đại diện cho trường tham gia kỳ thi Toán cấp tỉnh. Nếu đạt được thành tích tốt, đây sẽ là một nét vẽ ưu tú tô điểm cho bản hồ sơ cá nhân.
Tạ Trầm vì bận tham gia các cuộc thi khác nên không dự thi lần này, còn tôi thì lẳng lặng giành luôn hạng nhất.
Khi biết người đại diện cho trường đi thi là một đứa vô danh tiểu tốt như tôi, mọi người đều không mấy lạc quan.
Họ đều nói lần này tôi chẳng qua là gặp may thôi, đi thi chỉ có nước bôi tro trát trấu vào mặt trường, thà nhường cơ hội cho người ở lớp 1 để họ thay trường giành vinh quang còn hơn.
Những tiếng nói phủ nhận nhiều đến mức chính tôi cũng bắt đầu thấy mình không ổn. Chắc là do may mắn thật nhỉ? Nhưng còn những đêm tôi thức trắng bên đèn sách thì tính sao đây?
"Cạch."
Một chồng sách được Tạ Trầm đặt lên bàn của tôi. Bàn tay to lớn của cậu ta giữ lấy sau gáy tôi, cúi người nhìn thẳng vào mắt tôi, hơi thở của cậu vờn nhẹ giữa làn tóc tôi:「 Sợ à? 」
Tôi nhìn cậu, lời nói thốt ra lại mang theo vẻ tủi thân:「 Ừm, họ đều nói tôi không làm được. 」
Khóe miệng Tạ Trầm nhếch lên, giọng điệu mang theo chút ngông nghênh nhưng lời nói lại khiến tôi cảm thấy an tâm vô cùng:「 Đừng sợ, chỉ là một kỳ thi rách thôi mà, chỗ nào không biết anh đây dạy cậu, đi giật cái giải nhất về cho bọn họ lác mắt xem. 」
Tạ Trầm nói rất nhẹ nhàng, cứ như thể tôi chắc chắn sẽ làm được vậy.
Hồi lâu sau, tôi mới nhìn vào mắt đối phương rồi trịnh trọng gật đầu:「 Được! 」
Thế là, tôi làm việc mà mình giỏi nhất: nỗ lực học tập.
Còn Tạ Trầm thì trở thành thầy giáo của riêng một mình tôi.
Trong thời gian đó, để giảm bớt áp lực cho học sinh, trường đã tổ chức một giải thi đấu bóng rổ.
Tạ Trầm đại diện cho lớp chúng tôi ra sân.
Gương mặt đó của cậu ấy vốn dĩ đã khiến vô số nữ sinh phát cuồng, vì vậy người đến cổ vũ cho cậu đặc biệt đông. Tạ Trầm bình thường vốn lạnh lùng quen rồi, đây là cơ hội duy nhất để mọi người có thể danh chính ngôn thuận cổ vũ cho cậu.
Tôi đứng trong đám đông, cầm một chai nước, ngoan ngoãn dõi theo Tạ Trầm.
Ánh mắt Tạ Trầm quét tới chỗ tôi. Người vốn luôn thanh cao lạnh lùng, xa cách như cậu ấy bỗng nở nụ cười phóng khoáng, tùy ý, hệt như một con công đang xòe đuôi.
Nhóm con gái càng hét hò điên cuồng hơn.
Trận đấu vừa bắt đầu, Tạ Trầm đã tấn công cực mạnh, đội đối phương chỉ có thể chật vật chống đỡ.
Tôi đứng trong đám đông cảm thán, Tạ Trầm đúng là toàn tài mà.
Trận đấu diễn ra được một nửa thì nghỉ giữa hiệp.
Có rất nhiều người đến tặng nước cho Tạ Trầm, nhưng người này đều lần lượt từ chối tất cả.
Tôi đứng ở vòng ngoài vội vặn nắp chai nước rồi đi về phía cậu ấy. Chỉ là còn chưa kịp đi tới gần thì chai nước đã bị một cầu thủ trong đội cầm mất.
Người đó thở hồng hộc, dáng vẻ như sắp kiệt sức đến nơi:「 Cảm ơn nhé bạn học, chai nước của cậu đến thật đúng lúc. 」
Tôi vốn định nói chai nước này không phải cho cậu ta, nhưng thấy trạng thái của cậu ta tệ như vậy nên thôi, coi như cho cậu ta luôn.
