9.226 chữ · ~62 phút đọc
Chẳng mấy chốc họ đã quẹo ra khỏi ngõ, đuổi theo Nhiêu Lị Lị rẽ vào một con hẻm nhỏ tồi tàn. Lúc này, họ đã có thể nhìn thấy cách đó chừng mười mét, quả thực có một bóng người bé xíu đang cắm đầu chạy.
Úc Loan bình thường bước qua cái bậc cửa cũng chậm rì rì, thế mà giờ phút này lại chạy nhanh như chớp.
Trong tay cậu nhóc vậy mà lại nắm chặt một con dao nhỏ, chính là loại dao gọt bút chì gập vỏ sắt mà trường học luôn dặn đi dặn lại không được mang theo. Dao tuy nhỏ, nhưng cũng là dao cơ mà!
Úc Mỹ Trân nhìn thấy mà sợ bay biến cả ba hồn bảy vía, cùng Đào Quảng Chí liều mạng đuổi theo.
"Úc Loan! Úc Loan! Dừng lại ngay!"
May mà có Đào Quảng Chí ở đó. Dù sao ông cũng cao lớn, chân dài, sức vóc khỏe khoắn, nên rất nhanh đã đuổi kịp tóm lấy Nhiêu Lị Lị, quăng lại cho Úc Mỹ Trân chạy tới phía sau, rồi tiếp tục lao lên phía trước bắt Úc Loan.
"Tiểu Loan, Tiểu Loan! Đợi đã! Con định đi đâu?"
Úc Loan vốn dĩ đã khó phân biệt được các loại giọng nói của con người, đặc biệt là khi đang tập trung cao độ. Tiếng gọi của Đào Quảng Chí bị não bộ cậu nhóc tự động lọc bỏ, chìm nghỉm vào tiếng gió rít vù vù bên tai.
Cậu nhóc không hề ngoảnh đầu lại, tay nắm chặt con dao nhỏ, càng chạy càng nhanh.
Cậu chưa bao giờ chạy nhanh đến thế, nhưng lần này thì khác.
Chị bảo cậu phải chạy mau!
Xuyên qua con hẻm nhỏ là một con dốc hẹp. Dưới chân tường hai bên mọc đầy rêu xanh, trong góc còn chất mấy chiếc xe đạp gãy bánh và cái sô pha rách nát nhà ai vứt ra, khiến lối đi càng thêm chật chội. Đào Quảng Chí vươn tay vồ mấy lần mà hụt mất Úc Loan.
Chạy hết con dốc này là đến mấy bậc đá, bên dưới bậc đá chính là bãi bùn lầy lội ven sông.
Thị trấn Chương Khê có con sông Chương Khê nước nôi khá dồi dào chảy ngang qua. Dòng sông vốn dĩ rất sạch sẽ, nhưng vì người ta hay ra bờ sông giặt giũ, bãi bùn khu này cũng bị người dân xung quanh tiện tay chiếm dụng, chỗ này một mảnh chỗ kia một luống trồng cơ man nào là rau, sát mép bờ còn quây rào tre nuôi gà vịt. Mùi nước sông lẫn lộn với mùi phân gà vịt hôi rình, bị nắng rọi xuống bốc lên mùi thum thủm.
Đáng lẽ lúc ở con dốc Đào Quảng Chí đã tóm được cậu nhóc rồi, ai dè ông vừa vươn tay ra, thằng bé lại vừa vặn cúi đầu xuống, luồn qua nách ông trơn tuột như con chạch, cái vèo lao thẳng xuống bậc đá.
"Thằng nhóc này nhìn thế mà cũng lanh lẹ phết..." Đào Quảng Chí thở hồng hộc, dứt khoát nhảy một phát qua ba bậc đá, túm chặt lấy cổ áo phía sau của thằng bé mới coi như khống chế được người.
Bắt được người xong, ông lập tức giáng một bạt tai vào cổ tay Úc Loan, đánh rơi con dao trong tay thằng bé, rồi bồi thêm một cước đá văng thứ hung khí kia ra xa tít mù tắp, rơi luôn xuống rãnh nước nhỏ dẫn tưới tiêu bên cạnh ruộng rau.
Ông còn chưa kịp thở phào, không ngờ Úc Loan lại dữ dằn đến thế, vừa quay đầu đã ngoạm ngay một miếng vào cánh tay Đào Quảng Chí. Răng của thằng bé này khéo còn sắc hơn cả Kỷ Hiểu Lam, cắn Đào Quảng Chí đau đến mức kêu oai oái, nhưng ông vẫn cố cắn răng không buông tay.
Úc Loan thấy cắn không thoát, liền liều mạng vặn vẹo người muốn lao về phía trước. Hai chân khua khoắng đạp loạn xạ giữa không trung, nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay to bè của Đào Quảng Chí. Cậu nhóc liền òa khóc nức nở: "Chị ơi! Chị ơi!"
Tiếng khóc chói lói cùng tiếng gào xé ruột xé gan thi nhau truyền thẳng vào tai Đào Đào đang bận bịu đánh lộn.
Tại ruộng rau cách đó chừng mười mét, một khuôn mặt nhỏ tơi tả bùn đất vút ngẩng lên, kinh ngạc trợn tròn hai mắt: "Khoai Môn, em lại lộn lại đây làm gì? Chẳng phải chị bảo em chạy mau về nhà cơ mà?"
Đào Quảng Chí bị cắn đau đến méo xệch cả mặt, vừa kéo Úc Loan lùi về phía sau, vừa sững sờ trân trối nhìn Đào Đào đang lấm lem bùn đất dưới ruộng rau. Úc Loan lùn tịt không nhìn thấy tình hình bên đó, nhưng ông thì thấy rõ mồn một.
Giữa mấy giàn dưa chuột cao chót vót, Đào Đào đè nghiến hai thằng nhóc con xuống ruộng rau, mỗi chân dẫm lên một đứa. Hai thằng bé kia bị cô bẻ quặt tay ra sau, vừa khóc vừa la. Khổ nỗi mặt bị ấn úp xuống bờ ruộng, khóc được hai tiếng lại phải "phì phì phì" nhổ bùn ra ngoài, xong lại khóc tiếp, trông thê thảm vô cùng.
Úc Mỹ Trân chạy đến khô rát cả họng, nước bọt cũng sắp nuốt không trôi, cuối cùng cũng kéo được Nhiêu Lị Lị đuổi kịp tới nơi.
"Em trông chừng Tiểu Loan nhé, anh phải ra tóm con khỉ gió kia ngay!" Đào Quảng Chí gầm lên, giao Úc Loan đang giãy giụa khóc lóc như con cá chép sống cho mẹ ruột nó, rồi xắn tay áo hớt hải lao xuống bắt Đào Đào.
Ông còn tưởng dạo này Đào Đào đã ngoan ngoãn hơn rồi, ai dè mới đi học ngày thứ hai đã uýnh lộn! Lại còn một chọi hai!
Thà nó chọc ông tức chết luôn đi cho xong!
Vạch giàn dưa chuột ra, ông hùng hổ xông tới nhìn cho kỹ.
Sau khi nhìn rõ bộ dạng của con gái, mặt Đào Quảng Chí tuy vẫn hầm hầm sát khí, nhưng bờ vai đang căng cứng rốt cuộc cũng thả lỏng ra. Trên mặt, trên người Đào Đào tuy toàn bùn là bùn, bẩn như vừa vớt dưới cống lên, nhưng trên người không thấy vết bầm tím nào, cũng không chảy máu. Hiển nhiên là một chọi hai mà chả hề hấn gì.
May quá, đánh thắng rồi.
