3.196 chữ · ~22 phút đọc
“Tích!”
Âm thanh báo kết thúc của lò nướng vang lên.
Cordis không chờ thêm được nữa, lập tức mở cửa lò tầng trên. Một làn hương khoai nướng thuần túy, nồng nàn và ấm áp, tràn ngập khắp căn bếp.
Cậu vội vàng đưa tay gắp một miếng khoai miếng nhỏ ra, bị bỏng nhẹ, nhưng vẫn nhịn không nổi cho vào miệng. “Rắc” một tiếng giòn tan, vị ngọt tự nhiên lan ra khiến Cordis nhắm mắt lại tận hưởng.
Sau bao ngày chưa từng được ăn đồ ăn thật, giờ đây bất ngờ nếm lại hương vị quen thuộc, Cordis suýt chút nữa rơi nước mắt.
Không ngờ có ngày, chỉ một miếng khoai nướng thôi cũng có thể trở thành mỹ vị đỉnh cao như thế.
Khoai miếng bị nướng hơi quá lửa, giòn giòn như snack, vị khác hoàn toàn so với chiên dầu, nhưng ngon đến mức cậu ăn liền mấy miếng mà vẫn chưa thấy đã.
Không cần nêm nếm gì, chỉ hương vị nguyên bản thôi cũng khiến Cordis say mê.
Đợi lò nguội bớt, cậu lấy mấy chén kim loại đựng khoai ra. Lúc này mới nhớ đến việc phải lấy mẫu kiểm tra độc tố.
Cậu bẻ một khối khoai cỡ quân cờ, bên ngoài hơi cháy cạnh, bên trong chín mềm vàng ươm. Cordis nghĩ nếu có rắc chút muối tiêu lên thì chắc hoàn hảo. Trong khoang miệng đã tự động tiết ra nước bọt.
Cậu tìm một chiếc muỗng, nhẹ nhàng nghiền nát miếng khoai, rồi mở gói hàng chuyển phát nhanh bí ẩn mang về hôm trước. Cậu lấy ra một lọ nhỏ trong suốt từ trong đó, đổ ra ít tinh thể trắng mịn, trộn đều rồi múc một muỗng nếm thử.
“Đây mới gọi là sống!” Cordis thở ra một hơi mãn nguyện. Tuy chưa đạt được hương vị mà cậu thật sự khao khát, nhưng chỉ cần có vị như thế này thôi, cậu đã thấy đủ.
Đã tiến hóa đến thời đại tinh tế, sao trí tuệ sinh vật lại chỉ biết lấp đầy cái bụng mà quên mất niềm vui nếm trải?
Cậu nghĩ đến những trùng tộc quanh mình — họ không chỉ mất đi sự thỏa mãn của vị giác, mà cả tâm hồn cũng không còn được nuôi dưỡng. Nếu đã sống trong một thời đại tân tiến đến vậy, mà ngay cả d*c v*ng cơ bản nhất cũng không được đáp ứng, thì chẳng phải quá đáng buồn sao?
Miếng đậu đất hơi cháy giòn, khi cắn vỡ ra lại tan ngay trong miệng, vị tinh tế, mềm và ngọt, xen chút hậu vị hơi đắng khiến hương vị càng thêm tròn đầy — sự mâu thuẫn giữa thô mộc và tinh tế hòa vào nhau thành thứ mỹ vị tự nhiên nhất.
Cordis đứng giữa căn bếp, nhanh chóng ăn hết chén khoai nghiền vừa làm, cảm thấy bụng ấm lên, cả người thư giãn.
Cậu lại ăn nốt mấy miếng khoai giòn, răng rắc răng rắc, đôi mắt sáng rực nhìn sang củ khoai to cuối cùng.
Đúng lúc đó, bộ đếm thời gian kêu lên — mẻ nướng mười phút đã xong.
Trong căn cứ bộ Hậu Cần, giờ tan tầm đến gần. Khu vực này khá rộng rãi, nên đa phần quân thư xong việc đều trở về khu cư trú gia đình nghỉ ngơi thoải mái, hôm sau mới quay lại làm việc.
Ike và Reuel nhận được lời mời từ Cordis trước khi hết giờ, hai người còn nhắn xác nhận với nhau rằng cả hai đều được mời, rồi cùng đi.
“Hi vọng mấy ngày tan tầm đúng giờ như thế này còn kéo dài thêm chút nữa.” Ike vừa đi vừa duỗi người, cực kỳ hưởng thụ cái cảm giác “ăn không ngồi rồi”.
Cả hai không đi bằng xe hậu cần, mà chọn tản bộ về khu cư trú.
Reuel đút tay trong túi, giọng bình thản: “Tướng quân Frappel đã trở lại rồi. Có ngài ấy trấn trong quân đoàn, mọi thứ yên ổn hẳn.”
