2.461 chữ · ~17 phút đọc
Tiêu Miên còn tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng đúng là Trình Ngưỡng.
Thùng đồ của chị khóa trên vốn không để chỗ cậu.
Ban đầu chị gửi nhờ một anh khóa trên khác giữ hộ.
Nhưng anh ấy nghỉ Quốc khánh về quê, còn Tiêu Miên không về, nên mới chuyển sang gửi ở chỗ cậu.
Thế mà lại có thể trùng hợp đến vậy?
Ngay cả Tiêu Miên cũng thấy khó tin.
Lẽ nào...
Đây chính là duyên phận?
— Làm phiền cậu phải chạy một chuyến rồi.
Trình Ngưỡng nói.
Tiêu Miên cười lắc đầu.
— Không sao đâu. Vốn em cũng định ra lấy chuyển phát, tiện đường nên mang qua luôn.
Trình Ngưỡng đưa tay nhận lấy thùng giấy.
Vì bị chiếc thùng che khuất tầm nhìn, bàn tay anh khẽ lướt qua mu bàn tay Tiêu Miên.
Chỉ trong thoáng chốc rồi lập tức rời đi.
Nhưng chỉ một cái chạm ngắn ngủi ấy...
Tiêu Miên lại có cảm giác như bị điện giật.
Ngay cả trái tim cũng tê dại theo.
— Tay cậu lạnh quá.
Trình Ngưỡng bỗng nói.
Tiêu Miên vội giấu bàn tay ấy ra sau lưng, nhẹ nhàng xoa xoa.
— Từ nhỏ tôi đã vậy rồi, thể hàn, tay chân đều lạnh, ha ha.
— Sao không che ô?
Tiêu Miên nghe Trình Ngưỡng dùng giọng trầm thấp hỏi mình, không hiểu sao lại cảm thấy có chút dịu dàng.
— ...Mưa cũng không lớn lắm, không sao đâu.
— Cậu dùng cái này đi.
Trình Ngưỡng đưa chiếc ô trong tay sang.
Tiêu Miên sững ra một chút, theo bản năng định xua tay.
— Không cần đâu, tôi...
Rồi cậu lại im bặt.
— Vậy được, cảm ơn cậu.
Có mượn thì mới có trả.
Không biết Trình Ngưỡng có nghĩ tới chuyện này hay không, nhưng Tiêu Miên thì nghĩ tới rồi.
Qua lại thêm vài lần, nói không chừng có thể thân hơn một chút.
Trình Ngưỡng đưa ô cho cậu.
Lần này, giữa tay hai người còn cách nhau khoảng hai nắm tay.
Không biết có phải do nhìn nhầm hay không, Tiêu Miên bỗng cảm thấy nắm tay mình hình như chỉ bằng một nửa của Trình Ngưỡng.
Trình Ngưỡng “ừm” một tiếng rồi quay người đi, dáng vẻ như không muốn để một hạt mưa nào rơi lên người.
Tiêu Miên khựng lại.
Cậu còn muốn tùy tiện tìm chuyện gì đó để nói tiếp, nhưng thật sự không kiếm được lý do mở lời.
Thôi vậy.
WeChat cũng đã thêm rồi.
Sau này còn có lý do trả ô để liên lạc mà.
Trên đường đi lấy chuyển phát, trong lòng Tiêu Miên lại muộn màng dâng lên chút cảm thán.
Không ngờ lại còn có thể gặp nhau như thế.
Vốn dĩ cậu còn tưởng sau này chưa chắc đã có cơ hội gặp lại.
Rồi cậu lại bắt đầu lâng lâng.
Chẳng lẽ đây là một kiểu ám chỉ của ông trời?
Tuy vẫn chưa biết Trình Ngưỡng có hứng thú với con trai hay không, nhưng ít nhất xem ra anh cũng không ghét cậu nhỉ?
Hay là thử bắt đầu từ bạn bè trước?
Đây là lần đầu tiên Tiêu Miên bóc hàng chuyển phát mà lòng cứ để tận đâu đâu.
Cậu nghĩ đến số bạn bè ít ỏi của mình.
Phần lớn đều quen biết khi đi học, cứ thế rất tự nhiên từ bạn học thành bạn bè, sau đó duy trì quan hệ với một số ít người cho đến bây giờ.
Cậu và Chu Dữ Phi chính là như vậy.
Hai người học cùng lớp hồi cấp hai, từ bạn học thành bạn bè. Sau này lại học cùng một trường cấp ba. Dù không vào cùng đại học, nhưng hai trường cũng cách nhau không xa.