Trong lòng Đào Quảng Chí tuy nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt vẫn bày ra vẻ vô cùng tức giận, vừa xua tay như đuổi gà vừa la lối om sòm: "Đào Đào! Con làm cái gì đấy? Thả người ta ra mau! Ra đây ra đây ra đây, làm cái trò gì không biết, mấy đứa không về nhà mà chạy ra đây chơi làm gì, còn không mau lết về nhà!"
Hai thằng nhóc bị đánh nằm rạp dưới đất, mặt mày ngơ ngác.
Hả? Chơi? Ai thèm chơi với cái con ranh này!
Đào Đào "ồ" lên một tiếng. Cô bé cúi đầu, ngoan ngoãn buông tay thả người, ra vẻ đang kiểm điểm sâu sắc mà lẻn ra sau lưng Đào Quảng Chí. Đứng vững rồi, cô bé vẫn không quên ngẩng đầu nhìn Úc Loan đang khóc vô cùng nhập tâm và tủi thân, gọi với từ xa: "Khoai Môn, đừng khóc nữa! Chị không sao đâu!"
Tiếng khóc của Úc Loan "hức" một cái rồi im bặt, đôi mắt nhòe lệ nhìn sang, nhưng vì lúc nãy khóc quá nhập tâm nên khi nín rồi nước mắt vẫn không kìm được mà nấc lên mấy tiếng.
Đào Đào nhịn không được khẽ cười, thằng bé này buồn cười thật.
Mặt mũi hai thằng nhóc kia cuối cùng cũng thoát khỏi đống bùn đất, nhăn nhó đứng dậy, hậm hực gào lên: "Tụi cháu có việc mà!" Một đứa trong số đó vậy mà còn nức nở mách lẻo với Đào Quảng Chí: "Chú ơi, cậu ta đánh tụi cháu!"
Đào Quảng Chí hiền từ đáp: "Chú thấy rồi, không sao đâu, mấy đứa chơi vui vẻ là được."
Hai thằng nhóc đứng hình: ???
Vẫn là đứa lớn hơn phản ứng nhanh, tức tối chỉ vào Đào Đào gào lên: "Em trai cậu ta dẫm chết vịt con nhà cháu, còn đánh cháu, bắt nhà chú đền tiền!"
Vừa dứt lời, nụ cười trên môi Đào Quảng Chí tắt ngấm. Ông nhíu mày quay sang nhìn Đào Đào, rồi lại liếc nhìn Úc Loan: "Có chuyện gì vậy? Hai đứa không biết yêu thương động vật hả?"
Vừa nãy ông bênh vực Đào Đào là vì trong lòng ông hiểu rõ con bé. Đào Đào từ nhỏ đến lớn chưa từng vô cớ bắt nạt ai. Trước kia con bé ghét Úc Loan như thế, cùng lắm cũng chỉ giở dăm ba trò vặt vãnh, giấu bài tập của người ta thôi chứ chưa bao giờ động chân động tay. Thậm chí khi bọn trẻ trong ngõ xúm lại chế giễu Úc Loan, con bé còn lập tức đứng ra bênh vực cậu nhóc.
Bản tính con gái mình thế nào, ông là người rõ nhất.
Cho nên ông đinh ninh chuyện lần này chắc chắn có nguyên cớ.
Nhưng nếu giẫm chết động vật rồi còn thiên vị em trai mình mà đánh người, thì sai rành rành ra đó rồi.
Đào Đào nghe xong tức nổ đom đóm mắt.
Cô vốn dĩ chẳng phải loại hiền lành gì cho cam. Nếu là đứa hiền lành, dễ tính thì hồi nhỏ cô đã chẳng suốt ngày đi uýnh lộn. Trọng sinh quay về, cô vốn đinh ninh mình bét ra cũng tính là nửa người lớn rồi, từng thề thốt sẽ làm một người lớn thanh lịch cơ đấy. Thế nhưng giờ phút này cô thật sự không nhịn nổi nữa, thò đầu từ sau lưng Đào Quảng Chí ra chửi đổng: "Mày đánh rắm! Rõ ràng là tụi mày tự giẫm chết, tụi mày còn đẩy em tao nữa, mày còn dám ăn đứng dựng ngược hả?"
"Là nó làm chết! Chính nó làm!"
"Tao ra tay còn nhẹ chán, chưa đánh cho tụi mày phục đúng không!"
Đào Đào xắn tay áo chực lao lên phía trước.
Ấy da da da, người tính tình chậm chạp như ông sao lại nuôi ra cái thùng thuốc súng này không biết. Đào Quảng Chí bất lực chắn trước mặt Đào Đào đang hừng hực lửa giận, vẫy vẫy tay với hai thằng nhóc: "Mấy đứa lên đây hết cho chú, lên trên này nói rõ ngọn ngành từ đầu tới đuôi xem nào."
Ông liếc nhìn Đào Đào. Con bé này từ nhỏ đánh nhau đã quang minh chính đại, trời không sợ đất không sợ. Nếu là do nó làm, nó nhất định sẽ ngẩng cao đầu mà nhận.
Nhìn bộ dạng này, ước chừng là có ẩn tình.
Đào Quảng Chí lại liếc xéo hai thằng nhóc kia: "Bố mẹ mấy đứa đâu? Gọi đến đây hết đi, kẻo lát nữa nói không rõ ràng. Hơn nữa, mấy đứa phải nói thật cho chú, nếu nói dối lừa người, chú sẽ gọi chú cảnh sát tới đấy."
Hai thằng nhóc lập tức xì hơi, đưa mắt nhìn nhau, dè dặt đi theo họ ra ngoài.
Đào Đào đi đến chân cầu thang, thấy Úc Loan đang được dì Úc dắt tay, khóc đến mức chóp mũi mí mắt đỏ ửng cả lên, dưới cằm vẫn còn vương những giọt nước mắt, cô càng điên tiết hơn, quay ngoắt lại trừng mắt lườm hai đứa kia.
Vốn dĩ cô cũng chẳng muốn chấp nhặt với hai thằng oắt con tầm chục tuổi làm gì, nhưng chuyện hôm nay, nếu cô không đấm bọn nó, chắc cô uất ức đến chết mất.
Lúc đi trên đường Úc Mỹ Trân đã nghe Nhiêu Lị Lị thở hồng hộc kể lại đại khái câu chuyện rồi. Nhìn kĩ hai thằng nhóc kia, chắc là anh em ruột vì có vài nét hao hao nhau. Đứa lớn cao hơn một chút, trạc học lớp ba, lớp bốn. Đứa nhỏ hơn cũng cao hơn Úc Loan và Đào Đào một cái đầu, bèo nhất cũng phải lớp hai rồi.
Có điều cả hai đứa đều gầy nhom, cứ như bộ xương khô thành tinh, chả trách hai đứa xúm lại mà đánh không lại một mình Đào Đào.
Hai đứa bé này nghe Đào Quảng Chí bảo gọi phụ huynh tới thì cứ lúng búng, miễn cưỡng không chịu. Đứa thì bảo bố mẹ chưa đi làm về, đứa thì bảo không cần phải gọi. Úc Mỹ Trân vừa nghe là biết ngay những lời Nhiêu Lị Lị nói ban nãy chắc chắn là thật. Sắc mặt dì thoắt cái trở nên khó coi. Thử hỏi con cái nhà ai bị vu khống rồi ức h**p thế này, người làm cha làm mẹ nào mà chịu nổi.
Đôi khi bọn trẻ làm chuyện xấu cứ thích khôn lỏi, tưởng mình làm không kẽ hở, nhưng thực ra trong mắt người lớn, cái điệu bộ lấm la lấm lét, nói dối lừa lọc ấy nó lộ liễu vô cùng, liếc mắt một cái là nhìn thấu ngay.
Đa phần người lớn chỉ là không thèm chấp nhặt mà thôi.
