2.694 chữ · ~18 phút đọc
“Hoàng tử nhường công chúa cho hiệp sĩ, thật sự vô tư đến thế sao?”
“Không, không phải. Hoàng tử mới là kẻ ích kỷ nhất trong câu chuyện.”
“Nếu công chúa không hạnh phúc, thanh kiếm của hắn có thể bất cứ lúc nào chém chết rồng dữ, thậm chí hủy diệt cả thế gian.”
“Vậy… nếu công chúa hạnh phúc thì sao?”
“Ồ, thế thì lại là chuyện khác rồi.”
Anh tên là Hạ Trạch Khiêm. Hôm nay, anh gặp một cô gái rất đáng yêu.
Hứa Giai Tri, tân sinh viên khoa Hán ngữ của Văn học viện. Thanh chocolate vị dâu tây ấy, anh vẫn chưa nỡ ăn, chẳng vì điều gì khác, chỉ bởi nó là cô đưa cho anh. Trong điện thoại đã lưu số của cô, vậy mà anh chưa từng gọi lấy một lần. Anh không biết phải tìm cớ gì để gặp cô mới được tự nhiên.
Bạn cùng phòng vỗ vỗ bàn anh. “Lão Hà, mày nhìn cuốn sách này cả tiếng rồi đấy, trang còn chưa lật. Dạo này bị làm sao thế, hồn vía lên mây à?”
Anh giật mình, vội lật bừa hai trang. “Không sao, đang suy nghĩ nội dung trong sách thôi.”
Tim đập thình thịch chỉ vì một câu nói vu vơ. Ừ nhỉ, dạo này anh bị làm sao thế, quả thật là hồn vía lên mây rồi. Thanh chocolate dâu tây vẫn nằm trên bàn. Chắc là ngọt lắm, giống hệt nụ cười của cô gái ấy. Hình như từ khi gặp cô, mọi thứ bắt đầu đổi khác.
Anh muốn chủ động tìm cô, lại sợ mình quá đường đột. Một vòng luẩn quẩn cứ thế quấn lấy anh, sa vào rồi, chẳng cách nào thoát ra. May mà trường sắp tổ chức liên hoan chào tân sinh, đây có lẽ là cơ hội. Anh nhất định phải nắm lấy.
Bình thường anh vốn chẳng mấy hứng thú với mấy hoạt động tập thể, vậy mà lần này lại đặc biệt nhiệt tình đăng ký biểu diễn piano.
Cô nhất định sẽ đến, nhất định sẽ nhìn thấy anh. Khi đang chơi đàn, có một đoạn anh đánh sai nốt. Bởi ngay khoảnh khắc ấy, anh khẽ nghiêng đầu nhìn về phía khán đài. Giữa biển người chen chúc của tân sinh và cựu sinh, anh chỉ liếc một cái đã nhìn thấy cô. Cô cũng đang nhìn anh, nụ cười rạng rỡ như ngày đầu gặp, sáng trong như nắng hạ.
Đầu óc anh rối như tơ vò, tay vẫn đặt trên phím đàn, mà trong lòng lại nghĩ, không biết cô ấy có thích tất cả những thứ vị dâu tây không nhỉ.
Anh chưa từng rung động với ai như thế. Đây là lần đầu tiên trong đời, và cũng sẽ là lần cuối cùng. Khi ấy anh còn trẻ, chưa biết đời người hữu hạn.
Anh mời cô uống sữa dâu, bịa rằng khoa Luật mua tặng sinh viên biểu diễn, anh không thích đồ ngọt nên nhường cô.
Gió trên sân thể thao thổi lồng lộng. Hình như cả nỗi bối rối trong lòng cũng bị gió cuốn tung lên. Gió thổi một hồi rồi lặng, nhưng tiếng tim đập vẫn vang bên tai.
Cô gọi anh. “Học trưởng.”
Anh hoàn toàn sụp đổ, chẳng cần bất cứ lý do nào. Trước kia anh luôn nghĩ chuyện tình cảm thật huyền ảo, thật xa vời. Chỉ vì anh chưa từng gặp. Bây giờ, anh đã gặp rồi. Anh mỉm cười trong gió, dịu dàng nhìn khuôn mặt cô. Hóa ra yêu là cảm giác như thế này.
Là sinh viên luật, anh quen xét mọi việc theo nguyên nhân và hậu quả, theo logic rõ ràng. Nhưng giờ đây, trong nhịp tim dần ổn định, anh thử sắp xếp lại suy nghĩ. Nguyên nhân là anh giúp cô khuân vác hành lý một chuyến. Hậu quả là anh thích cô mất rồi.
