3.173 chữ · ~22 phút đọc
Sáng sớm hôm sau.
Trên hành lang tầng hai, một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn lao vút tới trước cửa phòng ngủ. Cậu nhóc lén lút đẩy hé cửa ra, quan sát một hồi.
"Ba nhỏ ơi?"
Bạc Nhất Minh khẽ gọi nhưng không có tiếng đáp lại. Cậu bé rón rén nhón chân đẩy cửa bước vào, giẫm lên tấm thảm mềm mại, chậm rãi tiến về phía mép giường.
Trong không gian mờ ảo, Bạc Nhất Minh sững người, ngơ ngác nhìn hai người ba đang ôm nhau ngủ trên giường.
Hửm? Sao ba lớn cũng ở đây? Lại còn đắp chung một chiếc chăn nữa?!
Hai phần ba khuôn mặt của Ôn Từ Thư vùi vào lồng ngực Bạc Thính Uyên, phần nghiêng mặt lộ ra thanh tú như vầng trăng khuyết.
Gáy cậu gối lên một cánh tay của Bạc Thính Uyên, trong khi cánh tay còn lại của hắn vòng qua người cậu, tạo thành tư thế ôm trọn vào lòng.
Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt màu hổ phách của Bạc Nhất Minh tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Cậu nhóc sốt sắng cúi người, nhẹ nhàng đẩy vai ba lớn: "Ba lớn? Tỉnh dậy đi ạ."
Cậu bé lại định nhấc cánh tay của ba lớn ra, ý đồ muốn hắn buông người, kết quả là ba lớn còn ôm chặt hơn.
Động tĩnh lớn như vậy, hai người ba đương nhiên là bị đánh thức.
Đợi đến khi ý thức được tình hình, Ôn Từ Thư - người chỉ đang lộ ra nửa khuôn mặt, vừa mở mắt ra, trong ánh nhìn mơ màng lập tức hiện lên tám trăm dấu chấm than kinh hãi.
"Ờm..."
Bạc Thính Uyên cũng đã tỉnh, hắn mở đôi mắt xanh lục nhìn con trai: "Nhất Minh, có chuyện gì thế?"
Bạc Nhất Minh giận dỗi nói: "Ba lớn, cánh tay ba nặng như thế, ép hỏng ba nhỏ mất! Ba mau buông ra đi!"
Ôn Từ Thư: ... Thà để cậu ngất xỉu tại chỗ còn hơn.
Bạc Thính Uyên nâng cánh tay lên, đỡ Ôn Từ Thư nằm ngay ngắn lại, trầm giọng nói: "Vẫn còn sớm, em ngủ thêm lát nữa đi."
Giọng nói lúc mới ngủ dậy có chút khàn khàn, nghe qua thấy thật ấm áp. Ôn Từ Thư cọ cọ vành tai vào gối, lập tức giả vờ ngủ, nhắm chặt mắt lại:
Làm ơn ba lớn hãy giải quyết con khỉ con này đi, ba nhỏ xin phép giả chết trước.
Bạc Thính Uyên ngồi dậy, cầm chiếc kính trên tủ đầu giường đeo lên, một lần nữa nhìn về phía cậu con trai nhỏ đang lo lắng sốt vó: "Nhất Minh, là ba sai rồi."
Ôn Từ Thư không nhịn được đành phải lên tiếng, nhẹ nhàng bổ sung: "Nhất Minh à, ba không sao đâu con."
Bạc Nhất Minh ghé sát vào mép giường, đau lòng xoa xoa mái tóc hơi rối của ba nhỏ, rồi ngước lên trừng mắt nhìn ba lớn, phẫn nộ lên án: "Lúc con ngủ cạnh ba nhỏ, con cũng chỉ dám ôm lấy cánh tay ba nhỏ thôi mà."
"Ba biết rồi, lần sau ba sẽ chú ý."
Bạc Thính Uyên xách cái tên nhỏ đang cằn nhằn này lên, "Đi rửa mặt đánh răng đi, để ba nhỏ nằm nghỉ thêm một lát."
Bạc Nhất Minh hậm hực, nhưng khi nhìn về phía giường, ánh mắt cậu bé lại tràn đầy vẻ đồng tình.
Bạc Thính Uyên thả cậu bé xuống, nhìn đứa con trai đang phụng phịu: "Sao con không gõ cửa?"
"......"
Bạc Nhất Minh đứng vững dưới đất, vò vò vạt áo, đúng lý hợp tình đáp: "Con sợ làm ba nhỏ thức giấc mà."
Bạc Thính Uyên xoa đầu cậu nhóc, cũng không thèm chấp nhặt nữa.