"...Tiết cuối buổi chiều là tiết Thủ công. Cô giáo giao bài tập, bảo tụi con tìm vài loại hoa cỏ, cây lá đẹp đẹp mang đến trường làm đồ thủ công. Nên con với Khoai Môn, Lị Lị hẹn nhau ra đây tìm. Chỗ này chẳng phải cỏ dại um tùm lắm sao?"
Đào Đào vẫn trừng mắt nhìn bọn chúng, nén giận kể lại ngọn ngành sự việc.
Mấy cái việc nhặt lá nhặt hoa này, học sinh trong lớp toàn tiện đường đi về vừa đi vừa nhặt, thuận tiện rong chơi dọc đường về nhà.
Đào Đào vì còn canh cánh chuyện bàn với Đào Quảng Chí vụ bánh cuộn da hổ với cái sạp hàng, nên không muốn vừa đi vừa chơi mà muốn về nhà sớm, thế mới đề xuất ra đây tìm. Bình thường tan học bọn cô cũng chả ra đây làm gì.
Trương Gia Minh vốn dĩ cũng đi cùng về, nhưng cậu nhóc không dám ra mấy chỗ như bờ sông chơi, nhỡ dẫm bùn dính đầy giày dép, về nhà kiểu gì cũng bị mẹ tẩn cho một trận. Thế là qua khỏi đường lớn, cậu nhóc liền tách nhóm đi về nhà trước.
Không ngờ, ba đứa vừa bước xuống đã nghe thấy tiếng vịt kêu, gà kêu inh ỏi. Trên mặt sông vốn dĩ có khá nhiều vịt đang bơi lội. Đào Đào và Lị Lị lúc đầu cũng chẳng để tâm, chỉ là thi thoảng lại nghe thấy tiếng vịt kêu thảm thiết chói tai, "cạp cạp cạp", nghe rợn cả người.
Đào Đào còn dừng lại dỏng tai nghe ngóng, nhưng đảo mắt nhìn quanh quất cũng chẳng thấy vịt ở đâu. Lát sau không nghe thấy nữa nên cô cũng chẳng màng tới, cúi đầu tiếp tục săm soi nhặt nhạnh lá cây với hoa cỏ.
Nhiêu Lị Lị ngồi xổm trên mặt đất, trong tay đã nắm chặt một nắm lá cây với mấy bông hoa dại nhỏ, nhưng vẫn chê cái này không đẹp cái kia không ưng, thế là vứt rạch hết. Cô nhóc tuy lười đi học, nhưng lại khá khoái học môn Thủ công, đã hạ quyết tâm lần này nhất định phải làm ra tác phẩm đẹp nhất.
Úc Loan vốn dĩ được Đào Đào dặn ngồi ngoan trên bậc thềm ngây người. Đào Đào quay lại nhìn cậu nhóc vài lần, thấy cậu vẫn ngồi đó ngắm trời ngắm đất ngắm mây trắng bay, hai chân lơ lửng đung đưa giữa không trung, tự tìm niềm vui, nên cô cũng yên tâm quay đi tiếp tục tìm đồ.
Một phút lơ đễnh, hai cô nhóc đã đi càng lúc càng xa.
Đến khi nghe tiếng "bịch" một cái vang lên sau lưng như có người ngã, kèm theo tiếng trẻ con lớn tiếng chửi mắng, Đào Đào giật mình quay phắt lại, mới phát hiện Úc Loan đã đi đến chỗ giàn dưa chuột từ lúc nào chẳng hay.
Từ trong giàn dưa chuột có hai thằng nhóc chui ra, trên tay còn xách theo một con vịt con lông vàng bị giẫm gãy gập cả cổ. Tụi nó thẳng tay đẩy ngã Úc Loan, còn buông lời chửi rủa: "Nhìn cái gì mà nhìn, muốn lo chuyện bao đồng à! Cũng đâu phải vịt nhà mày!"
Úc Loan bị đẩy ngã chỏng quèo, cố gắng gượng dậy. Rõ ràng là rất sợ hãi, nhưng cậu bé vẫn kiên quyết lí nhí nói: "Các người đừng giẫm nó nữa..."
Hai thằng nhóc kia đưa mắt nhìn nhau, thằng lớn bước tới xô cậu thêm một cái, còn thằng nhỏ thì ngồi xổm xuống nhặt một cục đá, tung tung trong tay làm bộ định ném, miệng còn la lối: "Đồ thiểu năng! Liên quan quái gì đến mày!"
Đào Đào thẳng tay vứt luôn nắm cỏ trong tay xuống đất, vắt chân lên cổ lao tới.
"Mẹ kiếp, dám đánh em trai tao!"
"Dám đánh em trai của chị em tốt của tao!" Nhiêu Lị Lị cũng chẳng hề nao núng, lập tức mở giao tranh lao vào hỗ trợ.
Về sau tụi nó hợp sức lại mà vẫn đánh không lại Đào Đào và Nhiêu Lị Lị, liền bù lu bù loa lên vu khống chính Úc Loan là người dẫm chết con vịt. Nhưng Đào Đào và Lị Lị lúc nãy đã nghe tiếng vịt kêu la thảm thiết rồi, đợi đến lúc Úc Loan đi tới thì con vịt đã tắt thở từ đời nào rồi, chắc chắn là chết ngắc từ lúc ấy.
Đào Đào vừa kể, hai thằng nhóc kia vừa hò hét ngắt lời, nhất quyết đổ vấy cho Úc Loan dẫm chết.
Giờ này quanh đây chẳng có ma nào nhìn thấy, tụi nó ăn chắc nhóm Đào Đào không thể cãi cho rõ trắng đen được.
Đào Quảng Chí đứng đó nghe một chốc, ánh mắt khẽ lóe lên, bèn hỏi: "Xác con vịt đâu?"
Hai thằng nhóc sững người, há hốc mồm, nhìn nhau đưa mắt nhìn nhau mà chả đứa nào rặn ra được nửa chữ.
Nhiêu Lị Lị thì phấn khích tột độ, có cảm giác như mình đang phá án, nhanh tay chỉ thẳng vào bụi cỏ: "Kia kìa!"
Đào Quảng Chí bước tới nhặt lên.
Nhìn thử xem, quả nhiên bị giẫm bẹp dúm đến mức biến dạng, máu me be bét. Nghĩ đến cảnh chú vịt con bị giẫm chết tươi, sắc mặt ông tức thì sầm lại. Sao trên đời lại có thứ trẻ con tàn nhẫn đến thế cơ chứ?
Nhặt con vịt lên xong, ông chẳng khách khí nể nang gì nữa, quay sang chất vấn hai thằng nhóc: "Tụi mày không phải vừa leo lẻo bảo con nhà tao giẫm chết sao? Nói có sách mách có chứng nhé. Bị dẫm đến nông nỗi này thì đế giày kiểu gì chả dính lông vịt với máu vịt. Giờ mấy đứa cởi hết giày ra, kiểm tra một cái là rõ ngay."
Dù sao cũng chỉ là trẻ con, hai thằng nhóc vừa nghe vậy là mồ hôi hột túa ra đầy trán, vẻ mặt cứng đờ sượng sùng.
Nhóm Đào Đào không chần chừ giây nào cởi phăng giày ra ngay, còn hai đứa kia thì cứ chần chừ nấn ná không chịu cởi. Lại còn dám lén lút chà đế giày xuống đất ngay dưới mí mắt Đào Quảng Chí. Úc Mỹ Trân bình thường tính tình dịu dàng nhất, lúc này cũng lạnh mặt bước tới, ngồi thụp xuống lật tót đế giày của hai đứa nó lên.
Trẻ con thời bấy giờ toàn đi dép nhựa, để chống trơn trượt, đế giày cố tình đúc những rãnh sâu hoắm. Vừa lật lên xem, đế giày găm đầy đất cát, lông vịt, vết máu chả thiếu thứ gì, dẫm chặt bám chặt vào tận sâu bên trong, có chà cũng chẳng sạch nổi. Thật sự nhìn phát biết ngay, chẳng cần phải tra hỏi thêm lời nào nữa.