Chỉ là khi tôi ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ánh mắt oán trách của Tạ Trầm. Tôi còn chưa kịp giải thích với cậu ấy thì trận đấu đã bắt đầu lại rồi.
... ... ...
[15]
Nửa sau trận đấu, Tạ Trầm chơi cực kỳ hung hăng mãnh liệt, gần như cướp hết mọi đường bóng, không cho đối phương lấy một cơ hội nhỏ nhoi, cứ thế áp đảo hoàn toàn.
Chỉ cần là người bình thường thì ai cũng cảm nhận được cơn giận đang bốc hỏa trên người cậu ấy.
Không chỉ đối thủ kinh ngạc, ngay cả đồng đội cũng sửng sốt không kém.
「 Tạ Trầm bị sao thế nhỉ? Sao tự nhiên lại chơi bóng kiểu đó? Định chơi liều mạng à? 」
Một đồng đội khác lau mồ hôi:「 Ai mà biết được, Tạ Trầm vốn dĩ đã lạnh lùng rồi, trời mới biết trong lòng cậu ta đang nghĩ cái gì? Đã ít nói thì chớ, bọn mình lại còn chẳng dám hỏi. 」
Vào giây cuối cùng, Tạ Trầm kết thúc trận đấu bằng một cú ném ba điểm, hoàn toàn không có chút hồi hộp hay nghi ngờ gì về kết quả.
Trận đấu kết thúc, đợi đám đông tản hết, tôi đi về phía Tạ Trầm.
Thiếu niên mặc chiếc áo thi đấu số 3, dường như lúc này ngay cả gió cũng ưu ái người này thêm vài phần.
「 Tạ Trầm. 」
Tạ Trầm đút hai tay vào túi quần, giọng điệu có chút hung dữ:「 Gì? Đồ không có lương tâm, đem nước cho người khác mà không cho tôi. 」
「 Bạn Tạ, cậu cúi người xuống chút đi. 」
「 Cậu bảo tôi cúi là tôi phải cúi à? 」
Tôi nhìn cậu ấy, đôi mắt cong cong ý cười:「 Cậu sẽ cúi mà. 」
Tạ Trầm mắng khẽ một tiếng "Mẹ nó, đừng có nhìn tôi kiểu đó", rồi ngoan ngoãn cúi người xuống.
「 Ông đây thật sự chịu thua trước cậu rồi. 」
Tôi rút giấy ăn lau sạch lớp mồ hôi mỏng trên trán đối phương, ghé sát tai cậu ấy rồi nghiêm túc nói:「 Hôm nay bạn Tạ giỏi lắm nha, cú ném ba điểm cuối cùng đẹp cực kỳ, không hổ là bạn cùng bàn của tôi! 」
Đôi mắt tôi sáng lấp lánh, Tạ Trầm vội vàng đứng thẳng người dậy, vành tai đỏ bừng vì hơi nóng.
Sợ cậu ấy ngại, tôi vừa định rời đi thì Tạ Trầm đã níu lấy một góc áo tôi.
Thiếu niên lên tiếng bằng giọng điệu đầy gượng gạo:「 Biết nói thế thì có thể nói nhiều thêm chút nữa. 」
... ... ...
[16]
Tôi nhận thấy càng gần đến ngày mình đi tham gia kỳ thi Toán cấp tỉnh, càng có nhiều người bắt đầu buông lời mỉa mai, châm chọc.
Trong mắt họ, tôi thực sự quá đỗi bình thường nhưng lại đại diện cho toàn trường đi thi đấu. Họ cảm thấy tôi căn bản không đủ trình độ.
Ngày trước khi tôi đi thi là thứ Hai.
Trong buổi lễ chào cờ, Tạ Trầm với tư cách là người đứng đầu khối đứng trên bục phát biểu, đôi mắt sâu thẳm đầy cuốn hút.
Sân trường vốn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im phăng phắc, mọi người đều kinh ngạc không hiểu tại sao vị đại ca xưa nay luôn từ chối phát biểu lại đột nhiên tình nguyện bước lên đài.
Tạ Trầm là tuýp người nổi tiếng lạnh lùng, khó khăn lắm mới gặp được lúc cậu ấy đồng ý lên phát biểu, tất cả mọi người đều tập trung cao độ, ngay cả thầy Hiệu trưởng cũng nhìn cậu bằng ánh mắt đầy an tâm và kỳ vọng.
