1.847 chữ · ~13 phút đọc
Ông cụ Nguyễn suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu nặng nề: “Được!”
Nhưng vừa đồng ý, sắc mặt ông ta đã xanh như tàu lá, quay sang mắng: “Chỉ là để giúp em họ xuống nông thôn thôi, Bảo Châu từ nhỏ sức yếu, cả gia đình là một nhà, sao mày lại thành thế này?”
Nguyễn Hiện Hiện đáp thẳng: “Ngày trước đánh giặc chết bao nhiêu đồng bào, toàn đồng đội của ông đấy, sao ông không đi chết thay cho họ đi?”
Ông cụ Nguyễn: ???
Thấy ông ta cố gắng kìm nén cơn giận, tay run run, cô cười nhạt: “Ông không vừa mắt thì chửi cha mẹ tôi đi, tôi đã thế này rồi, chắc bọn họ tốt lắm nhỉ?”
Đến khi được “thả” ra, Nguyễn Bảo Châu chạy ùa về ôm lấy ông cụ Nguyễn khóc nức nở, song bàn tay nhỏ dưới ống tay áo lén kéo ông ta, mồm lầm bầm ra hiệu: “Ngọc bội!”
Ông cụ Nguyễn đàng nén giận, nhìn vết thương trên vai cháu gái cưng còn rỉ máu, lo lắng hỏi: “Đau không? Lát nữa để chú hai đưa cháu sang trạm y tế băng bó.”
Rồi ông ta quay sang bảo Nguyễn Hiện Hiện: “Mày sắp phải xuống nông thôn rồi, chẳng phải trên cổ mày có đeo ngọc bội sao? Đeo theo không an toàn, đưa cho Bảo Châu giữ giúp mày đi.”
Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện thoáng tối lại, đây là lần thứ hai họ nhắc tới ngọc bội.
“Được thôi! Muốn thì lấy miếng ngọc trên người em họ mà đổi!”
Nguyễn Bảo Châu dám mới lạ! Miếng ngọc ả đeo là vật quý mà năm xưa ông cụ Nguyễn mang về từ trong cung.
“Các người tự suy nghĩ đi, quá giờ tôi không chờ đâu. Tôi về ngủ đây.”
Nghe tiếng bố vội vã bước tới, Nguyễn Hiện Hiện quay người chạy về phòng kho nhỏ của mình, đóng cửa, khóa chặt.
Khi cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại, cô tháo chiếc vòng bình an trên cổ, nhờ ánh trăng ngắm nghía.
Chất ngọc bình thường, chất đá cũng không đặc biệt, sao lại khiến họ thèm muốn đến thế?
[Chào mừng cô đã liên kết, tôi là Hệ thống Làm giàu phát tài, tôi đã rất nhớ cô đó.]
Một âm thanh máy móc đột ngột vang lên trong đầu, Nguyễn Hiện Hiện vội cúi rạp người xuống, ánh mắt cảnh giác như một con thú nhỏ dò xét bốn phía.
Một lúc sau, cô mới dám chắc âm thanh phát ra từ trong đầu mình. Hóa ra là do phần thịt ở đầu ngón tay đang cầm mảnh sứ vỡ của cô bị cạnh sắc cứa đứt, máu dính lên miếng ngọc bội và kích hoạt hệ thống.
Tin tức về hệ thống nằm trong miếng ngọc bội, đối với một Nguyễn Hiện Hiện đã từng sống ở tương lai mười mấy năm mà nói, chuyện này vừa bất ngờ lại vừa không bất ngờ.
Cô cũng chẳng màng bẩn thỉu, lộn một vòng chui tuột xuống gầm giường, sau khi xác nhận an toàn mới thử hỏi thầm trong đầu: [Mi có tác dụng gì?]
365: [Chào ký chủ, tôi là Hệ thống Làm giàu phát tài. Ở đây, cô có thể mua bất cứ thứ gì bằng tiền.]
Nguyễn Hiện Hiện: [Mua được mạng người không?]
Hệ thống như bị nghẹn họng, một lúc sau mới nói: [Mua mạng người thì thấm tháp gì, chỉ cần có tiền, cô có thể mua được tuổi thọ, mua được sức khỏe, thậm chí còn mua được cả linh tuyền và không gian nữa đó nha...]
