3.088 chữ · ~21 phút đọc
Cordis và York hẹn với nhau, chậm nhất năm ngày sau cậu sẽ quay lại.
York nhiệt tình kéo cậu đi xem hai bao đậu đất: “Ngài Cordis, ngài nhìn xem, mấy đậu đất này đều là loại tốt nhất, không có hạt nào bị sứt, để được rất lâu.”
Cordis tò mò nhìn những củ đậu đất to tròn như quả bóng mà York mang ra, cậu cúi xuống quan sát kỹ — vẻ ngoài của chúng giống hệt khoai tây trong trí nhớ của cậu, lớp vỏ màu đất, bề mặt hơi lồi lõm.
Cậu cầm thử một củ, ước lượng, ít nhất cũng phải mười cân.
“Nặng thật, hai bao này chắc cũng gần một nghìn cân?” Cordis nhìn túi đầy căng phồng, khó mà tin nổi.
“Không, không đến đâu. Đậu đất này rất dễ trồng.” York ngượng ngùng cười: “Chôn xuống đất là nó tự mọc, chẳng cần chăm cũng ra nhiều. Nhà tôi sống nhờ trồng nó đấy.”
Cordis nhớ đến cuộc trò chuyện trên xe với Muka về cách ăn, lúc đó cậu bé nói không rõ lắm, khiến cậu tò mò không biết họ ăn kiểu gì.
“À… chính là rửa sạch, không thích vỏ thì bóc đi rồi ăn luôn. Mỗi ngày nhà tôi ăn đến bảy tám củ.” York thấy Cordis hơi ngập ngừng thì nói thêm: “Ngài Cordis, ngài đừng nói là định tự ăn thử nhé? Đậu đất không khó ăn, nhưng có chút độc, ăn nhiều sẽ choáng cả ngày.”
Mắt Cordis lập tức mở to, hóa ra cái “ăn ngon đến choáng” mà Muka nói là thật!
Cậu hỏi tiếp: “Các cậu đã thử ngâm nước hoặc nấu chín rồi ăn chưa? Độc tố có thể giảm bớt.”
York ngơ ngác: “Ngâm nước? Nấu chín? Làm như thế nào vậy?”
Muka cũng cùng vẻ mặt bối rối.
Cordis khẽ vỗ đầu, lại quên mất rằng đây là thời đại mà ẩm thực bị thiếu thốn đến mức chỉ cần đăng hình món ăn thôi cũng bị xem là tài sản bản quyền của tầng lớp trên. Cậu không thể nghĩ ai cũng biết những điều mình biết.
“Các cậu có thể thử thái hoặc cắt miếng, bào sợi rồi ngâm trong nước sạch. Thay nước vài lần, độc sẽ ngấm ra theo nước. Sau đó cho vào nồi, dùng nước ấm nấu mềm, độc tố sẽ giảm thêm lần nữa.” Cordis kiên nhẫn chia sẻ phương pháp cậu định thử.
Cậu muốn tìm loại thức ăn thay thế dịch dinh dưỡng, còn York và người dân nơi đây thì thật sự cần đồ ăn có thể lấp bụng. Cách đơn giản và an toàn nhất chính là nấu chín. Nếu độc tố của đậu đất không cao, rất có thể sau khi nấu chín sẽ hoàn toàn hết độc.
Đó là suy đoán của Cordis. Khi thấy loại củ này giống hệt khoai tây, niềm tin của cậu lại càng chắc chắn. Trong đầu cậu tràn ngập ký ức về ẩm thực Hoa Hạ, hy vọng có thể khôi phục chúng ở nơi này cũng dâng lên mãnh liệt.
York lắng nghe rất nghiêm túc, nhưng vẫn chưa hiểu lắm quá trình “nấu” mà Cordis nói là như thế nào.
Cordis đành kiên nhẫn giải thích, coi York như người nguyên thủy: từ việc tìm vật chứa, cách nhóm lửa, đến việc đun nóng bằng công cụ nào, đều nói tỉ mỉ từng bước.
“Ngài Cordis thật lợi hại!” Muka giơ móng vỗ tay, đôi mắt ánh lên sự sùng bái rõ rệt.
