9.823 chữ · ~66 phút đọc
"Bánh cuộn da hổ nhân khoai môn gì cơ, cho tớ xem với, cho tớ xem với."
"Oa, đẹp quá."
"Trông ngon ghê, nhà cậu tự làm à?"
Hoàng Vĩ Kiệt vừa hỏi vừa nuốt nước bọt ừng ực không biết bao nhiêu lần.
"Chắc chắn là nhà cậu ấy làm rồi, cậu không biết nhà Bồ Đào bán bánh mì à?" Nhiêu Lị Lị ngoài miệng thì đáp lời, nhưng hai mắt lại dán chặt vào hàng bánh cuộn da hổ trước mặt Đào Đào.
Mẻ bánh cuộn da hổ Đào Quảng Chí nướng hôm nay canh lửa cực chuẩn, cái nào cái nấy vàng ươm, vân da hổ nổi rõ. Lớp nhân khoai môn được phết theo đúng phong cách "làm như không cần vốn" của ông, vừa dày vừa nhiều. Cắt ra, miếng nào cũng căng mọng, nhân chực trào ra ngoài, nhưng khi dựng đứng lên trông lại vô cùng đầy đặn và đẹp mắt.
Hơn nữa, thời buổi này tụi nhỏ vốn chẳng có mấy cơ hội được ăn bánh kem. Những chiếc bánh ngọt xinh xắn thế này lọt vào mắt đám trẻ trong lớp cứ gọi là sáng lấp lánh. Bọn nhóc vây quanh nhìn đi nhìn lại, thèm thuồng nhưng chẳng nỡ giơ tay chạm vào, đành tranh nhau ríu rít hỏi:
"Bồ Đào, Bồ Đào, cậu chia cho tớ một miếng được không?"
"Nhà cậu bán cái này à? Bao nhiêu tiền một cái thế?"
Lại có đứa nôn nóng hỏi: "Nhà cậu ở đâu vậy? Tan học tớ theo cậu về nhà được không?"
Úc Loan đang tỉ mẩn xếp ngay ngắn từng chiếc bút chì, nghe thấy vậy liền kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên.
Đào Đào cũng ngớ người, không ngờ sức hút của miếng bánh cuộn da hổ lại lớn đến thế. Bánh còn chưa kịp ăn mà đã có người đòi theo cô bé về nhà rồi. Cô vội vàng xua tay: "Cũng không phải là không được, sau này các cậu đều có thể đến nhà tớ mua, nhưng trước khi ra khỏi nhà nhớ phải xin phép bố mẹ đấy nhé, không được đi lung tung đâu."
Nhiêu Lị Lị phì cười: "Bồ Đào, dạo này cậu nói chuyện y hệt mẹ tớ ấy."
Đào Đào: "..."
Giờ cô phải giả làm trẻ con cũng vất vả lắm chứ, đúng là cái số hay lo bao đồng.
"Vậy thì mỗi người chia nhau nếm thử một chút nhé." Thấy mọi người cứ nhìn chằm chằm vào hộp bánh trước mặt, cô vội nói thêm.
Một cuộn da hổ chỉ cắt được sáu lát, mỗi người một lát chắc chắn không đủ chia. May mà tụi nhỏ cũng chẳng quan tâm đến hình thức, Đào Đào dứt khoát hào phóng, bẻ cho đứa này một miếng, đứa kia một miếng, không kể nhiều ít, cốt sao ai cũng được nếm thử một miếng. Nhoáng một cái bánh đã được chia sạch bách.
Đám nhóc tì ăn xong vẫn thòm thèm, đứa nào đứa nấy l**m mép, m*t ngón tay chùn chụt.
Ngon quá đi mất.
Mấy loại bánh cuộn kem tươi trước đây hay ăn, bề ngoài trông cũng na ná bánh nhà Đào Đào, nhưng ăn vài miếng là thấy ngấy. Bọn trẻ cũng chẳng hiểu tại sao, chỉ là rất nhanh chán, không muốn ăn tiếp nữa.
Nhưng loại bánh Đào Đào mang tới thì không hề như vậy. Bẻ một miếng đặt vào lòng bàn tay cũng phải nâng niu cẩn thận. Cốt bánh nhà cô nướng xốp mềm cực kỳ, nhân khoai môn cũng ngon tuyệt. Chắc bên trong có trộn thêm sữa tươi nên phần nhân khoai môn cuộn trong lớp da hổ ăn mềm mịn y như kem tươi, nhưng vị lại đậm đà hơn kem nhiều, không hề bị lợn cợn chút nào. Thêm phần vụn trứng muối bùi bùi mặn mặn, hương thơm lại càng nhân lên gấp bội.
Vị mặn của trứng muối làm tôn lên vị ngọt của bánh. Bánh cuộn da hổ nhân khoai môn nhà Đào Đào không cho quá nhiều đường, cũng chẳng dùng kem tươi, nhưng ăn vào không hề bị nhạt nhẽo. Chút đường cát trắng, sữa tươi hòa cùng vị ngọt thanh tự nhiên của khoai môn đủ để đẩy hương vị lên đến độ ngon hoàn hảo.
Đặc biệt là Nhiêu Lị Lị và Hoàng Vĩ Kiệt, hai đứa ăn mà say sưa ngất ngây.
Cả hai đều thuộc hội tâm hồn ăn uống, cứ tan học là xúm lại bàn xem nên ra căng tin mua gì, tiền tiêu vặt gộp chung để xài, đồ mua được cũng chia nhau ăn. Sau một năm học lớp Một ngồi cùng bàn, hai đứa cùng ăn đến mức khuôn mặt, dáng người tròn quay y đúc nhau, ai không biết lại tưởng anh em ruột.
Vừa nãy hai đứa cũng chỉ được chia hai miếng nhỏ, một miếng dính nhiều vỏ da hổ, một miếng nhiều nhân khoai môn. Nhưng cho dù là miếng nào thì cũng ngon ngất ngây, khiến người ta ăn xong một miếng lại thèm thuồng muốn ăn thêm miếng nữa.
Nhưng loáng cái bánh đã chia hết sạch.
Hoàng Vĩ Kiệt có chút hối hận, tự trách mình sao giống hệt Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm trong Tây Du Ký, tợp một cái là nuốt chửng, chẳng biết nhai kỹ thêm vài lần. Giờ thì hay rồi, cả ngày hôm nay cậu chẳng cần học hành gì nữa.
Chắc chắn cả ngày trong đầu cậu chỉ quanh quẩn cái hương vị này thôi!
"Bồ Đào, bánh cuộn da hổ nhà cậu ngon bá cháy. Tớ mê khoai môn cực kỳ, ra quán chè toàn gọi chè bạch quả khoai môn thôi." Hoàng Vĩ Kiệt l**m môi trên rồi lại l**m môi dưới, chép miệng dư vị mãi không thôi, còn liên tưởng đến món chè, trong đầu tự động ghép đôi luôn, "Chè bạch quả khoai môn cũng ngon lắm, giá mà được vừa ăn bánh nhà cậu, vừa húp một bát chè thì tuyệt."
Thế thì sướng như tiên còn gì!
Trước đây cậu nhóc vô cùng ghen tị với hai người bạn trong lớp. Một là lớp phó học tập Trần Huyên Huyên, nhà cô bé mở tiệm tạp hóa, đồ ăn vặt cứ gọi là ăn tẹt ga, đồ chơi cũng chơi thả phanh mà chẳng tốn đồng nào. Đến cái bộ thẻ Thủy Hử trong gói mì tôm trẻ em Tiểu Hoàn Hùng, ngay cả những thẻ hiếm như Thẻ Lục Đại Ác Nhân hay Tháp Thiên Vương Tiều Cái, cô bé cũng đã sưu tập đủ cả bộ. Người thứ hai là lớp phó kỷ luật Từ Hải, nhà cậu bạn này mở quán cơm xào. Tay nghề nấu nướng của bố mẹ cậu ấy đỉnh khỏi bàn, nhất là món thịt kho tàu, phần mỡ cho vào miệng là tan, phần nạc nhai thì thơm lừng, nấu ngon dã man! Hoàng Vĩ Kiệt hầu như cuối tuần nào cũng đòi bố mẹ dẫn ra quán nhà Từ Hải ăn một bữa.