Nghĩ như vậy, cậu không chỉ không có kinh nghiệm yêu đương.
Ngay cả kinh nghiệm kết bạn hình như cũng chẳng có bao nhiêu.
Nhưng theo lý mà nói, kết bạn hẳn phải là một chuyện rất tự nhiên chứ?
Ít nhất cũng nên tự nhiên hơn yêu đương.
Dù sao ngay từ đầu cũng không ôm theo mục đích rõ ràng.
Nhưng cũng chưa chắc?
Như cậu bây giờ chẳng phải vừa bắt đầu đã mang mục đích rõ ràng là “làm bạn” đó sao?
Mà mục đích làm bạn của cậu hình như cũng chẳng trong sáng gì.
...Tóm lại, Tiêu Miên nghĩ mãi, cảm thấy chuyện này rất phức tạp, hình như không phải một mình cậu có thể nghĩ ra đáp án.
Thế là buổi chiều, cậu mang theo chiếc ô Trình Ngưỡng cho mượn đến căn hộ của Chu Dữ Phi.
Tính cách Chu Dữ Phi ở một phương diện nào đó hoàn toàn trái ngược với Tiêu Miên.
Tiêu Miên thuộc kiểu người khổng lồ trong suy nghĩ. Trước khi quyết định làm một việc gì đó, trong đầu cậu sẽ nghĩ ra một đống chuyện liên quan hoặc thậm chí chẳng liên quan đến việc ấy, rất dễ nghĩ lệch sang hướng khác.
Còn Chu Dữ Phi lại là kiểu quyết đoán, đánh thẳng vào trọng điểm, tuyệt đối không nghĩ mấy chuyện linh tinh. Giải quyết vấn đề mới là quan trọng nhất.
Vì thế trong rất nhiều chuyện, Tiêu Miên đều nghe ý kiến của Chu Dữ Phi.
Đây vẫn là lần đầu tiên Tiêu Miên tìm Chu Dữ Phi để hỏi chuyện tình cảm.
Nhưng cộng lại Chu Dữ Phi cũng chỉ có hai mối tình.
Một mối hồi cấp ba, trẻ con ồn ào rồi không đi đến đâu.
Một mối hồi đại học thì gặp phải tra nam.
Thực ra cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm, nhưng dù sao vẫn hơn Tiêu Miên một chút.
— Hướng đi hiện tại của cậu thật ra không sai.
Chu Dữ Phi nghiêm túc phân tích cho cậu.
— Trước tiên làm bạn đã. Hiểu nhau nhiều hơn rồi mới có thể phát triển tiếp. Dù sao bây giờ cậu còn chưa biết người ta có thích con trai hay không.
— Vậy vấn đề bây giờ là, làm sao để làm bạn trước?
Tiêu Miên vừa hỏi, vừa cảnh giác nhìn con chó đang cuộn mình ở đầu kia sofa.
Chu Dữ Phi nghĩ ngợi một lúc, sau đó nhíu mày lẩm bẩm:
— Làm sao để làm bạn...
Rõ ràng cô cũng bị vấn đề này làm khó.
Hai người nghĩ cả buổi chiều cũng chẳng nghĩ ra được gì.
Tuy chẳng giải quyết được gì, nhưng sau khi nói chuyện với Chu Dữ Phi, Tiêu Miên vẫn cảm thấy đầu óc mình rõ ràng hơn không ít.
Tối đến, hai người cũng lười ra ngoài nên gọi đồ ăn giao tới.
Ăn xong, Tiêu Miên định về ký túc xá trước.
Lúc cậu đi ra, Chu Dữ Phi nói với theo:
— Tớ thấy nếu muốn liên lạc thì nên tranh thủ liên lạc sớm, rèn sắt khi còn nóng. Chuyện yêu đương ấy mà, kiêng kỵ nhất là để lâu sinh biến.
Tuy khoảng cách giữa Tiêu Miên và chuyện yêu đương có lẽ vẫn còn xa vạn dặm, nhưng cậu cảm thấy Chu Dữ Phi nói rất có lý.
Thế là vừa về ký túc xá, cậu lập tức nhắn tin cho Trình Ngưỡng.
Không phải làm từ bông gòn: Cậu có ở ký túc xá không? Nếu tiện thì bây giờ tôi mang ô qua trả cậu.
Trình Ngưỡng trả lời rất nhanh:
Au: Không cần đâu.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Tiêu Miên phải mất một lúc mới hiểu, ý anh chắc là không cần trả ô.
Chủ đề lập tức đông cứng lại.
Tiêu Miên suy nghĩ rất lâu mới tìm được câu chuyện mới.
