9.875 chữ · ~66 phút đọc
Tiệm bánh buổi tinh mơ đã phảng phất hương cacao nóng hổi.
Những khối bột bánh sừng bò bẩn vừa ủ xong phồng lên căng mọng, Đào Đào phết một lớp trứng mỏng lên bề mặt rồi rắc đều bột cacao. Đẩy khay vào chiếc lò đã được làm nóng từ trước, chờ nhiệt độ dần tăng lên, khối bột từ từ nở bung ra như một chiếc gối nhỏ. Lớp vỏ ngàn lớp bắt đầu phồng rộp, bơ cuộn bên trong dần tan chảy, tứa ra dọc theo từng thớ bánh. Chẳng mấy chốc, cả lò nướng đã ngập tràn hương thơm nức mũi của bơ và chocolate.
Hai mươi phút sau, cánh cửa lò được kéo ra. Khối bột màu nâu nhạt ban đầu giờ đã khoác lên mình lớp áo màu hổ phách sậm. Lớp vỏ ngàn lớp được nướng giòn rụm, từng đường gợn sóng và viền bánh hơi uốn cong. Lớp bột cacao phủ bên trên trải qua nhiệt độ cao, một phần tan chảy ngấm thẳng vào vỏ bánh, phần còn lại vẫn giữ nguyên màu nâu sẫm khô ráo, tạo nên một hiệu ứng "bẩn" với những vệt màu đậm nhạt đan xen cực kỳ thành công.
Đợi bánh nguội bớt, Đào Đào nhón lấy một cái, nhẹ nhàng bẻ đôi. Vài vảy bánh rơi lả tả, để lộ phần ruột xốp mềm xếp lớp chồng lên nhau. Khối chocolate giấu tít bên trong đã bị nhiệt độ cao làm cho tan chảy, tuôn trào thành dòng nham thạch đặc sánh chảy dọc theo vết bẻ.
Cô thổi phù phù, theo phản xạ há miệng đón lấy một miếng, nóng đến mức nhảy cẫng lên.
Nhưng mà nướng chuẩn quá đi mất.
Đào Quảng Chí đứng cạnh lặng lẽ quan sát thao tác nướng bánh điêu luyện của con gái, trong lòng vừa sướng rơn tự đắc: Con gái rượu của mình xịn quá ta; lại vừa giật mình thon thót: Ối giời ơi toang rồi, cái thứ này tuy nhìn đen thui như cục than, nhưng bẻ ra trông lại hấp dẫn phết.
Đào Đào đưa nửa cái bánh cho bố: "Đồng chí Đào Quảng Chí, mời đồng chí nếm thử."
"Cái đồ lớn nhỏ không phân biệt." Đào Quảng Chí trề môi lườm yêu một cái, nhận lấy chiếc bánh rồi dán mắt vào quan sát tỉ mỉ.
Thoạt nhìn nó chẳng có gì nổi bật, những đường vân ngàn lớp đặc trưng của bánh sừng bò đã bị bột cacao che khuất hoàn toàn. Nếu không nhờ hương chocolate quyến rũ tỏa ra, cầm cái thứ này trên tay trông khác nào bãi phân bò cơ chứ. Đào Quảng Chí là thế, dẫu đang cầm đồ ăn sắp bỏ vào miệng cũng có thể tha hồ liên tưởng bậy bạ chẳng màng e dè.
Nhưng... ông lại nhìn kỹ thêm chút nữa. Lớp vỏ ngàn lớp của Đào Đào nở rất hoàn hảo, chỉ cần ngón tay hơi dùng lực là đã nghe thấy tiếng vỡ giòn rụm lách tách. Ghé sát lại ngửi thử, mùi vị cực kỳ cuốn hút, vừa có mùi bơ thơm lừng, lại có chút đắng nhẹ ngòn ngọt của cacao, tạo nên một mùi hương ngửi thôi đã thấy đậm đà, no nê.
Ông cắn một miếng.
Bánh vừa ra lò vẫn còn nóng hổi. Cắn một phát, lớp sốt chocolate mềm nóng trào ra suýt rớt xuống tận cằm. Hương vị quả thực rất tuyệt, lớp vỏ ngoài giòn tan từng lớp, nhưng bên trong lại hơi dai mềm. Nếu vô ý cắn một miếng quá to, có thể sẽ thấy sốt chocolate hơi ngọt, nhưng lớp bột cacao phủ bên ngoài lại mang vị đắng, hai thứ hòa quyện vào nhau tạo nên sự cân bằng hoàn hảo.
"Ngon thì có ngon, nhưng ăn bất tiện quá..." Đào Quảng Chí vừa quệt vệt sốt dính trên miệng, vừa giơ ngón tay lấm lem lên chỉ chỉ Đào Đào, ngầm khen cô làm rất thành công.
Đến cái tên gọi cũng danh bất hư truyền. Hiện tại tay ông dính đầy bột cacao, quanh mép toàn là sốt chocolate, đúng là bánh "bẩn" mà. Cái loại bánh kỳ cục này rốt cuộc ai có thể ăn xong mà vẫn sạch sẽ cho được!
Dù sao thì con gái rượu của ông cũng quá siêu rồi. Năm nay mới mười hai tuổi đầu mà đã làm ra được loại bánh cỡ này. Đào Quảng Chí không kìm được lại mở cờ trong bụng. Hồi mười hai tuổi, ông vẫn còn đang say mê nghịch bùn, thậm chí còn ấp ủ ước mơ dùng thứ bùn hôi rình ở bờ sông nặn ra cả một bộ bát đĩa. Ông bày la liệt một bậu cửa sổ rặt những món kỳ hình dị trạng, phơi nắng bốc mùi hôi um cả nhà, thế mà cấm tiệt ai được vứt đi. Hại bà nội Đào cứ phải đứng giữa sân gào ầm lên chửi: "Quảng Chí à, bao nhiêu năm rồi mà nước trong não mày vẫn chưa chịu trút cạn hả? Còn không mau vứt mớ sình lầy đó đi, tao ném luôn cả mày ra bãi rác bây giờ!"
Đến năm hai mươi tuổi ông mới làm vỏ bánh ngàn lớp, mà bọc còn rách tơi bời tứa cả dầu ra ngoài, bị vị sư phụ già chửi cho vuốt mặt không kịp.
Đào Đào cười khúc khích: "Thì cốt yếu là để ăn bất tiện mà."
Từng có người chuyên tâm nghiên cứu xem tại sao bánh sừng bò bẩn lại có thể trở thành một hiện tượng ẩm thực bùng nổ trên mạng. Bản thân món bánh này quả thực rất ngon. Dưới lớp vỏ giòn rụm, cảm giác sốt chocolate tuôn trào béo ngậy cũng đánh trúng sở thích của rất nhiều người. Nhưng bánh mì kẹp nhân chocolate cũng chẳng phải thứ gì mới mẻ, sự nâng cấp về hương vị của bánh sừng bò bẩn chưa thể gọi là một bước đột phá vượt bậc. Ấy thế mà nó lại hot rần rần, xứng danh là loại bánh chocolate nổi đình nổi đám nhất.
Thậm chí, vài vị chuyên gia rảnh rỗi còn ưu ái đặt cho sự bùng nổ của món bánh này một giả thuyết mang tên "Sự luộm thuộm được thiết kế tỉ mỉ". Theo lời các chuyên gia đó, sự "bẩn" là một hệ mỹ học tương phản đầy nổi loạn, tạo ra một phương thức xả stress cho những con người đã quá quen với nếp sống chỉn chu hoặc luôn phải đắp lên mình lớp mặt nạ hào nhoáng.
Vào thời điểm đó, bánh sừng bò bẩn được coi là một loại thực phẩm mới mẻ, mang đậm dấu ấn cá nhân.
Dù rằng sau này nó đã chìm nghỉm, trở thành "hot trend hết thời".
Đào Đào cố tình nhào nặn ra món bánh này đúng vào thời điểm cửa tiệm nhà mình lên sóng tạp chí lần thứ hai. Thực ra, cô cũng muốn mượn sức gió của phương tiện truyền thông để tung ra một loại bánh mang hơi hướng nổi loạn một chút, biết đâu lại mang đến cảm giác mới lạ, bắt mắt cho mọi người.
