3.064 chữ · ~21 phút đọc
Phòng của Bạc Thính Uyên chỉ thắp duy nhất một ngọn đèn tường.
Bên bàn làm việc, hắn tháo chiếc kính không gọng, thói quen xoa nhẹ giữa mày. Khi rũ mắt xuống, tầm mắt hắn dừng lại ở ngăn kéo phía dưới.
Ánh đèn mờ ảo hắt từ phía sau, dưới hốc mắt sâu và xương chân mày cao là đôi mắt xanh thẳm tối tăm như mặt hồ tĩnh lặng.
Nửa phút sau, Bạc Thính Uyên vẫn quyết định kéo ngăn kéo ra.
Cùng với tiếng chuyển động rất khẽ của con lăn, một chiếc hộp thuốc nhỏ màu trắng hiện ra trong bóng tối dày đặc. Từ sau khi mang về vào hai ngày trước, hắn vẫn chưa hề đụng tới.
Bạc Thính Uyên mở hộp, bên trong ngoài một lọ thuốc còn có một tấm danh thiếp viết tay. Trên đó là lời dặn dò bằng tiếng Anh của bác sĩ Hứa:
"Thưa ngài Bạc, về tác dụng phụ của các loại thuốc ức chế, tôi tin rằng trong buổi hội chẩn đầu tiên chúng ta đã trao đổi rất rõ ràng. Với tư cách là một người dùng thuốc lâu dài, tôi tin ngài chắc chắn đã có nhận thức đủ chín chắn về vấn đề này. Một lần nữa, mong ngài hãy cẩn trọng khi dùng thuốc. Chúc mọi điều tốt lành."
Mục đích ban đầu của bác sĩ Hứa là để nhắc nhở Bạc Thính Uyên, nhưng bà không ngờ rằng những lời này lại lập tức khiến hắn như quay trở lại đêm thứ Bảy tuần trước.
Lúc đó, hắn đứng sau màn hình, đưa tay ra nhưng chẳng thể nào chạm tới Ôn Từ Thư. Và tình huống đặc biệt ấy sẽ lại tiếp tục xuất hiện một lần nữa vào đêm mai.
Trong thoáng chốc, tấm thẻ được nhét ngược lại vào hộp.
Bạc Thính Uyên thực hiện một chuỗi động tác dứt khoát: mở lọ thuốc, lấy ra một viên và uống cùng ly nước trên bàn.
Dưới ánh đèn tối mờ, bóng dáng hắn nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác vest ném lên sofa, vừa tháo cúc chiếc áo sơ mi đen vừa sải bước về phía phòng tắm.
-
Hơn mười phút sau, tấm bình phong được đẩy ra, phát ra tiếng động rất khẽ.
Ôn Từ Thư vờ như thản nhiên tựa vào gối, cậu nghiêng người định lên tiếng thì thấy Bạc Thính Uyên trong bộ đồ ngủ đang từng bước đi tới, khiến cậu thoáng ngẩn ra.
Bộ đồ ngủ dáng dài phối màu đen vàng khoác trên người hắn, bao trọn vóc dáng hoàn hảo như tạc tượng, trông hắn chẳng khác nào một vị tu sĩ châu Âu thời Trung cổ.
Rõ ràng thần sắc hắn rất nhạt, thậm chí là lạnh lùng, nhưng lại toát ra một vẻ gợi cảm không thể diễn tả bằng lời.
Khi Bạc Thính Uyên đi đến bên giường cầm lấy cuốn truyện cổ tích, Ôn Từ Thư không tự chủ được mà nắm chặt mép chăn, nhất thời lúng túng đến mức không biết phải mở lời thế nào.
Bạc Thính Uyên ngồi xuống mép giường, giơ tay lướt qua gò má cậu, ngón tay cái khẽ vuốt đuôi lông mày, trầm giọng hỏi: "Đã buồn ngủ chưa?"
Ôn Từ Thư cảm nhận được nhiệt độ từ đầu ngón tay hắn, chắc hẳn là do vừa mới tắm xong. Cậu khẽ lắc đầu, những sợi tóc cọ xát vào mặt gối tơ tằm phát ra tiếng sột soạt mềm mại.
Cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể hắn đang đến gần, cậu có chút mất tự nhiên, cố ý hỏi về chuyện của khỉ con: "Có phải anh và Nhất Minh đã đạt thành thỏa thuận gì không? Anh hứa sẽ dẫn thằng bé đi cưỡi ngựa à?"
"Không có."
Bạc Thính Uyên kéo chiếc chăn mà con trai từng đắp lên, tựa vào gối: "Mẹ tôi nói bà nhớ thằng bé, tối nay có gọi điện cho nó."
"Ồ..." Ôn Từ Thư đã hiểu.
Bạc Thính Uyên nói tiếp: "Nhất Minh bảo thời gian tới muốn sang Pháp chơi."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Đứa nhỏ này chẳng lẽ muốn đến trường nội trú để "tự chui đầu vào lưới" sao?
"Bà nội Nhất Minh... có phải rất hy vọng thằng bé sang Pháp du học không?"
"Bà ấy chưa biết chuyện này, tôi không nhắc tới."
Bạc Thính Uyên vươn tay cầm lấy cuốn truyện cổ tích, ung dung mở ra. Nghe xong câu trả lời, Ôn Từ Thư thở phào nhẹ nhõm, cậu theo bản năng chú ý đến từng cử động của hắn.
Bạc Thính Uyên dùng tay phải lật trang sách, tay trái giơ cuốn thư lên.
Trên ngón áp út thon dài, chiếc nhẫn cưới tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, khiêm nhường. Khác hẳn với chiếc nhẫn của Ôn Từ Thư, chiếc nhẫn trên tay Bạc Thính Uyên mang theo những dấu vết thời gian được tích lũy suốt mười năm qua.
Đặc biệt là ở phần thân nhẫn, hai vòng tròn được chế tác từ những chất liệu khác nhau.
So với bạch kim có tính chất cứng cáp, vòng vàng ròng lại mềm mại hơn nhiều. Dù chủ nhân của nó có trân trọng và giữ gìn đến đâu, thì chỉ cần đeo trên tay mỗi ngày, chiếc nhẫn chắc chắn sẽ để lại những vết trầy xước li ti theo năm tháng.
Bạc Thính Uyên nhìn về phía người đang có vẻ thẩn thờ kia, hỏi: "Nhất Minh kể cho em đến đoạn nào rồi? Còn nhớ không?"
Ôn Từ Thư theo tiếng nói trầm thấp của hắn, bản năng định nằm nghiêng lại để nhìn cho rõ, nhưng đã bị bàn tay hắn đặt lên vai ấn nhẹ trở về.
"Nằm thẳng đi."
"Ồ."
Ôn Từ Thư đặt tay lên mép chăn, đưa một ngón tay ra chọc chọc vào cuốn truyện cổ tích, ngước lên nhìn đôi mắt xanh thẳm đang tràn đầy vẻ ôn nhu của hắn.
"Hôm qua vừa kể xong chương Nữ thần Ánh trăng ban linh lực cho Kỳ lân một sừng. Chương tiếp theo là Kỳ lân mang theo linh lực đi tìm kiếm và giải cứu những người bạn nhỏ của mình. Có mục lục đấy."
Cuốn truyện cổ tích này là món quà của mẹ Ôn Từ Thư tặng, và chính bà là người đã dịch nó sang tiếng Trung.
Bạc Thính Uyên lật mục lục đến đúng trang đó, rồi bắt đầu dùng tiếng Pháp để đọc chuyện.
[ Khu rừng sương mù dày đặc, còn đáng sợ hơn những gì Kỳ lân nhỏ tưởng tượng... ]
Chất giọng vốn dĩ lạnh lùng hằng ngày, lúc này lại trở nên trầm thấp và dịu dàng lạ thường.
Qua cách phát âm đặc biệt của hắn, các âm tiết như có một nhịp điệu riêng, tựa như những lớp bọt biển trắng xóa nơi bờ độc, từng lớp từng lớp một vỗ về vào tai Ôn Từ Thư.
"Chờ một chút đã." Ôn Từ Thư vội vàng ngăn lại.
Cái người này sao tự nhiên lại vào thẳng vấn đề thế? Cậu còn chưa chuẩn bị tâm lý xong mà!
"Hửm?"
