3.103 chữ · ~21 phút đọc
Kiều cầm đường trở về thì có ba trùng đồng nghiệp đi theo phía sau.
Ban đầu anh ta đi tìm viện trưởng để mượn đường, vì đó là lãnh đạo cũ nên khi hỏi đường dùng để làm gì, Kiều liền tiện thể nói luôn tin tức về Cordis, còn giải thích công dụng của đường.
Vì thế Kiều lập tức có được “ trùng theo đuôi” đầu tiên khi quay lại.
Hai trùng đi cùng nhau trở về thì gặp thêm hai đồng nghiệp nữa. Do trên người Kiều dính hương sữa, cộng thêm khi mở cửa đi ra ngoài, mùi sữa đậu nành lại bay ra, khiến bọn họ tò mò hỏi han.
Để tránh kéo tới càng nhiều phiền toái không cần thiết, Kiều cảnh cáo họ đi nhẹ nói khẽ rồi lôi ba trùng “theo đuôi” cùng quay lại.
Cordis nghe có động liền ngẩng đầu, đối diện ánh mắt trộn lẫn ngượng ngùng và chột dạ của Kiều, cậu mỉm cười với mấy nghiên cứu viên theo sau và chào hỏi.
Ở viện nghiên cứu mà gặp nghiên cứu viên thì quá bình thường.
Mấy nghiên cứu viên này, cho dù phẩm cấp nào, khi nhìn thấy đầu bếp trưởng như Cordis vẫn hơi câu nệ, nhưng nghĩ đến việc cậu làm đồ ăn, sống lưng bọn họ lại thẳng hơn đôi chút, trên mặt hiện ra nụ cười thân thiện nhất mà bản thân cho là dễ chịu để chào hỏi cậu.
Cho dù bọn họ không được ăn món của Cordis, cũng muốn thoả mãn lòng hiếu kỳ, xem xem cuối cùng Cordis định làm ra món mỹ vị gì từ mấy loại đậu kia.
Bây giờ Cordis đối với ánh mắt chăm chú và tò mò của trùng khác đã có thể bình thản tiếp nhận. Hơn nữa sự tò mò của họ vốn không phải dành cho bản thân cậu, mà là dành cho mỹ vị.
Nói thật, ban nãy khi thấy nhóm nghiên cứu viên đi theo Kiều vào, Cordis cảm giác như thấy mấy người lùn truy mùi hương chạy vào hang, thật sự rất buồn cười.
Cậu làm một nồi sữa đậu nành to, cậu không hề keo kiệt, ai cũng có thể uống đủ.
Cordis nhận bình đường Kiều mang về từ sở trưởng, cẩn thận xem xét một chút. Kiều mang về là loại đường dạng rắn, là một loại đường phèn thiên nhiên giá rất đắt.
Không biết dùng để làm thí nghiệm gì, nhưng có thể tiện tay đưa cho cậu một bình, nghiên cứu thật đúng là tốn tiền như đốt.
“Kiều, anh có thể tìm cho tôi một cái ly không?” Cordis vừa nói vừa ra hiệu: “Để chia cho mọi người một chút.”
Tâm tình căng thẳng của Kiều vì câu đó mà biến mất, anh ta lập tức gật mạnh đầu, lấy một thùng cốc chịu nhiệt mới tinh chưa khui từ ngăn tủ ra.
“Chịu được nhiệt, lại sạch sẽ.” Kiều đặt hộp cốc lên bàn, hơi lo lắng: “Cái này dùng được không?”
Cordis không rối rắm: “Dùng được.”
Trong phòng nghiên cứu mà dùng cốc chịu nhiệt thì quá bình thường.
Mấy nghiên cứu viên thấy Cordis không ngại, đều âm thầm thở phào. Tìm một cái vật chứa dùng để uống trong phòng nghiên cứu đã là chuyện khó; muốn tìm đúng loại “cái ly chuyên dụng” lại càng khó hơn, đơn giản vì họ không có nhu cầu dùng.
Mỗi ngày nghiên cứu viên đều uống dịch dinh dưỡng và dịch bổ sung, phòng nghiên cứu làm gì có ly uống đồ bình thường.