Sáng nay, vì muốn làm món bánh này mà cô đã dậy từ rất sớm, làm xong xuôi thì đồng hồ mới điểm tám giờ. Lần thử nghiệm này cô làm tổng cộng hai khay, ước chừng sáu mươi cái để bán thăm dò. Hai ba con cô vừa cưa đôi một cái, cô giữ lại ba cái cho Úc Loan, Lị Lị và Trương Gia Minh, số còn lại đẩy hết cho Đào Quảng Chí đem lên quầy.
Trừ Úc Loan bị vắt kiệt chất xám vì kỳ thi, cả nhà ai nấy đều đã lục đục thức giấc. Đào Đào rục rịch lên lầu gọi cậu nhóc dậy ăn sáng. Trước khi bước lên cầu thang, cô ngó đầu nhìn bao quát cửa tiệm một vòng.
Sáng sớm luôn là khung giờ bận rộn nhất. Úc Mỹ Trân và dì Hứa vừa nấu xong nồi trà sữa, đang hì hục dập màng ép từng ly rồi xếp gọn vào tủ mát. Anh Tiểu Du đang è cổ dỡ mớ trứng gà và bột mì vừa được giao đến, chốc nữa lại phải khuân hết vào kho. Tay của bác Trịnh sau một đợt xoa bóp châm cứu chỗ thầy lang già trong làng giờ đã khỏi hẳn. Hôm nay bác tái xuất giang hồ cực kỳ hoành tráng, đang đứng trong phòng kính nặn mẻ bánh vòng nhân đậu đỏ đầu tiên.
Vỏ bánh tart trứng, cốt bánh Tiểu Bối và vỏ hamburger cũng đang từ từ nở bung trong lò nướng. Đào Quảng Chí cẩn thận xếp từng chiếc bánh sừng bò bẩn lên ngăn tủ kính dành riêng cho món mới, rồi thoăn thoắt quay lại bàn chế biến, tiếp tục cắm cúi cuộn bánh da cọp.
Mọi người trong tiệm đều bận rộn và thành thạo với công việc của riêng mình.
Lo sấp mặt ôn thi nên đã lâu lắm rồi Đào Đào chưa mó tay phụ giúp việc kinh doanh. Hôm nay góp được chút công sức nhỏ nhoi, cô thấy vui vẻ vô cùng. Khoan bàn đến chuyện bán buôn có đắt hàng hay không, ít ra thì Đào Quảng Chí và sư phụ Trịnh cũng nhẹ gánh được sáu mươi chiếc bánh... nhỉ?
Lát nữa gọi Úc Loan dậy xong, cô dự định sẽ kéo c* cậu sang nhà Nhiêu Lị Lị giải bài tập. Tất nhiên, giờ thì thời thế thay đổi, vai vế hoán đổi, Úc Loan hôm nay hoàn toàn đóng vai trò "thái tử đọc sách cùng thư đồng". Đối với cậu, điểm thi Olympic Toán tuy chưa có, chuyện có lọt vào mắt xanh của đợt tuyển thẳng hay không cũng chưa biết, nhưng mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, giờ cũng đành phó mặc cho số phận thôi.
Riêng Đào Đào, Trương Gia Minh và Nhiêu Lị Lị thì vẫn phải vắt chân lên cổ chạy đua thêm hơn một tháng ròng rã vì kỳ thi chuyển cấp.
Cô khẽ thở dài thườn thượt. Cứ ngỡ mình oai phong lắm, hóa ra học sinh giỏi "rởm" như cô làm sao bì nổi học sinh giỏu "hàng real" như Trương Gia Minh. Lúc này cô đang mắc kẹt trong giai đoạn chán nản ôn thi tột độ. Đề toán lớp Sáu thực chất độ hóc búa chẳng kém cạnh gì đề lớp Bảy, nhìn đống ma trận số má là cô sắp đình công tiền đình đến nơi.
Hôm nay rõ ràng là cuối tuần, Trương Gia Minh cũng vừa vắt kiệt sức vì kỳ thi Olympic, thế mà đúng bảy rưỡi sáng cậu chàng đã hừng hực khí thế nã điện thoại cho cô, chốt kèo chín rưỡi cùng Úc Loan tụ tập nhà Lị Lị cày đề.
Đáng sợ thật sự.
So sánh thế này thì cái tên nướng khét lẹt giường đến tận bây giờ như Úc Loan cũng chẳng được vinh danh là học sinh giỏi rồi. Vậy c* cậu thuộc trường phái "giỏi" nào đây? Ừm... Thầy Lạc vẫn hay bất lực than trời trách đất với cậu: "Em quả thực là ông cố nội của tôi rồi."
Nhắc mới nhớ, con gái thầy Lạc hình như vừa mới làm tiệc trăm ngày rồi nhỉ? Nghe dì Úc với Đào Quảng Chí kháo nhau, đợt đầy tháng họ có đi dự tiệc, tới lễ bách nhật cũng cẩn thận gửi phong bì chúc mừng. Nghe bảo cô công chúa nhỏ đó trắng trẻo mũm mĩm, cổ tay ngấn nào ra ngấn nấy, cưng hết sức.
Hai người đi ăn cỗ về xong đều cảm khái bồi hồi, không hẹn mà cùng hoài niệm về hình dáng lúc bé xíu xiu của con cái nhà mình.
Trước khi Đào Đào tròn một tuổi, hầu như tháng nào cũng được vác đi chụp hình. Cứ qua một tuổi là mỗi năm chốt hạ một bộ ảnh, nhét đầy ắp ba cuốn album dày cộp. Đào Quảng Chí còn kỳ công đánh số thứ tự từ năm nào đến năm nào. Rủi mà lôi hết đống ảnh đó ra, bắt ông thuyết minh từng tấm một, khéo ông kể lể trăng sao đến tận hửng sáng cũng chẳng hết chuyện.
Ngược lại, Úc Loan chỉ sở hữu vỏn vẹn nửa cuốn, mà album còn là hàng do Đào Quảng Chí đích thân sắm sửa. Ảnh lúc bé của cậu thưa thớt đúng hai tấm: một tấm đầy tháng, một tấm thôi nôi. Giai đoạn kế tiếp chỉ là từ hồi dọn về nhà họ Đào, mỗi năm chụp chung với gia đình Đào Đào. Nào là ảnh tập thể, ảnh cá nhân, bonus cả mấy tấm "ảnh nghệ thuật" trát hai má hồng rực, chấm nốt ruồi ruồi son chót vót giữa trán.
Lúc ấy Đào Quảng Chí cũng chột dạ nhận ra sự chênh lệch thảm khốc này. Không ổn rồi! Ông vội vàng cười xòa lấp l**m định nhét tịt cuốn album lại chỗ cũ. Nhưng Úc Mỹ Trân chỉ nhẹ nhàng gạt đi: "Không sao đâu anh, dăm ba cái chuyện cũ rích, em buông bỏ từ đời nào rồi."
Dì trìu mến ngắm nhìn người đàn ông trước mặt đang luống cuống lóng ngóng giấu giấu giếm giếm mớ ảnh vào tủ, mỉm cười nói: "Bây giờ em đã có gia đình thực sự rồi."
Ngày mới chân ướt chân ráo bước vào cửa nhà họ Đào, dì vẫn nơm nớp lo sợ, chẳng dám tin rằng bản thân lại may mắn có được bến đỗ mới. Nhưng giờ phút này, dì có thể đanh thép khẳng định với cả thế giới. Dì đã có nhà rồi, một tổ ấm đúng nghĩa.
Về sau, cặp vợ chồng trung niên ấy còn thực sự rúc vào chăn, lật giở từng trang album, vừa ôn lại kỷ niệm qua mỗi bức ảnh vừa ôm ấp, thủ thỉ tình chàng ý thiếp suốt cả một đêm. Mãi đến mấy hôm nay, Đào Đào tự dưng nghe Đào Quảng Chí xì xầm bóc phốt mớ chuyện xấu hổ thời bé của mình, gặng hỏi mới vỡ lẽ ra cớ sự, trong bụng hậm hực không thôi.
Hừ hừ hừ, cái trò moi móc chuyện con gái rượu tè dầm đúng đợt nồm ẩm ướt, tè liên tì ba ngày đêm, báo hại chăn gối trong nhà giặt không kịp khô, cả nhà đành cắn răng mặc áo khoác ngủ... lôi chuyện đó ra chỉ cốt để chọc vợ cười, e là trên đời này chỉ có mình Đào Quảng Chí mới mặt dày làm được!
Chẳng mấy chốc Đào Đào đã nhảy cóc lên tới tầng ba. Cô gõ cửa qua loa lấy lệ một cái rồi tự nhiên đẩy tung cửa bước vào.