Tầm mắt dần tiêu cự, Tạ Trầm dùng ngón tay gõ nhẹ vào micro:「 Hôm nay có mặt đông đủ mọi người ở đây, tôi lên đây có đôi lời muốn nói. 」
「 Tôi từng đọc được một câu của Trương Ái Linh trong sách rằng: Ngoài kia mưa gió xôn xao, khắp núi khắp đồi đều là ngày hôm nay. Vậy nên, Cẩn Nhất à... 」
Tạ Trầm dừng lại vài giây. Tôi đứng dưới khán đài đột nhiên nghe thấy tên mình, trái tim bỗng hẫng đi vài nhịp.
Tôi đứng giữa đám đông, ánh mắt va chạm với Tạ Trầm trên bục cao.
Khóe miệng Tạ Trầm khẽ nhếch lên, đôi mày hiện rõ vẻ tự tin:「 Bất kể người khác nói gì về cậu, cậu chỉ cần kiên định với những gì mình cho là đúng. Muốn làm gì thì cứ làm đi, đời người rất ngắn, nhưng nó có thể có rất nhiều khoảnh khắc rực rỡ. Tôi hy vọng cậu có thể dốc hết sức mình trong những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ này để không phải để lại điều gì hối tiếc. Còn tôi ư? Mọi người chẳng phải đều nói tôi kiêu ngạo ngút trời sao? Nhưng tôi sẽ luôn vì cậu mà cúi đầu. 」
Nói đoạn, Tạ Trầm quét mắt nhìn toàn trường, giọng điệu thản nhiên:「 Chiếm dụng thời gian của mọi người tôi vô cùng xin lỗi. Không có việc gì khác, chỉ đơn thuần là muốn cổ vũ cho cô bạn cùng bàn nhỏ bé của tôi thôi. Người khác không tin cậu, tôi tin. Cẩn Nhất, đi thi đừng căng thẳng, cậu đã đủ nỗ lực rồi, những gì cần dạy anh đây đều dạy hết rồi. 」
Nói xong, Tạ Trầm đặt micro xuống, dưới ánh mắt kinh ngạc của hàng loạt giáo viên, cậu ấy đút một tay vào túi quần thong thả bước xuống đài.
Toàn trường im lặng trong giây lát, rồi không biết ai đó đã hét lên:「 Fvck, anh Trầm đỉnh vãi! Thật sự ngầu bá cháy bọ chét! 」
Lúc này tất cả học sinh mới sực tỉnh, tiếng huýt sáo vang lên khắp nơi.
「 Trời đất, vừa rồi vị đại ca kia là đang tỏ tình đấy à? 」
「 Á!!! Tôi không cần biết, thế này thì đẹp trai quá rồi! Đây còn là Tạ Trầm lạnh như băng mà tôi biết không vậy? Công nhiên yêu đương trước mặt Hiệu trưởng luôn? 」
「 Cẩn Nhất chính là người tham gia đại hội Toán học đó sao? Thế thì chắc chắn cô ấy cũng rất lợi hại rồi, đại ca mới coi trọng cô ấy đến thế! Là một thính giả mà tôi cũng thấy vinh dự lây! Cứu mạng, vừa nãy tôi còn tưởng đây sẽ là một bài phát biểu nghiêm túc, tôi còn tưởng sẽ học hỏi được nhiều kiến thức bổ ích cơ! Không ngờ tới, đại ca đúng là không đi theo lối mòn mà. 」
「 Tôi đã bảo mà, sao Tạ Trầm lại đột ngột đồng ý phát biểu dưới cờ chứ, hóa ra là chiến thần vì tình yêu mà xông pha đây mà! Bỗng nhiên thấy đại ca cũng đã "hạ phàm" rồi! 」
Tôi đứng giữa đám bạn học, ngơ ngác ôm lấy lồng ngực mình. Nhanh quá, trái tim như sắp nhảy ra ngoài rồi.
Xung quanh toàn là tiếng trêu chọc của bạn bè, nhưng dường như tôi chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình đập liên hồi.
Xong đời rồi, tôi có lẽ đã rơi vào lưới tình rồi.
Ông trời ơi, con thực sự đã thích Tạ Trầm mất rồi.
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.