"Không bắt mấy người đền nữa là được chứ gì..." Hai thằng nhóc thấy bại lộ, hoảng hốt giật lại giày, xỏ tạm vào chân định chuồn lẹ, nhưng bị Đào Quảng Chí đưa tay túm chặt lấy từng đứa.
"Không bắt nhà chú đền? Chú còn chưa bắt tụi mày đền đấy!" Đào Quảng Chí đâu phải cái loại phụ huynh thích dĩ hòa vi quý cho xong chuyện, "Tụi mày cố ý giẫm chết con vịt rồi đổ vấy tống tiền con nhà chú, lại còn ra tay đánh chửi người ta trước, thế này mà muốn bỏ chạy à? Tụi mày định chạy đi đằng nào? Đi! Chú phải đi gặp mặt phụ huynh tụi mày cho bằng được!"
"Nó cũng đánh tụi cháu rồi! Hòa nhau!" Hai thằng nhóc bị Đào Quảng Chí đẩy đi về phía trước, cuống cuồng đến mức phát khóc.
Sao lại có loại người dai như đỉa đói thế này chứ, bình thường người lớn đến đoạn này là phủi tay mặc kệ rồi mà?
"Ai hòa với tụi mày! Tụi mày ra tay trước, nếu không con bé làm chị sao lại phải tẩn tụi mày? Bộ tụi mày không đánh trả chắc? Bằng không bùn đất trên mặt con gái tao từ đâu mà ra! Thường ngày con bé là đứa nhu mì, ngoan ngoãn nhất trần đời, còn không phải bị hai đứa tụi mày ép đến đường cùng à?" Úc Mỹ Trân vẫn chưa nuốt trôi cơn giận, "Đi đi đi, đi tìm bố mẹ tụi mày phân xử!"
Đào Đào vừa định vươn tay dắt Úc Loan, nghe thấy bốn chữ "con gái nhà tao", bước chân cô khựng lại; Nối gót theo sau là cụm từ "nhu mì, ngoan ngoãn", suýt nữa thì cô vấp té nhào.
Hơi lố rồi nha, kiếp trước cô chưa bao giờ dính dáng gì tới bốn chữ này cả.
Cô đưa tay gãi gãi mặt, quay đầu lại.
Úc Mỹ Trân cũng vừa vặn xoay người bước đến bên cạnh Đào Quảng Chí. Đào Đào chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng thon thả và một góc sườn mặt đang bừng bừng tức giận của dì. Cô nghe tiếng Úc Mỹ Trân đầy căm phẫn: "Tụi nó không mang cặp xách, nhà chắc chắn cũng ở quanh đây thôi."
"Tụi nó không há miệng, thì mình đi dọc con phố này gõ cửa từng nhà mà hỏi, hỏi vài nhà là ra liền." Đào Quảng Chí cứ như đang lùa lũ gà con, một tay túm một đứa lôi xềnh xệch hai thằng oắt con đang mếu máo lên cầu thang. Quay đầu lại, ông dặn dò Đào Đào: "Hết chuyện của mấy đứa rồi, con dẫn em về nhà tắm rửa trước đi, lát nữa bố mẹ về."
Đào Đào vác cái mặt nhem nhuốc toàn bùn đất khô cong, chớp chớp mắt nhìn Đào Quảng Chí, rồi lại ngó sang Úc Mỹ Trân, bỗng nở nụ cười: "Vâng ạ."
Trên đường về, Úc Loan lúc trước khóc dữ dằn quá, giờ đã nín hẳn, khuôn mặt cũng bình tĩnh trở lại, nhưng thi thoảng không kìm được lại nấc lên một tiếng, giật nảy người như đang nấc cụt vậy.
"Khoai Môn, lúc nãy tự dưng em lò dò ra đó làm gì?" Đào Đào vừa đi vừa liếc nhìn cậu nhóc, tay thì mải miết cạy mấy mảng bùn khô trên mặt. Trước đây hễ cậu nhóc ngẩn người ra là chẳng hề để ý đến chuyện xung quanh cơ mà?
Úc Loan giơ tay bịt tai lại: "Nghe thấy ồn, đau tai."
Đào Đào chợt hiểu ra. Tiếng kêu la thảm thiết chói tai lúc chú vịt con bị dẫm chết hòa lẫn vào tiếng gà vịt ồn ào xung quanh, đối với người có thính giác bình thường như Đào Đào và Nhiêu Lị Lị thì bị bỏ ngoài tai, nhưng lại bị thính giác nhạy bén khác thường của Úc Loan tóm gọn sờ sờ. Thảo nào cậu nhóc đột nhiên chạy qua đó xem.
Nhiêu Lị Lị dọc đường chửi rủa hai thằng nhóc kia không phải người, chửi cho đã đời rồi lại thương cảm cho chú vịt con một lúc, cuối cùng bỗng trở nên hào hứng lạ thường.
"Bồ Đào, bố với mẹ mới của cậu ngầu bá cháy luôn, hai người họ giỏi thật đấy, y hệt thám tử ấy, phút chốc đã vạch trần bộ mặt của hai thằng nhóc tì tồi tệ kia rồi. Bọn họ quả thực giống như cái gì nhỉ..." Nhiêu Lị Lị liến thoắng không ngừng, nói đến đoạn này thì ứ hự, vắt óc suy nghĩ một hồi mới bật ra được, "Kindaichi á!"
Bộ phim hoạt hình Kindaichi đó cũng vừa mới được du nhập vào không lâu, mới chiếu trên đài truyền hình địa phương dạo gần đây, thế mà đã khiến Nhiêu Lị Lị mê mẩn đến mức sẵn sàng gác lại Thủy thủ Mặt Trăng sang một bên.
Tuy mỗi lần xem xong Kindaichi cô bé đều sợ đến mức ban đêm mất ngủ, nhưng ngày nào cũng treo trên cửa miệng.
Đào Đào gật gật đầu, cô cũng thấy ngầu thật, không phải vì vẻ ngoài, mà là họ sẵn sàng vì sự trong sạch của con trẻ mà ra mặt, chứ không phải qua loa lấy lệ, xoa dịu cho xong chuyện.
Bởi lẽ có khối người lớn đến cả sự kiên nhẫn lắng nghe lời con trẻ khóc lóc giãi bày cũng chẳng có, chỉ muốn ậm ờ cho qua chuyện. Dường như họ chẳng thèm quan tâm xem con trẻ có bị oan ức hay không, lúc nào cũng phán một câu: "Ôi dào, có tí chuyện cỏn con thế này thôi cũng làm quá lên làm gì?"
Trong lòng cô bé cũng cảm thấy vô cùng hân hoan.
Gật đầu xong, cô bé mới phát hiện ra lúc nãy Nhiêu Lị Lị vừa gọi là "mẹ mới", mặt cô bé bất giác nóng ran. Cái gì mà mẹ mới chứ... Chắc cũng chỉ có cái thiên tài đặt biệt danh như Lị Lị mới nghĩ ra được cách xưng hô này thôi.
Về đến nhà, Đào Đào và Úc Loan mạnh ai nấy về phòng tắm rửa.
Đào Đào tắm trước, tắm xong đi ra tóc vẫn còn ướt sũng, quấn vội cái khăn bông rồi đi xuống lầu.
Cô vừa bước xuống thì Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân cũng vừa về tới.
"Đào Đào, con xem cái gì đây này?"