Giờ thì hay rồi, trong danh sách những người cậu ghen tị lại có thêm tên Đào Đào.
Chứ như nhà cậu làm nghề nuôi cá thì chán ngắt. Hoàng Vĩ Kiệt cảm thấy tủi thân, sự ghen tị ngày càng chân thật, chống cằm thở dài thườn thượt: "Bồ Đào, nhà cậu mở tiệm bánh mì thích thật đấy, hạnh phúc quá đi. Bánh mì loại nào tớ cũng thích, ước gì tớ là em trai cậu nhỉ."
Nhiêu Lị Lị phì cười: "Thế cậu đổi sang họ Đào đi! Sau này tớ sẽ gọi cậu là Đào Vĩ Kiệt."
Đào Đào cũng nghiêm túc đánh giá Hoàng Vĩ Kiệt một lượt. Cậu bạn mặc đồng phục ôm sát sạt, cái bụng phệ tròn xoe ngấn ra một vòng. Cô không nhịn được cười tít mắt: "Đến đây đến đây, tớ không chê đâu. Cậu vạm vỡ thế này, đến nhà tớ phụ làm việc là chuẩn bài rồi."
Trương Gia Minh m*t lớp khoai môn dính trên ngón tay, cười ha hả: "Thế bố cậu ấy chả khóc thét lên à?"
Hoàng Vĩ Kiệt gãi đầu: "Tớ chả quan tâm, có đồ ngon cho tớ ăn là được, kệ bố tớ khóc."
Câu nói này khiến đám bạn vây quanh bàn cười phá lên.
Úc Loan nghe vậy liền ngẩng phắt đầu lên, mắt mở tròn xoe.
Lại thêm một đứa em trai nữa á? Phụ làm việc?
Cậu bé quan sát dáng vẻ cao to lực lưỡng của Hoàng Vĩ Kiệt, thấy cậu ta to con hơn mình gấp đôi, ngồi đó lù lù như một ngọn núi nhỏ.
Úc Loan từ từ cúi đầu nhìn lại thân hình còm nhom như giá đỗ của mình, liền nhíu chặt mày.
Đào Đào không để ý đến cậu nhóc.
Cô đang bận túi bụi đây này.
Cô chớp lấy cơ hội quảng bá với các bạn cùng lớp, rút cuốn sổ tay trong cặp trải ra bàn, chuẩn bị ghi chép lại từng người một: "Các cậu đừng có theo tớ về nhà nhé, lỡ lát nữa bố mẹ các cậu không tìm thấy người thì tớ không chịu trách nhiệm nổi đâu. Hay thế này đi, nếu các cậu thích, ngày mai tớ sẽ mang đến giúp các cậu, miễn phí công xách. Mua lẻ thì một đồng một miếng, nhưng mua nhiều tớ sẽ bảo bố tính giá tám hào thôi, ai mua nào?"
"Tớ! Cho tớ! Tớ mang vừa đúng tiền tiêu vặt rồi này!"
"Tớ cũng mang tiền, tớ có những hai đồng cơ!"
"Á, tớ không có tiền thì sao giờ?"
"Trưa nay cậu đâu ăn cơm ở trường đúng không?" Một bạn lanh lợi bên cạnh bày mưu cho cô bạn, "Về nhà xin bố mẹ một đồng đi, mang đến trường gộp mua chung với tụi tớ, thế là tiết kiệm được hai hào. Hai hào đó đủ mua một bịch nước ngọt hút rồi."
"Đúng rồi đúng rồi, Bồ Đào cậu ghi tên tớ trước đi, trưa nay tớ về nhà xin tiền!"
"Không thành vấn đề, không mang tiền cũng chẳng sao, mai nhớ mang đến là được." Đào Đào cười tít cả mắt, ghi chép tên từng người, còn dặn dò thêm, sau này chỉ cần rủ được ba người cùng mua chung, gom thành nhóm ba người, thì giá đều tính tám hào một miếng.
"Thật á?"
"Thế tớ rủ nhỏ cùng bàn! Bạn cùng bàn ơi! Lý Tiểu Yến, cậu rớt xuống bồn cầu rồi hả sao chưa thấy vào..."
"Tớ rủ chị tớ! Chị ấy học lớp Năm, lớp Năm chắc cũng được mua nhỉ?"
"Đợi tớ với! Tớ đi rủ thằng nhóc hàng xóm, nó học lớp 2B!"
"Được hết, lớp nào khối nào cũng mua được. Sau này các cậu được nghỉ học, đến tiệm nhà tớ mua, cứ đọc tên tớ cũng được tính giá tám hào luôn." Đây chính là hiệu ứng mà Đào Đào mong đợi, cô hào phóng gật đầu đồng ý.
Bánh cuộn da hổ thực chất là một biến tấu của bánh cuộn kem Thụy Sĩ, cách làm y hệt nhau. Loại bánh này làm nhanh lại được số lượng lớn, dùng ít trứng hơn hẳn tart trứng, giá vốn khoai môn cũng rẻ hều. Trong khi làm bánh tart Bồ Đào Nha phải cho thêm bơ và kem tươi đắt đỏ. Tính toán tử tế ra thì vốn một cuộn da hổ rẻ hơn làm tart trứng quá nửa. Đây cũng là lý do vì sao bánh da hổ trông to ú ụ nhưng bán chưa đến một đồng một lát mà vẫn có lãi.
Dù vậy, mức định giá hiện tại của Đào Đào vẫn nằm trong phạm vi cực kỳ có lương tâm. Tầm mười, hai mươi năm nữa, có mấy tiệm bánh chuyên bán bánh cuộn, bao bì bắt mắt, rêu rao đủ loại nguyên liệu nhập khẩu nọ kia, động tí là bán bốn năm mươi, bảy tám mươi đồng một cuộn, có chỗ bán lẻ đến hai mươi đồng một lát! Dù nói lạm phát trượt giá, tiền sau này không có giá như thời điểm hiện tại, nhưng Đào Đào từng tự mình mở tiệm bánh, thừa biết kể cả dùng toàn kem tươi động vật xịn, socola đen nhập khẩu, thậm chí đến bột mì cũng là hàng ngoại, thì giá vốn mỗi lát bánh cùng lắm chỉ 1-2 đồng. Huống hồ phần lớn những nơi quảng cáo dùng hàng nhập hay kem động vật... thực chất đều pha tạp cả.
Nó chịu pha một chút đồ xịn cho mình còn may, nhiều chỗ chả thèm pha phách gì, lừa trắng trợn.
Cô thật sự không làm nổi ba cái chuyện trái lương tâm đấy, kiếm tiền thì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp chứ.
Hơn nữa, cô còn bán cho đám học sinh củ khoai củ từ trong lớp mình ăn mà!
Đương nhiên phải vừa rẻ vừa ngon rồi.
Sống lại một đời, Đào Đào nhìn đám bạn học nhỏ xíu này thấy đứa nào cũng đáng yêu hết sức.
Bọn trẻ cũng thấy Đào Đào cực kỳ tốt tính, nhiều đứa đăng ký mua xong cũng chẳng chịu rời đi mà cứ vây quanh nói chuyện rôm rả.
Đào Đào vừa miên man suy nghĩ vừa hớn hở ghi chép, chợt khuỷu tay bị Úc Loan ôm chặt lấy.
Cô khó hiểu nhìn sang.
Úc Loan áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào cánh tay cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm.
Đào Đào cứ ngỡ cậu nhóc thấy đông người nên sợ, đưa tay vỗ nhè nhẹ lên cánh tay cậu: "Không sao đâu, toàn là bạn cùng lớp cả, sau này em cũng phải làm quen với mọi người mà. Buông tay chị ra đi, chị không viết được chữ đây này."
Úc Loan miễn cưỡng nới tay, nhưng ngay giây tiếp theo, cậu đứng phắt dậy, lách qua đám đông đi vòng qua bàn, rồi ra sức chui qua khe hở dưới nách đám bạn, khó nhọc lắm mới chen lại được vào ngồi phía bên trái Đào Đào.
Hai tay vòng lại, cậu nhóc lại ôm riết lấy cánh tay trái của cô, y như sợ cô chạy mất.