Linh tuyền với không gian à? Chắc là không rẻ rồi. Cô hắng giọng một tiếng: [Ta không tin lời mi nói, cái gì mà linh tuyền ấy, mang một thùng ra đây thử hàng xem nào.]
365: [Linh tuyền thì có nhưng phải tốn tiền.]
Nguyễn Hiện Hiện: [Bao nhiêu tiền?]
365: [Năm mươi đồng! Năm mươi đồng 10 ml, đảm bảo với cô là đáng giá từng xu.]
Nguyễn Hiện Hiện hoàn toàn có lý do để nghi ngờ rằng hệ thống đã dò thấy trên người cô có đúng năm mươi đồng nên mới hét giá năm mươi.
[Năm xu. Bán thì bán, không bán thì thôi, cái linh tuyền này ta cũng không phải là không uống không được!]
365: [???]
Cuối cùng, nó vẫn phải cho không cô 10ml linh tuyền, tiền cũng không thèm lấy, còn bảo cô cứ giữ lấy mà mua quan tài.
Nguyễn Hiện Hiện lại thấy hệ thống này cũng thật chu đáo, còn biết giúp chủ nhân tiết kiệm tiền mua hòm.
Cô hài lòng ực một hơi hết sạch mấy giọt linh tuyền, nằm bẹp dưới gầm giường, bất giác nhớ lại miếng ngọc bội ở kiếp trước đã bị người em họ cướp mất.
Miếng ngọc bội bị ả lấy được, còn cô thì bị buộc phải xuống nông thôn biền biệt ba năm, lúc quay về mới hay tin ông cụ Nguyễn đã ngoài sáu mươi và tưởng như hết hy vọng thăng tiến, lại thăng vọt một bước từ Lữ đoàn trưởng lên Sư đoàn trưởng.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Mãi cho đến lúc cô chết, người trong nhà kẻ thì thăng quan tiến chức, người thì làm ăn phát tài.
Người em họ cục cưng của cả nhà đó lại càng oách, gả được cho vị thủ trưởng trẻ tuổi nhất, sống một cuộc đời sung sướng viên mãn, vạn người ao ước.
Nhìn lại bản thân mình, dù đã sang thế giới khác mà vẫn bị viện trưởng và truyền thông thao túng tâm lý, bắt nghỉ học để đi làm nuôi cả trại trẻ mồ côi.
Sự thật đã chứng minh, trùng sinh không giúp người ta thông minh lên nhưng kể từ lúc tinh thần cô có “vấn đề”, cả người cô cứ như được đả thông Nhâm Đốc nhị mạch, đột nhiên “ngộ” ra hết!
Ngày mai, nhất định ngày mai, cô phải tặng cho người em họ kia và cả cái gia đình này một món quà lớn mới được.
Nghĩ đi nghĩ lại, thế mà cô lại tự nghĩ cho mình ngủ thiếp đi lúc nào không hay!
Mười hai giờ đêm, đúng vào giờ bách quỷ dạ hành, Nguyễn Hiện Hiện tỉnh dậy chuẩn xác như đồng hồ.
Cô rón rén đi đến bên ngoài phòng làm việc, ánh đèn hắt ra từ khe cửa cùng với tiếng nói chuyện lúc có lúc không vọng ra đã chứng minh bên trong quả nhiên có người đang họp.
“Năm trăm đồng? Nó dám sao?” Đây là giọng của bố cô.
“Tôi đã bảo rồi, đáng lẽ phải sinh con trai, trừ Bảo Châu nhà chúng ta thì con gái đúng là đồ báo hại cả mà.” Đây là giọng của mẹ cô.
“Anh hai, chị hai, hai người đừng nói vậy. Đều tại con bé Bảo Châu nhà mình yếu đuối hay gây chuyện. Hay là... cứ để nó tự mình xuống nông thôn đi? Tự mình gây họa thì tự mình gánh vác.” Đây là giọng của chú út.
Ngay sau đó là tiếng quát mắng của ông cụ Nguyễn: “Yếu đuối thì sao? Nó yếu đuối cũng là do tao nuông chiều, mày có ý kiến gì à?”
