455 chữ · ~4 phút đọc
“Ngơ ra đó làm gì, còn chưa chịu bắt thằng khốn đó lại cho tôi!”
Hai bảo vệ nhanh chóng lao vọt tới, muốn tóm Diệp Viễn.
Anh tung ra mấy đá, hai tên bảo vệ lập tức hét lên thê thảm ngã xuống đất.
Mấy người còn lại thấy thế cũng chuẩn bị ra tay.
“Dừng lại hết cho tôi !”
Đúng lúc này, một bác sĩ trung niên gạt đám người ra đi tới, trông có vẻ là một lãnh đạo của bệnh viện…
“Tưởng Văn Đức, chuyện gì thế này?”
Bác sĩ trung niên nhìn thấy mẹ Phùng Tiêu Tiêu ngã dưới đất thì lập tức nhíu mày.
“Trưởng khoa, tôi đang đuổi người đây mà?”
“Đuổi người?”
Tưởng Văn Đức vội vàng giải thích.
Sau khi ông ta chém gió thành bão, thêm mắm dặm muối giải thích.
Thì Phùng Tiêu Tiêu đã thành một người muốn dùng nhan sắc để dụ hoặc ông ta, trở thành kẻ vô liêm sỉ muốn mượn tay ông ta để giảm tiền thuốc men trong bệnh viện.
Mà Diệp Viễn thì thành đồng phạm của Phùng Tiêu Tiêu, vì ông ta không chịu chấp nhận điều kiện của Phùng Tiêu Tiêu nên đã ra tay đánh ông ta.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.170 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Bản thân ông ta là người có đầy đủ y đức, không bị sắc đẹp dụ hoặc, anh dũng đứng ra chặn hết tất cả những âm mưu bất chính.
Tưởng Văn Đức vừa nói xong, những người vây xem đều nhìn Phùng Tiêu Tiêu với ánh mắt khinh thường.
“Ông nói bậy, tôi không có! Rõ ràng chính ông là người muốn tôi theo ông về nhà, còn động tay động chân với tôi, Diệp Viễn muốn giúp tôi nên mới dạy cho ông một bài học”.
Phùng Tiêu Tiêu tức giận, vội vàng phản bác.
“Ha ha, một phó giáo sư của bệnh viện như tôi mà lại động tay động chân với loại nít ranh như cô á? Rõ ràng là cô muốn dùng nhan sắc quyến rũ tôi, tôi không đồng ý nên tên khốn kia mới đánh tôi!”
“Tôi còn thương cho gia đình cô mẹ góa con côi sống vất vả, muốn chữa trị cho mẹ cô thật tốt, không ngờ cô lại đối xử với tôi như thế, thời buổi này làm người tốt thật sự quá khó mà!”
Tưởng Văn Đức làm ra vẻ ấm ức, như thể ông ta phải chịu nỗi oan ức lớn lắm.
“Ông nói bậy…”
“Mọi người xem, trên người cô ta vẫn còn quần áo của câu lạc bộ Hoàng Cung kìa!”
Phùng Tiêu Tiêu lập tức tái mặt, lần này, cô ta muốn phản bác cũng không thể nói được gì.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Đại Thần Dẫn Vào Ngực: 101 Nụ Hôn Sâu (Tỷ Vạn Ngôi Sao Không Bằng Em)
783 ch
Cô Vợ Từ Trên Trời Rơi Xuống
44 ch
Kiều Thê Của Phó Tổng - Trầm Tương
45 ch
Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa
220 ch
Đèn Trời Thả Giữa Đêm Hè
20 ch
Độc Sủng Sự Dịu Dàng Sưởi Ấm Tim Em
56 ch
Kiếp Này Gặp Được Người
83 ch
Ông Xã Vô Tâm: Phu Nhân, Còn Muốn Chạy
140 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.