1.883 chữ · ~13 phút đọc
Năm thứ ba, Hứa Giai Tri kết hôn với Mạnh Dục.
Giữa những ngày tháng bình dị ấy, đó không phải chuyện kinh thiên động địa, cũng chẳng phải điều nhỏ bé tầm thường. Chỉ là lẽ tất nhiên của đời người, từng bước một diễn ra, êm đềm như nước chảy mây trôi, như thể đã được an bài từ rất lâu. Những ngày bên nhau, ngày nào cũng thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn yên ả hơn cả cổ tích. Giữa bể dâu nhân thế, sự bình an hiếm hoi ấy mới là điều đáng quý nhất.
Ngày xưa Hứa Giai Tri từng cho rằng một cuộc đời nhìn thấy tận cùng sẽ thật tẻ nhạt. Nhưng bây giờ cô đã đổi khác. Một cuộc đời có thể nhìn thấy tận cùng, có lẽ mới là lựa chọn dịu dàng nhất dành cho kiếp người. Không quá nhiều bất ngờ, cũng chẳng có tai ương ập đến.
Gần ngày cưới, Mạnh Dục gặp Hạ Trạch Khiêm lần cuối. Xa cách đã lâu, Hạ Trạch Khiêm đi thẳng vào vấn đề: “Học trưởng, tôi đến từ biệt.”
Mạnh Dục hiểu, lần chia tay này e là vĩnh viễn. Anh muốn nói một câu tạm biệt cho trọn vẹn, vậy mà lời đến môi lại nghẹn, chẳng thể thốt nên. Kiếp này, hoàng tử và hiệp sĩ có lẽ khó lòng gặp lại, không thể vai kề vai che chở công chúa nữa. Những gì còn lại, hoàng tử đã lặng lẽ trải sẵn con đường đầy hoa, để hiệp sĩ dắt công chúa tiếp tục bước đi.
Mạnh Dục khẽ nói: “Học đệ, thượng lộ bình an.”
Hạ Trạch Khiêm gật đầu. Anh định quay đi, rồi vẫn ngoảnh lại, muốn nói cho hết những điều chất chứa trong lòng. Anh cúi đầu, giọng dịu dàng đến lạ. Nếu lắng nghe kỹ, sẽ nhận ra trong đó có cả một nỗi nghẹn ngào đang cố kìm nén. Dù đã mất, linh hồn vẫn lơ lửng giữa nhân gian, thất tình lục dục chưa từng tan biến. Nên anh sẽ buồn, sẽ đau, cũng sẽ ghen. Chỉ là bất lực. Anh chỉ có thể trong khả năng của mình, dốc cạn tâm can để cô được vui vẻ.
“Kiếp này, cô ấy định mệnh không thuộc về tôi. Không trách cô ấy, là kiếp này tôi không có phúc.”
Giọng anh khàn đi, trên môi vẫn giữ nụ cười: “Cô ấy thật sự là cô gái rất tốt rất tốt. Tôi trao bảo bối của tôi cho anh, anh nhất định phải trân trọng cô ấy.”
Mạnh Dục không chút chần chừ: “Đương nhiên. Tôi sẽ chung thủy với cô ấy suốt đời, yêu thương và che chở.”
Hạ Trạch Khiêm nhìn anh, vẫn cười, nhưng trong lời nói có chút hung dữ như để tự trấn an mình: “Nếu anh dám đối xử không tốt với cô ấy, làm ma tôi cũng không tha.”
Mạnh Dục nghiêm túc hứa: “Cậu yên tâm. Đàn ông nói là làm.”
“Hơn nữa, nếu được đi đến cuối cùng bên cô ấy, tôi cam tâm tình nguyện.”
Đó là lời hẹn ước sau cùng giữa hoàng tử và hiệp sĩ. Từ ấy về sau, anh thật sự không còn xuất hiện trước mặt Mạnh Dục nữa. Hứa Giai Tri phát hiện một điều rất lạ. Những bức thư trong tài liệu viết cho Hạ Trạch Khiêm không hiểu sao đều biến mất, đến cả bản sao lưu cũng chẳng còn. Ngay cả những thư hồi âm anh từng gửi vào email, tất cả đều như chưa từng tồn tại. Cô hoang mang lục tìm trong thùng rác, rà soát từng bản sao lưu, nhưng trước mắt chỉ là khoảng trắng mênh mông.