“Nghe nói tháng sau sẽ bắt đầu chia ban tuần tra truy bắt, bộ hậu cần lại chuẩn bị bận ngập đầu.” Ike lắc đầu: “Khoảng thời gian này phải tranh thủ qua chỗ Cordis nhiều một chút, chứ sau này chắc chẳng còn thời gian rảnh để tụ tập.”
“Tôi chỉ mong đừng bận đến mức đó.” Reuel là quân y, ước mơ giản dị nhất của anh ta chính là có vài ngày nhàn rỗi.
“Thật tò mò, không biết cái ‘ấm phòng’ Cordis nói là thứ gì. Hôm qua chẳng phải cậu ấy bảo hôm nay mới xong sao?” Ike vừa đi vừa đoán bừa, “Chẳng lẽ mời chúng ta tới chơi trò gì à? Reuel, thường ngày rảnh rỗi cậu chơi gì trên Tinh Võng?”
“Chắc chắn khác cậu rồi.” Reuel nhếch môi: “Mấy trò chém giết trên đó ta nhìn suốt ở chỗ làm cũng đủ rồi.”
“Hắc, Reuel, tôi là quân thư hậu cần nhé, cậu đừng gom tôi chung với mấy kẻ nghiện chiến đấu đó! Không hiểu sao mấy trunf kia đánh tinh thú suốt ngày mà vẫn còn hứng lên Tinh Võng đánh tiếp. Mệt thật.” Ike lầm bầm: “Nhưng nếu Cordis muốn chơi, tôi cũng không phản đối.”
Cordis nhận được thông báo có khách qua quang não, lập tức tăng tốc thu dọn bếp. Chưa đến một phút sau, tiếng gõ cửa vang lên.
“Hoan nghênh!” Cậu mở cửa, gương mặt rạng rỡ: “Ike, Reuel, vào đi nào!”
Vừa ra khỏi thang máy, mũi của Ike và Reuel lập tức ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ — thơm đến mức khiến họ theo bản năng nuốt nước miếng. Mùi hương này không giống bất kỳ thứ gì họ từng ngửi qua, và khi cửa nhà Cordis mở ra, hương thơm ấy càng nồng đậm hơn, tỏa ra rõ hơn từ bên trong nhà cậu.
“Oa, thơm quá!” Ike nhanh chân bước vào, hít sâu một hơi, đôi mắt sáng rỡ: “Cái gì vậy, đồ ăn mới sao? Dịch dinh dưỡng loại mới à? Hay là đồ hộp đặc chế? Cordis, cậu mời bọn tôi đến là để ăn món này hả?”
Reuel bước vào chậm hơn một chút, nhưng so với Ike thì nhạy cảm hơn. Chỉ liếc qua một cái, anh ta đã nhận ra căn phòng có gì đó thay đổi.
Lần trước họ đến, cũng từng vào phòng khách, khi ấy nơi này bài trí đơn giản, sạch sẽ, không khác mấy so với nhà của phần lớn trùng tộc. Nhưng hôm nay, không gian ấy đã biến đổi hoàn toàn.
Vừa bước qua cửa, Reuel đã thấy căn phòng toát ra một cảm giác khác hẳn — không còn vẻ lạnh lẽo, mà ấm áp và gần gũi đến lạ. Trên tường còn treo vài tấm vải dệt mà anh chưa từng thấy loại nào tương tự, cả ghế sô pha cũng đổi dáng vẻ khác lạ.
“Ơ, Cordis? Cậu sửa sang lại nhà à?” Ike cũng nhận ra, ngạc nhiên nhìn quanh.
Cordis mỉm cười, ra hiệu cho họ vào trong rồi mời ngồi xuống sô pha. Trong mắt cậu ánh lên chút chờ mong: “Thế nào? Có phải cảm giác bây giờ ấm áp và có hơi thở gia đình hơn trước không?”
Ike và Reuel nhìn nhau, rồi Ike cười gượng: “Ờ… chắc tôi cũng không có cơ sở để so sánh.”
“Nhà bọn tôi cũng kiểu này thôi, trông cũng không khác mấy.” Reuel sờ lên bề mặt vải bọc ghế, cảm giác thô ráp, ngoài ra chẳng phát hiện công năng gì đặc biệt: “Nhưng mấy thứ này có gì đặc biệt sao?”
“Chỉ là đẹp thôi. Ở trong phòng như vậy, cảm giác rất dễ chịu.” Cordis gãi mũi, có chút ngại ngùng: “Thật ra tôi không quen kiểu bài trí trống rỗng như bệnh viện, không có gì ngoài tường trắng và ghế xám, tôi không thích vậy.”