Bạc Thính Uyên thấy cậu đột nhiên nhích người lên phía trên, bèn đưa tay tự nhiên ôm lấy cậu, kéo người sát lại gần mình hơn một chút: "Đoạn này không đúng sao?"
"Không có."
Đôi chân dài của Ôn Từ Thư dưới lớp chăn lén lút dịch chuyển, cọ sát vào đôi chân dài của hắn.
Khi ngón tay hắn gạt đi lọn tóc bên má cậu, Ôn Từ Thư khẽ chớp mắt nhìn hắn: "Được rồi, anh bắt đầu đi."
Bạc Thính Uyên dường như không nghe thấy lời cậu nói, hắn chỉ rũ mắt nhìn dáng vẻ dịu dàng và động lòng người của cậu. Phải nửa phút sau, hắn mới bắt đầu đọc tiếp câu chuyện.
Ôn Từ Thư ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc, đôi mi khẽ khép hờ.
Nếu như giọng đọc tràn đầy nhiệt huyết của khỉ con khiến Ôn Từ Thư cảm thấy cậu nhóc chính là hiện thân của chú Kỳ lân nhỏ trong truyện, luôn hò hét phấn khích trước mỗi chuyến phiêu lưu, thì cách kể chuyện thong thả của Bạc Thính Uyên lại mang đầy vẻ mê hoặc.
Nó khiến người nghe ngỡ như hắn chính là tác giả của câu chuyện, thậm chí còn mơ hồ cảm nhận được tình yêu thương và sự che chở dành cho chú Kỳ lân nhỏ đáng yêu, đem lại cảm giác ấm áp và tràn đầy hy vọng.
Tiếng Pháp vốn dĩ đã lãng mạn, qua giọng đọc của Bạc Thính Uyên lại càng thêm quyến rũ. Ôn Từ Thư khẽ nhếch khóe môi, rồi lại cố ép mình bình tâm trở lại.
Thật sự nên xách khỉ con tới đây để thằng bé nghe xem ba lớn của nó kể chuyện cổ tích bằng tiếng Pháp đỉnh thế nào!
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Suốt mười phút trôi qua, trong phòng chỉ còn lại giọng nói của Bạc Thính Uyên và tiếng lật sách rất khẽ.
Ôn Từ Thư nhắm mắt lắng nghe, nhưng trong lòng lại nảy sinh một nỗi xao động vi diệu. Đừng nói đến chuyện ngủ, cậu bây giờ chẳng khác nào một mặt hồ yên ả bị cơn lốc xoáy làm cho tâm thần bất định.
Bởi vì bên má cậu đang có những ngón tay áp vào.
Theo từng tình tiết mạo hiểm của Kỳ lân, những ngón tay ấy cứ lặp đi lặp lại những cái v**t v* thân mật.
Từ cằm đến gò má rồi đến vành tai, thậm chí hai ngón tay hắn còn vân vê d** tai mềm mại của cậu một cách nhẹ nhàng.
Ôn Từ Thư đột ngột mở mắt, bồn chồn nghĩ thầm: Bảo anh kể chuyện dỗ em ngủ, chứ không phải làm em mất ngủ đâu nhé!
Bạc Thính Uyên buông cuốn sách xuống, nghiêng người nhìn cậu: "Hửm?"
Cảm nhận được hơi ấm đang xích lại gần hơn, Ôn Từ Thư cong đôi mắt phượng tinh tế, khẽ nói: "Mấy ngày trước em có lật xem một quyển thơ tiếng Pháp, có vài chỗ ngữ pháp vượt quá tầm hiểu biết của em. Sẵn tiện có anh ở đây, hay là anh đọc cho em nghe một chút để học hỏi thêm được không?"
Bạc Thính Uyên kéo lại chăn cho cậu, thương lượng: "Hôm nay hơi muộn rồi, hay là để ngày kia nhé?"
Ôn Từ Thư nhanh chóng đưa ngón tay ra, đầu ngón tay trắng hồng mềm mại chọc chọc vào ngón trỏ của Bạc Thính Uyên đang đặt trên mép chăn, cậu nũng nịu lẩm bẩm: "Hình như vẫn chưa đến 9 giờ mà."
Ở góc độ này, đôi mắt xanh u tối của Bạc Thính Uyên toát lên vẻ nghiêm nghị và uy nghiêm, trông có vẻ rất khó thuyết phục.