Đào Đào: "..."
Không hiểu nổi nhóc này nghĩ gì, cơ mà thôi cũng kệ.
Cô tiếp tục cắm cúi viết lia lịa. Mới một giờ ra chơi lớn mà đã ghi kín một trang giấy, đếm sơ sơ cũng được hai mươi cái tên, trong đó có không ít bạn lớp bên. Suy cho cùng hai lớp nằm sát vách nhau, bọn trẻ đều quen biết cả, giờ ra chơi chuyện chạy sang lớp nhau chơi là quá bình thường, đứng ngoài hành lang hú một tiếng là cả đám kéo sang ngay. Có những bạn thậm chí chưa nếm thử một miếng nào, chỉ mới nghe phong phanh rỉ tai "Này này tớ kể cho mà nghe, bánh cuộn da hổ nhà Bồ Đào làm ngon xỉu luôn" là lập tức chạy sang xì tiền đăng ký liền.
Lại có mấy bạn vốn sống ở phố Thắng Lợi, từng ăn bánh tart trứng nhà Đào Đào rồi, nay nghe tin tiệm lại mới tung ra bánh cuộn da cọp, liền hớt hải chạy sang bĩu môi phàn nàn: "Bồ Đào, nhà cậu có bánh mì mới sao không chịu báo một tiếng hả?"
Cậu ta chưa được nếm miếng ăn thử nào, tiếc đứt ruột đây này!
Cũng có đứa khôn ngoan hơn, mắt đảo một vòng rồi cười hắc hắc nói: "Tớ không đặt đâu, trưa nay tớ về bảo bố ra tiệm nhà cậu mua, chiều nay là tớ được ăn luôn!"
Đào Đào vội đon đả chào mời: "Đúng thế, bạn nào trưa về nhà mà nhà gần thì cứ thẳng tiến ra tiệm nhà tớ mà mua nhé! Chỉ cần mua từ ba lát trở lên, đọc pass tên tớ là sẽ được tính giá rẻ."
Nhưng đa số học sinh trưa không về nhà, bố mẹ đi làm vắng lại thêm nhà xa, thành thử phong trào kéo nhau đến đặt bánh chỗ Đào Đào kéo dài đến tận hết giờ nghỉ trưa, mồm người nọ truyền tai người kia, còn có xu hướng lan rộng lên cả khối lớp Hai, lớp Ba trên lầu.
Ghi danh xong xuôi, Đào Đào còn làm ăn cực kỳ bài bản. Nhân giờ ra chơi buổi chiều, cô lấy giấy nháp làm biên lai đặt hàng kiêm phiếu nhận hàng, mỗi tờ làm hai liên. Một tờ giấy xé làm đôi, đưa cho mỗi người một nửa làm biên lai giữ lại, trên đó ghi rõ họ tên, số lượng, số tiền đã thu.
Hai mảnh giấy phải ghép vừa khít mới tính, ai tự biên tự diễn viết bậy là vô giá trị.
Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh đều vô cùng nhiệt tình cống hiến giấy nháp của mình, lại còn chầu chực bên cạnh phụ cô bé chép đơn, thầm nghĩ, chao ôi, nghĩ ra được chiêu này, Bồ Đào đúng là thông minh hết sức!
Đợi đến lúc tan học buổi chiều, danh sách đặt hàng của Đào Đào đã tăng vọt lên ngót nghét bốn mươi hai người, vị chi vừa tròn bảy cuộn. Với số lượng lớn thế này, cô không đời nào giấu giếm mang trót lọt qua cổng trường được.
Nhưng thực ra ngay từ đầu cô cũng chẳng định tuồn đồ vào trường.
Từ hồi dì Úc đề xuất mang bánh tart ra vũ trường bán tạm, Đào Đào đã manh nha ý định mở thêm một sạp hàng lưu động. Dạo này cô cứ phân vân mãi không biết nên dọn hàng trước cổng trường hay ra Quảng trường Nhân dân.
Mãi đến tận hôm nay, cô rốt cuộc cũng có quyết định.
Quảng trường Nhân dân có vũ trường, có cả sân trượt patin, đông nghịt người. Đến nhảy nhót toàn là đám thanh niên, sức mua cũng mạnh, ngặt nỗi toàn là tầm giờ sau bữa tối. Mọi người ai nấy đều cơm no rượu say mới đi khiêu vũ trượt patin, mua mấy cái tart trứng nho nhỏ ăn có khi còn không thấy đầy bụng, chứ xơi cả một miếng bánh cuộn da cọp to bự thì khéo phải đắn đo.
Hơn nữa, mức độ cuồng đồ ngọt của người lớn thực chất đâu bằng trẻ con. Lũ trẻ mới có hứng thú mua bánh mì, bánh ngọt mãnh liệt nhất, đặc biệt là khi trải qua một ngày học tập, mãi mới được tan học, bụng dạ réo ùng ục vì đói.
Sáng nay lúc xách hộp bánh đến trường, Đào Đào đã mưu tính đâu vào đấy cả rồi.
Lát nữa tan học về, cô sẽ bảo Đào Quảng Chí chiều mai bớt chút thời gian ra làm bánh, cắt sẵn từng lát. Canh đúng giờ tan học đạp xe chở đến con ngõ nhỏ gần cổng sau của trường.
Mạn đó vốn đã tấp nập sạp đồ ăn vặt, nào xe cá viên chiên, chè cháo, kẹo mạch nha, rồi cả trái cây nước mía, bánh dày... Cứ giờ tan tầm là con phố đó xôm tụ nhất. Những bạn học hôm nay đặt hàng, chiều mai tan học cứ qua thẳng đầu ngõ gần cổng phụ đưa biên lai nhận đồ là xong.
Tiện thể phát luôn bánh cuộn cho lẹ, chẳng mất bao nhiêu thời gian.
Có bước đệm này rồi, từ nay nơi đó sẽ trở thành cứ điểm bán hàng lưu động của nhà cô! Giống như sau này các quầy đồ ngọt của KFC hay xe cà phê di động của McDonald's phủ sóng khắp hang cùng ngõ hẻm vậy. Chuỗi cửa hàng chi nhánh của họ đã nhiều đến mức đó rồi, cớ sao phải bày vẽ thêm mấy ki ốt nhỏ nhặt kia? Thực chất cũng là để tăng điểm chạm với khách hàng và thu hút nguồn khách mới, phủ lấp những điểm mù mà cửa hàng chính chưa với tới được.
Vị trí tiệm bánh nhà Đào Đào toàn là điểm mù thôi, nên phải cần những trạm tiền tiêu như thế này.
Kinh doanh đồ cho học sinh bao giờ cũng vô cùng đắt khách, nhiều người không biết rằng, so với mấy khu trung tâm thương mại sang chảnh thì cổng trường mới đích thực là tụ điểm tiêu dùng cao.
Đừng thấy đồ ăn vặt trước cổng trường rẻ bèo, loanh quanh toàn một hai hào đến một hai đồng, có vẻ như chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng khu vực trường học lại sở hữu khao khát và bầu không khí tiêu xài rất mãnh liệt. Khó có tiệm nào mở gần trường học mà không phất lên được, trừ phi đồ ăn quá dở tệ hoặc bán giá cắt cổ.
Nhất là mấy món như xúc xích nướng, kẹo hồ lô, bánh mì, sushi, thậm chí là khoai lang nướng hay bắp luộc, món nào cũng hút khách cực kỳ.
Một cái sạp nhỏ xíu chỉ dọn ra bán dịp tan tầm có thể đóng vai trò như chiếc biển quảng cáo di động và mở ra kênh tiêu thụ mới cho cửa hàng chính.
Hơn nữa, gần như không tốn chi phí quảng cáo, quả là vụ làm ăn nắm chắc phần thắng, không lo lỗ vốn.
Từ những lần sau trở đi, Đào Đào sẽ không cần phải kỳ cạch ghi danh như này nữa. Lần đầu dắt khách đến tận nơi, lần hai lũ nhóc tự khắc nhớ chỗ dọn hàng. Thêm một điều Đào Đào đến giờ vẫn chưa lý giải nổi: thời này không có điện thoại, càng chẳng có nhóm chat, ấy thế mà phố ăn vặt cổng trường hễ lòi ra món nào mới mẻ là tin tức truyền trong trường nhanh ngang ngửa vận tốc ánh sáng. Về sau học sinh tan lớp cứ việc xông thẳng đến mua, đỡ mất công tốn sức bao nhiêu.