"Đi rửa mặt đánh răng đi."
"Vâng ạ." Bạc Nhất Minh sợ ba lớn tiếp tục tóm lấy đuôi mình, lập tức chạy biến ra ngoài.
Khi Bạc Thính Uyên xoay người lại, bóng dáng trên giường đang chậm rãi ngồi dậy, tiện tay ấn nút điều khiển rèm cửa từ xa.
Để tạo hiệu ứng cách âm tốt nhất, phòng ngủ này được thiết kế với nhiều lớp rèm sát đất. Xuyên qua lớp voan trắng sữa mỏng manh, ánh nắng vàng nhạt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên người Ôn Từ Thư một lớp hào quang dịu dàng.
Bạc Thính Uyên hỏi: "Không ngủ được nữa sao?"
Ôn Từ Thư hất chăn ra: "Cũng đến lúc phải dậy rồi."
Ánh mắt cậu lướt qua tập thơ nằm bên gối ở phía bên kia giường, liền vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Bạc Thính Uyên đỡ lấy Ôn Từ Thư, vén những lọn tóc đen rối sang sau vai, quan sát kỹ sắc mặt cậu: "Trái tim có thấy khó chịu chỗ nào không?"
"Không có."
Dưới ánh nhìn quan tâm của hắn, Ôn Từ Thư khẽ mỉm cười, rũ mắt nói nhỏ: "Tối qua em ngủ rất ngon."
Vừa dứt lời, cậu đã thấy Bạc Thính Uyên cúi người bế thốc mình lên, đi về phía phòng tắm.
Chỉ có vài bước chân, Ôn Từ Thư lí nhí: "Em tự đi được mà..."
Nhưng nghĩ đến việc lát nữa phải đi tham gia chương trình, tối nay không thể về nhà, cậu không nói tiếp nữa.
Ngược lại, cậu đặt tay lên đôi vai rộng của Bạc Thính Uyên, cẩn thận dặn dò: "Tối nay anh phải đi ngủ đấy, có được không? Nếu không, em sẽ nhờ quản gia Từ và dì Chung cùng nhau canh chừng anh."
Bạc Thính Uyên đẩy cửa phòng tắm, bế người vào trong, không trả lời ngay.
Mãi không đợi được lời hứa từ hắn, Ôn Từ Thư nửa đùa nửa thật nói: "Chẳng trách Nhất Minh đôi khi lại cố chấp như vậy, là giống anh đúng không?"
Cậu túm túm tay áo Bạc Thính Uyên: "Phải nghe lời đấy nhé."
Bạc Thính Uyên xoa tóc cậu, cuối cùng cũng chịu đáp ứng: "Ừ."
-
Địa điểm cụ thể của tập thứ hai được giữ bí mật, ban tổ chức sẽ dùng xe chuyên dụng đến đón tất cả khách mời.
Do vị trí nhà ở, Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh là nhóm khách mời lên xe muộn nhất.
Vì hiệu ứng phát sóng của tập đầu tiên quá đỗi kinh ngạc, nên ngay khi chương trình vừa bắt đầu, số lượng người xem trực tiếp đã tăng vọt không ngừng.
[ Đại mỹ nhân đâu rồi, vẫn chưa tới sao ~ Mong chờ quá đi mất! ]
[ Đến tận bây giờ chúng ta vẫn không biết đại mỹ nhân và bé Minh đến từ đâu luôn. ]
[ Ngay cả tên thật của đại mỹ nhân là gì cũng chẳng ai biết nữa là! *Suốt năm ngày trời rồi đấy!!! Cư dân mạng khóa này kém quá đi*. ]
Không chỉ khán giả, mà các bé Tiểu Thất và Nhung Nhung trên ghế trẻ em cũng đều đang ngóng cổ chờ đợi, chỉ có Tinh Tinh là vẫn cúi đầu hí hoáy nghịch thứ gì đó trên chỗ ngồi.
Khi xe vừa dừng hẳn, khán giả liền thấy Chu Vi thò tay ra khỏi cửa sổ xe vẫy rối rít: "Nhất Minh, ba của Nhất Minh, ở đây này!"
Chu Húc thấy cô định đứng dậy, vội ngăn lại: "Chị Vi cứ ngồi đó đi, để tôi xuống."
Anh hướng về phía cậu bé chín tuổi đang tung tăng chạy tới, trêu chọc: "Nhóc Minh, sao hôm nay con phấn khích thế?"
Bạc Nhất Minh đáp: "Đúng thế ạ, được gặp chú Chu là con siêu vui luôn."
Câu trả lời nhanh nhảu này khiến Chu Húc thoáng ngẩn người.