“Nghe cũng có lý.” Ike gật gù, rồi vừa đi quanh vừa cười: “Không ngờ trong chúng ta lại có người như cậu, Cordis. Tuy hơi… vô dụng, nhưng mà chịu khó trang trí thế này thì phải nói là nổi bật thật đấy.”
Reuel liếc sang: “Ike, sao tôi nghe cậu nói mà chẳng giống lời khen tí nào.”
“Ha ha ha…” Cordis không nhịn được cười. Quả thật, nếu theo cách Ike nói thì chẳng khác nào mắng luôn cả đám quân thư trọc đầu trong căn cứ.
“Tôi đâu có ý đó, Cordis hiểu mà.” Ike nhanh chóng xán lại gần, xoa bụng, làm bộ đáng thương: “Chúng ta là bạn tốt mà, đừng nói chuyện mấy tấm vải này nữa, nói xem cái mùi thơm trong nhà cậu là gì đi? Bụng tôi đang kêu inh ỏi đây, chết tiệt, rõ ràng trước khi ra khỏi nhà tôi còn uống một lọ dịch dinh dưỡng vị cầu vồng cơ mà.”
Reuel cũng hít sâu một hơi, không khỏi tò mò: “Cậu mua đồ hộp trong cửa tiệm ở khu cư trú hả? Cái lão chủ tiệm đó nỡ bán ra thứ tốt vậy sao?”
Cordis lắc đầu, mỉm cười thần bí: “Đi theo tôi.”
Để đón tiếp hai người bạn, Cordis đã tranh thủ dọn dẹp sau khi hoàn thành thí nghiệm đậu đất. Giờ đây trong phòng ăn, cậu ghép hai chiếc bàn thấp thành một cái bàn lớn tạm thời.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
“Tôi làm xong mới nhận ra không có chỗ bày, nên tạm thế này thôi, hai cậu chịu khó nhé.” Cordis có chút ngượng ngùng.
Nhưng Ike và Reuel đã chẳng còn quan tâm đến lời cậu nói, vì ánh mắt họ đang bị hút chặt bởi mấy bát đồ ăn nghi ngút khói trên bàn.
“Thơm quá…” Ike nuốt nước miếng, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bản năng muốn nếm thử ngay.
Reuel vẫn còn chút lý trí, nhìn Cordis hỏi: “Cậu không phải mua đồ trong đại cửa hàng Khố Phách đấy chứ?”
Cửa hàng Khố Phách — tiếng tăm lừng lẫy trong toàn đế quốc, thuộc quyền sở hữu của gia tộc Frappel. Nơi đó chuyên bán hàng quý hiếm, giá cao đến mức ngay cả quân thư tại chức cũng phải đắn đo. Với một người giải ngũ như Cordis, chuyện mua được đồ ăn ở đó gần như không tưởng.
Reuel lo lắng, sợ Cordis bị những món đồ xa xỉ ấy mê hoặc mà tiêu hết tiền, rồi sa sút như nhiều quân thư từng mắc phải.
Cordis hiểu được nỗi lo của Reuel, mỉm cười: “Tôi đảm bảo, rẻ, không độc, mà còn rất ngon.”
Cậu ngồi xuống đất, vì phòng ăn chưa có ghế, bàn tạm cũng khá thấp, nên dáng ngồi xếp bằng của cậu vừa vặn ngay tầm.
“Đây là khoai nướng theo miếng, khoai nướng theo khối, khoai nghiền, còn cái to kia là khoai nướng nguyên củ.” Cordis chỉ vào bốn bát kim loại đầy ắp trên bàn, lần lượt giới thiệu.
Nói xong, cậu cầm nĩa xiên một miếng khoai khối, cho vào miệng ăn thử.
Bị mùi hương k*ch th*ch suốt từ nãy, Ike và Reuel chẳng giữ được nữa, lập tức ngồi xuống đất cạnh cậu, vụng về cầm nĩa, gắp đại miếng “đồ không rõ nguồn gốc” bỏ vào miệng.
Ngay khoảnh khắc khoai chạm đầu lưỡi, động tác của cả hai khựng lại. Ánh mắt họ sáng rực, gần như đồng thời nhìn nhau — rồi chẳng nói thêm lời nào, cả ba người cùng cắm cúi ăn.
Nĩa trong tay di chuyển ngày càng nhanh.
Cordis vừa ăn khoai miếng vừa đổi sang khoai nghiền, rồi nướng nguyên củ.
Ike và Reuel cũng theo cậu chuyển mục tiêu, ăn sạch mấy bát khoai khối và khoai miếng, sau đó lao vào nếm thử hai món còn lại.
Trong lúc chế biến lại, Cordis đã chỉnh lại công thức — cắt khoai nhỏ hơn, nướng ở nhiệt cao vừa phải để bên ngoài hơi cháy giòn nhưng bên trong vẫn mềm, mịn, ăn vào tan ngay.