Lại thêm một lợi ích nữa, mai này ra mắt sản phẩm mới có thể mang ra bán thử ở sạp cổng trường để thăm dò phản ứng, rồi mới quyết định xem có nên sản xuất số lượng lớn đưa lên kệ tại tiệm chính hay không. Làm vậy sẽ không bị đầu tư mù quáng, tránh được bao rủi ro rình rập.
Dần dà, sạp hàng nhỏ này kiểu gì cũng kéo được một lượng khách không nhỏ cho tiệm chính.
Đào Đào bị Úc Loan ôm rịt lấy một cánh tay, đành chống cằm bằng một tay, đắm chìm trong những suy tính mộng mơ đầy phấn khích.
Đào Quảng Chí làm sao hay biết Đào Đào đã gây ra một trận động tĩnh lớn như thế ở trường học cơ chứ.
Sáng nay ông chạy một chuyến ra bến xe, gửi những phần tart trứng và bánh cuộn Phương Chí Bằng đặt lên xe khách. Xong xuôi quay về gọi điện thông báo biển số xe và giờ đến dự kiến cho người ta là coi như hết việc.
Vì nay phải dậy từ tinh mơ, trưa đến ông trực tiếp nằm dài nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật đã đến tận ba giờ chiều mới lật đật mở cửa tiệm.
Số tart trứng làm từ sáng đã bán nhẵn, trong sáng cũng bán được ba cuộn da hổ.
Buổi chiều tính ra chỉ còn đúng hai cuộn da hổ để bán, nhưng Đào Quảng Chí chẳng mảy may sốt ruột. Ông nằm ườn trên chiếc ghế mây ngả ngớn, không thèm nướng thêm mẻ mới cũng chẳng buồn hô hào quảng cáo có bánh mới ra lò. Ngay cả tấm bảng giá bánh cuộn da hổ khoai môn cũng là Đào Đào chuẩn bị sẵn từ hôm qua, còn dặn dò năm lần bảy lượt bắt ông nhất định phải dùng bảng giá con bé viết.
Ông lướt nhìn nội dung trên tấm bảng, bất giác cười khùng khục hai tiếng.
Đứa nhỏ lém lỉnh này.
Khỏi bắt ông viết thì lại quá tốt, càng đỡ phải vắt óc suy nghĩ. Ông chỉ việc kẹp tấm bảng vào khay gắn giá tiền trong tủ kính rồi ung dung ngồi chơi xơi nước.
Đào Quảng Chí dời chiếc ghế mây vào hẳn trong tiệm, bật cái tivi nhỏ xíu lên, vừa hứng gió quạt phây phây, vừa gối tay nhàn nhã nằm xem phim.
Gần đây tầm trưa chiều đài hay chiếu bộ phim "Túy đả kim chi", một mình ông nằm xem say sưa khoái trá.
Mỹ Trân cũng không có nhà.
Trường cấp hai Chương Khê chiều nay tổ chức cái giải thi hát học đường gì đó. Bố của Nhiêu Lị Lị từ mấy hôm trước đã chạy qua dặn trước Mỹ Trân, nhờ dì hôm nay đến trang điểm và làm tóc cho đám học sinh lớp thầy.
Đào Đào và Úc Loan đi học chưa được bao lâu thì dì cũng hối hả xách hộp đồ nghề ra khỏi nhà. Hôm nay dì phải "múa kéo" cho hơn năm mươi cái đầu, bận đến độ buổi trưa cũng chẳng rảnh mà lộn về nhà ăn cơm.
Trong nhà chỉ còn lại mỗi Đào Quảng Chí. Ông ngáp dài một cái, định bụng cứ ườn ra đây chờ bán nốt hai cuộn bánh da hổ kia rồi đóng cửa sớm nghỉ ngơi, tranh thủ đạp xe ra trường cấp hai đón Mỹ Trân về.
Vừa tính toán ông lại ngáp thêm cái nữa, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Tại giấc trưa ngủ nướng đã quá, lúc dậy vẫn còn ngái ngủ đây mà.
Ông Trương theo thói quen vẫn xách theo chiếc radio cũ đi dạo loanh quanh trong ngõ. Ngang qua cửa tiệm bánh Phố Nam, lão chợt để ý thấy trong tủ kính có vẻ như đang bày bán món bánh mì mới, đôi chân liền khựng lại, nghênh ngang bước tới dòm ngó thử.
Bánh cuộn da hổ nhân trứng muối khoai môn sao?
Hửm? Lại là một món mới toanh chưa được thưởng thức qua...
Ông Trương từ độ sa hố món bánh tart trứng thì đâm ra sinh đủ thứ yêu hận lẫn lộn với tay nghề của Đào Quảng Chí. Căn bản là lão bị nghiện món này nặng quá, đớp liền tù tì mười mấy hôm làm cơ thể nóng trong bùng phát, căn bệnh trĩ cũ lại tái phát. Ngày nào cái mông cũng đau rát như lửa đốt, phải nốc ròng rã năm ngày nước chè đắng thêm hoàng liên mới thuyên giảm.
Giờ dù đã ngưng uống trà đắng, trĩ cũng khỏi rồi, nhưng cổ họng vẫn man mát vị đắng ngắt, ăn uống gì cũng nhạt nhẽo vô vị.
Nay tiệm lại trình làng món mới, nhìn qua có vẻ cũng bắt mắt phết. Với lại bánh cuộn da hổ thì ăn chắc không nóng bằng bánh tart trứng đâu nhỉ... Ông Trương lại hơi rung rinh, đang lấp lửng xem có nên bấm bụng làm một hộp không, khoé mắt vô tình lia trúng dòng chữ viết tay ngoệch ngoạc trên mảnh bìa các tông bên cạnh.
1 lát / 1 đồng, Nửa cuộn (cắt được 3 lát) / Giá gốc 3 đồng (gạch ngang). Sản phẩm mới ra mắt, ưu đãi giới hạn trong ngày, giá sốc (viết chữ đỏ tô đậm): 2.5 đồng!
Nửa cuộn ba lát mà chỉ 2.5 đồng á?? Lại còn giới hạn ưu đãi độc trong hôm nay!
Món hời này làm sao lão có thể nhắm mắt làm ngơ?
Ông Trương đứng khựng lại như trời trồng, gõ gõ mấy cái vào tủ kính: "Quảng Chí à, cậu xem cậu này, ra món mới giảm giá sốc mà sao không dùng loa phóng thanh lên quảng cáo hả? Cậu xem đi, hôm nay sắp sửa qua đi rồi mà lão tôi đây còn chẳng hề hay biết. Lại đây, hàng xóm láng giềng ủng hộ việc buôn bán nhà cậu, lấy cho tôi nửa cuộn! Nhớ lấy ba phần giữa nhé, lão già này nhìn qua là biết khúc giữa nhân đẫy đà hơn."
"Bác muốn lấy phần nào cũng được, thực ra khúc nào thì nó cũng như nhau thôi..." Đào Quảng Chí lờ đờ chui ra khỏi chiếc ghế bành, cúi đầu nhịn cười. Thực ra thì nửa cuộn bánh da hổ vốn dĩ giá cũng chỉ 2.5 đồng, chả hiểu tiểu quỷ Đào Đào học lỏm được cái mánh này từ đâu mà lại ranh ma biết bày trò viết bảng giá kiểu đó.
Cứ ngẫm cái trò giảo hoạt này ắt hẳn học lóm từ bên tiệm bánh mì Vui Vẻ kia rồi, Đào Quảng Chí nhủ thầm rồi kiên định gật đầu.
Thật chẳng thể ngờ, tấm biển này lại thực sự chiêu dụ được không ít người tham chút đồ rẻ, ví như ông Trương đây.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Ông vừa cẩn thận gắp từng lát bánh da hổ cho vào hộp, vừa lén liếc sang ông Trương. Ông Trương dạo gần đây ghé qua mua tart trứng khá đều đặn. Trước đó rõ ràng nhà lão ấy còn ra cái vẻ xem thường tay nghề làm bánh của nhà Đào Quảng Chí, thế mà kể từ khi có tart trứng ra lò, thái độ khác hẳn.