Đứa trẻ đơn thuần còn chưa thử nghiệm, đã hoàn toàn tin tưởng lời “đại trùng vật” (đại nhân vật) này nói.
York nghe xong một hồi cuối cùng cũng hiểu, không biết phải cảm ơn thế nào, bèn chạy vào nhà, lấy thêm một túi nữa, nhất định nhét cho Cordis mang theo.
Để cậu không có cơ hội từ chối, York dứt khoát gom luôn ba túi lớn lên xe, rồi tự mình leo lên, muốn đưa Cordis ra ngoài.
Mục đích hôm nay của Cordis đã đạt được, bị “đuổi” đi cũng chỉ đành bất đắc dĩ, đành lên xe con ngồi bên cạnh ba túi to tướng.
Muka nắm chặt ống dịch dinh dưỡng trong tay, nhìn theo vị quân thư trẻ dần đi xa, trong lòng có chút luyến tiếc.
Không có Muka nói chuyện, Cordis có thời gian quan sát kỹ hơn khu dân nghèo này.
Nhà cửa xây chen chúc, hầu như không có chỗ cho xe tránh nhau, những con đường nhỏ quanh co không theo quy luật nào. Nếu có ai từ bên ngoài đi vào, chắc chắn sẽ bị lạc trong mê cung này.
Có lẽ nơi đây vốn dĩ đã không chào đón người ngoài.
Cordis cảm thấy may mắn vì hôm nay mình gặp được hai anh em York đáng tin.
Chiếc xe gấp thô sơ chạy một mạch đến trạm tàu công cộng, York dừng lại, cẩn thận khiêng ba bao xuống đất.
Cordis chợt nhớ ra — cậu ngồi nhờ xe hai lần rồi mà chưa trả tiền.
“Không cần đâu, ngài mua đậu đất nhà tôi, còn cho nhà tôi dịch dinh dưỡng. Sau này ngài quay lại, cứ gọi tôi chở, không lấy một tinh tệ nào.” York vỗ ngực cam đoan.
Cordis thấy động tác của cậu ta mạnh đến mức sợ làm mình gãy xương, liền vội gật đầu đồng ý.
Bảng hiển thị cho biết chuyến tàu công cộng sắp tới nơi, Cordis nhanh chóng xác định lại với York thời gian lần sau mình sẽ quay lại. Vừa nói xong chưa bao lâu, chiếc toa tàu tự động không người lái đã dừng ngay trước mặt.
Cordis nhấc hai bao đậu đất nặng trịch lên tàu trước, York đưa nốt bao còn lại cho cậu.
Sau khi sắp xếp đồ đạc ổn thỏa, Cordis tranh thủ nói lời tạm biệt. Trong mắt chàng á thư trẻ, Cordis có thể thấy rõ sự tò mò và khát vọng khi nhìn chiếc tàu công cộng — ánh mắt ấy giống như khao khát được đặt chân đến một thế giới khác.
Xác nhận hành khách đã lên đủ, cửa tàu đóng lại trơn tru.
Vì mang theo nhiều đồ, khi quang não quét thanh toán, tiền phí tự động tăng cao hơn bình thường.
Cordis kéo mấy bao hàng vào góc, suốt cả hành trình cậu im lặng suy nghĩ kế hoạch tiếp theo.
Nếu việc thử nghiệm với đậu đất thành công, cậu sẽ phải mua thêm thường xuyên, nhưng không thể mỗi lần đều tự đi xa như vậy để nhập hàng.
Trên đường về, đoạn qua trung tâm thành phố vẫn còn khá nhiều trùng lên tàu; nhưng rời khỏi trung tâm, cuối cùng chỉ còn lại mình Cordis.
Cậu nhìn đồng hồ — hôm nay ra ngoài từ sớm, bận rộn nãy giờ mà mới chỉ đến giữa trưa.
Tuy tàu công cộng chạy nhanh, nhưng cả đi lẫn về cũng tốn gần hai giờ tinh cầu. Một chuyến đi như vậy quả thật không tiện chút nào.
Ba bao cộng lại ước chừng cả ngàn cân, tuy cơ thể quân thư của Cordis chưa hoàn toàn hồi phục nhưng vẫn vác nổi — chỉ là không dễ chịu chút nào.