"Cái thằng nhóc này, hôm nay miệng lưỡi như bôi mật ấy nhỉ."
Bạc Nhất Minh né tay chú Chu ra: "Chú ơi để con tự xách, bên trong đều là quà con chuẩn bị cho các em đấy ạ."
Chu Húc bèn giúp Ôn Từ Thư xách vali hành lý. Ôn Từ Thư khẽ lên tiếng cảm ơn.
Ngay khi hai cha con lên xe, lượng bình luận trên sóng trực tiếp tăng theo cấp số nhân.
[ Áo choàng da kết hợp với sơ mi phong cách lười biếng, vợ ơi em mặc đồ phối kiểu gợi cảm thế này thật sự ổn không vậy? ]
[ Hôm nay là phong cách đại mỹ nhân rạng rỡ và sắc sảo, tuyệt quá đi thôi! ]
[ Cứ nhìn thấy nhóc Minh là tôi lại thấy ánh mặt trời tỏa sáng, sao thế nhỉ. ]
[ Hai cha con vừa xuất hiện là khung hình sáng bừng lên luôn *không có ý nói các khách mời khác kém sắc đâu ạ*. ]
[ Không sao không sao, fan chúng tôi hoàn toàn không để ý đâu ha ha, chúng tôi cũng đang mải ngắm đến dán mắt vào màn hình đây. ]
Từ hai ngày trước, khán giả đã có người phân tích rằng lần này ban tổ chức rất biết cách chọn khách mời.
Ba vị khách mời minh tinh lần lượt là: ảnh hậu phái thực lực, ca sĩ thực lực, và ngay cả Chu Húc dù xuất thân là idol cũng đã tích lũy được lượng fan đông đảo nhờ năng lực bản thân.
✦ Truyện cùng thể loại
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
2.521 ch
Thôn Linh Kiếm Chủ - Lâm Tiêu (FULL)
3.384 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Hệ Thống Bá Đạo - Lâm Phàm (FULL Dịch)
1.184 ch
Rừng Thép
151 ch
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Cuồng Long Xuất Thế - Diệp Huyền (FULL)
436 ch
Bá Chủ Thiên Hạ - Lạc Thần (FULL)
2.768 ch
Chính vì vậy, không hề xảy ra tình trạng fan tranh cãi hay ghen tị trước nhan sắc "thần tiên" của Ôn Từ Thư.
Bên trong xe.
Sau khi Bạc Nhất Minh khệ nệ xách rương hành lý lên, Tinh Tinh đã tiến lại gần giúp cậu một tay.
Cậu bé phấn khích hét lớn: "Tinh Tinh!!!!"
Âm thanh nồng nhiệt cứ như thể hai tri kỷ đã mấy trăm năm không gặp.
Những đứa trẻ khác lập tức bị lây lan sự hào hứng. Tiểu Thất hận không thể tháo ngay dây an toàn để nhảy xuống sàn xe. Nhung Nhung vốn luôn nắm chặt tay mẹ, giờ cũng nhún nhảy phá lệ vui vẻ.
Hai nhóc tì reo hò: "Anh Nhất Minh ~"
"Anh Nhất Minh tới rồi đây ~"
Bạc Nhất Minh hớn hở đẩy rương hành lý về phía sau, "Anh có mang quà cho các em nè."
Ôn Từ Thư vừa bước lên xe đã thấy con khỉ nhỏ nhà mình chủ động ôm chầm lấy Tinh Tinh, bàn tay còn vỗ mạnh bôm bốp vào lưng bạn, kích động quá mức.
Cậu vội vàng nhắc nhở: "Nhất Minh, con đừng có vỗ đau Tinh Tinh."
Sở Hàm cười đến rung cả vai, đưa cho cậu một chai nước: "Không sao đâu, ở nhà Tinh Tinh cũng nhớ anh Nhất Minh lắm."
Bạc Nhất Minh nhìn về phía mấy người lớn phía trước, hỏi: "Chúng ta sắp khởi hành chưa ạ? Con có thể chia quà luôn không?"
Cậu nhóc đã nóng lòng muốn lấy đồ ra rồi.
Lúc này, từ hàng ghế sau đột nhiên nhô lên một cái đầu đội mũ lưỡi trai: "Có thể dừng lại vài phút."
Nói xong cái đầu lại thụt xuống.
Bạc Nhất Minh ngẩn người: "?"
Cậu nhóc tò mò nhìn quanh, thì thầm hỏi: "Tinh Tinh, ai đó?"
Từ góc cái mũ lưỡi trai tự động phát ra giọng nói u u: "Là người của tổ chương trình."