Ánh mắt Ôn Từ Thư dao động rồi dời đi chỗ khác, ngón tay cậu lại khẽ móc vào ngón trỏ thon dài của hắn, giọng nói dịu dàng như tiếng muỗi kêu: "Đọc cho em nghe hôm nay luôn được không? Daddy~"
Cậu vừa mong chờ lại vừa khẩn trương, trong lòng không khỏi thấp thỏm, đến hơi thở cũng nín lại.
Bạc Thính Uyên nhìn cậu đang rũ mi mắt, hàng mi dài và dày đan xen vào nhau tựa như những chiếc móc nhỏ, từng chút từng chút một cào gãi vào trái tim hắn.
Trong đôi mắt đen láy kia lấp lánh những đốm sáng động lòng người, khiến hắn không nỡ lòng nào lạnh lùng từ chối.
Nửa phút sau, hắn cất lời: "Sách ở đâu? Để tôi đi lấy."
Ôn Từ Thư kìm nén niềm vui sướng, hơi ngồi dậy: "Ở trên kệ sách ngoài phòng khách ấy, tập thơ của René Char."
"Em nằm yên đừng cử động." Bạc Thính Uyên không ngoảnh đầu lại, vừa đi vừa nói vọng lại với tông giọng hơi cao.
"Ồ." Ôn Từ Thư ngoan ngoãn nằm trở lại.
Nghĩ đến việc chỉ vài phút nữa thôi, Bạc Thính Uyên sẽ dùng chất giọng gợi cảm này để đọc thơ của René Char, ánh đèn trong mắt cậu bỗng chốc hóa thành những vì tinh tú rực rỡ.
Tuy nhiên, khi Bạc Thính Uyên cầm sách quay trở lại, cậu lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh.
Bạc Thính Uyên tựa lưng vào thành giường, mở đúng trang có kẹp sách: "Bài này sao?"
"Vâng."
Cảm giác mong đợi mãnh liệt giống như lớp kem bơ mềm mịn lấp đầy trái tim Ôn Từ Thư. Dù chưa kịp nhâm nhi điều gì, cậu đã thấy ngọt ngào như đang lơ lửng trên chín tầng mây.
Lần này cậu chủ động lên tiếng: "Em chuẩn bị xong rồi, anh bắt đầu đi."
[ Je n'entrerai pas dans votre coeur...... ]
Ôn Từ Thư nhận thức rõ ràng rằng, đôi tai mình đang dần nóng bừng lên trong ngữ điệu trầm ấm và quyến rũ của Bạc Thính Uyên.
Nó còn k*ch th*ch hơn cả việc bị chạm trực tiếp vừa rồi, cứ như thể Bạc Thính Uyên đang phả hơi thở ngay sát bên tai cậu vậy.
Trong sự bồn chồn khó tả, Ôn Từ Thư túm chặt lấy chăn. Cậu từ từ kéo chăn lên cao, cho đến khi che kín cả đỉnh đầu.
Điều khiến cậu thấy xấu hổ nhất là lúc này, cả người cậu khô nóng, chỉ muốn hét lên thật to cho thỏa.
Đến câu thơ "Trước khi bóng đêm không còn dấu vết để tìm cầu", giọng nói của Bạc Thính Uyên đột ngột im bặt. Không khí bỗng chốc trở nên dịu dàng mà tĩnh lặng.
Ôn Từ Thư thầm nghĩ: Chẳng lẽ anh ấy tưởng mình ngủ rồi sao?
Đang định lên tiếng, cậu bỗng nhiên bị một đôi cánh tay hữu lực ôm lấy, cả người cùng với tấm chăn được bế bổng lên đặt trên eo hắn.
"Hửm?" Trước hành động bất ngờ này, cánh tay Ôn Từ Thư vô thức bám lấy vai hắn.
Bạc Thính Uyên tựa lưng vào đầu giường, chậm rãi co đôi chân dài lại, kéo cậu sát vào lồng ngực mình hơn một chút.
Ngón tay hắn chạm khẽ bên má cậu, ngón cái gạt đi sợi tóc vương nơi khóe môi: "Eo còn khó chịu không?"
