1.465 chữ · ~10 phút đọc
Những vì sao vẫn đang chiếu sáng em
Tôi cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Viết xong cuốn sách này, lòng cứ bâng khuâng như có một áng mây mỏng lững lờ trôi qua, để lại nỗi buồn man mác, dịu mà sâu.
Đây vốn chỉ là một câu chuyện cổ tích, nhưng lại đặt giữa khung cảnh đời thường, nơi ánh sáng và bụi trần đan xen nhau từng chút một.
Nếu “Sau khi tôi chết, anh ấy thật sự không tái hôn” là niềm khát khao về một tình yêu chung thủy đến tận cùng, thì “Sau khi tôi chết, cô ấy thật sự tái giá” lại là sự buông tay trong yên lặng, là học cách chấp nhận một khởi đầu mới, như nước chảy mây trôi.
Người ta vẫn bảo, đời này làm gì có Thẩm Chính Ý thứ hai, có thể cô độc giữ gìn suốt sáu mươi năm, lặng lẽ chờ đợi giữa tháng ngày quạnh hiu.
Đúng vậy, không có đâu. Thế nên mùa hè năm ngoái, sau kỳ thi đại học, tôi mới cầm bút mà tạo ra anh ấy, tạo ra Tô Uyển Uyển.
Hai con người yêu nhau mà vĩnh viễn cách xa, ở trong một câu chuyện nho nhỏ, vẫn kiên định giữ trọn chữ tình. Loại tình yêu ấy, tôi gõ từng chữ một, rõ ràng ấm áp đến thế, vậy mà lòng lại buồn rất lâu. Buồn như gió heo may chạm khẽ bờ vai.
Vì tôi hiểu, thứ ấy hiếm hoi biết bao. Nên tôi vẫn hay nói, truyện người lớn phi hiện thực, đọc cho vui thôi nhé.
Đừng tin là thật. Anh ấy quá quý hiếm, có lẽ cả đời cũng chẳng dễ gì gặp được. Viết câu chuyện ấy, còn một nguyên do khác. Tôi nhìn quanh mình, thấy quá nhiều cuộc hôn nhân vỡ vụn, một đống lông gà vụn vặt, ngày ngày xoay vần trong cơm áo gạo tiền mà lòng chẳng được thảnh thơi. Những ông chú, ông bác mất vợ, tìm người mới nhanh đến mức khiến người ta phải giật mình.
“Thăng quan phát tài chết vợ, ba niềm vui lớn của đàn ông đấy nhé~”
Phì.
Thế là tôi viết một người đàn ông chung tình cho họ xem thử. Có lẽ là trốn chạy hiện thực, có lẽ là tự sưởi ấm mình giữa đêm dài, vậy nên “Tái hôn” ra đời. Không thực tế thì cũng đành chịu. Không thể xảy ra thì coi như là mộng đẹp. Dẫu sao chữ nghĩa cũng là nơi tôi ẩn mình, một góc nhỏ để né tránh phần nào thế gian khắc nghiệt này.
Hôm nay “Tái hôn” khép lại, tôi bỗng thấy lòng trống trải khó tả, chẳng rõ vì sao. Thế nên mới có những dòng hậu ký lộn xộn, trước sau chưa hẳn mạch lạc này.
Người ta thường thấy nữ chính và nữ phụ tranh giành nam chính, ghen tuông đố kỵ, hoặc nữ phụ chẳng bao giờ có được một kết cục viên mãn. Hoặc nữ chính bị nam chính, nam phụ dày vò, hoặc nữ phụ vì nam chính mà làm đủ chuyện sai trái. Này này, con gái chúng ta vốn đẹp đẽ và lương thiện lắm cơ mà.
Thế nên tôi nghĩ ra một câu chuyện như thế này. Nam chính và nam phụ, vì nữ chính, đều dốc hết lòng mình, chỉ mong cô ấy có một cuộc đời tròn đầy, êm ấm.
Tôi muốn nói rằng, đời người dẫu lắm chông gai, mong manh như sương sớm, thì tình cảm chân thành vẫn giản dị như vậy thôi. Không vòng vo, không tính toán, không làm tổn thương, không nhuốm màu xấu xí. Chỉ cần cuộc đời em đủ đầy và vui vẻ, thì anh nguyện cùng cả thế gian bắt tay giảng hòa.
Nghe qua đúng là có phần lý tưởng hóa thật. Khụ khụ, thôi kệ tôi đi. Các bạn cứ coi như đọc một câu chuyện cổ tích mà thôi.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mọi người trong chuyện đều rất tốt đẹp. Dù là hoàng tử tuấn tú, hiệp sĩ trung thành hay công chúa dịu dàng. Họ đều là những con người mang trong mình sự tử tế. Kẻ xấu nhất, chỉ có con rồng mang tên cuộc sống. Thỉnh thoảng nó đem đến những biến cố ngoài dự liệu, hoặc lặng lẽ đào sẵn một cái hố sâu trên con đường tưởng như bằng phẳng, rồi đứng đó cười trêu ngươi.