Tiếng thông báo email lại vang lên. Cô mở ra. Là thư của Hạ Trạch Khiêm. Như một bức thư từ biệt, nền là hoa baby hồng phấn li ti. Nhẹ nhàng và lãng mạn, đó là lời chúc phúc cuối cùng của anh, cũng là nỗi chua xót khôn nguôi giữa hai bờ sinh tử. Hoa baby mang ý nghĩa tình yêu cam tâm làm vai phụ.
Anh buông tay cô, buông tay cả nỗi nhớ của cô, buông tay sự khởi đầu mới của cô, để dâng lên lời chúc chân thành nhất. Ba năm, hơn một nghìn ngày đêm. Nỗi buồn và nỗi đau của cô, anh đều cảm nhận rành rẽ như chính mình đang nếm trải.
Đủ rồi. Được cô yêu chân thành một lần, với anh đã là đủ.
“Bà xã, đây là lần cuối anh gọi em như vậy.
Vài ngày nữa, em sẽ là bà Mạnh. Trước tiên chúc em tân hôn hạnh phúc, bách niên giai lão. Chắc em đã phát hiện, mọi trao đổi bằng chữ giữa chúng ta đều bị xóa sạch. Kể cả bức thư em đang đọc, sau hôm nay cũng sẽ không còn dấu vết.
Bảo bối, đừng ngốc. Có những chuyện, em nhớ càng sâu, càng nhiều, chưa chắc đã tốt. Dù nó đẹp đẽ đến đâu. Có khi quên đi, con đường sau này mới có thể bước tiếp trong an yên. Có lẽ khi em dần quên những chuyện giữa chúng ta, đó mới là khởi đầu thực sự mới mẻ. Anh mong ngày ấy mau đến, em đừng mãi vương vấn quá khứ.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Bảo bối, em đã tìm được người che ô cho em ngày mưa, vậy thì anh cũng nên lui bước hoàn toàn. Vốn dĩ anh không nên nán lại trong cuộc sống bình dị mà hạnh phúc của em bây giờ. Mong em cuộc đời không có anh vẫn bình an vui vẻ, vạn sự như ý.
Đời em còn dài, đừng dừng lại vì anh. Người yêu của anh, kiếp này chúng ta cứ thế mà lỡ nhau. Nhưng kiếp sau, anh nhất định sẽ tìm em. Có thể vẫn là cuộc gặp gỡ như kiếp này. Có thể giữa biển người mênh mông, chỉ một ánh mắt thoáng qua, dù đã quên hết vẫn vô thức dừng lại nhìn nhau.
Dù thế nào, anh cũng sẽ tìm được em, không để em thuộc về người khác nữa. Bây giờ, để anh nói với em câu cuối cùng của kiếp này.
Anh yêu em.”
Nước mắt Hứa Giai Tri chực rơi. Gió ngoài cửa sổ khẽ thổi vào, lật trang sách trên bàn sang một chương mới.
Đám cưới được tổ chức long trọng. Bố mẹ Hạ Trạch Khiêm cũng đến với tư cách nhà gái, gửi lời chúc phúc. Cô dâu đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt, bước trên tấm thảm đỏ dài, tiến về phía chú rể.
Trao nhẫn. Đọc lời thề hôn nhân. Chú rể phát biểu trong lễ cưới.
“Điều may mắn nhất đời tôi là cưới được vợ tôi. Tôi sẽ yêu thương che chở cô ấy suốt đời, để cô ấy mãi mãi hạnh phúc.”
“Tôi cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp cô ấy. Và tôi cũng muốn cảm ơn một người khác. Anh ấy không muốn tiết lộ danh tính. Nhưng tại đây, tôi xin cúi đầu trước anh ấy.”
Một làn gió mát lướt qua, như bàn tay dịu dàng vuốt lại khăn voan trắng của cô dâu. Câu chuyện cũ khép lại. Câu chuyện mới bắt đầu. Tôi có thể kể cho bạn đoạn kết. Như mọi câu chuyện cổ tích, mặt trời vẫn rực rỡ, mặt trăng vẫn dịu dàng. Giữa muôn vì sao lấp lánh, họ yêu nhau đến mãi mãi.