Dĩ nhiên, nay căn cứ có nhà ăn làm ra đồ ăn ngon, mỗi ngày bọn họ cũng có thời gian để đến ăn một chút.
Cordis bỏ mấy viên đường phèn vào mỗi ly, sau đó múc một muỗng sữa nóng hổi từ nồi sữa đậu nành đang nghi ngút hương thơm kia rót vào ly.
Nhóm nghiên cứu viên dõi theo động tác của Cordis, lúc này mới phát hiện cái nồi đang được dùng nấu sữa đậu là cái nồi mà Phó sở trưởng Kiều cố ý đặt làm để dùng cho thực nghiệm, vậy mà lại cho đầu bếp trưởng mượn nấu đồ ăn.
Kiều luôn vô cùng trân trọng dụng cụ thí nghiệm của mình, từ viện trưởng đến các nghiên cứu viên đều biết. Khi nhận cái nồi này anh ta vui mừng bao nhiêu, kích động bấy nhiêu, đến mức còn luyến tiếc không muốn dùng, đợi một thực nghiệm “thật xứng đáng” để dùng nó…
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, được đầu bếp trưởng mượn, bọn họ đều sẵn lòng. Lần đầu tiên mà dụng cụ thực nghiệm lại được dùng để tiếp xúc mỹ thực, đúng là quá có ý nghĩa. Dù sao sau khi dùng xong rửa sạch thì vẫn có thể tiếp tục sử dụng.
Cho mượn đi dùng, còn có thể tiện thể được ăn một bữa đồ ăn ngon do đầu bếp trưởng làm, chuyện này đúng là quá đáng giá.
Động tác Cordis rất nhanh, cậu rót đầy sữa đậu nành vào mỗi ly, xong tự cậu cầm một ly trước, những trùng khác cũng ăn ý lấy cái ly gần mình nhất.
“Sữa đậu nành nóng dễ bỏng, mọi người để nguội chút rồi hẵng uống.” Cordis nhắc nhở bọn họ.
Tuy thân thể Trùng tộc cường tráng, toàn thân đều được trang bị đến tận răng, nhưng bị nóng đến đầu lưỡi cũng khó mà chịu nổi.
Nhưng lời cậu dặn nhóm nghiên cứu nghe qua lỗ tai đều có vẻ lập tức ghi nhớ hết, ai nấy đều gật đầu, nhưng sau khi cầm ly sữa đậu nành lên, đôi mắt nhìn chằm chằm cái ly, giây tiếp theo liền nhanh chóng thổi một hơi, rồi cái miệng nhỏ cái miệng nhỏ nhấm nháp.
Màu trắng ngà của chất lỏng trông rất mềm mịn. Thể chất Trùng tộc càng tốt thì ngũ giác càng nhạy, mùi hương ngửi được cũng phong phú đa dạng hơn.Tuy thể chất nhóm nghiên cứu không bằng quân thư có thể tham chiến, nhưng họ vẫn ngửi được hương thơm phức tạp thuộc về sữa đậu nành.
Chất lỏng nóng trong ly trông cũng giống loại dịch dinh dưỡng nào đó, nhưng sắc vàng nhạt của hỗn hợp đậu đánh ra lại là màu sữa đậu nành tự nhiên. Nó khuếch tán trong khoang miệng, mùi hương cũng khuếch tán lên xoang mũi, loại cảm giác này trước đây họ chưa từng nếm trải.
Đặc biệt là trước khi uống vào miệng, không trùng nào ngờ được thứ đậu nấu chín đánh ra lại có hương vị phong phú đến vậy.
Nhóm nghiên cứu bắt đầu uống sữa đậu nành, tuy hơi bỏng, nhưng họ cảm nhận được rõ sữa đậu nành mềm mượt như tơ, vị dày, phức hợp, hoàn toàn khác loại canh do nhà ăn đưa ra, một dạng ngon theo kiểu khác.
Trùng lúc nãy còn lén đem nó so với dịch dinh dưỡng nào đó trong lòng, uống một ngụm xong liền hung hăng tự trách mình.
Sữa đậu nành nóng rất nhanh hòa tan khối đường dưới đáy ly, vị ngọt hòa vào trong sữa, nhưng vì không khuấy nên càng uống xuống cuối, vị càng ngọt rõ hơn.