Giọng điệu nói năng có phần dễ nghe hơn, cũng chẳng bao giờ đem chuyện học hành lẹt đẹt của Đào Đào ra mỉa mai châm biếm nữa.
Ông Trương móc ví trả tiền, xách hộp bánh quay đi thẳng, dẹp luôn thú vui thả bộ ngắm phố.
Mới lúc nãy bánh còn nằm im lìm trong tủ kính, nào ngửi thấy mùi vị gì, giờ xách trên tay rồi, đến ông già lẩm cẩm như lão cũng phải hít hà được thoang thoảng cái mùi thơm thanh mát, ngòn ngọt của khoai môn. Mùi hương hấp dẫn đến nỗi khiến bước chân lão mỗi lúc một rảo nhanh hơn.
Vừa đặt chân vào nhà, lão đã hăm hở mở nắp hộp, nhón ngay một lát cho vào miệng.
"Oa, thanh tao ngọt ngào quá đi! Chẳng thể ngờ lại là cái vị này..." Ông Trương cứ nếm được đồ ngon là đôi mắt ti hí lại tự động mở thao láo.
Bất giác lão vươn thẳng người, lại chậm rãi nếm thử thêm miếng nữa. Bánh cuộn da hổ khoai môn mang một phong vị khác biệt hoàn toàn so với loại tart trứng trước đó. Vừa mát mẻ thanh thoát, lại ẩm mịn tơi xốp, nuốt tọt xuống dạ dày rồi mà dư âm mùi khoai môn vẫn quẩn quanh nơi đầu lưỡi.
Thỉnh thoảng lại nhai trúng vài hạt vụn trứng muối bùi bùi, xôm xốp, ừm, mặn mặn ngọt ngọt.
Tuyệt phẩm nhân gian!
Lão liền hấp tấp pha bình trà mạn, vặn số quạt lên cao nhất, vừa nhâm nhi chén trà, vừa nghêu ngao vài câu dân ca địa phương phát ra từ chiếc đài radio, cứ thế tì tì đánh chén hết cái này đến cái khác. Bất tri bất giác đã xơi tái ba lát bánh, cái bụng căng tròn ậm ạch, lão mới thỏa mãn dừng đũa.
Phải nói món này ăn đáng tiền hơn cả tart trứng, nhiều vậy mà có hai đồng rưỡi thôi!
Lão liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, vẫn còn sớm chán.
Chợt nghĩ bụng nay đang được giảm giá, khéo ngày mai lại quay về giá cũ, ông Trương lập tức guồng chân phóng ra ngoài quất thêm nửa cuộn nữa.
Tuy ba đồng nửa cuộn thì cũng chẳng gọi là đắt đỏ gì cho cam, nhưng tiết kiệm được năm hào thì tội gì không tiết kiệm.
Lại ẵm thêm nửa cuộn nữa vào tay, nghĩ đến việc nay nhét túi thêm một đồng, tâm trạng ông Trương bay bổng như ở trên mây, bước vào nhà mà miệng vẫn ngân nga câu hát. Lão gật gù lắc lư cái đầu đẩy cửa bước vào thì thấy cậu con trai Trương Quốc Đống vừa tan làm về, đang đứng trước cửa chuẩn bị treo cặp táp lên móc.
Quốc Đống vừa quay đầu, bắt gặp ngay cái hộp bánh của tiệm bánh Phố Nam lủng lẳng trên tay bố mình, hàng lông mày ông nhíu chặt lại:
"Bố, sao bố lại mua bánh mì nhà họ nữa rồi? Chẳng phải con đã nói bố đừng mua nữa sao? Tiệm nhà họ chỉ là xưởng bánh lụp xụp, đâu phải tiệm bánh trà lớn gì cho cam, bố không sợ ăn vào nóng bốc hỏa sưng mông nữa à?"
Trương Quốc Đống chẳng hề cảm thấy cái tiệm bánh mì trong con hẻm nhỏ này có gì gọi là ngon nghẻ. Tuy là hàng xóm láng giềng nhiều năm nhưng trong thâm tâm ông vẫn có phần coi nhẹ Đào Quảng Chí. Hồi trước lão Đào đã làm dở rồi, sau này có nặn ra cái bánh tart Bồ Đào Nha gì đó, ai nấy đều khen lấy khen để, ông vẫn thấy dở tệ.
Ông Trương thì nghiện đồ ngọt là thế, nhưng sinh ra thằng con trai lại đặc biệt chúa ghét đồ ngọt.
Món bánh tart trứng khiến vợ, con trai và bố ông mê tít thò lò, thì Trương Quốc Đống nhai chỉ thấy mỗi vị dầu mỡ bóng nhẫy và ngọt khé cổ. Ông thật sự không thể thông não nổi nó rốt cục ngon ở cái điểm nào. Nhưng cả nhà ai cũng khoái khẩu, ông cũng đành bó tay, chỉ đành hễ thấy lại lắc đầu can ngăn: "Đừng có ngày nào cũng mua ăn, dễ bốc hỏa sinh bệnh đấy."
Tiếc thay, cô vợ Chu Tuệ bình thường nổi tiếng là kén cá chọn canh trong việc ăn uống, nay lại hiếm hoi quay ngoắt 180 độ, nhất quyết không cùng chung chiến tuyến với chồng. Tất cả cũng chỉ vì bà khoái ăn quá, thành ra nhà ông lúc nào cũng trong tình trạng vừa mua tart trứng về ăn tì tì, vừa phải hì hục sắc thuốc thanh nhiệt cho bớt nóng.
"Lần này lại khác nhé." Ông Trương vẫy vẫy tay gọi, "Anh lại đây nếm thử xem, cậu Đào mới tung ra món mới đấy, bánh cuộn da hổ nhân khoai môn, hương vị mới mẻ lắm. Vị thanh mát, dễ ăn, chẳng hề lo bị nóng trong."
"Thôi thôi bố cứ ăn đi, kiểu gì chả lại ngọt khé ra, khẩu vị của con không giống bố được đâu."
Trương Quốc Đống hôm nay phải đi công tác bên ngoài, tuy được về nhà sớm hơn bình thường nhưng rong ruổi cả ngày ngoài đường vất vả, trời lại oi bức nên bụng tuy réo ùng ục nhưng mồm miệng lại nhạt phếch chẳng muốn ăn uống gì. Ông xua tay, cắm cúi đi thẳng vào nhà.
Ông Trương hừ giọng một tiếng, dù sao cũng đâu phải mua cho thằng con khó chiều này ăn, chỗ bánh này để dành phần Tiểu Minh lúc nào nó đi học về thì ăn.
Đúng là cái thằng con không biết thế nào là hưởng thụ!
Trương Quốc Đống vào phòng làm việc, cởi bỏ cúc áo sơ mi, bật sáng đèn bàn. Ông lấy từ trong ngăn kéo ra một bản sao hồ sơ mời thầu, nhíu mày lại với vẻ mặt đầy lo âu. Hôm nay vụ đàm phán thầu lại thất bại rồi, ông định bụng đọc lại hồ sơ lần nữa, ngày mai đành đánh liều gọi điện thêm lần nữa xem sao.
Vừa xem được hơn nửa tiếng, bỗng nghe tiếng mở cửa phòng ngoài vang lên. Cậu con trai Trương Gia Minh và cô vợ Chu Tuệ nối gót nhau trở về.
Hai mẹ con cùng về thế này, phỏng chừng là Chu Tuệ lại không an tâm về Tiểu Minh nên lén theo dõi thằng bé. Trương Quốc Đống thầm đoán. Thực ra ông cũng đã từng khuyên giải bà không biết bao nhiêu lần, suốt ngày rình rập, theo sát con như hình với bóng làm cái gì? Để hàng xóm láng giềng bắt gặp lại được một mẻ cười chê. Nhưng khổ nỗi bà không có công ăn việc làm, tâm trí lúc nào cũng quẩn quanh chồng con. Không làm mấy việc này, bà cũng chẳng biết vứt thời gian một ngày đi đâu cho hết.