Chú út vội vàng cười xòa, luôn miệng nói không dám.
Cả nhà nói qua nói lại vài câu, cuối cùng ông cụ Nguyễn lên tiếng chốt hạ: “Số tiền này đã đưa thì cũng đưa rồi, sau này tìm cách lấy lại là được. Nhưng nó muốn miếng ngọc bội của Bảo Châu thì tuyệt đối không thể nào! Bảo Châu sẽ đau lòng đến mức nào chứ.”
Bố cô hùa theo: “Sáng nay con đã bảo cái con ranh chết tiệt đó giao ngọc bội ra rồi. Thật không ra thể thống gì, chị em ruột thịt, nhờ nó giữ hộ vài món đồ thì đã làm sao.”
Ông cụ Nguyễn nghe câu này thì khoái lắm, suy nghĩ một lát rồi nói: “Để phòng nó giở trò quái gì trước khi xuống nông thôn, miếng ngọc bội của Bảo Châu cứ tạm cho nó mượn đeo vài ngày. Vợ thằng hai, mấy hôm nữa tìm cơ hội lấy lại.”
Ngoài cửa, Nguyễn Hiện Hiện siết chặt nắm đấm. Em họ là con ruột, lẽ nào cô lại không phải?
Chẳng qua là vì năm cô ra đời lại đúng vào lúc gặp nạn đói lớn.
Ngay lúc cả nhà sắp chết đói, ông cụ Nguyễn đang ở bên ngoài thì bị quân địch dồn vào đường cùng thì một vị lãnh đạo cũ không chỉ như từ trên trời rơi xuống cứu ông ta, mà còn phái người mang đến cho gia đình không ít lương thực, giúp cả nhà vượt qua cơn hoạn nạn đó.
Mà ngày hôm đó, lại chính là ngày người em họ sinh sau cô vài tháng cất tiếng khóc chào đời.
Vị lãnh đạo cũ kia sau khi gặp mặt cô em họ thì vô cùng yêu thích, đã tự mình đứng ra định sẵn hôn ước cho ả và cháu trai của ông ấy.
Quá trình trưởng thành của cô em họ cũng là cả một huyền thoại.
Năm ả ba tuổi bị sốt cao, tưởng chừng không qua khỏi, vợ chồng chú út thì lại đang công tác ở miền Nam, còn ông cụ Nguyễn sắp phải đi làm nhiệm vụ cũng đành phải báo cáo cấp trên xin rút lui để đưa cháu gái đi cứu mạng.
Kết quả trong nhiệm vụ lần đó, tất cả mọi người, bao gồm cả vị Trung đoàn trưởng tạm thời thay thế vị trí của ông ta đều đã không thể trở về.
Kể từ đó, dù không ai nói ra nhưng cô em họ đã được cả nhà xem như bùa may mắn!
[Hệ thống, có thuốc gì uống vào tàng hình được không?]
Bởi vì cô không có đồng nào trong túi, cửa hàng vẫn chưa được mở. Theo lời hệ thống thì tài sản phải đạt mức cơ bản là một trăm đồng thì cửa hàng sơ cấp mới được kích hoạt.
365: [Có thì có, năm mươi đồng.]
Nguyễn Hiện Hiện: [Được thôi. Sau khi cửa hàng mở, nếu thuốc tàng hình mà có giá dưới năm mươi đồng thì chỉ cần ta tiêu thêm một xu nào cho mi nữa, ta lập tức tự sát.]
365: [Mười đồng! Mười đồng được chưa!]
Ở cái thời mà thịt heo mới có 7 hào một cân, một liều thuốc tàng hình giá mười đồng vẫn khiến Nguyễn Hiện Hiện xót hết cả ruột nhưng vì kế hoạch, cô bắt buộc phải chi khoản tiền này!
Thuốc tàng hình vừa tới tay, Nguyễn Hiện Hiện đi đến trước cái bàn dài, gạt một chồng báo trên mặt bàn rơi xuống đất, tạo ra một tiếng “bộp” không to không nhỏ.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Ta Vạch Trần Cả Kinh Thành
14 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô
80 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.