Cordis nhìn họ ai nấy đều uống đến vui sướng, bản thân cậu cũng không nhịn được nhân lúc còn nóng uống một ngụm. Vừa vào miệng đã thấy vui mừng kinh ngạc, vì so với sữa đậu nành trong trí nhớ vốn đã rất ngon, cái này thậm chí còn ngon hơn.
Hỗn hợp nhiều loại đậu làm sữa đậu nành cũng khiến hương vị phong phú hơn. Sữa đậu nành này không có chút mùi tanh của đậu bình thường, ngược lại có một mùi nhàn nhạt khó miêu tả, uống vào mềm, trơn, có lẽ vì đánh đủ nhuyễn mịn, nên nuốt xuống không có cảm giác thô ráp, mềm mượt như tơ, không một chút bã đậu.
Hơn nữa lượng đường cậu cho cũng vừa đủ. Ngụm đầu tiên thiên về vị đậu nguyên chất, càng uống xuống dưới càng cảm nhận vị ngọt lịm hơn do đường tan dưới đáy, nhưng không hề bị ngọt gắt.
Cậu cảm nhận rõ hơi nóng lan trong khoang miệng, uống một hơi hết ngụm cuối cùng, không nhịn được chép môi một cái, cảm nhận dư vị một lúc rồi lập tức lại rót đầy ly.
Cordis nhẹ nhàng lắc ly cho lớp đường lắng dưới đáy hòa chung với sữa đậu nành.
Nhóm nghiên cứu uống đến cuối cùng đều bắt đầu chậm lại, nhưng vẫn nhanh hơn Cordis một bước uống xong. Nhìn thấy cậu sảng khoái rót thêm ly nữa, họ cũng muốn uống ly thứ hai, nhưng lại lo nếu tự tiện lấy thêm sẽ bất lịch sự, để lại ấn tượng không tốt trong mắt Cordis.
Nếu để đầu bếp trưởng có ấn tượng xấu, lần sau chưa chắc còn cơ hội uống hay ăn đồ do Cordis tự tay làm.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Cordis nhìn thấu biểu cảm nhỏ của họ. Đậu, đường, dụng cụ đều là của phòng thí nghiệm, cậu chỉ làm thủ công, lại có Kiểu hỗ trợ, nhóm nghiên cứu đều đang ở đây, đương nhiên không thể chỉ cho họ uống có tí xíu như món khai vị.
Cậu không khách khí, lấy hộp đựng mang theo ra, múc thêm ít trong nồi, lấy phần cho mấy bạn trùng của mình để nếm thử cái tốt mới mẻ, phần còn lại thì cho nhóm nghiên cứu tùy ý uống.
“Đậu này có thể nhanh như vậy kết quả, cũng nhờ công các cậu, tôi chỉ mượn hoa dâng Phật, mọi người nếm thử hương vị của nó trước đã.” Cordis chớp mắt với Kiểu: “Sau này còn phải phiền cậu nhìn chằm chằm đám đậu giúp tôi.”
Tuy chính cậu cũng sẽ tới xem, nhưng có nhóm chuyên nghiệp chia sẻ công sức, cậu tin tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn, giúp kế hoạch sản xuất nước tương sớm thành công.
Nhìn phần sữa đậu nành còn lại, nhóm nghiên cứu thật sự rất vui, không ngừng liếc nhìn Kiều, đồng loạt nghĩ: “Bọn tôi nhất định tăng tốc phần công việc tiếp theo!”.
Cordis uống xong ly đầu tiên, cảm giác dạ dày ấm lên, ly thứ hai cậu không vội như vậy, chờ nó nguội bớt rồi mới uống.
Nhưng Frappel đột nhiên gửi tin nhắn tới, phá hỏng dự định thong thả tiếp tục làm các loại sản phẩm từ đậu ở phòng thí nghiệm.
Tin của Frappel rất đơn giản, chỉ thông báo cậu đến văn phòng anh, phó quan sẽ đến đón cậu.