Rất nhanh sau đó, giọng nói sang sảng vang rền của ông Trương lại vọng vào: "Tiểu Minh, lại đây lại đây, xem ông nội mua gì cho cháu này?"
Ngoài phòng khách, giọng nói hớn hở của Trương Gia Minh cũng cất lên: "Oa! Bánh cuộn da hổ nhà Bồ Đào mới làm này!"
"Đúng rồi đấy, cháu đi học mà cũng biết à?"
"Hôm nay cậu ấy mang đến trường mà! Cả lớp đều được ăn rồi!" Trương Gia Minh cặp sách còn chưa tháo khỏi lưng đã tót ra bàn ăn, nước miếng chực ứa ra: "Ngon tuyệt cú mèo luôn, tiếc là cháu chỉ được chia có hai miếng..."
Thằng bé chẳng dám hở răng bảo mình đã trích cả tiền ăn vặt để đăng ký mua hai suất của Đào Đào, vì có nói mẹ cũng sẽ cấm cản. Cũng như vụ tart trứng dạo nọ thôi, rõ ràng là ông nội và mẹ thòm thèm, ngày nào cũng mua ăn, nhưng cứ hễ thằng bé định xơi là lại bị cấm cản, mỗi ngày chỉ được ăn đúng một cái với lý do sợ nóng người.
Kết quả là thằng bé chẳng sao, ông nội lại nóng phát rồ, suýt nữa phải nhập viện cắt trĩ.
Trương Gia Minh cong mỏ, nằm bò ra bàn, chỉ chăm chăm đòi ông lấy thìa để xúc bánh.
"Hả? Lại còn dám đem bánh mì vào trường học nữa cơ à? Ôi chao ôi, cái con bé Đào Đào này đúng là hết nói nổi, chẳng lo chuyên tâm vào học hành, làm thế này chẳng phải ảnh hưởng xấu đến các bạn khác sao? Tiểu Minh, mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi, đừng có chơi với nó, cũng đừng ăn bậy ăn bạ đồ bên ngoài, sao con mãi không chịu nhớ?" Chu Tuệ nghe thế thì mặt sưng sỉa lên, nhưng chợt nghĩ đến cái điệu bộ bênh con chằm chặp của Đào Quảng Chí, bà cũng chỉ dám làu bàu vài câu rồi im bặt.
Lọt đến tai Đào Quảng Chí, gã lại được đà bóng gió mỉa mai cho bằng chết.
Trương Gia Minh đã luyện được tuyệt kỹ nước đổ đầu vịt với những lời lải nhải của mẹ. Cậu nhóc sáp lại gần ông nội, bắt đầu đánh chén ngon lành. Chu Tuệ khẽ thở dài thườn thượt, rồi cũng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh con trai. Bị hương thơm tỏa ra k*ch th*ch, bà không kiềm được mà thì thầm: "Nhà họ lại vẽ ra cái món bánh cuộn da hổ này à? Ngon đến mức ấy cơ á?"
"Ngon chứ lị, chị ăn thử đi, xuất sắc lắm đấy!" Ông nội Trương nhiệt tình vỗ ngực cái rụp, "Chị không tin Quảng Chí thì cũng phải tin tôi chứ! Tôi đây trong khoản ăn uống chưa bao giờ biết nói quá, ngon thì bảo là ngon, dở thì bảo là dở."
"Bố đã bảo vậy thì... để con nếm thử xem sao..." Chu Tuệ nửa đẩy nửa đón, gắp lấy một miếng.
Vừa cắn miếng đầu tiên, bà lập tức câm nín.
Trương Gia Minh lúc ăn uống chẳng chịu ngồi yên một chỗ, vừa nhai nhồm nhoàm vừa luồn lách qua phòng khách tìm điều khiển tivi.
Cả nhà tập trung đánh chén bên ngoài, hương khoai môn nhanh chóng lan tỏa khắp không gian. Cách một lớp cửa phòng, Trương Quốc Đống cũng thoang thoảng hít phải mùi hương khoai môn, khó tả thành lời nhưng lại mang nét hấp dẫn đặc trưng, hoàn toàn khác hẳn với cái mùi ngọt gắt khé cổ họng mà ông hình dung trước đó.
"Ộp ộp..." Ông ngây người.
Mới thoảng qua cái mùi vị dìu dịu này thôi mà chiếc bụng rỗng của ông đã bắt đầu réo liên hồi!
Ở một diễn biến khác, tận trên huyện, gia đình Phương Chí Bằng đã nhận được số tart trứng và bánh cuộn gửi xe từ trấn Chương Khê. Cả đại gia đình đã xử đẹp chỗ tart trứng vào buổi sáng, phần bánh cuộn khoai môn cũng đánh chén vơi đi chỉ còn vài lát. Từ người lớn đến trẻ con, ai nấy đều no căng rốn đến mức bữa tối chẳng nuốt nổi mấy hạt cơm.
Hoàng hôn buông lơi khắp nẻo đường, những đàn đom đóm mà sau này tưởng chừng như đã tuyệt chủng thì lúc này vẫn nhan nhản khắp nơi.
Chúng lững lờ bay lên từ những luống hoa, bờ ao quanh sân nhà họ Phương, tạo thành những đốm sáng li ti. Trời vẫn chưa tối hẳn nên ánh sáng đom đóm có phần nhợt nhạt, mờ mờ ảo ảo lập lòe, thậm chí còn không bắt mắt bằng lũ muỗi bay vo ve tụ tập thành đàn dưới ánh đèn.
Mấy đứa cháu của Phương Chí Bằng, đứa nào đứa nấy mép dính lem nhem một vòng nhân khoai môn. Mỗi đứa vừa xử gọn một lúc hai miếng bánh cuộn da hổ, thêm cả tart trứng, no phưỡn bụng đến mức không hé nổi môi, chỉ biết nằm phơi bụng chỏng quèo trên chiếc chõng tre đặt trước hiên nhà hóng mát.
Bốn bề chõng tre được giăng màn cẩn thận, như vậy vừa mát mẻ lại không lo muỗi đốt.
Tụi nhỏ cứ lăn qua lăn lại trên chõng, lộn một vòng rơi tọt xuống kẽ hở giữa màn và mép giường, nằm lọt thỏm trong đó đung đưa tựa như chiếc võng con, rồi lát sau lại lóp ngóp bò lên.
"Khải Khải, Đóa Đóa, Lộ Lộ, bánh có ngon không hả mấy đứa?" Bà cụ Phương tóc đã bạc trắng, vừa phe phẩy chiếc quạt nan cho ba đứa cháu mát mẻ, vừa nhìn chúng ăn uống no nê thỏa mãn mà ánh mắt tràn đầy yêu thương.
"Ngon nhức nách luôn ạ! Cả hai loại đều ngon bá cháy!"
Vừa nhắc đến, ba đứa nhỏ lại ôm bụng thòm thèm, lăn lê bò toài đến bên gối bà nội. Đứa thì ôm tay, đứa thì ôm eo bà, hít hà mùi dầu gió quyện lẫn hương hoa nước cỏ trên người bà, luôn miệng nhõng nhẽo:
"Bà cố ơi, bà cố tốt nhất trần đời, ngày mai bà lại mua nữa được không ạ? Ngày mai tụi cháu vẫn muốn ăn tiếp!"
Bà cụ Phương tuổi cao sức yếu, không có răng giả, lập tức cười móm mém tít mắt:
"Được được được, ngày mai bà cố lại gọi điện đặt mua cho mấy đứa nhé."
"Mua thật nhiều luôn nha bà cố! Cả hai loại đều phải mua nhiều nhiều á!"
"Họ gửi bánh đến từ sáng sớm được không ạ? Cháu thèm ăn luôn trước khi đi học mẫu giáo cơ!"
"Được hết, chỉ cần có tiền, dẫu nửa đêm người ta cũng sẵn lòng làm cho." Bà cụ Phương một mực tin rằng trên đời này làm gì có chuyện không mua được bằng tiền, nếu không mua được thì chứng tỏ chi chưa đủ đậm. Cụ xoa đầu từng đứa chắt nhỏ, hào sảng tuyên bố, "Lát nữa bà cố sẽ gọi điện luôn, cùng lắm trả thêm ít tiền boa, bảo cái cậu Đào đó sáng sớm mai làm cho nguyên thùng lớn gửi lên đây."