Không phải làm từ bông gòn: Vậy tôi gọi cho cậu một ly nước nhé. Nếu không tôi cũng thấy ngại. Cậu uống gì?
Rất tốt.
Bước này quả thực kín kẽ hoàn hảo, quá tự nhiên.
Au: Không cần đâu, cảm ơn. Bình thường tôi chỉ uống nước lọc.
Tiêu Miên nhìn chằm chằm mấy chữ ấy rất lâu.
Tâm trạng vốn đang phấn khích bỗng nguội đi đôi chút.
Ý từ chối trong câu này thật ra đã rất rõ ràng rồi phải không?
Lẽ nào anh nhận ra cậu thật ra có ý đồ khác?
Hay là anh vốn chẳng có ý định thân thiết hơn với cậu?
Nhưng thật ra nhìn vẻ ngoài Trình Ngưỡng, cộng thêm hai lần tiếp xúc ngắn ngủi này, cũng có thể thấy anh chắc thuộc kiểu người khá lạnh lùng.
Trên mặt hầu như chẳng có biểu cảm gì.
Nhưng xong rồi.
Tiêu Miên lại thích kiểu người lạnh lùng.
Nhân vật nam chính trong bộ truyện tranh khiến cậu bắt đầu biết rung động cũng là kiểu hot boy lạnh lùng của trường.
Vì vậy, cậu quyết định vẫn nên thử thêm lần nữa.
Tiêu Miên nhìn chiếc ô kia, lần này cứng đầu nhắn cho Trình Ngưỡng:
Không phải làm từ bông gòn: Vậy tôi vẫn nên trả ô cho cậu đi. Tôi không thích nợ người khác.
Một lát sau Trình Ngưỡng mới trả lời:
Au: Sáng mai được.
Tiêu Miên lập tức ngồi bật dậy trên giường.
Không phải làm từ bông gòn: Mấy giờ?
Au: 8 giờ.
Tiêu Miên suýt chút nữa gửi sáu dấu chấm sang.
Cậu thật sự không thể hiểu nổi người nghỉ lễ còn dậy sớm như vậy là muốn làm gì.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn trả lời được, hẹn lúc đó chờ anh dưới ký túc xá.
Au: Được.
Sáng hôm sau, lúc bị chuông báo thức đánh thức, tâm trạng Tiêu Miên cực kỳ tệ.
Cậu đã bắt đầu nghi ngờ vì sao hôm qua mình lại nghĩ quẩn như thế.
Nhưng chờ đến khi nhìn thấy Trình Ngưỡng, Tiêu Miên lập tức không nghi ngờ nữa.
Thậm chí còn muốn nói với bản thân của ngày hôm qua rằng:
Đúng rồi.
Tiêu Miên của ngày hôm qua, cậu đúng lắm.
Trình Ngưỡng mặc rất đơn giản, áo trắng quần đen, một bên vai đeo túi.
Nhưng trong mắt Tiêu Miên, anh tự thành một phong cảnh riêng.
Khiến buổi sáng đầy cáu kỉnh vì phải dậy sớm của cậu cũng trở nên dịu dàng hơn.
Cậu bước nhanh tới, giọng nhẹ nhàng chào hỏi:
— Chào buổi sáng!
Trình Ngưỡng quay đầu nhìn cậu.
— Chào buổi sáng.
Tiêu Miên đưa chiếc ô tối qua đã cẩn thận gấp gọn cùng chai nước khoáng vừa mua ở máy bán hàng tự động cho anh.
— Nè, cho cậu.
Trình Ngưỡng cúi đầu nhìn một cái, đưa tay nhận cả hai, giọng nhàn nhạt:
— Cảm ơn.
— Không cần cảm ơn.
Tiêu Miên xoa xoa phần da ở đầu ngón tay vừa chạm vào Trình Ngưỡng.
— Cậu dậy sớm vậy định đi đâu?
— Phòng thí nghiệm.
Với một người từ cấp ba đã cắt đứt mọi duyên nợ với môn Hóa như Tiêu Miên, tinh thần và hành vi sáng sớm chạy tới phòng thí nghiệm này thật sự rất xa lạ.
Tiêu Miên chớp mắt, chậm chạp “ồ” một tiếng.
Rồi cậu bỗng linh cơ khẽ động, hỏi:
— Ăn sáng chưa?
— Ăn rồi.
"..."
Tiêu Miên hết lời để nói.
— Vậy... tôi không làm lỡ thời gian của cậu nữa.
— Ừm.
— Lần sau gặp nhé.
— Lần sau gặp.