Có vẻ là chuyện đột ngột, nguyên nhân cũng không nói. Cordis nghĩ ngợi một chút, đoán chắc liên quan quân thư của quân đoàn thứ 8 tới.
Cậu nhanh chóng uống hết ly sữa còn nóng, chào tạm biệt nhóm nghiên cứu, cũng không để Kiều tiễn, một mình rời viện nghiên cứu, chờ phó quan đến đón.
Phó quan của Frappel không để cậu đợi lâu. Cordis vừa ra tới cổng viện nghiên cứu, phó quan đã bước xuống từ xe bay.
Cordis không thấy vẻ sốt ruột trên mặt phó quan, lên xe rồi liền hỏi: “Tướng quân Frappel tìm tôi có việc gấp gì sao?”
Phó quan nghe xong hơi do dự rồi lắc đầu, nói theo góc nhìn của tướng quân thì không tính là việc gấp. Anh ta ở hiện trường, nghĩ cũng không có gì phải giấu, thấy Cordis có vẻ hứng thú, liền cẩn thận kể lại tình huống lúc đó cho cậu.
Đúng là trùng tới từ quân đoàn thứ 8 muốn gặp Cordis một lần.
Trung úy Marlec và Ike mang theo đồ hộp đã chọn xong đích thân đưa đến văn phòng tướng quân để thúc tiến việc đổi mới, đúng lúc quân thư của quân đoàn thứ 8 đang ở trong văn phòng tướng quân trao đổi sự tình với anh.
Ban đầu hai bên đều khá bình tĩnh. Tuy quân thư kia đã ăn vạ trong căn cứ một đoạn thời gian dài, cũng từng ăn món ăn của nhà ăn, nhưng anh ta chưa từng gặp đầu bếp trưởng của quân đoàn, càng chưa ăn qua đồ do Cordis làm, nên ý muốn đưa cậu về quân đoàn thứ 8 cực kỳ thấp.
Đầu tiên, anh ta không muốn quan hệ giữa hai quân đoàn trở nên khó xử. Khi đến đây chưa gặp Frappel, anh ta đã biết quân đoàn Z11 chắc chắn không muốn để bọn họ mang đầu bếp trưởng bảo bối kia đi. Hơn nữa bản thân là quân thư xuất thân hào môn, anh ta hiểu rõ đám trùng xuất thân thế gia đầu bếp luôn có vẻ kiêu căng, nên có chút ngượng ngùng trong chuyện hợp tác, không muốn rước về một đầu bếp chưa rõ phẩm tính, rất có thể sẽ thành bảo bối cần bọn họ nâng niu cung phụng.
Mà Frappel đã tỏ rõ thái độ không định buông đầu bếp ưu tú của nhà mình ngay từ đầu.
Hai bên nắm được mấu chốt tương đồng, nên nói chuyện cũng thành thạo, một bộ dáng thương lượng nhưng ai cũng có ý riêng.
Frappel liên tục bày tỏ đầu bếp trưởng của quân đoàn nhà anh không có ý muốn đổi quân đoàn, quân đoàn Z11 cũng không muốn để đầu bếp trưởng vốn đang làm rất tốt bị điều đi.
Quân thư của quân đoàn thứ 8 cũng không thể hiện ý muốn mãnh liệt gì, chỉ cười tủm tỉm nói muốn hợp tác.
Trung úy Marlec mang đồ hộp đến, quân thư kia còn cười nói không cần khách khí. Được Frappel cho phép, Marlec liền lập tức cho tướng quân nếm thử để quyết định có đổi mới đồ hộp hay không.
Thế là Frappel và quân thư của quân đoàn thứ 8 cùng nhau nếm thử đồ hộp do quân đoàn mình làm ra.
Sau đó liền bắt đầu một màn không thể vãn hồi. Quân thư lập tức lộ ra vẻ kích động, nói quân đoàn thứ 8 của bọn họ muốn hợp tác, còn muốn mua mấy món đồ hộp này.
Vẻ kích động kia trông như chỉ cần nói thêm một câu thì anh ta sẽ lập tức chạy về quân đoàn thứ 8 báo cáo với lão nguyên soái.
Lúc này Frappel mới buộc phải liên hệ Cordis, để cậu đến đây ngồi xuống trao đổi một chút về việc hợp tác tiếp theo.