Ba đứa nhỏ lại bật nhảy tưng tưng trên chõng y chang loài chuột túi.
"Dê!"
"Bà cố vạn tuế! Tụi con yêu bà cố nhất!"
Đào Quảng Chí đâu ngờ có chuyện gì sắp giáng xuống đầu mình.
Tua ngược thời gian về chiều nay, hưởng sái cái lộc của ông Trương, Đào Quảng Chí nhanh chóng tẩu tán gọn lẹ hai cuộn bánh khoai môn còn sót lại. Tính chừng Đào Đào và Úc Loan cũng sắp tan trường, ông liền kéo cửa cuốn nghỉ bán, về nhà giặt chổi lau sàn, còng lưng hì hục lau sạch bong từ tầng dưới lên lầu trên của cả khu nhà. Tiện tay cọ sạch mớ dép đi trong nhà, giặt thêm chậu quần áo đẫy đà, ông mới thư thả đạp xe ra đón Úc Mỹ Trân.
Đón được vợ, hai vợ chồng còn thong dong tay trong tay tạt qua chợ mua đồ ăn.
Mùa hè là thời điểm chững lại của nghề làm tóc, chỉ có dịp Tết nhất mới cháy máy khách hẹn từ sáng sớm đến tối mịt, dạo gần đây... Úc Mỹ Trân ế mốc meo.
Phi vụ hóa trang ở trường cấp hai hôm nay là đơn hàng duy nhất dì xoay xở được dạo này.
Mỹ Trân ngoài mặt không nói tiếng nào nhưng ruột gan lại hơi buồn bực.
Đào Quảng Chí sóng bước bên cạnh, thấy vợ trầm tư thì ân cần an ủi: "Có sao đâu, dạo này việc buôn bán ở tiệm bánh cũng túc tắc rồi, đủ trang trải mà. Mình chẳng việc gì phải lao lực quá, rảnh rỗi thì cứ ở nhà quạt mát xem tivi thư giãn thôi."
"Tuy là thế..."
Úc Mỹ Trân có những muộn phiền chẳng biết ngỏ cùng ai, rõ ràng có thể an nhàn thảnh thơi mà cớ sao bản thân lại cứ thích tự đày đọa mình. Nhưng... Dì thật sự không muốn sống lại cái kiếp há miệng ngửa tay đi xin tiền người khác nữa. Dẫu cho Đào Quảng Chí mỗi tháng đều đặn đưa dì tiền sinh hoạt, giao phó tay hòm chìa khóa cho dì, trong lòng dì vẫn phấp phỏng một nỗi bất an.
Ngay cả Úc Mỹ Trân cũng tự nhận thấy mình lạ lùng. Có đợt uốn tóc cho một bà chị nọ, trong lúc buôn dưa lê, bà chị đang cắm cả đống ống cuốn trên đầu trêu chọc dì: "Mày cũng lạ, có chồng chu cấp rủng rỉnh, tiền nong nộp hết cho vợ, hà cớ gì cứ phải vất vả cực nhọc kiếm thêm dăm ba đồng bạc làm chi?"
Dì chẳng biết phải diễn tả thế nào cho tỏ. Bất kể tiệm bánh lời lãi được bao nhiêu, mỗi tháng Đào Quảng Chí dâng cho dì được ngần nào tiền tiêu vặt, dì vẫn khao khát được tự tay làm ra những đồng tiền chân chính, thứ tài sản thuộc về riêng dì, thứ mà nằm ngoài cái vòng luẩn quẩn của củi gạo dầu muối tương giấm trà trong gia đình. Cầm những đồng tiền này, dì tự do chi tiêu theo ý thích, muốn tiêu lúc nào tiêu lúc ấy, chẳng phụ thuộc ai, có vậy lòng dì mới tìm được cảm giác an nhiên tĩnh tại.
Úc Mỹ Trân khẽ nén tiếng thở dài vào cõi lòng.
Khu chợ lúc này khá huyên náo, bước đến hàng thịt quen thuộc, Đào Quảng Chí dạo một vòng rồi chọn lựa kỹ lưỡng lấy một cân sườn lợn. Đang định bảo ông bán thịt chặt nhỏ ra, lão này lại nhận ra ông trước, đột nhiên hồ hởi:
"Ấy! Ông anh là cái người bán bánh mì trong ngõ đằng trước đúng không! Này này, có phải nhà ông anh mới làm cái loại bánh cuộn da hổ nhân khoai môn gì đấy không? Giờ vẫn còn chứ hả ông chủ? Khổ, trưa nay con gái rượu của tôi tan học về nằng nặc đòi mua cho bằng được đây này! Nó gào khóc đến nhức hết cả tai."
"Vâng là tôi đây, nhưng mà bán hết veo rồi, lại nói..."
Đào Quảng Chí vừa đáp vừa ngớ người ra: "Sao con gái anh lại biết vậy?"
Hôm nay ông mới mang ra bày bán cơ mà?
Hơn nữa, ông đâu nhớ có học sinh nào thân chinh tới quán mua. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy mống học sinh tiểu học buổi trưa lôi xềnh xệch bố mẹ ghé vào. Bọn nhỏ mặc đồng phục, trông mặt mũi cũng quen quen, hình như học lớp sát vách Đào Đào, ông còn để ý dòm thêm hai nhát.
"À thì đi học thấy có bạn trong trường ăn, con bé lại chẳng mang tiền nong gì, trưa tôi thì lật đật lo chuyện mổ lợn, làm gì có thời gian mà dây dưa với nó. Thế là không đặt mua được món đó rồi, con bé ăn vạ khóc ầm ĩ suýt làm sập cả mái nhà, anh trai này mai nhớ chừa lại cho tôi một ít được không? Tiệm anh mở đến mấy giờ rồi đóng cửa? Mai tôi bảo bà nhà qua lấy cũng tiện." Lão bán thịt phiền não cau có cả khuôn mặt phúng phính, rõ ràng là bị cô công chúa nhỏ hành tỏi không trượt phát nào.
Đào Quảng Chí nghe mà như lọt vào màn sương mù, không có tiền không đặt hàng được? Chạy ra chỗ nào mà đặt cơ chứ? Ông hôm nay cũng đâu nhận được cú điện thoại đặt bánh cuộn khoai môn nào đâu? Có đặt tart trứng được đôi ba đơn thì còn tin được, may mà số lượng cũng ít.
Việc này khiến ông đâm ra ấp úng lưỡng lự: "À, tầm 8 rưỡi sáng tôi mở tiệm, còn lúc nào đóng cửa thì tôi cũng không nói chắc được, khi nào bán sạch thì nghỉ. Còn bánh cuộn da hổ kia, 5 đồng một cuộn nhé..."
"Được, vậy anh cứ cho tôi một cuộn là xong." Lão bán thịt cực kì sảng khoái, ngắt lời Đào Quảng Chí. Vừa nói, lão ta vừa vung con dao phay, "phập phập phập" ba hai nhát là mớ sườn lợn đã băm ra thành miếng vừa vặn, cho vào túi ni lông rồi đưa sang, kèm theo đó là lời căn dặn không quên nhắc nhở, "Nhất thiết phải nhớ đơn này của tôi đấy nhé, sáng sớm ngày mai tiện đường đi qua tôi lấy."
Lão ta quệt lớp mỡ bóng loáng trên tay, chóp chép tính toán: "Sườn heo hôm nay 6 đồng rưỡi một cân nhé, phần này chuẩn đét một cân rồi. Anh cứ đưa tôi một đồng rưỡi thôi, còn 5 đồng thì coi như tôi mua bánh mì tiệm anh luôn đi."
Đào Quảng Chí ngơ ngơ ngác ngác lượn lờ đi chợ mua sườn, thế nào lại bán thêm được một cuộn bánh da hổ. Ông chép miệng lững thững bước tiếp, nhai đi nhai lại lời của lão đồ tể, thần sắc dần dần tối sầm lại.