Bạc Nhất Minh nhịn không được bật cười, cúi đầu mở rương hành lý ra.
Tiểu Thất được ba bế xuống xe.
Chu Húc chỉnh lại quần áo cho con trai: "Đi tìm anh Nhất Minh chơi đi con."
Thế nhưng Tiểu Thất lại tung tăng chạy đến bên ghế của Ôn Từ Thư, chớp chớp đôi mắt to tròn, cất giọng non nớt hỏi: "Chú nhỏ ơi ~ có phải chú quên Tiểu Thất rồi không?"
Nói xong, cậu bé còn tủi thân bĩu môi nhỏ.
"Làm sao mà chú quên được chứ?"
Ôn Từ Thư cúi người bế thiên thần nhỏ mềm mại này lên, đặt ngồi trên ghế của Bạc Nhất Minh: "Hai ngày trước Tiểu Thất còn gọi video cho chú mà, con quên rồi sao?"
"À đúng rồi ạ..."
Tiểu Thất vui vẻ rúc vào lòng chú nhỏ: "Hôm nay tóc chú nhỏ thơm ơi là thơm."
Cậu bé sờ vào mái tóc dài đang xõa tung, cảm nhận những sợi tóc mềm mượt lướt qua kẽ tay trắng trẻo. Thế là cậu bé lại vốc lên một ít, rồi lại để tóc trôi qua tay lần nữa.
Nhung Nhung cũng dựa lại gần: "Chú ơi ~~ còn có Nhung Nhung nữa ạ ~"
"Chú chào Nhung Nhung."
Ôn Từ Thư nhìn kiểu tóc tinh xảo hôm nay của cô bé: "Hôm nay mẹ tết tóc cho con đẹp quá, trông Nhung Nhung xinh lắm."
Nhung Nhung nép cạnh cậu nhóc Tiểu Thất tròn trịa, mỉm cười đầy đắc ý.
Hai con thú bông lớn từ hàng ghế sau được đưa đến trước mặt Ôn Từ Thư, Bạc Nhất Minh ló đầu ra, cười hì hì bảo: "Ba nhỏ ơi, ba tặng cho em Tiểu Thất với em Nhung Nhung đi."
Ôn Từ Thư đón lấy thú bông, lắc lắc trước mặt hai đứa trẻ đáng yêu: "Là anh Nhất Minh chọn cho hai đứa đấy."
Tiểu Thất nhéo nhéo chú gấu trúc tròn vo: "Cái này là cho Tiểu Thất đúng không ạ?"
Nhung Nhung chỉ vào chú thỏ tai cụp màu tím hồng: "Nhung Nhung thích thỏ con nhất."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ, khỉ con nhà mình thật sự rất biết cách chọn quà.
Hai nhóc tì nhận được quà thì ôm chặt vào lòng, yêu thích không rời tay.
[ ?? Trời ạ, kia không phải là bộ sưu tập vườn bách thú phiên bản giới hạn của hãng sao? Tôi không nhìn lầm chứ? ]
[ Gấu trúc và thỏ phiên bản chính hãng nhìn sống động lắm, đồ giả không bao giờ làm đẹp được như vậy, hu hu tôi cũng muốn có một con! ]
Bạc Nhất Minh hỏi: "Còn có dầu gội đầu ba nhỏ bảo mang theo nữa, ba ơi giờ con đưa cho các dì luôn ạ?"
Ôn Từ Thư quay sang: "Hay là để lát nữa về chỗ nghỉ rồi lấy ra, chứ giờ cũng không có chỗ để."
Chu Vi và Sở Hàm đồng thanh hỏi: "Có quà cho tụi chị nữa hả?"
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Trước đó họ từng hỏi Ôn Từ Thư trong nhóm chat về loại sản phẩm chăm sóc tóc cậu dùng để có mái tóc đen mượt như vậy, không ngờ cậu lại trực tiếp mang tặng luôn.
Ôn Từ Thư cười gật đầu: "Em có mang theo mấy bộ."
Sở Hàm nôn nóng đưa tay ra: "Nhất Minh ơi, cho dì xem với, tối nay dì muốn dùng thử luôn."
[ Món quà này tôi thích nha! Cực kỳ muốn luôn! ]
[ Vợ sao mà tâm lý quá vậy? Ước gì được thơm một cái quá. ]
[ Thế này không tính là quảng cáo sao? Tổ chương trình cho phép à? ]
[ Chưa thấy hộp đóng gói này bao giờ, chắc không phải là thương hiệu đại trà quen thuộc đâu. ]
Bạc Nhất Minh cầm chiếc hộp lớn tinh xảo đưa đến trước mặt Chu Húc.