Lúc này, Ôn Từ Thư đang trong tư thế hai đầu gối tách ra, ngồi quỳ trên eo hắn, đồng tử cậu hơi co lại vì kinh ngạc.
Tuy rằng lúc nãy ở trên sofa cũng là tư thế xoa eo thế này, nhưng hiện tại...
"... Đỡ nhiều rồi."
Ôn Từ Thư hơi dùng lực ở đầu gối, định chống người cao lên một chút để giãn khoảng cách.
"Ừ, vậy tôi đọc tiếp."
Đôi mắt xanh của Bạc Thính Uyên dời về phía tập thơ, lòng bàn tay phải trượt từ bờ vai xuống vị trí mạn sườn rồi chậm rãi xoa bóp.
Ôn Từ Thư bị hắn xoa đến mềm cả người, động tác định rướn lên vừa rồi lại xìu xuống, đành ngồi trở lại. Thấy giọng nói của hắn không có gì thay đổi, cậu cũng không dám nghĩ ngợi lung tung.
Chỉ là giọng của Bạc Thính Uyên ngày càng gần. Bất tri bất giác, cánh tay trái đang cầm sách của hắn đã hoàn toàn ôm chặt lấy cậu, đôi môi gần như dán sát bên tai.
Sắc mặt Ôn Từ Thư ửng hồng như hoa anh đào.
Cậu đơn giản là tựa đầu vào vai hắn, xấu hổ giấu đi khuôn mặt đang nóng bừng. Lớp vải đồ ngủ mỏng manh hơn quần áo lúc nãy rất nhiều, bàn tay của Bạc Thính Uyên áp lên chẳng khác nào đang chạm trực tiếp vào vùng eo mềm mại.
Hắn vừa đọc thơ, chóp mũi vừa khẽ cọ qua thái dương Ôn Từ Thư. Làn da mịn màng ấy tỏa ra một mùi hương ngọt ngào vây hãm lấy hắn.
Ôn Từ Thư cảm thấy khô họng, hơi thở dần trở nên dồn dập.
Đúng lúc này, môi Bạc Thính Uyên đã hoàn toàn đè sát lên vành tai cậu, chậm rãi đọc:
[ Je t'aime et tu vis en moi. ]
Hơi thở nóng hổi từ đôi môi mỏng xâm chiếm lấy thính giác của Ôn Từ Thư.
Cậu không chịu nổi nữa mà nhắm nghiền mắt, cả người như một cành liễu rủ ngã vào vai hắn. Mái tóc đen tuôn dài xuống khuỷu tay hắn, lấp lánh như ánh trăng huyền bí.
Lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, nhịp tim đập loạn như đánh trống trận.
Bạc Thính Uyên nghe thấy tiếng tim đập dồn dập ấy thì nhíu chặt đôi mày rậm.
Hắn nhanh chóng buông cuốn sách xuống, lòng bàn tay áp vào giữa lưng cậu, ch*m r** v**t v* để trấn an: "Hít thở sâu vào."
Ôn Từ Thư cố gắng giữ cho nhịp tim ổn định trở lại, trong lòng dâng lên một nỗi xấu hổ không tên. Rõ ràng là chính cậu đòi hắn đọc thơ cho nghe, vậy mà giờ lại nghe không nổi.
"Không... em không sao."
Bàn tay Bạc Thính Uyên vẫn áp trên lưng cậu, cảm nhận từng rung động nơi lồng ngực cho đến khi hơi thở của cậu bình lặng hẳn.
Hắn ôm cậu đặt nằm xuống giường, cẩn thận chỉnh lại chăn màn: "Ngủ đi."
Ôn Từ Thư nghe vậy, nghĩ thầm chắc hắn định quay về phía bên kia giường của mình. Đôi môi khô khốc của cậu khẽ mím lại: "Vâng."
Cậu chậm rãi nhắm mắt.
Thế nhưng hơi thở của Bạc Thính Uyên vẫn còn đó, hắn không hề rời đi ngay mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang chìm sâu vào giấc ngủ.
Rất lâu sau, Ôn Từ Thư nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn vang lên bên tai:
"Đêm nay tôi sẽ không đi đâu cả."
Ngay sau đó, cậu cảm nhận được Bạc Thính Uyên dịu dàng đặt một nụ hôn nồng nàn lên thái dương mình.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.