Căn phòng của Úc Loan vốn dĩ được cải tạo từ phòng chứa đồ nên diện tích hơi eo hẹp. Bù lại, không gian vuông vức vắn vắn, ngập tràn ánh nắng ấm áp. Nhớ ngày đầu cậu dọn về nhà họ Đào, nội thất trong phòng chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn học ọp ẹp, một cái tủ quần áo hai cánh cũ kỹ và một chiếc giường. Bốn năm ròng rã trôi qua, giờ đây căn phòng đã chất chứa trọn vẹn những dấu ấn cá nhân đậm chất Úc Loan.
Giường của cậu kê sát bệ cửa sổ, ga trải giường xanh nhạt làm nền, điểm xuyết chi chít họa tiết vầng trăng khuyết nhỏ xíu. Tủ đầu giường tận dụng từ chiếc ghế đẩu bằng tre cải tiến lại, bên trên chễm chệ một chiếc đồng hồ báo thức hình quả chuối vàng ươm, kèm theo chiếc tai nghe chụp đầu mà Đào Đào tặng. Đến cả bàn học của Úc Loan cũng làm bằng ván tre nốt.
Đào Đào phải chung đụng một thời gian dài mới vỡ lẽ ra cớ sự: cậu nhóc có một chấp niệm mãnh liệt với màu xanh lá, thế nên mấy món rau cỏ rất dễ lọt vào mắt xanh của cậu. Cậu còn đam mê những vật thể có độ cong hoàn hảo như vầng trăng khuyết hay quả chuối.
Khổ nỗi mấy loại ván gỗ thịt toàn mang màu nâu hay màu gỗ, c* cậu ghét cay ghét đắng. Để săn lùng bằng được chiếc bàn học ván tre ưng ý, Đào Quảng Chí suýt chút nữa chạy mòn cả đế giày, rốt cuộc đành phải ngậm ngùi cầu viện thợ bên xưởng mây tre đan thiết kế riêng.
Chiếc bàn học ván tre đó được kê đối diện giường ngủ, áp sát vào tường. Ba chiếc hộp giấy dài thòng vốn dùng để đựng bánh cuộn da hổ được lật úp xuống mặt bàn, hô biến thành một dãy kệ kê đồ dã chiến.
Trên dãy kệ kê đồ dã chiến ấy là một dàn ếch sắt lên dây cót, xếp hàng từ cổ chí kim, con nào con nấy ngồi xổm hướng mắt về cùng một phía tăm tắp. Kế bên bầy ếch là một hàng sách vở được cố định thẳng đứng bằng kẹp sách. Khỏi phải nói, chúng cũng được phân loại theo màu sắc, kích cỡ, xếp ngay ngắn gọn gàng đâu ra đấy. Rèm cửa cũng chơi luôn tông xanh nhạt họa tiết trăng khuyết cho ton sur ton. Trên chấn song cửa sổ lủng lẳng chiếc chuông gió kết từ những lọ thủy tinh oải hương do chính tay Úc Loan làm. Nó y chang phiên bản treo ở cửa tiệm, chỉ thu nhỏ size lại chút xíu.
Trên bậu cửa sổ, đội quân sen đá đang đứng trang nghiêm "chào cờ", dàn thành hai hàng thẳng tắp. Tất thảy đều là một giống sen đá lá xanh rì chẳng rõ xuất xứ từ phương nào. Thực chất, chúng được nhân giống từ những chiếc lá rụng lả tả của cụ tổ sen đá chễm chệ trong văn phòng cô La. Chậu sen đá của cô La phát tướng um tùm quá đỗi, cô ấy đành ngậm ngùi phân phát cả mớ lá rụng cho học sinh mang về trồng.
Đào Đào cũng hôi được hai lá. Trải qua chuỗi ngày được cô nhọc lòng o bế, tưới tắm ngập úng, chúng đã chính thức ngỏm củ tỏi.
Hạ màn, hình như chỉ có mỗi đứa trẻ lập dị như Úc Loan là cần mẫn lục lọi từ điển tra cứu tập tính sinh trưởng của sen đá, cặm cụi ghi chép lịch tưới nước chuẩn xác đến từng milimet, định kỳ moi đất kiểm tra độ ẩm, mới có đủ trình độ biến lá thành cây.
Đội quân con cháu sen đá của Úc Loan đợt này chắc cũng ngót nghét bước sang thế hệ thứ năm "ngũ đại đồng đường" rồi.
Đào Đào vòng qua mép giường. Đôi dép lê xanh lá cây của c* cậu được xếp gọn gàng ngay sát mép, mũi dép hướng ra ngoài, nằm chễm chệ chính giữa và canh chuẩn xác theo từng đường ron gạch lát nền.
Úc Loan cuộn tròn người như con tôm luộc, hai tai nhét bông chống ồn, ôm khư khư chiếc chăn ngủ say sưa.
Nhìn cái tướng ngủ là Đào Đào đã muốn mắng mỏ rồi.
Ngủ cái kiểu gì mà giường rộng thênh thang mét tám, cậu nhóc lại chừa trống nguyên mét rưỡi. Chẳng giống cô tẹo nào, cứ ngủ là phải lăn lộn tứ phía, ngóc ngách nào cũng quét qua một lượt, khai thác triệt để 100% diện tích sử dụng của chiếc giường.
Cơ mà tướng ngủ của Úc Loan nhìn ngoan hiền phết. Hàng mi dài cong vút rũ xuống mi mắt dưới, khẽ rung rinh theo nhịp thở đều đặn. Ngược sáng nhìn qua, còn thấy rõ lớp lông tơ mịn màng mọc lún phún trên gò má trắng trẻo. Chẳng hiểu sao c* cậu đi ngủ lại lười kéo rèm. Từng mảng nắng vàng ruộm cứ thế ngang nhiên ập vào, vẽ nên những vệt sáng tối nhảy nhót trên khuôn mặt cậu.
Chói chang nhường này mà cũng đánh giấc ngon lành được, Đào Đào thì lúc nào cũng phải bịt kín rèm thì mới yên giấc nồng.
"Dậy thôi Khoai Môn ơi." Đào Đào ngồi xổm xuống, chẳng thèm nể nang mà vò rối tung mái tóc cậu nhóc lên. Lát sau, Úc Loan cũng mơ màng tỉnh giấc. Nhưng cơn buồn ngủ vẫn níu chặt mi mắt, cậu như một chú mèo con ngái ngủ rúc cằm vào lòng bàn tay cô, dùng gò má cọ cọ làm nũng.
Cọ đến mức Đào Đào phì cười, tiện tay béo má c* cậu một cái: "Thực đơn sáng nay có cháo đậu xanh món tủ của em đấy nhé. Bố chị còn tỉ mỉ vớt sạch vỏ đậu ra rồi, dậy là xúc ăn liền tay, khỏi mắc công lừa vỏ nữa."
Đúng vậy, cứ nhớ đến chuyện này là khóe miệng Đào Đào lại giật giật. Úc Loan đam mê cháo đậu xanh chẳng phải vì vị nó ngon lành gì cho cam, nguyên cớ đơn giản chỉ vì cháo đậu xanh... có màu xanh lá! Bởi vậy, cháo phải ngập ngụa đậu xanh, lèo tèo vài hột gạo, mà lại tuyệt đối cấm kỵ ninh quá nhừ, bằng không hạt đậu chuyển màu là coi như toang.
Mất đi sắc xanh nguyên thủy, đối với cậu, độ ngon của tô cháo đã rớt thê thảm rồi.
Mắt vẫn nhắm tịt, cậu há miệng lầm bầm: "Chị ơi, làm phiền chị ôm em một cái được không." Ngừng một nhịp, c* cậu bồi thêm câu chốt, "Em cảm ơn."
"Cứ chiều sinh hư." Miệng thì mắng nhiếc, nhưng thân thể Đào Đào lại vô cùng thành thực. Cô ngồi phịch xuống mép giường, cúi người ôm trọn lấy cậu. Kì lạ thật, dạo này thi cử xong xuôi, thằng ranh này tự dưng lại sinh thói bám dính lấy người ta.
Úc Loan gác cằm lên vai Đào Đào, tay dụi dụi mắt, lúc này mới bừng tỉnh hẳn.
Đợi đến khi tay chị gái vòng qua vỗ về tấm lưng mình, cậu mới dè dặt dùng những đầu ngón tay khẽ khàng ôm đáp lại.