Cậu cắn răng thay tay liên tục, nín thở tăng tốc dọc đường, mãi đến khi về đến nhà, đặt được mấy bao đồ vào bếp mới thở phào, toàn thân đổ mồ hôi, tay chân bủn rủn.
Cordis thầm cảm khái, nếu theo thể chất con người trước kia của mình thì chắc chắn cậu chẳng thể nào mang nổi từng ấy hàng.
Thể chất trùng tộc đúng là phi thường.
Thấy thời gian vẫn còn sớm, ánh mắt Cordis lại dừng trên hai bao đậu đất kia.
Hôm qua cậu đã hẹn với chủ cửa hàng sửa chữa rằng khi nào làm xong máy móc sẽ gửi đến, không biết giờ tiến độ ra sao rồi.
Cordis vuốt nhẹ lên cổ tay, rồi không nhịn được gửi một tin nhắn hỏi.
Cửa hàng sửa chữa trả lời gần như ngay lập tức: “Đã xong, có thể đến lấy.”
Cordis kinh ngạc xen lẫn vui mừng — đồ cậu đặt phải làm thủ công, không ngờ chủ tiệm làm nhanh đến vậy.
Như vậy cậu cần đi chuyến này ngay, khi lấy được công cụ trong tay, cậu sẽ có thể bắt đầu kế hoạch của mình!
Quân đoàn Z11 là khu phồn hoa chỉ sau thành trung tâm, giữa khu cư trú của Cordis và khu buôn bán của cửa hàng sửa chữa tọa lạc cũng có tuyến tàu bay trên không, di chuyển rất thuận tiện.
Tuy nhiên, phần lớn trùng nơi đây vẫn chuộng loại xe gấp cá nhân hơn.
Trên đường đến trạm, Cordis vừa đi vừa nghĩ — có lẽ cậu cũng nên mua một chiếc xe gấp như vậy, đi lại sẽ dễ hơn nhiều.
Nhưng nghĩ đến khoản tiết kiệm đang ngày càng vơi, cậu quyết định lát nữa sang tiệm xem thử giá đã.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
“Đồ của cậu ở kia.” Vừa bước vào cửa, chủ tiệm đã nhận ra Cordis, chỉ vào bàn bên cạnh.
“Buổi sáng tốt lành.” Cordis cười chào.
“Không tốt lắm đâu.” mặt mũi chủ tiệm á thư đầy mệt mỏi, nói thẳng: “Bình thường tôi chỉ mở cửa buổi chiều, vì làm đồ cho cậu mà tối qua gần như không ngủ.”
Phần lớn thời gian của cậu ta dùng để xử lý nguyên liệu cơ bản, cậu ta chỉ thích làm vài món đồ cổ nhỏ đơn giản; thợ sửa bình thường chẳng ai nhận loại đơn đặt hàng rườm rà này.
Thấy quầng thâm mắt của cậu ta, Cordis áy náy: “Xin lỗi đã làm phiền.”
“Đi xem đi, coi có vừa ý không.” Thực ra chủ tiệm không hề oán giận, là y tự nhận đơn, chỉ là giờ đang buồn ngủ đến mức muốn khách đi nhanh cho rồi.
Cordis ngoan ngoãn nghe lời, xoay người nhìn lên quầy.
Trên đó là một con dao phay, một cái chảo xào, và một lò nướng nhỏ.
Cậu cầm dao thử, cảm giác nặng vừa tay đúng như yêu cầu trước đó — có lực mà vẫn linh hoạt, dùng để cắt thịt hay thái rau đều thuận tiện.
“Cái dao này tôi có bỏ thêm thạch tinh vào, tăng trọng lượng và giúp nó luôn sáng như mới, chống mòn. Tôi dám chắc dù cậh dùng chém tinh thú cấp B cũng phải vài nhát mới sứt.” Á thư giải thích, tối qua khi làm y nghĩ vị quân thư này là loại từng ra chiến trường, nên mới thêm thạch tinh vào: “Cho nên giá sẽ cao hơn dự tính một chút.”
Cordis cực kỳ hài lòng với cây dao, nghe nói đắt hơn cũng chỉ mỉm cười gật đầu.