Ông nhìn sang Úc Mỹ Trân đang lom khom mặc cả giá cà chua bên cạnh hàng rau, đầy vẻ lo âu: "Bà xã, anh bảo này, trong lòng anh nó cứ thấy rờn rợn. Sao anh cứ có cảm giác cái con ranh con không lúc nào chịu ngồi yên nhà mình lại giở trò gây rắc rối trong trường rồi!"
Úc Mỹ Trân cúi mình nhặt lên bốn, năm quả cà chua chín đỏ mọng. Chỉ mới sờ nắn bên ngoài thôi dì đã nhẩm đoán ngay ruột bên trong bột bột tơi tơi. Dì định bụng ướp cà chua bằng nước đá, đến bữa tối trộn với đường cát trắng thành món tráng miệng cho hai chị em. Mùa hè oi bức thế này mà ăn món này là chuẩn bài, vừa đánh thức vị giác vừa mát mẻ.
Vừa rút tiền ra thanh toán, nghe Đào Quảng Chí thốt lên câu ấy thì phì cười khanh khách: "Đâu đến nỗi đó? Bộ anh không nhìn ra ý đồ của Bồ Đào buổi sáng cứ một mực đòi mang bánh đến lớp là muốn tạo tiếng vang thu hút khách cho quán nhà mình hả? Nãy lão mổ lợn không kể à, nghe đâu có người xách đến lớp, đứa con gái nhà lão mới phát thèm. Ngoài con bé nhà ta ra thì còn ai trồng khoai đất này nữa? Ắt hẳn là con bé san sẻ cho bạn bè nếm mùi vị, người ta đâm ra khoái nên mới nhờ vả đặt mua giùm, vụ này chắc vô can thôi."
Ngay từ sáng sớm dì đã đoán trúng phóc ý đồ. Lòng tuy dâng lên đôi chút kinh ngạc khi thấy Đào Đào nhỏ xíu tuổi đầu đã đầy bụng kinh nghiệm làm ăn, thế mà đã nghĩ ra mưu chèo kéo bạn học làm đối tượng khách hàng khởi điểm, đầu óc nhanh nhạy thật. Nhưng dì càng không thể ngờ tới là Đào Quảng Chí suốt một ngày qua không mảy may nhận ra sự thật sờ sờ này!
Lại còn ngẩn ngơ nghi ngờ.
Đào Quảng Chí đánh thót một tiếng: "Toang rồi!"
Trường học hằng hà sa số người như vậy, nhỡ đâu con bé chơi trò đánh bạo thì sao?
"Yên tâm đi, em thấy Bồ Đào không như anh tưởng đâu, con bé thực sự rất thông minh, anh đừng có nhìn con bé như đứa trẻ con không hiểu chuyện nữa." Quãng thời gian vừa qua, Úc Mỹ Trân cũng có thêm bao nhiêu thấu hiểu mới mẻ về con bé Đào Đào. Con bé dù thường hùa theo nhóm Lị Lị lông bông trêu chọc chạy nhảy, song hành xử vô cùng mực thước chừng mực, trưởng thành lên nhiều rồi.
Người già vẫn hay đúc kết, quá trình trưởng thành khai mở nhận thức của trẻ con chỉ xảy đến sau một đêm ngon giấc. Úc Mỹ Trân nhận định Đào Đào chính là rơi vào trường hợp "đột ngột hiểu chuyện" đó. Ngay như chính dì hồi bé, dì lờ mờ nhớ hình như khoảng sáu bảy tuổi mình đã bắt đầu ghi nhớ. Đùng một cái, tự dưng một ngày đẹp trời dì liền thấm nhuần được cái sự tình cần thiết phải đỡ đần làm việc nhà cho gia đình, không mải đâm đầu vào chuyện ăn chơi như lúc còn ngốc nghếch.
Đào Quảng Chí nghe vợ phân bua, bộ dạng lại méo xệch, gương mặt u ám như đưa đám: "Anh có lo cho con nhãi đó đâu, anh anh anh..." Ông tuôn một tràng "anh", phần sau bị nghẹn cứng ở cổ họng, chẳng tài nào nói ra nổi.
Úc Mỹ Trân ngoái nhìn bằng cặp mắt kỳ lạ, hoàn toàn chẳng biết lão đang gặm nhấm nỗi thấp thỏm gì.
Đào Quảng Chí khóc không thành tiếng. Căn bản là ông cũng muốn giữ thể diện, làm sao có thể muối mặt thú nhận trước mặt vợ cái thói ăn không ngồi rồi lười chảy thây của mình, sợ Đào Đào nhận hàng đống đơn hỏa tốc về bắt ông làm? Ngặt nỗi cái suy nghĩ ấy lại quấn quýt trong lòng, vạn nhất nếu thực sự bắt ông làm một đống, thì chả hóa ra ông trở thành con lừa thật rồi sao?
Thế thì thời gian đâu để ông ngủ nướng? Làm sao nằm ườn mà trông tiệm được? Đi khiêu vũ kiểu gì? Làm sao mượn được xe môtô của anh hai rồ ga lượn lờ? Điều băn khoăn chướng tai gai mắt của ông, quả là lo cho chính bản thân ông chứ ai!
Úc Mỹ Trân chớp chớp đôi mắt, quả thực dì chả lý giải nổi nỗi sầu muộn kiểu này của Đào Quảng Chí.
Giữa thế giới này, thực sự tồn tại người chê tiền nhiều hay sao?
Ngoài việc không hiểu, dì còn nảy sinh lòng ganh tị đôi chút. Ông chồng Đào Quảng Chí đây, nhìn lướt qua cũng đủ biết tự thuở nhỏ chẳng mấy bận bị cực khổ giày vò, nên mới nắn ra được cái tính nết này. Nhưng ngẫm lại mà xem, đó vốn dĩ cũng tính là một chuyện vô cùng may mắn rồi.
Hai vợ chồng lại dạo một vòng quanh chợ, mua thêm hai quả bí ngòi, mớ cà tím cùng mớ rau cải xanh rồi lên đường quay trở về nhà.
Trời đã mờ tối đi đôi chút, mặt trời ngả bóng dần khuất sau dãy lầu, cái nóng hầm hập của con ngõ thì dường như vẫn chẳng có dấu hiệu bốc hơi.
Suốt dọc đường trở về nhà, lòng Đào Quảng Chí thấp thỏm không nguôi.
Tầm này ắt hẳn Đào Đào và Úc Loan cũng phải tan học về rồi, chẳng rõ con bé gom được bao nhiêu cái đơn đặt hàng đây.
Đôi vợ chồng lỉnh kỉnh xách đồ bước tới cửa nhà, chợt phát hiện Nhiêu Lị Lị lao nhanh như chớp qua người. Cô bé hổn hển thở không ra hơi, vừa chạy thục mạng vừa la ré lên phía trước: "Úc Loan, em cầm cái gì thế kia? Này! Đánh nhau đừng có cầm dao rựa ra nhé! Úi úi, đợi chị với!"
Úc Mỹ Trân và Đào Quảng Chí nghe thấy thì điếng người.
Úc Loan? Cầm dao? Đánh nhau ư?
Hai vợ chồng thẫn thờ một chốc rồi chẳng quản ngần ngại gì nữa, thẳng thừng quẳng túi thức ăn cái bịch xuống trước cửa tiệm, vội vã tháo chạy miết theo sau Nhiêu Lị Lị.
[Lời tác giả]
Đào Quảng Chí: [Khóc thét] Mấy người có thể ngừng mua được không.
Chào buổi sáng những người bạn độc giả thân yêu, hôm nay tiếp tục lên sóng một ca khúc tiếng Mân Nam, cảm ơn bạn Oa Oa đã yêu cầu bài hát "Có nỗ lực mới có thành công", tôi đoán Bồ Đào nhất định rất muốn nghêu ngao bài này cho bố cô nghe [Cười xấu xa].
"Một lúc nản lòng không cần oán than Một lúc sa sút không cần nhụt chí Sao lại để mất đi hy vọng Ngày ngày chìm đắm men say Xác không hồn tựa như con bù nhìn Đời người tựa như sóng xô trên biển Có lúc thăng có lúc trầm Vận tốt hay vận xấu đều phải vững bước mà đi Ba phần do trời định, bảy phần dựa vào nỗ lực Có nỗ lực mới có thành công..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.