Đào Đào vừa lau tóc vừa ngó đầu ra xem. Trong tay Úc Mỹ Trân vậy mà lại ôm một con vịt con lông tơ vàng ươm, kêu réo không ngừng. Chú vịt con trông nhỏ xíu xiu, phỏng chừng mới nở được vài ngày, tiếng kêu the thé non nớt, chẳng phải tiếng "cạp cạp cạp" mà là "chíp chíp chíp".
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Sao lại có cả vịt con thế này?" Đào Đào vắt khăn bông lên vai, tò mò sáp lại gần, "Lấy ở đâu ra vậy ạ?"
Úc Loan cũng tắm xong rồi. Nghe thấy tiếng vịt kêu, cậu nhóc liền thò đầu qua kẽ hở cầu thang ngó xuống.
"Ây, đừng nhắc nữa, hai đứa trẻ kia hư hỏng thật. Con vịt chúng dẫm chết không phải vịt nhà chúng nó, mà là vịt nhà hàng xóm!" Đào Quảng Chí chướng mắt lắc đầu, "Mà cũng chẳng phải lần đầu đâu. Bà cụ nuôi vịt tội nghiệp lắm, tuổi cao sức yếu, nhọc nhằn ấp được một lứa mười mấy con vịt con. Cứ thả ra ngoài một lúc là y như rằng bị chết mất một hai con, nhưng mãi không bắt được tận tay, chỉ biết xót xa chịu đựng. Nào ngờ hôm nay thủ phạm lại bị mấy đứa tóm gọn."
Nghe vậy Đào Đào cũng thấy tức anh ách.
Hóa ra lại là quen thói mui làm tới, quả thực là quá quắt lắm rồi.
"Tuy mấy đứa không cứu sống được con vịt bị giẫm chết kia, nhưng cũng coi như đã cứu mạng đám vịt còn lại của bà cụ." Đào Quảng Chí sợ Đào Đào và Úc Loan bị ám ảnh tâm lý, dẫu sao ông và Úc Mỹ Trân cũng cảm thấy chuyện này quá tàn nhẫn, bèn nhìn hai đứa trẻ an ủi, "Bố mẹ gọi cả bố mẹ của hai đứa kia đến rồi. Hai anh em bị bố chúng rút thắt lưng quất cho một trận nhừ tử, cũng bồi thường tiền cho bà cụ rồi. Từ nay về sau chắc là chừa cái thói đó. Bà cụ ấy tính tình hiền lành lắm, bà ấy biết ơn mấy đứa vì xả thân cứu vịt, nên nhất quyết bắt tặng mấy đứa một con để nuôi chơi."
Úc Mỹ Trân mỉm cười đặt chú vịt con vào tay Đào Đào: "Con với Tiểu Loan nuôi đi, nhà mình không làm thịt nó đâu."
Đào Đào ngắm nghía chú vịt con đang kêu chíp chíp trong lòng bàn tay. Con vịt này diện mạo cũng gọi là thanh tú, toàn thân phủ lớp lông tơ màu vàng nhạt, hai mắt đen láy như hai hạt đỗ nhỏ xíu. Nó vừa kêu vừa dùng móng vuốt cào cào nhè nhẹ vào lòng bàn tay cô, nhồn nhột làm cô muốn phì cười.
Trẻ con sống ở vùng quê thị trấn nhỏ, muốn nuôi thú cưng đa phần toàn bắt đầu từ việc nuôi gà con, vịt con hay thỏ con. Đào Đào nhớ mang máng hồi bé mỗi lúc đi chợ phiên, bên lề đường vẫn hay có người rao bán một loại động vật nhỏ nhắn tên gọi là "chuột lang", kích cỡ nhỏ hơn thỏ một chút. Cơ thể tròn vo chẳng có đuôi, đôi tai vừa ngắn vừa tròn, ốp sát vào đầu. Có con vằn vện, con trắng tuyết, con đen tuyền, lại còn biết dùng hai chân trước ngắn cũn cỡn ôm lát cà rốt gặm nhấm. Thuở nhỏ, lần nào đi chợ phiên Đào Đào cũng nài nỉ Đào Quảng Chí mua cho mình bằng được, nuôi nó thành một cục thịt béo ục ịch.
Mãi sau này cô mới biết, hóa ra đó chính là chuột lang Guinea (chuột bọ).
Úc Loan nằm nhoài trên lan can, thấy chú vịt trên tay Đào Đào liền lạch bạch chạy từ trên lầu xuống.
Đào Đào nâng niu chú vịt trong tay, vẫy vẫy gọi cậu: "Khoai Môn, ra đây xem này!"
Nào ai có ngờ, sống lại một đời, thú cưng đầu tiên nhà cô nuôi lại là vịt.
Đào Đào khom lưng thả vịt con xuống sàn. Con nhãi ranh này cũng bạo dạn phết, vênh váo đi loanh quanh khắp nhà. Úc Loan lặng lẽ bám gót theo sau, nó lạch bạch đi tới mũi chân cậu bé thì khựng lại, nghếch cái đầu nhỏ, bất thình lình vươn dài chiếc cổ, lấy mỏ mổ lách cách vào ngón chân cậu bé.
Úc Loan bị mổ giật nảy mình, rụt chân lại, cả người ngửa ra sau, ngã phịch mông xuống đất.
Đào Quảng Chí chứng kiến cảnh đó, không nhịn được cười ha hả: "Úi chà Tiểu Loan, bố còn tưởng con to gan dám xách dao đi cứu chị, lá gan bự lên rồi, ai dè lại sợ cả một con vịt con!"
Đào Đào ngoắt đầu lại: "Dao? Dao gì cơ ạ?"
"Em trai con đấy, con đừng thấy bình thường nó nhát cáy, nó trượng nghĩa lắm đấy. Con bảo nó chạy đi, nó tưởng con đánh không lại, chạy thục mạng về nhà vác dao rồi quay lại định cứu con đấy." Đào Quảng Chí oang oang kể.
Đào Đào tròn xoe mắt kinh ngạc. Ai cơ? Úc Loan á? Xách dao đi? Cứu cô á?
Úc Loan đang rụt rè vươn một ngón tay chọc chọc vào đầu vịt con, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời người khác đang nói.
Úc Mỹ Trân nhớ lại vụ việc kinh hoàng đó, vội bước lại gần, ngồi xổm xuống nghiêm mặt răn dạy Úc Loan: "Tiểu Loan, con làm thế là sai rồi. Từ nay về sau tuyệt đối không được tùy tiện đụng vào dao kéo nữa, con có thể chạy về báo cho người lớn, hoặc nhờ vả người khác giúp đỡ, nhưng tuyệt đối không được làm những chuyện nguy hiểm như thế này nữa, nghe chưa con."
Úc Loan vẫn điềm nhiên chọc vịt con, chả nhúc nhích cũng chả hé răng nửa lời, chả biết lọt vào tai chữ nào chưa.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại dưới tiệm bỗng reo vang, Đào Quảng Chí sải bước ra ngoài bắt máy.
Úc Mỹ Trân vừa định giáo huấn thêm vài câu, chợt nghe tiếng Đào Quảng Chí oang oang kinh ngạc: "Hả? Bố Trương Gia Minh đấy hả? Á? Sao anh cũng muốn đặt bánh cuộn da hổ thế? Chẳng phải anh đi rêu rao khắp nơi là anh ghét ăn đồ ngọt sao? À, bánh cuộn da hổ không ngọt á? Hợp khẩu vị của anh á? Vậy sao anh không cuốc bộ qua đây mà nói, gọi điện thoại tốn tiền chết đi được..."
Chặn đứng luồng suy nghĩ của dì.
Bố của Trương Gia Minh? Trương Quốc Đống á? Cái gã nhân viên quèn lúc nào cũng hếch mặt lên trời á? Úc Mỹ Trân vừa nghe thấy thế, đôi tai như dài ra vểnh lên, ngọn lửa hóng hớt bừng bừng bốc cháy, vội vàng chạy te te ra ngoài nghe ngóng tình hình.