Vừa ôm một cái là cậu lại nằm ườn ra, chây lười chẳng chịu nhúc nhích.
Úc Loan vẫn luôn nghiêm túc tuân thủ mọi bộ luật của sự trưởng thành. Nhưng lắm lúc, cậu thực sự khao khát được dựa dẫm vào chị, muốn lẽo đẽo bám riết lấy chị, khao khát cái ôm ấm áp từ chị. Vì lẽ đó, cậu đã cắn răng chịu đựng, đồng thời vắt óc suy nghĩ suốt mấy đêm ròng rã.
Bây giờ thì cậu ngộ ra chân lý rồi.
Khi lớn lên, cậu không được phép tùy tiện giang tay ôm chị nữa, luật là luật. Nhưng chiếu theo hệ tiên đề toán học cậu vừa giải mã xong, cái việc hạ mình năn nỉ chị giang tay ôm cậu hoàn toàn không hề vi phạm luật chơi!
Chỉ khi (a, b) = (c, d) thì hệ quả a = c và b = d mới được xác lập. Nhưng cậu và chị là hai cá thể hoàn toàn tách biệt, hai cặp giá trị đó chắc chắn không bằng nhau. Suy ra, hành động cậu ôm chị và chị ôm cậu là hai phạm trù hoàn toàn không tương đương.
Bộ luật nghiêm cấm cậu sấn sổ ôm chị, nhưng tuyệt nhiên không có điều khoản nào cấm cản chị vòng tay ôm cậu!
Thế nên chỉ cần dùng kế dụ dỗ chị ôm mình, cậu lại nghiễm nhiên được danh chính ngôn thuận sà vào vòng tay chị.
Phát kiến vĩ đại này khiến Úc Loan sướng rơn cả người. Cậu cảm thấy bản thân vừa khai quật được một định lý vạn năng có tính ứng dụng thực tiễn cực kỳ cao.
"Được rồi, được rồi, lẹ lẹ dậy đi ông tướng." Đào Đào hoàn toàn mù tịt về mớ suy luận vi diệu đang nhảy nhót trong bộ não siêu phàm của cậu. Cuối cùng, cô siết chặt cậu một cái rồi buông tay: "Lát nữa xử xong bữa sáng, hai đứa mình sang nhà Lị Lị cày đề. Tới phiên em hầu hạ chị ôn bài rồi đấy."
"Vâng ạ, em hầu chị." Úc Loan hớn hở gật đầu cái rụp. Mới bảnh mắt đã rinh được cái ôm từ chị gái, c* cậu giờ cứ như cỗ máy robot sạc đầy 100% pin, vui sướng lắc lư cái đầu, quay tua chậm bước qua bậu cửa, rồi lại tiếp tục lắc lư cái đầu vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, thay đồ.
Bữa sáng kết thúc êm thấm. Lúc hai chị em xách túi bánh sừng bò bẩn leo qua sân phơi đồ mò sang nhà Lị Lị, tiệm bánh nhà mình đã lố nhố khách xếp hàng ngoài cửa, lầu hai cũng suýt soát kín chỗ.
Đào Đào còn kịp lia mắt tia thấy bóng dáng lão Trương. Kể từ hồi tiệm nhà Đào Đào quy hoạch khu vực nghỉ ngơi trên lầu hai, ông cụ đã biến nơi này thành tụ điểm trà đạo sân nhà. Gần như sáng nào lão cũng xách theo chiếc radio kè kè bên hông, chốt đơn hai cái bánh tart trứng, chêm thêm một hộp Tiểu Bối, thi thoảng còn đá đưa thêm một cái hamburger đùi gà cay. Lót dạ xong xuôi, gọi thêm ly trà sữa nóng hổi, thế là lão đủng đỉnh ngồi rung đùi vắt chân chữ ngũ đến trưa trật trưa trờ mới lết về.
Ông cụ chễm chệ một mình mà chả thấy cô đơn tẻ nhạt. Dịp cuối tuần, một đống học sinh tiểu học rồng rắn kéo đến tiệm ăn sáng, tiện chân mò lên lầu ngồi măm măm. Lão lại tủm tỉm bắt chuyện làm quen với tụi nhỏ, giả đò hỏi dò xem thi cuối kỳ được mấy phẩy? Có rinh được cái giấy khen nào không? Bài tập về nhà đã giải quyết xong xuôi chưa?
Chuỗi câu hỏi truy sát tâm hồn liên hoàn cước này dư sức chọc tức đám con nít đến mức phồng mang trợn má.
Lúc bấy giờ, ông nội Trương lại đắc ý cười hề hề.
Khi hai người lết tới nơi, Trương Gia Minh đã cắm cọc ở đó từ đời nào. Cậu kéo một chiếc ghế ngồi ké bên cạnh hì hục giảng bài cho Nhiêu Lị Lị. Giảng xong xuôi, c* cậu còn thu gom toàn bộ mớ giấy kiểm tra Văn, Toán dạo trước của cô nàng, cặm cụi chép tay từng câu sai một vào sổ, tận tâm thiết kế nguyên một cuốn cẩm nang tổng hợp lỗi sai cho cô bạn.
"Mấy bồ tới sớm gớm nhỉ." Đào Đào bỗ bã kéo toạc cánh cửa lưới chống muỗi ra, tiện tay ném luôn bịch bánh mì lên chiếc tủ góc ngay cửa.
"Sớm nhỉ." Úc Loan bám đuôi theo sau, khẽ khàng nhại lại câu chào của Đào Đào. Cậu dán mắt nhìn chòng chọc vào đường ray nhô lên cao vút của cánh cửa lưới một hồi lâu, rồi mới rón rén nhấc một chân lên.
Trương Gia Minh liếc thấy bóng Đào Đào lù lù xuất hiện, hệt như vớ được lệnh ân xá. Cậu ba chân bốn cẳng bật dậy nhường ghế: "Đào Đào ơi cứu mạng với, một bài toán tớ nhai đi nhai lại 8 lần rồi mà Lị Lị vẫn ù ù cạc cạc, thôi thì nhường lại sàn diễn cho cậu vậy!"
"Đống kiến thức cậu giảng toàn là ma trận gì đâu không, cô giáo trên lớp có dạy chiêu này đâu!" Nhiêu Lị Lị tức xì khói, co chân đá cậu một cú. Đầu óc làm toán của c* cậu và Úc Loan giờ đã thoát ly quỹ đạo người thường từ lâu, phương pháp giải cũng thuộc hàng dị giáo. Toàn lôi hàm số với phương trình ra giải quyết, hở ra là đặt ẩn X ẩn Y tè le hột me. Trong khi cô nàng mới lẹt đẹt bò tới phần tỉ lệ thuận, tỉ lệ nghịch, nghe lọt lỗ tai chết liền.
"Úi úi úi, né lẹ!" Trương Gia Minh thuần thục né đòn, ôm khư khư cuốn sổ lỗi chuồn lẹ ra một góc sàn nhà. Cậu còn tiện mồm réo gọi Úc Loan đang vật lộn với cái bậu cửa qua phụ một tay: "Úc Loan ơi qua cứu tớ với, nguyên cái đề thi mà quá nửa là lỗi sai tòe loe, tớ cày mòn bút chép tới kiếp nào mới xong."
"Trương Gia Minh! Cậu câm miệng lại cho tôi!" Nhiêu Lị Lị tức nổ đom đóm mắt.
Hai phe choảng nhau xong một hiệp, Úc Loan mới rón rén đặt nốt chân còn lại xuống đất. Vượt qua thành công ải bậu cửa ray trượt nhô cao nhà Lị Lị, cậu bước vào trong, nhẹ nhàng ngoan ngoãn đáp lời: "Ừm."
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Rừng Thép
151 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
"Có trẫm đây, trẫm tới rồi đây." Đào Đào dở khóc dở cười ngồi phịch xuống bên cạnh cô nàng. Vừa ló đầu ngó thử đề, "cựu học dốt" như cô lập tức bắt mạch được ngay tư duy của Lị Lị đang mắc kẹt ở khúc cua nào. Cân nhắc vài giây, cô vớ lấy cây bút nháp vẽ vời, từ tốn giảng giải từng li từng tí. Bản thân cô thấu hiểu sâu sắc chân lý này: chỉ cần không chơi trò nhảy cóc bước nào, dòng suy nghĩ ắt sẽ khơi thông dễ như trở bàn tay.