Logic gì đây?
Anh khẽ lắc đầu trong gió chiều, kết luận, vô giải. Tình yêu vốn dĩ chẳng cần quá nhiều logic.
Pháp luật cần lý tính tuyệt đối để giữ công bằng, còn giờ đây, cứ để trái tim đang rung động của anh dùng chút cảm tính lãng mạn mà đón nhận lần xao động bất ngờ này.
Cô cắn ống hút sữa dâu, chẳng biết đang nghĩ gì? Có lẽ cũng giống như anh lúc này.
Nếu tận cùng vũ trụ là vô tận, thì thế gian này hẳn có quá nhiều điều không lời giải. Như cách anh chẳng thể giải thích nổi lần rung động long trời lở đất này. Như khoảnh khắc hai người không kìm được mà nhìn nhau, rồi ngốc nghếch mỉm cười. Này, làm sao giải thích cho nổi.
Anh chỉ muốn ở bên cô, dù chỉ vô định đi vòng quanh sân thể thao rộng lớn này. Tay bị muỗi đốt nổi mấy nốt đỏ, anh cũng chẳng thấy phiền.
Cô cũng vỗ nhẹ con muỗi đang đậu trên bắp chân, cười nói. “Chắc tại mình ngọt quá, muỗi cũng bị dụ đến.”
Ừ, cô ấy ngọt thật. Làm cho cuộc đời vốn nhạt như nước lọc của anh bỗng dưng có thêm hương vị. Nếu không gặp cô, đời anh sẽ vẫn đều đều trôi theo kế hoạch. Nhưng như thế thì tẻ nhạt biết bao, giống một đường thẳng đã vạch sẵn từ đầu đến cuối.
Giờ đây, đường thẳng ấy muốn uốn cong trên trang giấy cuộc đời, vẽ nên một đóa hồng lãng mạn. Dâng tặng cô gái anh thích nhất.
Thầy từng nói trên lớp, qua đôi mắt của một người, có thể biết họ là người thế nào, và liệu bạn có muốn bước sâu hơn vào thế giới của họ hay không. Có người, chỉ cần nhìn một lần đã muốn tránh xa. Có người, chỉ cần nhìn một lần đã rung động cả đời.
Trái tim sẽ nói qua đôi mắt, dù che giấu khéo đến đâu cũng sẽ lộ ra khi hai ánh nhìn chạm nhau. Tình cảm là vậy, hỏi lòng mà đáp, chỉ có lòng mới quyết định. Anh vốn là người duy vật, chẳng tin mấy chuyện huyền học. Nhưng lúc này, anh hơi lung lay rồi.
Bởi qua đôi mắt ấy, anh nhìn thấy cô, cũng nhìn thấy chính mình. Trái tim cô như một hồ nước trong veo, còn anh thì cam tâm tình nguyện đi mãi trong dòng sông đời này.
Xa xa vang lên tiếng hò reo và tiếng nhạc của buổi liên hoan chào tân. Sự náo nhiệt là của họ. Còn trên bãi cỏ này, chỉ có anh và cô. Thế giới của hai người yên tĩnh đến lạ. Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng dế kêu trong bụi cỏ, như đang hát khúc ca của riêng mình. Anh lặng lẽ gọi tên cô trong lòng, hết lần này đến lần khác, Hứa Giai Tri. Cảm giác ấy giống như đang đọc thơ tình La Mã cổ.
Là tập “Lãng mạn ca” của Ovid.
Tập thơ ấy trải qua bao biến cố truyền thừa ở Tây Âu thời Trung cổ, có phần thất lạc, có phần thiếu sót, chẳng còn nguyên vẹn. Mặc kệ. Anh tự nhủ.
Ai gặp được định mệnh của mình, rồi cũng sẽ có một tập “Lãng mạn ca” riêng, nguyên vẹn không tì vết. Tập “Lãng mạn ca” của anh, chính là tên cô.
Hè năm tư, anh và Giai Tri cùng nhận học bổng đi du lịch. Đến chùa Tĩnh An gần đó, nghe nói có một doanh nhân lớn trong thành phố, không hiểu vì sao, năm nào cũng sửa sang chùa hoặc cúng dường một khoản hương hỏa rất lớn.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Hình như bởi ông và vợ nên duyên chính ở ngôi chùa này. Giai Tri rất thích câu chuyện ấy. Nam chính tên Dư Thừa Quang, vị trụ trì muốn lấy tên ông đặt cho hậu đường chùa để tỏ lòng tri ân. Nhưng ông đã ngoài năm mươi lại từ chối, chọn tên vợ để đặt. Thế là có Đường Đông Chí. Anh thầm cảm thán, hẳn phải là một mối tình khắc cốt ghi tâm, mới có thể bền bỉ đến vậy.
