Ta là kẻ nổi tiếng thẳng tính ở kinh thành, đầu óc chẳng bao giờ biết vòng vo tam quốc.Năm bảy tuổi, nhị thúc trêu chọc ta: "Đưa kẹo hồ lô trong tay cho nhị thúc, nhị thúc làm ngựa lớn cho con."Kẹo hồ lô đã đưa, thế mà người lại giở trò vô lại lật lọng.Ta chẳng hề khóc lóc, lập tức dùng nắm đấm.Ta nhét kẹo hồ lô vào miệng người, rút thắt lưng quần ra bắt người quỳ xuống làm ngựa, bắt người bò mười vòng.Từ đó về sau, trong nhà không ai dám nói năng lung tung trước mặt ta.Cho đến khi ta gả vào Hầu phủ, vị "tri kỷ" Liễu biểu muội của phu quân ta, trước mặt mọi người che miệng cười khẽ:"Tẩu tẩu nghiêm túc như vậy, nếu biểu ca đã chán ngán, ta cũng đành miễn cưỡng thay tẩu tẩu gánh vác trọng trách hầu hạ biểu ca vậy."Phu quân đứng một bên cười cưng chiều, ám chỉ ta đừng có để bụng.Ta lại gật đầu, gọi hai bà tử thô kệch tới:"Đã biểu muội có lòng như thế, thì ta thành toàn cho ngươi.""Người đâu, l ột sạch quần áo Liễu cô nương trước mặt mọi người, kiểm tra thân xác tr inh tr ắng xong, đêm nay đưa thẳng sang phòng Hầu gia làm thông phòng."Là đích nữ quan gia tử tế không muốn làm, cứ thích đi làm thiếp, vậy thì ta sẽ thỏa mãn cho ngươi.
Tài Thần Thiên Kim
Ngôn Tình · Trọng Sinh