Quả nhiên bài giảng chưa dứt, Nhiêu Lị Lị đã được đả thông kinh mạch: "Hiểu rồi, tớ giác ngộ rồi!"
Cô nàng lia lịa viết đáp án. Thấy Đào Đào ngó qua gật đầu cái rụp xác nhận, cô nàng lập tức quay phắt lại, vênh váo hất mặt khiêu khích Trương Gia Minh: "Mở to mắt ra mà xem, Đào Đào vừa ra tay là tớ thông não liền! Lỗi tại cậu giảng bài dở tệ thì có!"
Trương Gia Minh giơ hai tay đầu hàng vô điều kiện: "Phải phải phải, là do tại hạ truyền đạt kém cỏi."
"Biết thân biết phận là tốt, cậu giải cứ như từ trên trời rơi xuống, bước tiếp theo moi đâu ra tớ đào não cũng chẳng hiểu." Giải mã thành công bài toán, Nhiêu Lị Lị mãn nguyện cười tít mắt, quay sang xu nịnh, "Chỉ có Đào Đào nhà mình là đỉnh chóp nhất quả đất!"
Đào Đào bấm bụng nhịn cười. Có lẽ tần số tư duy của mấy đứa học dở dễ bắt sóng nhau chăng!
Cô cũng bày xòe tập đề của mình ra cày cuốc, vừa làm bài thỉnh thoảng lại kiêm luôn chân cứu cánh cho Lị Lị bị kẹt não. Chẳng mấy chốc mà cả buổi sáng đã vèo trôi qua. Nhiêu Lị Lị cày cuốc đến mức chịu hết xiết, vươn vai đánh thượt một cái rồi đứng phắt dậy: "Đình công, nghỉ khỏe, bụng tớ sôi ùng ục biểu tình rồi đây này."
"Cậu không réo là tớ quên béng luôn đấy, tớ có thầu theo món mới ra lò nè." Đào Đào vội vàng chỉ tay về phía chiếc tủ góc ngay mép cửa, chỗ yên vị của túi bánh sừng bò bẩn. "Cậu với Tiểu Minh test thử xem có vừa miệng không?"
"Hả? Nhà cậu lại đẻ thêm siêu phẩm mới á?" Lời vừa dứt, Nhiêu Lị Lị đã lao tới như một mũi tên. Hăm hở hồi hộp lật tung cái túi nilon ra, đập vào mắt là ba cục bột đen thui thùi lùi, cô nàng lập tức đứng hình: "Giao diện gì mà xấu đau xấu đớn thế này?"
Đào Đào phân trần: "Nó mang danh là bánh sừng bò bẩn, lõi bên trong ấp ủ nguyên một bầu tâm sự sốt sô cô la đấy."
"Tớ chép nốt câu này rồi ra chiến luôn." Buổi sáng còn hớn hở tấu hài, thế mà giờ đây Trương Gia Minh lại đang cau mày nhăn trán, nằm bò rạp ra sàn cặm cụi chép bài. Cậu chẳng thèm ngóc đầu lên: "Úc Loan ra xực trước đi, phần còn lại cứ để tớ cân tất."
"Ờ." Úc Loan ngoan ngoãn buông bút, lững thững bước ra ngoài.
Trương Gia Minh chầm chậm dừng bút, nhưng vẫn nằm bất động tại chỗ.
Cậu đã gần dọn dẹp sạch sẽ đống đề thi dạo gần đây của Nhiêu Lị Lị rồi. Ngặt nỗi... lỗi sai giăng đầy như thiên la địa võng. Cả tá kiến thức cơ bản cô nàng vẫn chưa tiêu hóa hết. Quỹ thời gian giờ chỉ còn đếm từng ngày, ước mộng chen chân vào danh sách xét tuyển ngoại lệ của trường trực thuộc, e rằng cơ hội mong manh tựa sương khói rồi.
Trương Gia Minh chép nốt nét bút cuối cùng, cụp mắt xuống, ngón tay ấn tách tách liên hồi chiếc bút bi. Mãi một hồi lâu sau, cậu mới lẳng lặng gom xếp đống đề thi lại cho vuông vức, nhét cuốn sổ tay tổng hợp lỗi sai vào tận đáy balo của Nhiêu Lị Lị. Tiện tay, cậu gom luôn mớ giấy nháp lộn xộn trên bàn lại cho ngay ngắn. Sau tất cả, cậu nín bặt, chẳng thốt ra nửa lời với cô nàng.
Lúc đầu, Nhiêu Lị Lị còn chê ỏng chê eo cái mã ngoài đen đúa có vẻ nuốt không trôi của ổ bánh. Nhưng vừa cắn thử một miếng, cô nàng lập tức giương cờ trắng đầu hàng, đảo ngược thái độ 180 độ. Với một tín đồ hảo ngọt chính hiệu như cô, sức cám dỗ của lớp nhân chocolate tuôn trào này là một thứ quyền lực tối thượng không thể kháng cự. Mặc dù chiếc bánh sừng bò bẩn lúc này đã nguội ngắt nguội ngơ, lớp nhân chocolate bên trong vẫn duy trì trạng thái sền sệt, lỏng lẻo cực mướt.
Chao ôi, nhai tới đâu vị thơm béo đậm đà xộc lên tới đó, đã cái nư thật sự.
Lớp nhân đỉnh chóp quá xá, Nhiêu Lị Lị vừa ngấu nghiến vừa rú lên oai oái: "Trương Gia Minh, mau lết xác ra đây xực lẹ lên, siêu ngon luôn, bảo đảm cậu sẽ mê tít thò lò cho coi!"
"Có mặt!" Trương Gia Minh vừa cuốc bộ tới chỗ Nhiêu Lị Lị, trên môi đã lại điểm tô nụ cười rạng rỡ. Cậu xoa tay khởi động, nhón ngay một miếng. Mới đụng vào mà bột cacao đã bám tèm lem đầy tay, cơ mà chả thèm đoái hoài nữa. Cậu há to miệng cắn một cú ngập răng, viền môi cũng lập tức tậu ngay một lớp râu quai nón bằng bột cacao.
Vừa ăn vụn bánh vừa rơi lả tả, cậu vội vàng cuống cuồng đưa tay đỡ lấy. Ai dè lỡ tay bóp mạnh, nhân bên trong lại trào ra ướt nhẹp. Cậu hoảng hốt há miệng hứng lấy, đúng là luống cuống tay chân. Ăn được nửa chừng, liếc sang thấy Nhiêu Lị Lị cũng đang trong tình trạng tàn tạ không kém, răng đen thui thùi lùi, cậu lại không nhịn được mà phá lên cười sằng sặc. Đang cười dở thì bị vụn bánh làm sặc sụa.
"Cười cái qué gì, tự nhìn lại cái bản mặt cậu đi ha ha ha... Khụ khụ khụ..." Nhiêu Lị Lị lập tức gân cổ lên cười nhạo đối phương, rồi sau đó cũng bị sặc theo.
Đào Đào bị hai cái đồ dở hơi này chọc cho cười nắc nẻ. Thật tình, rõ ràng cô chẳng có hứng cười, nhưng hễ có người ngoác mồm ra cười hềnh hệch trước mặt, cô cũng tự động bị lây nhiễm, cười theo không kiểm soát nổi.
Nhưng công nhận hương vị xuất sắc thật, cảm giác trong khoang miệng bùng nổ đa tầng. Vỏ bánh giòn tan hòa quyện cùng lớp sốt chocolate đặc sánh, tạo nên một vị ngọt lịm đậm đà pha chút đăng đắng ngây ngất. Trương Gia Minh đánh chén một cách cực kỳ mãn nguyện.
"Tớ thấy cũng ngon phết đấy chứ, nhưng nếu vào tay mấy bô lão cỡ thầy Đại Hoa thì chắc chịu chết nuốt không trôi." Trương Gia Minh m*t m*t vệt sốt chocolate dính trên đầu ngón tay. Diệt gọn một cái là bụng đã căng tròn, chocolate đúng là nặng đô thật. Cậu lên tiếng phân tích: "Ông nội tớ chắc chắn khoái món này, đem uống kèm trà thì bá cháy bọ chét. Còn bố tớ thì xin kiếu. Thế nên cái bánh này thuộc dạng kén cá chọn canh, ai mê thì ghiền điên đảo, ai ghét thì chê ỏng chê eo."
Đào Đào nghe lọt tai gật đầu lia lịa, phân tích chuẩn không cần chỉnh.