Anh và Giai Tri cùng quỳ trước Phật khấn nguyện. Dù chưa chắc thành hiện thực, có nơi gửi gắm cũng là điều tốt. Đời người đâu phải chuyện gì cũng như ý. Thường thì tám chín phần chẳng vừa lòng, có được một hai phần may mắn đã là đủ. Trong làn hương trầm bảng lảng, anh lén mở mắt, thấy cô gái nhỏ của anh khấn vái thành kính đến lạ.
Trong lòng anh chợt dấy lên một linh cảm mơ hồ, trong lời nguyện của cô nhất định có anh. Còn cụ thể cô cầu điều gì, dường như cũng không còn quan trọng nữa. Những điều tốt đẹp trên đời vốn giống nhau, có lẽ tám chín phần cũng trùng với điều anh vừa khấn.
Ra khỏi điện, cô đi vệ sinh, anh đứng đợi dưới bậc thềm. Giữa sân chùa là một cây cổ thụ nghìn năm, treo đầy dải lụa đỏ bay phần phật trong gió. Tâm trí anh cũng theo đó mà phiêu du, nghĩ về điều vừa khấn.
Một vị lão tăng bước tới, chắp tay. “A di đà Phật.”
Anh chưa hiểu chuyện gì, nhưng vẫn lịch sự đáp lễ. Khoảnh khắc chạm mắt, anh thấy trong ánh nhìn của ông tràn đầy từ bi. Ông im lặng hồi lâu rồi cất giọng trầm như tiếng cổ thụ. “Thí chủ, trong mệnh ngài có một kiếp nạn.”
Anh vốn không tin, vậy mà tim vẫn khẽ thắt lại, không nhịn được hỏi. “Dám hỏi đại sư, là kiếp nạn gì ạ?”
Gặp được người mình yêu, có được giáp trụ, cũng đồng thời có điểm yếu mềm mại. Những điều trước kia không để tâm, giờ đây lại không thể không quan tâm.
Lão tăng xoay chuỗi hạt, lắc đầu. “Thiên cơ bất khả lộ, bần tăng không dám nói bừa, e làm hỏng số mệnh thí chủ.”
“Nhưng bần tăng có một cách hóa giải, giúp thí chủ vượt qua kiếp nạn suôn sẻ.” Ông nói thêm.
Giới thiệu mua chuỗi hạt sao. Hay là khuyên cúng thêm hương hỏa. Anh còn đang đoán ý, ông đã tiếp lời. “Cô gái đi cùng thí chủ chính là người yêu của ngài phải không. Nếu hai người chia tay, kiếp nạn của thí chủ sẽ tan biến.”
Anh nghẹn họng. Người ta thường khuyên hòa không khuyên tan, vậy mà vị sư này lại nói ngược đời như thế. Anh hỏi. “Nếu không chia tay, cô ấy sẽ bị ảnh hưởng gì ạ?”
Lão tăng nhìn thẳng vào mắt anh, như đã sớm đoán được câu hỏi. “Vị nữ thí chủ kia dù sống thế nào, cả đời này cũng bình an thuận lợi. Nhưng thí chủ thì khác, ngài phải rời xa cô ấy mới tránh được kiếp nạn.”
Anh bật cười. “Vậy thì sinh tử do trời.”
Nếu cô được bình an thuận lợi cả đời, vậy là đủ rồi. Ông có phần ngạc nhiên. “Thí chủ thản nhiên đến vậy sao?”
Anh gật đầu, giọng nghiêm túc. “Đại sư có lẽ chưa từng gặp thứ tình cảm như thế. Con gặp rồi, nên không muốn buông.”
Cho nên, dù sau này sấm sét giáng xuống, anh cũng mặc.
Lão tăng thở dài, như bất lực đến cùng cực. “Hy vọng thí chủ sau này đừng hối hận.”
Khi ông quay đi, anh kiên định đáp. “Con sẽ không hối hận.”
Ông khựng lại trong thoáng chốc, không ngoảnh đầu, chỉ niệm một câu “A di đà Phật” rồi bước xa.