Úc Loan để lát nữa dạy bảo tiếp cũng chưa muộn, dạy dỗ đạo lý thì đâu có nóng vội được. Nói mãi không xong thì cậu nhóc cũng chẳng chịu nghe, nhưng lỡ mất chuyện buôn dưa lê thì đào đâu ra mà nghe lại!
Trong phòng khách chỉ còn lại Đào Đào, Úc Loan và chú vịt con chạy loăng quăng khắp nhà, kêu chíp chíp không ngừng.
Úc Loan ngồi xổm trước mặt vịt con, hai tay khum khum hờ tạo thành rào chắn, không cho nó chui tọt xuống gầm ghế sofa.
Đào Đào cũng ngồi chồm hổm qua đó.
Trước tiên cô bé liếc nhìn chú vịt con, rồi bắt chước Úc Loan dùng ngón tay chọc nhẹ vào đầu nó: "Ê này, chó của Lị Lị tên là Gà Luộc, vậy con vịt này gọi là Vịt Quay đi. Úc Loan, em thấy sao?"
Úc Loan ngẫm nghĩ một hồi: "Rất ngon... rất ngon."
Ừ, cũng ngon thật. Đào Đào tự mình cũng cười khúc khích một trận.
Úc Loan lại tiếp tục trêu đùa vịt con, còn cẩn thận kẹp lấy chóp cánh bé xíu xiu của nó, nhấc lên hạ xuống, lễ phép chào hỏi người bạn mới: "Chào bạn, Vịt Quay."
Chú Vịt Quay chả thèm ngó ngàng đến hai đứa nhóc tì loài người, nguẩy đầu sang một bên, thản nhiên rỉa lông rỉa cánh.
Úc Loan ngồi xổm trên nền nhà, dán mắt vào vịt con không chớp lấy một cái.
Đào Đào chống cằm ngắm cậu nhóc, băn khoăn hỏi: "Khoai Môn, sao hôm nay em gan lì thế? Chị bảo em chạy đi, là bảo em về nhà trốn đi, sao em còn lộn về nhà lấy dao làm gì?"
Mãi một lúc lâu sau, cậu nhóc mới chậm rì rì đáp.
"Em không gan dạ đâu."
Cậu nhóc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt trong veo như nước hồ thu chẳng chút gợn sóng cảm xúc. Cậu liếc nhìn Đào Đào một cái, lại cúi đầu xuống, vẫn cái điệu bộ rề rà chậm chạp, "Nhưng mà, em muốn giúp chị."
"Thế nên em mới vác dao đi hả?"
"Vâng."
"Ai dạy em cái trò đấy?"
"Anh Gà Rừng ạ."
"Sau này bớt coi phim của Gà Rừng đi nha."
"Vâng."
Sau đó, Đào Đào lẳng lặng quan sát cậu bé một lúc lâu, cõi lòng dần dâng lên cảm giác như khối bột bánh mì lên men quá độ, vừa xôm xốp, vừa căng phồng, lại thêm một chút chua xót.
"Lần sau đừng ngốc nghếch như thế nữa," Cô khẽ khàng thủ thỉ, không kìm được lại vò tung mái tóc của cậu nhóc một trận, "Sau này nếu chị bảo em chạy, em cứ cắm cổ mà chạy cho thật xa, nhất định không được quay đầu lại, biết chưa?"
Úc Loan theo phản xạ gật đầu cái rụp, rồi bỗng chốc đờ người ra, lại lắc đầu nguầy nguậy.
"Phải quay lại chứ."
Đôi mắt cậu bé trong trẻo không vương chút bụi trần.
"Chị ơi, em nhất định phải quay lại."
Đào Đào sững sờ. Cơn gió của thời gian dường như vừa thổi ùa qua, buốt lạnh thấu xương, làm trái tim cô run rẩy bồi hồi. Vào một mùa đông giá rét năm mười bảy tuổi, cậu thiếu niên ấy cũng từng quả quyết với cô: "Chị ơi, em sẽ quay lại."
Thằng ngốc này.
Cô vừa định mở miệng nói gì đó thì nghe thấy tiếng Đào Quảng Chí ở ngoài kia vừa cúp điện thoại này, lại lập tức nhấc điện thoại khác. Ông "ừ ừ à à" một chặp, rồi dập máy, gào lên thảm thiết:
"Trời ơi đất hỡi mẹ ơi, cái ông Phương trên huyện sao lại gọi điện đặt thêm nhiều thế này! Chẳng phải sáng nay mới gửi lên đó sao, mới có một ngày mà đớp sạch rồi á? Cả nhà ổng là dạ dày bò chắc?"
À đúng rồi, đống bánh cuộn da hổ kia cô còn chưa báo cáo với Đào Quảng Chí mà!
Đào Đào vội vàng đứng bật dậy. Vừa hay chuông điện thoại bên ngoài lại reo vang. Đào Quảng Chí nhấc máy, im lặng một hồi, lúc cất lời, giọng điệu run rẩy thấy rõ:
"Alo? Hả? Có thể đặt hàng, nhưng... anh anh anh lấy bao nhiêu cuộn vậy?"
Đào Đào rón rén lẻn ra cửa, thò nửa cái đầu ngó vào trong tiệm.
Chỉ thấy Đào Quảng Chí mặt nhăn như quả mướp đắng, nghiêng đầu kẹp chặt ống nghe vào vai, tay cầm giấy bút thoăn thoắt ghi chép số điện thoại và địa chỉ của khách hàng.
"Tôi biết, tôi biết, được được được. Nhưng không làm nhanh thế được đâu nha, dạo này đơn nổ tung tóe rồi, chiều anh qua lấy được không? Chiều mấy giờ á? Tôi cũng không rõ nữa, ngày mai tôi làm xong sẽ gọi điện thoại, lúc đó anh hẵng qua lấy nhé."
Ghi chép xong xuôi, Đào Quảng Chí dập máy, chăm chú dò lại một lượt những gì vừa ghi trên giấy. Sau đó, ông vớ lấy chiếc máy tính bàn, bấm lạch cạch liên hồi. Tính toán xong xuôi, ông nhìn chằm chằm vào dãy số trên màn hình, buông một tiếng thở dài thườn thượt. Quay đầu lại, ông đưa ánh mắt đáng thương tột độ nhìn Úc Mỹ Trân, ứa nước mắt mếu máo: "Toang rồi, toang thật rồi. Loáng cái nhận hai ba cuộc điện thoại mà ngót nghét chục cuộn bánh da hổ rồi, còn kèm thêm cả đống bánh tart trứng nữa. Ngày mai vợ chồng mình đành phải lùi giờ đi nhảy lại rồi."
Úc Mỹ Trân vừa định an ủi bảo không đi khiêu vũ cũng chẳng sao, thì chợt nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau:
"Ơ... Bố ơi, đám bạn cùng lớp của con cũng gom góp đặt hàng tận bảy cuộn bánh da hổ đó." Đào Đào bám chặt khung cửa, cất giọng yếu ớt, "Chiều mai trước giờ tan học bố nhớ làm xong nhé. Liệu có phiền bố hoặc dì Úc mang ra cửa sau trường cho tụi con được không ạ?"
Đào Quảng Chí như bị sét đánh ngang tai.
Ông biết ngay mà! Ông biết ngay mà! Bảy cuộn lận đó!
Nó mang đi một cuộn để chia chác, lộn về lại bắt ông làm tận bảy cuộn!
Vậy là ngày mai ông phải làm sương sương tận hai mươi mấy cuộn sao?
Lại còn phải bán cả bánh tart trứng nữa chứ!
Đào Quảng Chí bủn rủn cả chân tay, dựa rũ rượi vào quầy kính, nước mắt tuôn rơi lả chả.