Chu Húc ngạc nhiên: "Tôi cũng có phần nữa sao?"
Chu Vi trêu chọc: "Chắc chắn là tặng cho vợ của cậu rồi. Tóc cậu ngắn thế này, có bôi dầu xả cũng chẳng bõ."
Chu Húc cười đáp: "Vợ tôi ở nhà đúng là có nhắc đến mái tóc của ba Nhất Minh, trông mộ lắm. Phen này chắc cô ấy đang xem chương trình ở nhà vui lắm đây."
Ôn Từ Thư thoáng kinh ngạc hỏi: "Hôm nay ở trong xe đã bắt đầu phát sóng trực tiếp rồi sao?"
Cậu ngoảnh đầu tìm kiếm xem máy quay đặt ở đâu.
"Đúng thế." Chu Húc chỉ vào vị trí đặt ống kính ở góc xe, "Nó nằm ở đây này."
Tầm mắt Ôn Từ Thư chạm đúng màn hình, hiện trường lập tức được chiêm ngưỡng một pha kinh ngạc từ đại mỹ nhân.
Trong ống kính, đôi mắt phượng với con ngươi đen láy của cậu khẽ chuyển động, cậu tỏ vẻ hơi bất ngờ rồi thấp giọng nói: "Tôi cứ tưởng bây giờ vẫn đang là thời gian chuẩn bị chứ, chuyện này..."
Cậu vội quay đầu lại, nhẹ nhàng dặn dò: "Nhất Minh, con với em Tinh Tinh ngồi ngay ngắn vào đi, đừng để ảnh hưởng đến lúc chương trình bắt đầu."
"Dạ vâng ạ!"
Bạc Nhất Minh lập tức đóng rương hành lý lại, đẩy Tinh Tinh về chỗ ngồi rồi chính mình cũng ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh ba nhỏ.
[ Chẳng trách diễn viên đều phải tuyển người mắt to, thật sự đấy, đôi mắt của vợ sinh động quá, đúng là kiểu mắt biết nói luôn. ]
[ Lần thứ n ghen tị với ba lớn của bé Minh vì sở hữu được tuyệt sắc giai nhân như thế này. ]
Trên xe, Tiểu Thất đang ôm chú gấu trúc nhỏ vào lòng, chợt quay đầu nhìn ra phía sau: "Nhẫn của chú nhỏ sáng lấp lánh, đẹp quá đi ạ ~"
"Vậy sao? Cảm ơn Tiểu Thất nhé."
Ôn Từ Thư cũng cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, không ngờ lại bị nhóc tì đáng yêu này chú ý tới.
Bạc Nhất Minh cũng nghiêng đầu, cười với Tiểu Thất: "Đó là nhẫn cưới của hai ba của anh đấy ~"
Tiểu Thất há hốc miệng, phát ra một tiếng "Ồ" khe khẽ.
Cái vẻ mặt ngơ ngác ấy trông đáng yêu không để đâu cho hết, khiến Ôn Từ Thư không khỏi mỉm cười ấm áp, cậu theo bản năng xoay xoay và v**t v* chiếc nhẫn cưới trên tay.
[ Tập trước không thấy có, tại sao tập này đột nhiên lại đeo nhẫn cưới nhỉ? ]
[ Ba lớn của nhóc Minh đang đánh dấu chủ quyền đấy à? ]
[ Sao có thể chứ, con đã chín tuổi rồi, chủ quyền gì nữa? ]
[ Nếu sở hữu một người đẹp đỉnh cao như vậy, ba lớn của nhóc Minh có cảm thấy thiếu an toàn thì cũng chẳng có gì lạ. ]
[ Thế thì có khi nào ba lớn của nhóc Minh lúc này đang canh chừng trước màn hình không? ]
[ Hi, ba lớn của nhóc Minh nhé, thật vinh hạnh khi chúng ta cùng có chung một người "vợ" đấy. ]
[ Ba lớn của nhóc Minh kiểu: Thách thức tôi à? Tập thứ ba tôi cho vợ đeo mười chiếc nhẫn luôn! ]
[ Ha ha ha ha, chết cười với mấy cái bình luận mất thôi. ]
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chờ Ngày Hoa Nở - Đỗ Úy
4 ch
Chỉ Thích Mỗi Em
6 ch
Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U
13 ch
Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Vạn Người Ghét
13 ch
Bốn Mươi Lăm Tuổi, Ta Thay Cháu Gái Xuất Giá
4 ch
Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó
5 ch
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Phu Quân
7 ch
Ba Năm Làm Nha Hoàn Của Túc Vương
28 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.