1.475 chữ · ~10 phút đọc
Nguyễn Hiện Hiện bèn bình tĩnh kể rằng cô có một người bạn học, vì nhà muốn cho anh trai ở lại thành phố nên ép cô bạn ấy đi thay xuống nông thôn. Cô gái đó tìm đến bác sĩ Từ để nhờ làm giấy giả bệnh, kết quả là mất tích và bị coi như đã bỏ trốn.
Cô chỉ vào chiếc áo khoác dạ trên người, rồi lại chỉ sang gương mặt đã mấy lần “chuyển màu” đầy âm trầm của bác sĩ Từ: “Hôm nay khi khám bệnh, ông ta thấy tôi ăn mặc cũng khá, lại lấy cớ xem ảnh chụp gia đình để dò xét. Có lẽ nhìn ra tôi xuất thân không tệ, lại đúng là có bệnh thật nên mới bỏ ý định ra tay với tôi.”
Các đồng chí công an đều hiểu, thời buổi này những nhà biết và có chụp ảnh cả gia đình đều không phải là những gia đình bình thường.
(*Trong thời kỳ đó (cuối Cách mạng Văn hóa, trước khi chính sách xuống nông thôn kết thúc), xã hội chia giai tầng rõ rệt: Con em cán bộ, quân nhân, trí thức thành phố lớn thường có ảnh chụp gia đình đầy đủ, ăn mặc chỉnh tề, phông nền đẹp, thậm chí chụp ở studio nhà nước; Còn gia đình nghèo, dân lao động hoặc nông dân thì hiếm khi có ảnh kiểu đó, vì vừa tốn kém, vừa ít cơ hội. Nguyễn Hiện Hiện đang bị bác sĩ Từ thăm dò. Khi ông ta nói “cho tôi xem ảnh gia đình” thực chất là một chiêu thăm dò thân phận nữ chính.)
Nguyễn Hiện Hiện nói tiếp: “Sau đó tôi lén theo dõi ông ta, tận mắt thấy bác sĩ Từ gặp mặt bọn buôn người.”
Ánh mắt sắc bén của các đồng chí công an ngay lập tức hướng về Từ Phong, bước chân khẽ dịch chuyển, tạo thành thế bao vây nửa vòng. Anh công an chân dài rút súng ra.
Trước nòng súng đen ngòm, Từ Phong sợ đến mặt mày tái mét, lớn tiếng biện minh: “Cô ta nói dối! Cô ta bịa hết! Hôm nay tôi không hề gặp bọn họ!”
Nguyễn Hiện Hiện cười khẩy: “Ú òa, gài bẫy ông đấy.”
Đến nước này thì không cần phải nói thêm gì nữa, Từ Phong lập tức bị khống chế. Ông ta đâu phải gián điệp chuyên nghiệp, tâm lý yếu lại mới hành nghề chưa lâu, bị ép hỏi vài câu đã khai tuốt tuồn tuột hết.
Nguyễn Hiện Hiện rời khỏi đồn công an, cầm tờ giấy khen cùng phần thưởng 50 đồng, vẫy tay từ chối lời đề nghị đưa về tận nơi của mấy anh công an.
Bước chân cô nhẹ nhàng như gió, đi qua vài khúc cua rồi quay lại gần khu tập thể của bệnh viện, tìm thấy chiếc xe đạp của bác sĩ Từ được giấu sẵn trong nhà kho chứa đồ lặt vặt.
À, vật không chủ, giờ nó là của cô!
Kiếp trước khi biết mình phải thay em họ xuống nông thôn, cô từng vùng vẫy phản kháng. Sau khi hỏi thăm khắp nơi, cô nghe nói có vài loại bệnh đặc biệt có thể được miễn đi.
Thế là cô tìm đến bác sĩ Từ, định nhờ ông ta làm giả bệnh án. Lúc đó cô còn quá non nớt, mọi suy nghĩ đều hiện rõ trên mặt, dễ dàng bị ông ta nhìn thấu rồi lừa ra ngoại thành, suýt nữa bị bán vào núi sâu.
Nếu không nhờ một đội lính đang làm nhiệm vụ ngang qua cứu kịp, e rằng giờ cô đã bị bán cho một lão già ở xó núi nào đó để đẻ con rồi!
“Cô bạn học mất tích” mà cô nói nửa thật nửa giả kia, có lẽ cô ấy đã trốn tàu đi xa, cũng có thể vượt biên. Hoặc có thể... thật sự đã bị bán.
…
Xe đạp dừng trước căn nhà hai tầng bằng gạch đỏ trong khu đại viện quân khu. Nguyễn Hiện Hiện giấu xe cẩn thận, đẩy cửa bước vào ngôi nhà vừa quen vừa lạ.
Tường gạch đỏ loang lổ vết thời gian, phòng khách tầng 1 rộng rãi, kê vài món đồ gỗ cũ. Trên tường treo một bức thư pháp do chính tay ông cụ trong nhà viết.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Một bên phòng khách là phòng sách, ông cụ Nguyễn đang ngồi nói chuyện với cha cô. Thấy Nguyễn Hiện Hiện như bóng ma trôi vào cửa, ông ta hừ lạnh, tay cầm chén trà ném thẳng tới!