Ấy thế mà đúng lúc này, đôi mắt Úc Mỹ Trân lại sáng rực rỡ, hùa theo: "Được chứ, được chứ. Chuyện mang ra trường cứ giao cho dì, dạo này dì rảnh rỗi sinh nông nổi đây."
Thực ra chỉ cần đảo mắt một vòng là dì đã bắt sóng ngay được ý đồ của Đào Đào. Cân nhắc một thoáng, dì vẫn quyết định lên tiếng gợi ý: "Như vậy cũng hay, hay là mình làm chẵn mười cuộn mang đến trường luôn đi. Dì sẽ mang ra cổng sau bán. Chắc mẩm có mấy đứa không đặt chỗ Bồ Đào, lúc đi ngang qua thấy tiện cũng sẽ tạt vào mua luôn."
Đào Đào tròn mắt ngạc nhiên pha lẫn vui mừng nhìn Úc Mỹ Trân. Không ngờ dì Úc lại đi guốc trong bụng mình!
Thật không ngờ người thấu hiểu cô lại chính là dì Úc.
Trơ mắt nhìn vợ yêu và con gái rượu chớp nhoáng lập thành đồng minh chiến lược, Đào Quảng Chí rưng rưng nước mắt, cõi lòng vừa chua xót lại vừa khấp khởi mừng thầm. Con gái rượu bỗng dưng nghiện kinh doanh bán bánh mì, hệt như một mụ hám tiền, suốt ngày quanh quẩn nghĩ cách moi tiền thiên hạ, cũng chẳng còn hò hét đòi đuổi mẹ kế với em trai ra khỏi nhà nữa. Nhưng mà, cớ sao mọi gánh nặng lại trút hết lên đầu ông cơ chứ...
Đào Quảng Chí lẳng lặng xoay người đi, cắn chặt vạt áo, kìm nén tiếng nức nở trực trào.
Được rồi, bây giờ con số đã đội lên thành ba mươi cuộn.
Góc đằng kia, chẳng ai mảy may quan tâm xem Đào Quảng Chí đang quay lưng rúc vào xó thầm khóc tỉ tê làm cái quái gì. Úc Mỹ Trân đã cùng Đào Đào xúm xít bàn bạc chuyện mở sạp hàng trước cổng trường rồi, từ giờ giấc mang hàng đến, cho tới xài cái gì để đựng bánh, thảy đều được hai mẹ con thống nhất đâu ra đấy.
"Dì ơi, sạp hàng của mình không cần màu mè hoa lá cành đâu. Con để ý có cái dì bán sushi á, chỉ kê một cái bàn xếp nhỏ xíu xiu, bày đồ lên trên là xong. Mình cũng làm y chang vậy đi, tới lúc đó con dẫn đám bạn qua lấy là chuẩn."
Đào Đào không dám nói quá nhiều, sợ nói hớ lại không giống trẻ con.
Thế nhưng Úc Mỹ Trân lại tinh ý nhận ra ngay. Chuyến đầu tiên Đào Đào dắt đám bạn rồng rắn kéo tới, đông đúc thế nào mấy đứa học sinh khác chưa biết cũng tò mò bu lại hóng hớt. Qua lại vài bận, sau này cái sạp hàng nhỏ xíu này lo gì không đắt khách.
Hai người bàn bạc đâu ra đấy, rôm rả đến tận phút chót, cũng chẳng chừa một kẽ hở nào cho Đào Quảng Chí nhảy vào chêm lời.
Ông chỉ đành run lẩy bẩy ghi thêm con số mười vào tờ giấy, rồi bước đi liêu xiêu lao vào bếp đếm lại số bột mì, trứng gà và khoai môn. Nhắm chừng không đủ dùng, ông luống cuống gọi điện cho nhà máy bột mì quen, trại gà và bà buôn rau, hối thúc họ sáng sớm mai nhớ giao ngay số nguyên liệu này qua.
Vì lượng đơn đặt hàng tăng vọt chóng mặt, cộng thêm kế hoạch triển khai sạp hàng mới, tối hôm đó, cả nhà buộc lòng tề tựu tại phòng ngủ chính của Đào Quảng Chí, diện nguyên cây đồ ngủ mở cuộc họp gia đình lần thứ nhất của nhà họ Đào.
Đào Đào cầm chiếc mắc áo, đứng uy nghiêm trên tủ tivi, trịnh trọng chủ trì hội nghị. Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân là hai thành viên cốt cán kiêm chân "nâng bi", ngay cả Đào Quảng Chí cũng quên béng mất ngày mai mình phải cày ải như con lừa, còn cười ngặt nghẽo vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt.
Còn Úc Loan thì sao. Lúc Đào Quảng Chí ngoảnh đầu sang, cậu nhóc mang vẻ mặt ngây ngốc đực ra vỗ tay y chang kiểu hải cẩu, nhưng rõ ràng là cậu nhóc có hiểu tại sao mình lại phải vỗ tay đâu... Thôi thì, coi như là dự thính vậy.
Đào Đào vốn là đứa tinh ranh quỷ quyệt, bề ngoài hay bỗ bã, hở tí là động chân động tay, không ngờ tâm tư lại vô cùng kín kẽ. Cô phân chia lại công việc trong nhà: Đào Quảng Chí lui về hậu phương dồn sức chuyên tâm nướng bánh tart Bồ Đào Nha và bánh cuộn da hổ, dẹp tiệm luôn mấy cái bánh nướng ế ẩm trước đây. Mấy cái bánh kem nhỏ lấy buôn bên ngoài cũng dẹp nghỉ bán luôn, chẳng cần nhập hàng nữa. Rõ ràng là mấy loại bánh đó ăn dở ẹc, bán ra chỉ tổ đập nát cái danh tiếng vừa mới gây dựng được của tiệm.
Hiện tại cứ tập trung dốc toàn lực bán hai mặt hàng mũi nhọn là bánh tart và bánh cuộn, mấy món mới sau này tính sau.
Công việc coi sóc tiệm vào ban ngày và đẩy xe dọn hàng vào giờ tan tầm được giao phó cho Úc Mỹ Trân. Đào Đào còn dõng dạc bảo Đào Quảng Chí phải trả lương cho dì Úc, tính toán rạch ròi theo mức lương thuê nhân viên trên thị trường, khiến Mỹ Trân nghe xong đờ đẫn một lúc lâu.
"Không, không, dì nhận một chút xíu tiền là được rồi. Mình vốn dĩ là người một nhà, dì phụ giúp coi tiệm là lẽ đương nhiên. Chuyện dọn hàng cũng chẳng vất vả gì, chỉ bán vào giờ tan tầm, tính ra cùng lắm nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ, làm sao có thể nhận nhiều tiền lương như vậy được?" Nói đến những lời sau, giọng dì hơi nghẹn lại.
Một chút ít thôi cũng đủ khiến dì mãn nguyện rồi, dì nào phải tuýp người tham lam vô đáy.
Điều khiến dì cảm động rớt nước mắt chính là, đề xuất này vậy mà lại do chính miệng Đào Đào thốt ra.
Đào Quảng Chí hoàn toàn không có ý kiến gì về việc này. Dẫu sao tiền ông kiếm được, trừ một phần trích ra gửi tiết kiệm ngân hàng để lo chuyện học hành cho hai đứa con, một phần giữ lại làm vốn liếng nhập hàng và chi trả điện nước, phần còn lại ông đều giao phó hết cho Úc Mỹ Trân quản lý làm sinh hoạt phí. Ông chỉ không ngờ sự việc này lại tác động mạnh mẽ đến tâm lý của Mỹ Trân như vậy, khiến dì suýt nữa rơi lệ trước mặt bọn trẻ.