Anh khẽ xì một tiếng. Vị sư này thật ngốc, sao có thể hiểu được niềm vui của anh. Đời người, mở đầu là sinh, kết thúc là tử. Hoặc rực rỡ, hoặc bình lặng, cũng chỉ vậy thôi. Anh chỉ sợ sống nhạt như nước, chết lặng như hồ. Không một gợn sóng, sống như thế thì còn ý nghĩa gì. Gặp được cô rồi, từ đó anh không muốn rời xa nữa. Mỗi ngày ở bên nhau, anh đều vui. Gặp được thứ tình cảm như thế, dù chỉ một đời, chết đi cũng không tiếc.
Anh ngoảnh lại, thấy Giai Tri đang từng bước đi về phía mình. Cô nhìn bóng lão tăng xa dần, tò mò hỏi. “Vừa nãy đại sư nói gì với anh thế?”
Anh nắm tay cô, mỉm cười. “Ông ấy bói cho anh, bảo anh với em trời sinh một cặp, đời này nhất định sẽ bên nhau đến bạc đầu.”
Cô đỏ mặt, khẽ đánh anh một cái. “Thật hay đùa, đừng trêu em chứ.”
Thật hay giả đâu còn quan trọng. Hai ta yêu nhau mới là điều quan trọng nhất. Anh nắm chặt tay cô, cùng nhau chậm rãi xuống núi. Quay đầu nhìn tùng cao vút, chùa cổ trầm mặc, tiếng kinh vang vọng nơi xa. Nếu lời lão tăng vừa rồi là thật. Anh khẽ cười, thì đã sao?
Đời dài hay ngắn, với anh vốn chẳng quan trọng. Trân trọng người trước mắt, mới là điều anh lưu luyến nhất trong đời này.
Ngày mai anh sẽ cưới Giai Tri. Bây giờ đã hai giờ sáng, anh ngắm vầng trăng treo trên trời, nhớ cô gái anh yêu. Thôi được rồi, anh thừa nhận, anh hồi hộp đến mức không ngủ được. Bởi vì anh sắp cưới được cô gái mà anh yêu nhất đời. Khoảnh khắc này, anh chỉ thấy cuộc đời mình viên mãn. Bỗng nhớ lại mùa hè năm hai mươi ba tuổi, lời nguyện nơi chùa Tĩnh An.
“Con thành tâm mong người con yêu cả đời bình an vui vẻ, vạn sự như ý.”
Anh chờ trời sáng, chờ một đời thuộc về hai ta. Dài hay ngắn cũng được. Chiếc xe lao qua lan can, lật nhào xuống sông. Hơi thở dần ngưng lại giữa cú va chạm dữ dội và dòng nước lạnh buốt. Khi tỉnh dậy, anh đã trở về năm mười bảy tuổi.
Lớp mười hai, vừa xong một trận bóng rổ. Một anh khóa trên bị trẹo chân, kéo anh vào thay.
Anh Mạnh Dục vỗ vai anh. “Cậu khá đấy, anh có mắt như mù rồi.”
Anh cười khiêm tốn. “Hy vọng lần sau còn được đá cùng anh.”
Có người gọi. “Hạ Trạch Khiêm, cô giáo gọi em qua.”
Anh chào Mạnh Dục, đi được vài bước thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Mạnh Dục ca ca, em mang chocolate cho anh bổ sung năng lượng nè.”
Anh biết đó là giọng của ai. Máu trong người như đông cứng lại, bước chân vô thức dừng giữa chừng.
Giọng Mạnh Dục mang theo ý cười. “Đàn ông con trai ai ăn đồ ngọt thế này, lại còn vị dâu tây. Nhưng là em đưa, anh sẽ ăn hết.”
Chocolate vị dâu tây. Anh mỉm cười quay đầu, ánh mắt chạm vào cô gái còn non nớt kia.
Chỉ ba giây. Rồi anh quay đi. Vừa cười mà nước mắt đã rơi, anh hít sâu một hơi, không ngoảnh đầu, bước thẳng về phía trước.
Trong lòng anh tự nhủ. Hạ Trạch Khiêm, mày không được quay đầu. Năm hai mươi tuổi, mày sẽ gặp cô ấy ở trường đại học A.
Cứ để người khác giúp cô ấy khuân hành lý là được, đừng tự mình đi. Đừng tham gia biểu diễn piano ở liên hoan chào tân. Hãy để cô ấy cả đời này không còn gặp lại mày nữa. Ai biết đời mày sau này còn gặp tai ương gì. Thà buông tay để cô ấy rời đi.
Dù cô ấy ở bên ai, cả đời cũng bình an, vui vẻ, vô ưu. Đừng để cô ấy phải vì mày mà lưu luyến cả một đời. Hạ Trạch Khiêm, nhịn đi, đừng quay đầu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm Điềm
4 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.