Kiếp trước, món bánh sừng bò bẩn này kỳ thực được thai nghén từ Hàn Quốc, vừa trình làng đã khuynh đảo giới mộ điệu. Lúc du nhập về nước, sức nóng của nó vẫn chẳng hề hạ nhiệt. Nhưng phải thừa nhận rằng có rất nhiều người phàn nàn nó ngọt lịm tim, lượng calo lại cao ngất ngưởng. Đánh giá về nó thực chất phân làm hai phe khen chê trái chiều. Đa phần mọi người đổ xô đi mua chỉ vì tò mò hoặc đú trend.
Điển hình như Úc Loan, vừa chạm mặt cái món này đã lắc đầu quầy quậy: "Không ăn, không ăn, không ăn."
Đối với cậu, cái loại bánh đen nhẻm từ đầu đến chân, rắc đầy những vụn bột cacao lấm lem, bề mặt thô ráp lởm chởm, hình dạng lại méo mó biến dạng này, đích thị là một sự phỉ báng trắng trợn vào trật tự khuôn khổ cứng nhắc của cậu. Nó bị liệt vào danh sách thực phẩm cạch mặt vĩnh viễn.
Đào Đào đứng cạnh buông một câu lạnh tanh: "Đồ này do tự tay chị làm đấy."
Úc Loan hóa đá toàn tập. Một lúc lâu sau, cậu rụt rè đưa mắt ngó qua chiếc bánh sừng bò bẩn cuối cùng nằm lăn lóc trong túi nilon. Cả khuôn mặt cậu nhăn nhúm lại, nội tâm giằng xé kịch liệt.
Đồ chị làm thì phải ăn chứ... Nhưng mà nó bẩn quá đi mất, ứ muốn ăn... Nhưng đây là cực phẩm do chị làm mà... Cơ mà ăn vào sẽ bám đầy tay dơ dáy... Nhưng đây là đồ chị làm... Nhưng cái bánh nhìn chướng mắt lộn xộn quá...
Cứ thế, hai luồng tư tưởng giao tranh nảy lửa trong đầu cậu, đánh nhau sứt đầu mẻ trán mà vẫn bất phân thắng bại.
Rốt cuộc cậu vẫn không tài nào nhấc nổi cánh tay, những ngón tay bên lườn cứ co quắp rồi lại duỗi thẳng. Cuối cùng, cậu đành bất lực pha lẫn chút áy náy quay sang Đào Đào: "Em xin lỗi."
Nhìn cái biểu cảm rối rắm hiện rõ mồn một trên mặt cậu, Đào Đào suýt chút nữa phụt cười. Cô vội vàng xua tay xoa dịu: "Thôi được rồi, chị trêu em thôi. Bận sau chị sẽ đích thân vào bếp làm riêng cho em món bánh mì muối cuộn sừng trâu chuẩn phong vị Nhật Bản nhé."
Trút được gánh nặng ngàn cân, Úc Loan lại nhe răng cười toe toét: "Chị ngoan quá."
"Cậu ta chê thì để tớ xử!" Nhiêu Lị Lị chén xong một cái bụng đã căng tròn, nhưng vẫn nhanh nhảu giơ bàn tay dính tèm lem đen nhẻm lên đăng ký, "Để dành buổi chiều nhâm nhi. Dạo này vắt óc cày đề hao tâm tổn lực quá, đến chiều chắc chắn cái bụng lại réo rắt biểu tình cho coi."
Lọt tai hai chữ "cày đề", Trương Gia Minh lại tự động liên tưởng đến cú trượt vỏ chuối thi vào trường trực thuộc của Lị Lị. Chút hân hoan rớt lại từ trải nghiệm thẩm bánh mới lập tức bốc hơi sạch bách.
Nguyên buổi chiều lề mề giải bài, đầu óc cậu cứ treo ngược cành cây. Nhưng cậu ngụy trang khéo lắm, hễ ngẩng mặt lên giao tiếp với Đào Đào hay Lị Lị, y như rằng trên môi sẽ tự động điểm tô một nụ cười rạng rỡ.
Chẳng một ai đánh hơi thấy sự bất ổn của Trương Gia Minh. Xử lý êm xuôi đống bài tập, Đào Đào liền lôi xệch Úc Loan về nhà xực cơm tối.
Khách khứa trong tiệm vẫn rồng rắn đông nghẹt. Khung giờ cơm tối luôn là thời điểm bùng nổ doanh số của cửa tiệm, báo hại bữa cơm gia đình đành ngậm ngùi dời lịch lùi xuống tít tận 7 giờ tối.
Đào Đào và Úc Loan tiện tay ném mớ sách vở bài tập lên cầu thang, lúi húi rửa tay, tròng đôi găng tay nilon vào rồi phi thẳng ra tiền tuyến phụ một tay.
Cô phân công Úc Loan lo khâu bày biện bánh mì lên kệ, sau đó phụ anh Tiểu Du vận hành máy hút chân không đóng gói nốt mấy đơn hàng tỉnh lẻ hôm nay. Còn bản thân thì xắn tay áo kề vai sát cánh cùng dì Hứa gắp bánh, dồn bao bì cho khách.
Vừa yên vị sau quầy, cô đã nhạy bén soi ra sáu chục cái bánh sừng bò bẩn sáng nay vẫn còn y nguyên trên kệ. Mòn mỏi cả ngày trời mà ế ẩm chỏng chơ cả chục cái, nghiễm nhiên đội sổ bảng xếp hạng ế ẩm nhất hội.
Dì Hứa dư biết cái món bánh ruột chocolate bẩn thỉu thùi lùi ra lò hôm nay là kiệt tác của Đào Đào. Thấy cô cứ đờ đẫn chôn chân dán mắt vào mớ hàng ế, dì ấy cuống cuồng ra sức xoa dịu: "Đào Đào à, bố cháu phán rồi, mấy cái ế nhệ này lát nữa đem đi bọc ni lông bơm khí đóng hộp ráo, quăng làm quà tặng kèm cho mấy tay to đặt hàng dưới Tân Thành với Quế Giang hôm nay. Bố cháu bảo hồi đó món hamburger cũng phất lên nhờ chiêu 'bán bia kèm lạc' quăng cho sếp Phương xơi đấy. Bánh của cháu là hàng auth, phải tuồn cho mấy sếp lớn trên thành phố mới biết thưởng thức trọn vẹn tinh hoa cơ."
Thực tâm Đào Đào chả hề hấn sầu não gì. Bánh ra lò đâu có nghĩa mặc định cái nào cũng phải hót hòn họt. Cô cũng chẳng phải bậc thầy bói toán bách phát bách trúng nhu cầu thị trường. Chắc hẳn mỗi chiếc bánh đều an bài một số phận hẩm hiu hay rực rỡ riêng chăng? Nhưng vừa lọt lỗ tai lời dì Hứa, cô kinh ngạc tột độ: "Dì bảo bố cháu á? Bố tự động vắt óc tìm đường tẩu tán mớ bánh này sao? Lại còn hăng hái mang đi biếu xén quảng cáo nữa?"
Hứa Tú Liên cũng nhẵn mặt cái nết gàn dở của Đào Quảng Chí rồi, cười hùa theo, hạ giọng trêu chọc: "Chuẩn cơm mẹ nấu rồi, đúng là chuyện lạ đời, gà trống đòi đẻ trứng, gà mái tập gáy le te. Bố cháu ấy à, trăm phần trăm là xót ruột sợ cháu buồn. Dì để ý hôm nay ổng cứ lẩm bẩm càu nhàu miết, oán trách đám khách hôm nay đúng là đồ có mắt như mù, bánh con gái cưng của ổng thức khuya dậy sớm cực nhọc làm ra thế kia mà cũng chê, rặt một lũ mắt híp tịt."
Đào Đào dở khóc dở cười, xen lẫn niềm cảm kích dâng trào: "Nhắn bố cháu bớt cái mồm rủa xả khách đi nha."
Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, bánh sừng bò bẩn đã tìm được chân ái của đời mình. Tôn Diệp dắt theo nguyên một phi đội chân dài tay vượn của đội điền kinh rầm rập ùa vào. Vừa thò đầu vào đã réo rắt: "Dì Mỹ Trân ơi, nghe thiên hạ đồn tiệm mình mới trình làng siêu phẩm bánh mới hả dì?"