Đi được một đoạn xa, Tiêu Miên mới quay đầu lại.
Trình Ngưỡng đã sắp khuất bóng.
Nói chung là...
Một lần gặp mặt rất hư vô.
Lần sau gặp sẽ là khi nào đây?
Tiêu Miên vừa ngáp vừa nghĩ.
Buồn ngủ quá.
Tiêu Miên cảm thấy mình hình như cũng chẳng còn can đảm để chủ động bắt chuyện nữa.
Nhưng nếu cậu không bắt chuyện, cũng đừng mong Trình Ngưỡng chủ động tìm cậu.
Vậy cái gọi là làm bạn phải bắt đầu từ đâu đây?
Nhưng người bạn này thật sự có cần làm không?
Dù sao ngay từ đầu mục đích của cậu cũng chẳng trong sáng.
Lỡ đến lúc đó Trình Ngưỡng căn bản không có ý đó, chẳng lẽ cậu còn phải âm thầm yêu thầm người ta sao?
Vậy hình như chi bằng cắt đứt ngay tại đây còn hơn.
Nghĩ linh tinh một hồi, Tiêu Miên nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Tóm lại, chuyện “làm bạn với Trình Ngưỡng” tạm thời bị gác lại.
Kỳ nghỉ Quốc khánh rất nhanh đã kết thúc.
Cuộc sống của Tiêu Miên cũng nhanh chóng trở về dáng vẻ bình lặng như trước.
Chớp mắt đã đến giữa tháng Mười.
Thời tiết cuối cùng cũng dần lạnh xuống.
Tiêu Miên gần như cứ mỗi lần giao mùa là lại bị cảm, lần này cũng không ngoại lệ.
Thứ Sáu, sau khi học xong tiết tám giờ sáng, Tiêu Miên đã thấy đầu óc choáng váng.
Cơm trưa cũng không ăn, cậu nằm xuống ngủ luôn.
Đến chiều vẫn là bạn cùng phòng gọi dậy đi học.
Học xong hai tiết, Tiêu Miên chỉ cảm thấy vừa đói, vừa mệt, lại vừa khó chịu.
Tan học xong, cậu lập tức về ký túc xá nằm bẹp xuống, nhờ bạn cùng phòng mua giúp một bát hoành thánh.
Ăn xong, cậu mới thấy dễ chịu hơn một chút.
— Có cần đi truyền nước không?
Bạn cùng phòng hỏi.
Tiêu Miên lắc đầu.
Cậu không thích tiêm.
— Truyền nước nhanh khỏi hơn. Không thì lại phải cả tuần mới đỡ.
Ban đầu Tiêu Miên không định đi truyền, nhưng cuối cùng vẫn bị hai bạn cùng phòng kéo đến một phòng khám nhỏ bên cạnh trường.
Thật ra trường cũng có phòng y tế, nhưng không đáng tin lắm.
Vì thế sinh viên trường họ nếu có bệnh vặt đau vặt, cơ bản đều đến phòng khám nhỏ này.
Sau khi cắm kim truyền dịch, hai bạn cùng phòng đi siêu thị mua ít đồ.
Đúng lúc này phòng khám không có ai, chỉ còn bác sĩ và Tiêu Miên.
Không gian rất yên tĩnh.
Cộng thêm mùi thuốc khử trùng, Tiêu Miên rất nhanh đã mơ màng buồn ngủ.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu cảm giác có người bước vào.
Cậu hé mắt, theo bản năng xoa xoa cánh tay đang truyền dịch nên hơi lạnh.
Rồi vừa mở mắt ra...
Cậu liền thấy Trình Ngưỡng đang đỡ một nam sinh bị trẹo chân bước vào cửa.
Tiêu Miên vẫn còn hơi mơ hồ.
Lại trùng hợp đến vậy sao?
Cậu hơi không chắc chắn gọi một tiếng:
— Trình Ngưỡng?
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Dùng Tiền Đập CP, Không Ngờ Đập Trúng Chính Mình
38 ch
Thẩm Bảo Ninh
11 ch
Tinh Tú Đêm Qua - Kiều Bất Điệu Mao
12 ch
Thập Niên 70: Sau Khi Trùng Sinh Tôi Kết Hôn Lại Lần Nữa
130 ch
Lời Hẹn Ước Dưới Hoa Hải Đường
14 ch
Làm Cha Mẹ Thật Khó
9 ch
Đường Tiểu Khê
6 ch
Mười Năm Lặn Ngụp Không Ai Hay, Một Ngày Xem Bói Nổi Danh Khắp Thiên Hạ
89 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.