“Hai món kia có thể tách riêng hoặc ghép lại dùng chung để tiết kiệm năng lượng. Trên bề mặt có gắn thiết bị kích hoạt — chỉ cần có ánh sáng là nó tự nạp năng lượng.” Á thư chỉ vào chảo và lò: “Phần điều khiển ta không sửa, nhưng nguồn năng lượng trí năng ta đã ẩn đi.”
“Cậu khéo tay thật đấy.” Cordis cười rạng rỡ, rất vừa lòng. Có năng lượng ánh sáng nạp vào, như vậy cậu có thể tiết kiệm được một khoản mua pin năng lượng.
Hôm qua cậu ta còn bảo không thể sửa thêm được nữa, hóa ra chỉ là nói miệng, vẫn âm thầm làm cho cậu.
Thấy khách hài lòng, chủ tiệm báo giá, chỉ mong thanh toán xong để được về ngủ.
“Hai vạn bảy tinh tệ sao?” Nụ cười của Cordis hơi khựng lại, nhưng nhớ đến việc chủ tiệm thêm thạch tinh — thứ vốn dùng cho cơ giáp, chắc chắn rất đắt — cậu lại tự an ủi.
Nghĩ đến túi tiền vẫn còn ít nhiều, mà cây dao này thực sự khiến cậu thích, hơn nữa đồ đặt riêng không thể lật kèo, Cordis cắn răng trả tiền.
Sau đó, cậu lại thương lượng để chủ tiệm bán rẻ thêm một bộ dụng cụ thử độc, và chọn mua vài mảnh kim loại có thể dùng làm đồ ăn, định mang về chế tạo thành bát đĩa.
Cordis chẳng dám mơ xa chuyện mua được bộ chén đĩa bằng gốm sứ tùy chỉnh, cậu quyết định dùng đồ kim loại cho gọn nhẹ, bền, lại dễ chế tạo.
Chủ tiệm á thư buồn ngủ díp cả mắt, chỉ đại vào góc phòng bảo cậu tự tìm món mình thích. Cordis chọn ra vài món vật liệu kim loại không biết rõ tên, nhờ chủ tiệm giúp gia công lại thành chén, đũa và muỗng bằng kim loại.
Khi không còn tiền, người ta lại khơi ra được những kỹ năng chẳng ai dạy mà vẫn hiểu.
Nhìn ánh mắt vừa ngại ngùng vừa kiên định của Cordis, chủ tiệm thở dài rồi vẫn giúp, trực tiếp dùng máy ép mô lại từ đầu.
Thấy vị quân thư này vừa mắt, chủ tiềm còn lôi ra một chiếc xe gấp cũ kỹ từ kho ra— loại tương tự xe của anh em York.
Khi mở ra có thể dùng như xe ba bánh, gấp lại thì thành một chiếc xe điện nhỏ.
Tuy nhiên, nó cũng là đồ cổ như chiếc xe điện của Ike, nhiều chức năng đã hỏng, là món đồ chủ tiệm từng làm thời còn học nghề, giờ một số bộ phận thật sự không thể sửa nổi.
Khi ấy, chủ tiệm đã thử tu sửa, nhưng biết loại xe cổ này chẳng còn ai mua nên cũng không đem đi trưng bày, chỉ nhét lại trong kho. Giờ chỉ còn phần khung xe còn dùng được.
“Nó vẫn chạy được, khá bền, chỉ là mấy chức năng phụ thì đừng mong. Cậu có muốn không?”
Chủ tiệm á thư nhìn Cordis, thấy cậu thật sự thích chứ không giả bộ, liền phất tay: “Thôi, đồ nát này tôi tặng cậu luôn.”
Dù có thể nung lại để tái chế kim loại, y cũng chẳng muốn phí công làm.
Cordis chân thành cảm ơn. Trước đó cậu còn nghĩ lần sau có tiền sẽ quay lại tiệm này mua vũ khí, nhưng giờ túi tiền chẳng còn bao nhiêu. Dù sao, sau này khi có tiền, cậu nhất định sẽ quay lại.
Chủ tiệm nhìn theo Cordis mang chiếc xe gấp ra ngoài, đợi khi cậu ra xong, cậu ta liền giúp dọn đồ ra cửa rồi đóng tiệm lại đi ngủ bù.