Úc Mỹ Trân đang loay hoay thối tiền cho một chị gái đi trước, đóng sập khay máy tính tiền lại. Ngước mắt lên bắt gặp đội quân của Tôn Diệp, mặt mũi liền nhăn nhúm lại vẻ ái ngại: "Có thì có đó, cơ mà xui cho tụi bay là đồ sô cô la, mấy đứa rớ vô là bị cấm cửa đó."
Tôn Diệp hất tay phẩy phẩy: "Hôm nay tụi con quyết định xõa tới bến luôn..." Nói tới đây tự dưng giọng cậu chàng não nề tủi thân, "Mai mốt là lại bị lùa vô rọ tập huấn sấp mặt rồi, hôm nay nhất định phải quất một bữa ra trò! Dì ơi, chè sương sáo xoài bưởi còn vớt vát được ly nào không?"
Bình thường đám này bị cấm tiệt ba cái đồ ngập ngụa calo. Sống kiếp ăn eat clean, heo sờ ti sạch sẽ quá nên khao khát chè bánh đồ ngọt của tụi nó trỗi dậy dữ dội vô cùng. Vừa nghe thấy ba chữ "sô cô la" là tuyến nước bọt đã rục rịch tuôn trào rồi.
Nghe thấu hoàn cảnh đáng thương, Úc Mỹ Trân sảng khoái phẩy tay: "Hết thì dì đứng ra pha tại trận cho tụi bay. Mấy đứa chốt đơn mấy cái bánh mới đây? Lên lầu an tọa đi, lát dì bê mâm lên phục vụ tận răng."
"Team con tám mống, chốt sổ mỗi đứa một cái! Nước nôi cũng mỗi đứa một ly lận lưng." Tôn Diệp sộp vung tay vung chân chốt đơn với Úc Mỹ Trân, xong ngoảnh đầu cảnh cáo đồng bọn, "Nay tôi bao, nhưng dặn trước, về lỡ mà huấn luyện viên có xù lông thả chó cắn, mấy ông cố nội cũng phải ngậm miệng ăn tiền, cấm hé răng bán đứng tôi, rõ chưa? Đứa nào láo nháo là nghỉ chơi cắt đứt quan hệ 18 đời!"
Đám đồng bọn vội vã đấm ngực bình bịch xin thề thốt, sống để dạ chết mang theo, quyết không phản bội ân sư phụ mẫu này.
"Lão Tôn! Lặn tăm hơi lâu rồi nghen, mẻ bánh hôm nay là tự tay em nhào nặn đó, lát xực xong nhớ review lại vài đường cơ bản nha." Đào Đào cười tươi roi rói bước ra tay bắt mặt mừng với Tôn Diệp. Cha nội này tới quá đỗi đúng lúc, khỏi tốn công biếu xén không công, ẵm trọn mẻ bánh quét sạch kho luôn rồi.
Tôn Diệp trố mắt làm lố: "Em làm á? Thế thì anh càng phải nhai bằng sạch mới được."
Băng đảng phiá sau cậu chàng cũng hùa theo hú hét um sùm.
Đào Đào vốn rành ba hoa chích chòe, rẽ ai cũng bắt chuyện buôn dưa lê được. Đồng đội của Tôn Diệp tuy mới gặp dăm ba lần nhưng cô cũng nhanh chóng hòa nhập, chém gió không khí sôi nổi hẳn. Lát sau, cô tiện tay ôm nguyên mâm bánh sừng bò bẩn lết lên lầu hai đứng tám với bọn họ luôn.
Úc Loan ngửa cổ nhìn lên khung cửa sổ lầu hai đang inh ỏi ồn ào. Dãy ghế sát cửa sổ đã bị hai vị khách sộp chiếm trọn. Sự thực là cậu chẳng tia thấy bóng dáng chị gái mọc rễ phương nao, nhưng cứ chốc chốc lại ngước cổ lên dòm dòm ngó ngó không biết bao nhiêu lần.
Thi thoảng lỗ tai cậu lại đánh hơi được tràng cười giòn tan lảnh lót cùng giọng nói của chị vang vọng xuống. Nhưng lầu hai tiếng người râm ran xen lẫn chát chúa, cậu chẳng bóc tách rõ mồn một chị đang ríu rít chuyện gì. Chỉ loáng thoáng bắt được mẩu hội thoại đám Tôn Diệp hú hét bánh ngon nhức nách, chao ôi, ngon nuốt lưỡi luôn, ngặt nỗi ăn xong mặt mũi tèm lem nhìn y như ma lem.
Chị nghe xong lại cười ha hả rũ rượi, coi bộ chị vui dữ dằn.
Tâm trạng Úc Loan cũng khẽ khàng len lỏi một tia hân hoan rực sáng trong tích tắc vì sự sung sướng của chị gái.
Nhưng rồi cậu lại lủi thủi suy nghĩ, chị có một lô lốc cạ cứng bạn bè, cũng có hằng hà sa số người tranh nhau kết thân dính líu với chị. Thật ra chẳng riêng gì hôm nay, kể từ đợt thăng hạng lên lớp Sáu, cái sự thật phũ phàng này càng bám rễ cắm sâu vào tâm trí cậu.
Loài chim yến vượt biển lớn sải cánh băng qua châu lục, ắt hẳn lướt qua ti tỉ đất nước, kết giao với cả nghìn vạn bầy chim lạ khác chăng? Chị gái có lẽ đã sắp tung cánh hóa thành én bay đi rồi, cớ sao cậu mãi lẹt đẹt phận củ khoai môn ngốc nghếch thế này.
Cậu nhóc rầu rĩ ỉu xìu, chầm chậm cụp mắt xuống, lại cặm cụi gắp bánh đặt lên mâm máy, vuốt cho ngay ngắn rồi dập nút. Cậu dán mắt nhìn cái bánh bị lớp màng nilon bơm căng phồng không khí ép chặt đùn bọc kín bưng từng chút một. Cậu lại nhấc cái bánh dẹp sang một bên, anh Tiểu Du vẫn cắm cúi im thin thít bê cái bánh nhẹ nhàng nhét vào thùng các tông lót ngập giấy báo vụn giảm xóc.
Vài ngày sau đó, tình hình tiêu thụ món bánh sừng bò bẩn vẫn dậm chân tại chỗ đều đều, một ngày rặn ra bán được cỡ bốn chục cái là kịch trần. Ngược lại, luồng đơn hàng từ ngoại tỉnh đánh ấp tới lại nhảy vọt theo đường parabol. Tiểu Bối chà bông vẫn chễm chệ giữ vững ngôi vương độc tôn của tiệm. Vẫn còn cả tá người nằng nặc réo gọi hỏi thăm có nhận gửi hamburger ship đi xa không. Hamburger lộn xộn rau với thịt, xài máy hút chân không cỡ nào cũng dính rủi ro nhanh thiu, rốt cuộc đành cắn răng phũ phàng từ chối hàng đống đơn.
Ngoài ra còn chạm mặt mấy cú điện thoại dồn dập từ Trần Duệ Lâm. Đào Đào xáp vô buôn dưa lê với c* cậu vài bận. Hóng được cậu chàng đang ấp ủ âm mưu lên kế hoạch qua đây chơi, cô cười tủm tỉm tung thính: "Chốt luôn, chừng nào xách vali qua thì báo, vùng này có cả hòn đảo nhỏ với bãi biển cát trắng nắng vàng đó nha, lại còn được hái trái vải thả ga. Tuy không hoành tráng như danh lam thắng cảnh du lịch mọc như nấm, nhưng chậm rãi la cà chill chill thì cũng chất phát ngất luôn."
Chỉ buông thõng dăm ba câu rắc thính sương sương đã dư sức móc họng Trần Duệ Lâm rỏ dãi ròng ròng. Ác cái ba mẹ c* cậu đều bận rộn kẹt cứng lịch làm việc, chưa dư dả rặn ra được quỹ thời gian để phóng đi, đành ngậm ngùi xuống xác chốt đơn một rương bánh mì chà bá với Đào Đào giải vã trước.
Cúp điện thoại rụp một cái, Đào Đào đã tia thấy Úc Loan tay mân mê cái kẹp bánh mì bằng nhựa, chằm chằm nhìn cô đắm đuối hồi lâu.
Đào Đào mở lời: "Có chuyện gì sao?"
Úc Loan ấm ức bộc bạch: "Chị ơi, chị bay chậm lại một chút, chờ em với."