Năm thứ tám sau đám cưới, con gái họ, bé Mạnh Tĩnh Di, đã năm tuổi. Cô bé giống mẹ như đúc, nhất là đôi má lúm đồng tiền, như in ra từ một khuôn. Có lần nghịch ngợm, bé lén chạy ra ngoài, không để ý xe cộ. Ngay khoảnh khắc mọi người kêu lên hoảng hốt, một lực vô hình chặn trước mặt bé.
Chiếc xe phanh gấp, dừng lại ngay trước khi chạm tới. Thời gian như ngưng đọng. Đôi mắt bé tròn xoe, lông mi dài như cánh bướm nhỏ. Nếu anh còn sống, con gái họ có lẽ cũng sẽ như thế. Vì anh luôn mong có một cô con gái đáng yêu giống cô. Cô bé nhìn người đàn ông trước mặt, khẽ nói: “Cảm ơn chú ạ.”
Hạ Trạch Khiêm xoa đầu bé, giọng dịu dàng: “Lần sau đừng chạy lung tung nữa, phải chú ý an toàn nhé.”
Còn một câu anh không nói ra, rồi lặng lẽ rời đi. Anh muốn nói rằng: “Mạnh Tĩnh Di bé nhỏ, chú rất yêu mẹ con.”
Thời gian lại trôi. Tài xế mở cửa xe, vội hỏi bé có sao không. Bé lắc đầu: “Có một chú cứu con ạ.”
“Chú nào?” Tài xế ngẩn ra. Nghĩ là lời trẻ con nói bâng quơ, anh ta đưa bé về nhà.
Tối ấy Mạnh Dục trực ở bệnh viện. Hứa Giai Tri nghiêm túc dạy con gái về an toàn, dặn bé không được tự ý chạy ra ngoài. Bé nằm trong lòng mẹ, bỗng nói: “Hôm nay có một chú cứu con.”
“Chú?”
Hứa Giai Tri vuốt tóc bé: “Chú ấy trông thế nào.”
Bé cố nhớ: “Cao bằng bố, đeo kính, đẹp trai như bố ạ.”
Cô bật cười: “Mô tả gì thế này.”
“Lần sau phải hỏi tên chú ấy, hỏi chú ở đâu, để mẹ với bố đến cảm ơn cho đàng hoàng.”
Nói xong, cô bế bé lên giường, mở cuốn sách cổ tích hôm qua còn dang dở, tiếp tục đọc. Bé nghe một lát thì ngủ thiếp. Hứa Giai Tri vẫn kể tiếp một mình, cũng bị cuốn vào câu chuyện. Hoàng tử hóa thành một vì sao trên trời, mãi mãi soi sáng con đường hạnh phúc của công chúa. Mọi tai ương, anh đều lặng lẽ chắn hết. Thời gian xoay vần. Có những ký ức rồi cũng phai mờ. Nhưng tình yêu từng vĩnh cửu, giữa dòng sông vũ trụ mênh mông, vẫn lấp lánh ánh sáng. Kết thúc truyện, công chúa bước vào giấc mơ ngọt ngào. Hoa hồng mãi nở, bốn mùa như xuân.
Cô nhảy múa. Cô hát khẽ. Nếu thật sự có kiếp sau, xin hãy gặp lại, dù cách xa núi sông. Nếu thật sự có thế giới song song, xin thế giới song song của em gửi đến anh ba chữ, em yêu anh.
Cửa hàng đĩa CD ven đường vẫn phát nhạc. Là bài Không gặp nữa. Cô khẽ hát theo, giọng nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy. Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lặng lẽ. Cô nhìn về phía chân trời xa, nơi sắc trắng hòa vào sắc trắng. Có lẽ đâu đó trên cao, một đám mây đang trôi qua. Mang theo lời chúc phúc sau cùng của một người đã xa.
Cô mỉm cười, khẽ nói với gió: “Cảm ơn anh.”
Rồi cô quay vào nhà, nơi Mạnh Dục và con gái đang chờ. Câu chuyện cũ đã khép lại. Câu chuyện mới vẫn tiếp tục. Và ở nơi nào đó rất xa, một vì sao vẫn lặng lẽ sáng, dõi theo cô, mãi mãi không tắt.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm Điềm
4 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.