“Còn biết đường về nhà cơ à? Con gái 18 tuổi mà nửa đêm còn lang thang ngoài phố! Giá mà mày có được một phần ngoan ngoãn như Bảo Châu thì... Thôi, đúng là đồ ăn hại hết thuốc chữa!”
Nguyễn Hiện Hiện nghiêng người né, chén trà vỡ “choang” trên nền, nước nóng văng tung tóe, bỏng rát cả mu bàn chân.
Thấy cô dám né, ông cụ Nguyễn nổi giận, bước tới với dáng oai phong như rồng như hổ: “Sáng mai chuyển chỉ tiêu vào Đại học Công Nông Binh cho em họ mày ngay! Loại như mày, dù có được đi học, sau này đi làm cũng chỉ làm vướng chân tổ chức. Chi bằng để chỗ đó cho người xứng đáng hơn. Nguyễn Hiện Hiện! Nghe tao nói không? Trả lời đi!”
Nguyễn Hiện Hiện cúi người nhặt một mảnh sứ vỡ, khẽ cong môi: “Đã nghe.”
Nói xong, cô vọt đến trước mặt cô em họ Nguyễn Bảo Châu đang ngồi trên ghế sô pha, trông như đứa trẻ phạm lỗi, cúi đầu xoắn chặt ngón tay.
Sau đó, cô vươn một tay ra túm tóc đối phương, kéo giật ngược ra sau. Trong khoảnh khắc Nguyễn Bảo Châu đau đớn, sợ hãi ngẩng đầu lên, mảnh sứ trên tay Nguyễn Hiện Hiện vung mạnh đâm thẳng vào vai ả.
“Á! Ông nội ơi!”
“Đồ thứ con gái trời đánh thánh đâm, mày đang làm gì thế?” Bố cô lao tới đá cô một cái, Nguyễn Hiện Hiện suýt ngã nhào ra sau nhưng vẫn không buông tóc em họ.
“Phản rồi! Phản rồi!” Ông cụ Nguyễn tức đến thở hổn hển, vừa giận vừa đau lòng cố gắng đến gần cô cháu gái quý nhất.
Nguyễn Hiện Hiện lật người ngồi dậy, túm lấy cái bình trà trên bàn, trở tay đập thẳng vào đầu em họ.
Xoảng!
Trong tiếng hét thất thanh của Nguyễn Bảo Châu, cô ngẩng lên, cặp mắt đỏ lừ: “Đánh một cái nữa xem? Tôi làm gỏi nó tại chỗ thật đấy.”
“Ông nội! Ông nội ơi!” Nguyễn Bảo Châu dưới tay cô quơ quào bấu vào hai chân ông cụ Nguyễn, tay vẫy loạn, liên tục kêu cứu. Tiếng hét cao vút đến mức làm cả bọn chim trên cây bạch quả ngoài sân hoảng bay lên.
Thấy ông cụ tức đến run cả người, cha cô bước lên một bước, giơ tay định tát cô. Nguyễn Hiện Hiện vẫn giữ chặt tóc em họ, kéo ả ra làm tấm chắn trước mặt mình: “Tôi lăn lộn trong khu tập thể từ nhỏ tới lớn đấy, ông nói coi tôi có dám không?”
Không khí căng như dây đàn. Đúng lúc đó, vợ của vị lãnh đạo nhà bên gõ cửa rầm rầm: “Sao thế? Chú Nguyễn, nhà mình xảy ra chuyện gì ạ?”
Ông cụ Nguyễn liếc bố cô, ánh mắt như ra lệnh. Người bố lập tức hiểu ý, trừng cô một cái sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi đi ra mở cửa: “Không có gì đâu, cháu nó bị trượt chân, đập đầu tí thôi. Chị vừa tan ca à?”
Sau chuyện vừa rồi, ông cụ Nguyễn bình tĩnh lại đôi chút. Ông ta quay người ngồi xuống ghế sô pha, nhìn chằm chằm vào đứa cháu ruột của mình bằng ánh mắt âm trầm như đang quan sát một người xa lạ.
Giọng ông ta cứng nhắc, lạnh buốt: “Tên mày đã được báo lên rồi. Việc xuống nông thôn là chuyện đã định. Mày giở trò làm ầm lên như vậy là muốn cái gì?”
Nguyễn Hiện Hiện cười nhạt: “Cái chỉ tiêu đại học nhường cho con nhỏ ngu kia cũng được, nhưng phải thêm tiền! Ông nội à, tôi có thể chủ động từ bỏ, nhờ nhà trường chọn người giỏi hơn thay thế đấy. Ông muốn thử không?”
Ông cụ Nguyễn nhướn mày: “Bao nhiêu?”
Nguyễn Hiện Hiện đáp thản nhiên: “500.”
Có tiền hay không tiền chẳng quan trọng, cô nhất định phải biết lão già kia giấu tiền ở đâu, để lúc rời khỏi tiện tay hốt sạch trong một lần.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.