Công thức đồ hộp là của Cordis, toàn bộ linh hồn của nhà ăn trong căn cứ Z11 quân đoàn cũng là cậu. Nhưng trước đây hầu hết mọi chuyện Frappel đều xử lý xong rồi mới nói cho cậu biết.
Cordis cũng chưa từng cảm thấy Frappel chiếm tiện nghi, ngược lại rất vừa lòng cách làm của anh. Cậu không biết lần này vì sao muốn để cậu gặp mặt nói chuyện cùng.
Cordis đoán Frappel tính là sẽ bàn bạc trước với quân thư của quân đoàn thứ 8, thương lượng xong các điều kiện cơ bản. Sau đó khi họ tận mắt thấy thực lực của quân đoàn, lại có hiệp ước và cơ sở thương lượng, cũng sẽ không dễ lật lọng.
Đồ hộp tự chế của quân đoàn đến Cordis cũng cảm thấy nó rất hữu dụng. Quân thư của quân đoàn thứ 8 tự nhiên cũng nhìn ra chỗ tốt của nó, đương nhiên muốn tranh thủ định trước.
Quả thật Frappel có suy nghĩ giống như dự đoán của Cordis. Quân đoàn thứ 8 biểu đạt muốn gặp Cordis, anh cũng không ngăn nổi.
Tuy quân hàm của quân thư quân đoàn thứ 8 thấp hơn anh nửa cấp, nhưng quân đoàn thứ 8 là một trong tám đại quân đoàn của đế quốc, cũng là thượng tầng của quân đoàn Z11. Lý thuyết mà nói thì hai bên cùng cấp. Hơn nữa quân thư kia được lão nguyên soái xem trọng, địa vị trong quân đoàn không hề thấp hơn Frappel.
Vậy nên trong tình huống như vậy, Frappel không thể vòng vo nữa, chỉ đành gửi tin nhắn bảo Cordis đến.
Phó quan Cakell khi không ở trước mặt tướng quân thì để lộ chút tính cách thật, kể chuyện rất sinh động thú vị, nghe như đang dẫn trùng khác bước vào chính cảnh tượng lúc đó.
Cordis nghe xong phó quan kể liền có chút bừng tỉnh, cậu biết có trùng muốn đào góc tường nên đã chuẩn bị tâm lý gặp quân đoàn thứ 8, nhưng không ngờ trước khi gặp mặt lại xảy ra vở hài kịch kiểu này.
Xe bay đi vào khu vực chính của quân đoàn, phó quan kiểm tra quyền hạn rồi dẫn Cordis đi thẳng lên tầng cao nhất – văn phòng tướng quân.
Cordis bắt đầu thu lại mấy suy nghĩ bay xa của mình. Lần này có thể thúc đẩy hợp tác hay không cậu không chắc, nhưng gặp lãnh đạo quân đoàn khác, cậu không thể để bản thân luống cuống.
Cậu lại nhớ đến lúc trên tinh hạm khi trước, đã cùng Ike và Reuel thảo luận, hy vọng quân đoàn sản xuất có thể dư sản lượng đồ hộp để bán cho cư dân trên Z11 tinh. Không biết việc này sau cùng có còn làm được không.
Hợp tác với quân đoàn cấp trên chắc chắn có thể kiếm về nhiều tinh tệ hoặc tài nguyên, còn có cơ hội hợp tác lâu dài.
So hai việc lại, Cordis không có thân phận để tự mình quyết định.
Cordis dọn sạch suy nghĩ miên man trong đầu, bước ra khỏi thang máy.
Phó quan đi nhanh một bước, gõ cửa báo cáo quân thư đã tới.
Đây là lần thứ hai Cordis đến văn phòng của Frappel. Lần đầu là lúc anh giới thiệu cậu cho những quân thư quan trọng của quân đoàn, lần này lại là giới thiệu cậu cho tướng lĩnh của quân đoàn thứ 8. Hai lần đều là bầu không khí rất nghiêm túc.
Cordis thấy phó quan quay đầu lại gật nhẹ với cậu, liền thu hồi trạng thái thoải mái, bước vào văn phòng tướng quân.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.