Thì ra dì để tâm đến việc có thể tự thân kiếm tiền đến vậy, sớm biết thế này ông đã trả lương cho dì từ lâu rồi.
Rốt cuộc mọi sự đã được chốt hạ êm đẹp. Úc Mỹ Trân xung phong từ nay về sau chỉ đi uốn tóc cho khách vào ngày cuối tuần, thời gian còn lại sẽ phụ lo việc ở tiệm. Vốn dĩ Đào Đào hăng hái xung phong rằng cô và Úc Loan có thể đỡ đần việc trông coi tiệm vào dịp cuối tuần, nhưng Đào Quảng Chí đã vung tay gạt phăng ý định đó.
Nhiệm vụ tối thượng của cô và Úc Loan là học tập, ngoài việc học ra thì ưu tiên số hai là vui chơi.
Trẻ con nít nôi không ra ngoài chơi bời, ở nhà coi tiệm cái nỗi gì.
Việc buôn bán trong nhà, con bé này lo toan nhúng mũi vào thế là quá đủ rồi. Đã là ngày nghỉ cuối tuần thì bất kể người lớn hay trẻ con đều nên cho mình một khoảng trời riêng tư để thư giãn. Làm được bao nhiêu thì bán bấy nhiêu, sức người có hạn, sức khỏe mới là vốn liếng quý giá nhất của đời người, đâu thể nào coi người ta như con lừa mà bắt cày ải mãi được?
Những lời này nghe chừng cũng có lý. Hơn nữa, việc tung hàng ồ ạt ra thị trường mỗi ngày cũng chẳng phải là thượng sách, rất dễ dẫn đến tình trạng ế ẩm. Tranh thủ dịp cuối tuần áp dụng chút marketing đói khát xem chừng lại là một nước đi khôn ngoan. Đào Đào gật gù tán thành: "Chuẩn cơm mẹ nấu, con có mỗi một người bố, bố mà lao lực quá ngã bệnh thì toi."
Đào Quảng Chí vừa rơm rớm nước mắt vì cảm động.
Lại nghe con bé lầm bầm khe khẽ: "Lỡ mà có chuyện gì bề tắc, con đâu thể bám đuôi dì Úc đi tái giá được đâu."
Đào Quảng Chí: ?
Úc Mỹ Trân cười ra nước mắt: "Cũng được đấy chứ."
Úc Loan nép sát vào người Đào Đào nghịch những ngọn tóc của cô. Cậu nhóc nào có hiểu mô tê gì, nhưng cũng bắt chước mẹ lặp lại như vẹt: "Cũng được đấy chứ."
Đào Quảng Chí: ??
Sang ngày hôm sau, hai nhóc tì lại cắp xách tới trường. Đào Quảng Chí dậy từ sớm tinh mơ để nướng lượng bánh đủ bán trong tiệm. Vừa kéo cửa cuốn lên, ông đã á khẩu: Trước cửa tiệm lù lù hai ba bóng người đang đứng chờ chực sẵn!
Đám người này toàn là mấy thanh niên trẻ tuổi làm việc ở quỹ tín dụng gần đây.
Cái tiệm rách nát của ông vậy mà cũng có ngày được người ta chịu thương chịu khó đến chầu chực xếp hàng! Toang rồi, lần này là toang thật rồi!
Mấy người này ông nhẵn mặt cả. Hôm qua lúc ghé mua bánh tart trứng, họ có mua kèm vài cuộn da hổ nhân khoai môn ăn thử, chắc mẩm là ngon nên hôm nay mới tranh thủ qua mua trước giờ đi làm đây mà.
"Ông chủ, hôm nay sao ông mở cửa muộn mất mười phút thế! Nhanh tay lên giùm, chín giờ chúng tôi phải làm việc rồi."
"Được được được, có ngay có ngay!" Ông bị hối đến mức chẳng kịp bày biện cho ngay ngắn đã phải luống cuống tay chân bán hàng.
Lại còn có người mua xong xuôi quay lại xả cho ông một trận bài học với vẻ mặt nghiêm trang: "Ông chủ, sau này ông làm ăn buôn bán thì nhớ mở cửa cho đúng giờ giấc, đừng có động tí là trễ nải. Ông mà trễ là kéo theo cả lũ chúng tôi trễ giờ làm theo đấy."
Đào Quảng Chí: "..."
Tiệm là của ông! Ông thích mở cửa lúc nào thì mở chứ!
Ông có phải người đi làm công ăn lương đâu mà trễ với chả muộn!
Tiễn đám thanh niên đi, ông đành phó thác việc trông coi tiệm cho Úc Mỹ Trân, còn mình lủi thủi chui vào bếp hì hục giải quyết đống đơn đặt hàng. Đơn hàng từ anh Phương bên huyện hôm qua đặt không hề ít, lại thêm ông bố Trương Gia Minh chẳng hiểu trở chứng kiểu gì mà đặt lấy đặt để, cộng thêm lượng bánh khổng lồ của nhóm học sinh trường Đào Đào... Đào Quảng Chí bận đến độ xoay mòng mòng như chong chóng, nướng mẻ này xong lại nặn mẻ khác, cuộn hết cái nọ đến cái kia, bận đến mức chẳng có thời gian ngụm một ngụm nước.
Thê thảm nhất là, ông vừa làm vừa phải dỏng tai lên nghe Úc Mỹ Trân tươi cười đon đả mời chào khách khứa rôm rả bên ngoài. Lượng khách ghé thăm tiệm gần như tấp nập không ngớt. Chẳng mấy chốc mà chưa đến trưa, lượng bánh chuẩn bị cho buổi sáng đã vơi đi sạch bách.
Chưa đến mười một giờ, Úc Mỹ Trân mồ hôi nhễ nhại, hai má đỏ ửng vì nóng nhưng gương mặt lại hừng hực khí thế phấn khởi chạy lạch bạch vào xưởng: "Anh Quảng Chí, anh ráng làm thêm một ít cho khách mua lẻ đi, tiệm hết sạch nhẵn rồi! Tý nữa ăn trưa xong em phụ anh lột trứng muối với giã khoai môn, anh ráng sức làm thêm một mẻ cho buổi chiều nghen."
Tuy bảo là tối qua mở cuộc họp hạ quyết tâm huy động toàn bộ thành viên trong nhà, phân công rõ ràng đâu ra đấy, Đào Quảng Chí cũng dính "mật ngọt chết ruồi" của con gái cưng đành ngậm bồ hòn làm ngọt đồng ý, nhưng cái bản tính lười biếng ườn ẹo quen thói sung sướng lâu nay của ông làm sao một sớm một chiều mà vứt bỏ được.
Ngay lúc này, tay hì hục giã nhuyễn mớ khoai môn, nghe vợ nói vậy, ông chỉ muốn khóc ré lên cho xong.
Với cái tình trạng này, không biết ông có thể đâm đơn lên Công đoàn khiếu nại được không nhỉ?
[Lời tác giả]
Xin chào buổi sáng các độc giả yêu dấu, tôi là con Sóc Béo núc ních của các bạn mấy ngày nay đây.
Hôm nay chúng ta cùng thưởng thức ca khúc "Hoa nhài nhỏ" do bạn x Mê Mê Mê x yêu cầu nhé. Một giai điệu vô cùng dịu dàng và thanh khiết, nghe thôi cũng thấy tâm hồn bình yên lạ lạ~~
"Hoàng hôn nhuộm nắng hoa nhài nhỏ xinh xinh Gió biển mơn man vờn tóc em bay bay Em và tôi rong ruổi trên bờ cát Em bảo em muốn đi nhặt vỏ ốc nhỏ Lời thì thầm dưới ánh trăng đều đã chìm vào giấc mộng Hoa nhài của tôi cũng đã say giấc nồng Gửi trao em một giấc mộng êm đềm Để em mãi chẳng quên tôi..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.