Cordis cảm thấy chủ tiệm này thật là “trùng tốt”, buồn ngủ đến vậy mà vẫn kiên trì tiễn khách ra tận cửa, đúng là tận tâm.
Sau khi sắp xếp gọn đống “dụng cụ cao cấp” vừa tốn một đống tiền lên ghế sau xe, Cordis ngồi lên chiếc xe ba bánh, chuẩn bị về nhà.
Tuy không ngầu như chiếc scooter nhỏ của Reuel, nhưng chiếc xe ba bánh này thật sự tiện, lại hợp với kế hoạch mở tiệm đồ ăn vặt mà cậu đang ấp ủ.
Trên đường về, Cordis thử nghiệm các tính năng: động lực, tốc độ, khả năng rẽ, phanh — tất cả đều ổn, vận hành êm như lụa.
Cậu lái xe theo tốc độ quen thuộc, cũng không bị gió lạnh quất vào mặt như trước.
Đi ngang qua vài khu phố, Cordis gặp nhiều trùng khác.
Thấy một quân thư lái chiếc xe chậm rì rì, kiểu dáng cổ lỗ, trông như đồ phế thải từ mấy chục năm trước, ai nấy đều nhìn theo với vẻ khó tả.
“Là quân thư mới đến ở khu cư trú kia đúng không? Hình như ở tầng trên nhà anh đó?” Một trùng bên đường hỏi.
Gã quân thư cao lớn, mặt mũi dữ tợn chỉ khẽ gật đầu, hờ hững “ừ” một tiếng.
“Tch… Giờ mấy đứa giải ngũ trẻ tuổi tiêu tiền kiểu gì thế không biết. Đến xe cá nhân cũng phải dùng loại phế vật này.” Một quân thư khác vuốt cằm, hạ giọng nói tiếp: “Tuổi này chắc chưa đến mức ném hết tiền vào trung tâm sinh sản đâu nhỉ?”
Cordis hoàn toàn không hay biết mình đã trở thành “cảnh tượng đặc sắc” trên đường. Cậu thong thả lái xe về khu cư trú, tiện thể ghé dưới lầu lấy chuyển phát nhanh.
Thang máy đủ rộng để cậu đẩy xe vào.
Về đến nhà, Cordis sắp xếp toàn bộ dụng cụ làm bếp vào bếp, rồi gập chiếc xe lại, chuẩn bị bắt đầu thí nghiệm.
Cậu mở quang não, bật chế độ ghi hình để hệ thống tự động lưu lại dữ liệu.
Chọn một củ đậu đất, rửa sạch, cậu cắt làm bốn phần, lại lấy một phần tư trong đó chia thành bốn miếng nhỏ hơn.
Một phần thái mỏng bằng ngón út, một phần cắt khối, còn lại hai phần giữ nguyên cỡ nắm tay.
Sau khi cắt xong, Cordis lấy một phần ra để kiểm tra độc tố, phần còn lại đem ngâm trong nước sạch.
Vừa nhìn vừa ngửi, hương vị và cảm giác của đậu đất khiến cậu nhớ đến khoai tây — mùi và kết cấu đều tương đồng đến kỳ lạ.
Ngâm nửa giờ, Cordis vớt chúng ra.
Cậu chia bốn phần đậu đất vào bốn chiếc chén kim loại, trong đó một chén lớn được cho thêm ít nước.
Sau đó đặt cả bốn vào lò nướng hai tầng — hai phần đặt nướng trong 1 phút và 5 phút, còn hai phần kia sẽ đem luộc.
Chiếc lò nướng mà chủ tiệm cải tạo có nhiệt độ siêu ổn định, có thể tăng nhiệt nhanh mà không làm cháy, nhờ vậy rút ngắn thời gian thử nghiệm.
Cordis dự định làm “ khoai nướng dạng miếng” và “khoai nướng dạng khối”, hai khối lớn còn lại thì một dùng nấu thành “khoai nghiền”, cái cuối để thử nghiệm “khoai nướng nguyên củ”.
Cậu căng mắt dán vào ô kính trong suốt của lò, chăm chú quan sát sự biến đổi của đậu đất bên trong.
Chỉ hai mươi giây sau, trong không khí đã lan tỏa một mùi hương kỳ dị.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.