Nghĩ đi nghĩ lại, đã không tránh được, thì thôi hãy cầm kiếm lên, làm dũng sĩ của chính cuộc đời mình. Hiện thực có thể khiến ta đau đớn, có thể khiến ta thất vọng. Nhưng không trốn được, thì cứ thẳng thắn mà đối diện. Những đứa trẻ học được chân thiện mỹ từ cổ tích.
Chúng ta đã trưởng thành, lại càng cần cổ tích để vá lành những vết xước của đời thực. Dù nghèo hay giàu, ai dám nói mình chưa từng phiền muộn, chưa từng tiếc nuối. Người may mắn thì ít. Người bất hạnh có lẽ nhiều hơn đôi phần.
Chỉ vậy thôi.
Tôi vẫn tin, những người thân, bạn bè đã rời xa, không thật sự biến mất khỏi cuộc đời ta. Họ chỉ đổi một cách hiện diện khác, vẫn lặng lẽ ở bên. Có thể là một làn gió mát lành thoảng qua buổi trưa hạ, có thể là đóa hoa bất chợt nở trong sân, có thể là một người xa lạ bỗng dưng chìa tay giúp đỡ lúc ta chênh vênh.
Tôi có tiếc nuối, không lớn không nhỏ, vừa vặn đủ để viết thành một câu chuyện. Thời gian xóa nhòa rốt cuộc là xóa đi tiếc nuối, hay chỉ khiến ta dần tê liệt cảm giác.
Câu hỏi ấy, tôi mãi chẳng có lời giải.
Thôi thì cứ bước tiếp. Thuở nhỏ luôn mong mình lớn thật nhanh. Đến khi lớn rồi, lại nhớ da diết quãng ngày thơ bé, dẫu chẳng hoàn hảo, nhưng cũng không chất chồng bao nỗi rối ren. Đời không thể quay đầu. Nếu có thể trở lại một ngày nào đó, tôi thật sự muốn quay về thuở nhỏ.
Ôm thật chặt cô bé năm xưa, cô bé hay buồn, hay tự hoài nghi chính mình.
“Này, đừng buồn nữa, lớn lên thật nhanh nhé.”
“Lớn lên rồi, em sẽ gặp được chị đây.”
“Dù những chuyện không vui ngày trước thỉnh thoảng vẫn làm phiền em khi trưởng thành, nhưng bây giờ em đã đủ chín chắn, sẽ thay em của ngày xưa ngây ngô, từ từ tiêu hóa hết thảy.”
Dù chọn con đường nào, hình như con người ta cũng khó tránh khỏi đôi điều hối tiếc.
Vậy thì cứ an tâm mà bước. Đời người hoang đường, chuyện đáng nhớ chẳng được bao nhiêu, như câu đời người bất như ý thập bát cửu, thường niệm nhất nhị vậy. Dù là Thẩm Chính Ý, Hạ Trạch Khiêm hay Mạnh Dục, họ đều chân thành yêu người mình yêu. Tô Uyển Uyển và Hứa Giai Tri cũng xứng đáng được đón nhận sự chân thành ấy.
Không có vai ác độc nào cả, bởi cuộc sống đã đủ khiến họ bận lòng. Dù thế giới thực ngoài kia ra sao, tôi vẫn thấy mình may mắn vì thỉnh thoảng được trốn vào chữ nghĩa. Dĩ nhiên, hiện thực cũng có biết bao điều đẹp đẽ, chỉ đợi ta lặng lòng mà nhìn thấy.
Tôi chỉ là một đứa hay buồn vu vơ thôi.
Thật lòng mong các bạn trở thành dũng sĩ của chính mình, chém chết con rồng, giữ vững lãnh địa của riêng mình. Chân thành chúc các bạn bình an thuận lợi, những phiền muộn và tiếc nuối nhỏ nhoi rồi sẽ tan như mây khói, mây tan để lộ vầng trăng sáng.
Đời người cùng lắm ba vạn ngày, ai biết phía trước còn bao nhiêu biến cố. Hôm nay có rượu thì hôm nay say, cứ tử tế đối diện với cuộc sống, sắp xếp lại nhịp điệu đời mình. Cố gắng hết sức, để bản thân có được một câu trả lời không thẹn lòng. Mệt thì nghỉ, đói thì ăn món mình thích. Những điều mình yêu, hãy làm khi còn trẻ, đừng chần chừ. Hãy trở thành một con người đẹp đẽ và tỏa sáng. Những vì sao vẫn đang chiếu sáng em, em cứ vững vàng mà bước tiếp.
Rất vui được gặp các bạn, được đồng hành cùng các bạn một đoạn đường. Chúc mọi người cả đời bình an, năm nào cũng an vui.
Yêu các bạn lắm.
Từ Bạch Đường Tông Tử Tinh.
Hoàn thành — Chương 18
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm Điềm
4 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.