Đào Đào vò rối tung mái tóc bù xù của cậu nhóc: "Chị có lần nào vứt em bỏ chạy chưa? Đi thôi, xắn tay áo vô phụ giúp nào!"
Buôn bán khấm khá phất lên âu cũng dắt dây theo muôn vàn trăn trở nhức nhối. Đào Đào với Úc Loan tan học về nhà sấp mặt chẳng màng nổi sách vở, phải nhào ra tiền tuyến giải quyết cái núi đơn hàng chà bá này trước. Tới tối mịt tắm rửa sạch sẽ mới vắt chân lên cổ cày cuốc bù deadline bài tập, bằng không Đào Quảng Chí với Úc Mỹ Trân chỉ có nước húp cháo chạy show không còn mảy may kẽ hở hớp nước nuốt cơm luôn.
Ngay khoảnh khắc này, cô bỗng dưng quẳng cái gánh nặng doanh số lẹt đẹt của cái bánh sừng bò bẩn ra khỏi đầu, nhẹ nhõm như không.
Người lớn cày bừa hộc xì dầu rồi, thiết nghĩ đợi qua đợt giông bão tất bật này, tranh thủ thả lỏng xương cốt, dưỡng sức chút xíu âu cũng là chuyện phước báu.
Ròng rã suốt một tuần trôi qua, rốt cuộc thời khắc tuyên cáo thứ hạng và rinh giải của vòng bán kết cấp tỉnh Toán Olympic cũng gõ cửa.
Thị trấn Chương Khê nằm tít mù khơi so với trung tâm tỉnh, bó tay chịu trói chẳng lết tới trực tiếp mục sở thị ngóng thành tích được. Dàn họ hàng nhà Đào Đào, nhà Trương Gia Minh, cộng thêm cô La Thục Phân đều tề tựu túm tụm kéo hết vô phòng làm việc của thầy hiệu trưởng Hoàng. Một bầy người quây quần thành hình bán nguyệt phía sau lưng thầy, hồi hộp theo dõi từng cử chỉ thầy nắm chặt con Nokia, dò dẫm từng con số đính kèm trên bản fax văn bản đóng dấu đỏ chót của ban tổ chức gửi về.
"Tút tút tút..."
"Alo xin chào, đây là văn phòng ban tổ chức kỳ thi Toán Olympic."
Đầu dây bên kia bắt máy cái rụp, cả bọn nín thở hồi hộp tột độ, nắm chặt tay nhau như bám phao cứu sinh. Tim Đào Đào đập thình thịch như đánh lô tô, vô thức siết lấy tay Úc Loan.
"À à... à dạ xin chào xin chào, tôi là hiệu trưởng trường Tiểu học Trung tâm thị trấn Chương Khê, tôi muốn... tôi muốn kiểm tra kết quả thi của hai học sinh trường chúng tôi năm nay."
Thầy hiệu trưởng Hoàng hé răng phát âm líu ríu lắp bắp, vừa vã mồ hôi hột vừa móc giấy ăn lau trán mướt mát.
"Xin mời đọc thông tin và số báo danh của thí sinh."
"Chỗ này chỗ này nè." Cô La Thục Phân cuống cuồng thì thào bằng giọng gió, tay vội vàng nhét hai cái thẻ dự thi đã chuẩn bị sẵn từ tám kiếp trước vào tay thầy hiệu trưởng Hoàng. Thầy Hoàng tay cũng run lẩy bẩy cập rập bốc tờ thẻ của Trương Gia Minh, vội vàng lấy tay chỉ vào dãy số lẩm nhẩm từng chữ một, run rẩy lo sợ đọc nhầm nửa li.
Ống nghe truyền lại tiếng gõ bàn phím lách cách cộc cộc. Chốt lại lần cuối số báo danh cùng tên tuổi xong xuôi, đầu dây bên kia trả lời: "Xin chào, đã kiểm tra thành công. Học sinh Trương Gia Minh lớp 6 của quý trường đạt số điểm 81, xếp vị thứ 243. Dựa theo tổng số lượng thí sinh năm nay, học sinh Trương Gia Minh nằm trong top 19.1%, chễm chệ đoạt giải ba cấp tỉnh. Xin chúc mừng."
Cấp tỉnh xét duyệt giải thưởng bám sát vào ngưỡng xếp hạng tương đối, suất ăn giải phân chia rạch ròi theo tỷ lệ sĩ số dự thi. Theo tiền lệ các năm trước, thòm thèm giải nhất phải mon men lọt top 60 của tỉnh mới húp được. Giải nhì quy hoạch tầm top 150 đổ lên, còn giải ba dạo quanh top 500.
Nếu ham hố trúng tuyển đặc cách vào trường cấp 2 trực thuộc thành phố, chí ít cũng phải bỏ túi cái giải Nhì cấp tỉnh, còn ôm giải Nhất là chắc kèo an bài. Giải Ba vì đông lúc nhúc như nấm sau mưa nên chả mống nào thèm đếm xỉa đoái hoài. Còn mộng tưởng bước chân vô sân chơi chung kết Toán Olympic tiểu học Toàn quốc thì yêu cầu càng chót vót. Cỡ đó phải đãi cát tìm vàng từ đám thí sinh ẵm giải Nhất cấp tỉnh, mà rành rành ra là gom nhặt đúng sáu nhân mạng sừng sỏ nhất tạo thành đội tuyển quốc gia chinh chiến.
Con số thứ hạng của Trương Gia Minh vừa nhảy vọt ra, cô La Thục Phân nhẩm tính phỏng đoán là rớt vào quỹ đạo giải ba tỉnh rồi. Lập tức phấn khích dậm gót chân bình bịch, lặng lẽ vung hai tay ăn mừng hò reo.
Xịn quá trời xịn, ngay cả Tiểu Minh cũng góp mặt trong bảng phong thần rồi!
Dẫu lẹt đẹt giải ba, nhưng cũng là danh dự lẫy lừng đầu tiên rinh về cấp tỉnh của thị trấn Chương Khê!
Trương Gia Minh cũng há hốc mồm ngạc nhiên tột độ, thế quái nào mình thi vớt vát được 81 điểm? Hai câu cuối bài cậu nhóc đã nhấc tay đầu hàng chả làm mống nào.
Chu Tuệ và Trương Quốc Đống mừng húm đến toét miệng cười toe toét.
Cứ nơm nớp lo c* cậu gãy cánh rớt đài tắt điện tối thui, dè đâu quơ tay trúng mánh vớt được nguyên cái giải ba cấp tỉnh!
Thầy hiệu trưởng Hoàng hối hả vạch bút ghi điểm chớp nhoáng, vội vàng lắp bắp hỏi dồn: "Dạ dạ vâng, xin cô khoan cúp máy, chỗ chúng tôi vẫn tồn đọng một cháu cần tra khảo. Cháu tên là Úc Loan, dạ, chữ Úc trong Uất Kim Hương, chữ Loan trong non nước, vâng vâng đúng rồi, dạ, mã số báo danh của cháu là YS-01070123, phiền cô tra xét giùm ạ."
"Úc Loan, khối sáu, đơn vị đề cử là trường Tiểu học Trung tâm thị trấn Chương Khê huyện Trà Dương thành phố Giác Phố."
Úc Mỹ Trân bắt đầu nín thở, vồ lấy cánh tay Đào Quảng Chí bấu víu siết chặt, bóp lão đau đớn nhăn mặt nhíu mày kêu oai oái. Đào Đào chả thèm quan tâm tới ông bô đang chật vật, hoảng loạn nắm riết rịt hai bàn tay của Úc Loan khư khư.
Lên nào lên nào, bắt buộc phải đỗ đó nha!
Úc Loan ngơ ngẩn nhìn trân trân hai bàn tay vừa bị chị gái còng khóa cái rụp, hai mắt chớp chớp ngơ ngác vô tội.
"Đã tìm thấy dữ liệu. Học sinh Úc Loan của trường quý vị, tổng điểm bài thi là..."
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng
150 ch
Khi Kẻ Bị Vạn Người Ghét Lộ Thân Phận Yêu Qua Mạng
8 ch
Chiêu Hề Cựu Thảo - Thư Hải Thương Sinh
15 ch
Vân Nê - Mang Quả Gia Lạt
7 ch
Tiêu Không Quyết
6 ch
Chàng Trai Ốc Biển
13 ch
Ma Tôn, Phu Nhân Lại Chạy Rồi
9 ch
Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc: Nàng Trở Mình Làm Giàu Ở Thôn Dã
115 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.