Hoàn hảo đến mức cả ba đều không thốt nên lời.
Khoai miếng lần này Cordis cắt dày hơn, cắn vào ngoài giòn trong mềm, lớp giữa của đậu đất mềm mại mịn màng đến lạ.
Khoai nghiền thì được nấu chín trong nước rồi ép nhuyễn, sau đó trộn thêm thứ mà cậu gọi là “gia vị linh hồn”. Còn nướng nguyên củ thì càng đơn giản — cắt xong cho vào lò, chờ đúng thời gian là có thể lấy ra.
Những món ấy nhìn qua chẳng có kỹ thuật gì cao siêu, nhưng lại khiến ba người ăn đến mức không ngẩng đầu lên nổi, mỗi miếng đều là mỹ vị.
Sau khi ăn xong, Cordis đặt bộ dao nĩa xuống, đợi Ike và Reuel cũng dừng tay rồi mới cười, đơn giản kể lại cách làm.
“Khoan đã, Cordis, ý cậu là… chúng ta vừa ăn thứ gọi là đậu đất?” Reuel giật mình: “Cậu thật sự đến khu dân nghèo?”
“Ừ, tốn đúng một trăm tinh tệ mà khiêng được ba bao to, cực kỳ rẻ và đáng giá.” Cordis nói, nghĩ lại vẫn thấy vui vì chuyến đi.
Reuel bất đắc dĩ bật cười: “Cordis, cậu đúng là hành động nhanh thật đấy. Nói là làm, muốn ăn là ăn, muốn đi là đi. Tôi và Ike còn định khuyên cậu đợi tụi tôi rảnh sẽ cùng đi, vì chỗ đó hơi nguy hiểm.”
“Tôi gặp toàn trùng tốt thôi, họ chỉ là nghèo, chứ chẳng ai xấu cả.” Cordis nghi hoặc: “Mà thời đại tinh tế thế này, sao vẫn có trùng con không được học chữ? Quản lý nơi đó không quan tâm sao?”
Reuel thở dài: “Thật ra Z11 là tinh cầu tư nhân, nhưng chủ tinh bỏ mặc từ lâu, quân đoàn cũng không can thiệp nổi chuyện nội chính. Vấn đề bên đó rất phức tạp.” Anh ta ngừng một chút rồi giải thích thêm: “Nơi đó sát biên giới, đôi khi tinh thú hoặc thú hoang có huyết mạch đột biến sẽ xâm nhập. Ban đầu, những trùng cư trú ở đó đều là cựu quân thư từng tự nguyện trấn thủ biên giới, giờ phần lớn đã qua đời, nhưng tin đồn nguy hiểm vẫn truyền mãi.”
Cordis khẽ gật: “Thật phức tạp… Hôm nay tôi nghe người ta nói họ mua không nổi dịch dinh dưỡng. Chẳng lẽ họ còn không được phép vào Thành Trung Tâm sao?”
Reuel trầm mặc một lát: “Không rõ lắm, nhưng nếu không được vào thành, vậy họ sống thế nào?”
“Nghe bảo món chính là đậu đất.” Cordis im lặng một chút rồi nói: “Nếu họ là con cháu quân thư trấn thủ biên giới, vậy chẳng phải…”
“Con cháu quân thư đều do đế quốc nuôi dưỡng tập trung.” Reuel cắt lời, giải thích thêm: “Hai trùng rất khó sinh sản, mà con sinh ra cũng yếu dần về thể chất lẫn tinh thần. Những trùng sống ở khu nghèo có lẽ là kẻ tản cư từ nhiều nơi.”
“Haiz… một nơi mà ngay cả dịch dinh dưỡng cũng mua không nổi, thật chẳng hợp lý.” Cordis cười khẽ: “Tôi chỉ cảm thán thôi, chứ chẳng giúp được gì.”
Là người đến từ thế giới khác, Cordis hiểu rõ ngoài việc nói vài lời, cậu chẳng thể làm gì để thay đổi tình cảnh của họ.
Lúc này Ike đã vét sạch từng chút đậu đất còn lại trong bát, vẫn chưa đã thèm. Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt sáng rỡ: “Cordis, cậu giỏi quá! Làm ra được món ngon như thế này, cho dù đậu đất có độc tôi cũng tình nguyện ăn, rồi uống thuốc giải sau cũng được.”
Cordis phì cười. Ike đúng là đồ háu ăn. Cậu bật chế độ hiển thị dữ liệu, chia sẻ quá trình thí nghiệm cho họ xem.
“Đậu đất chỉ có độc nhẹ, sau khi ngâm và nấu ở nhiệt cao, lượng độc giảm còn một phần vạn, ăn vào không sao.” Cordis trấn an: “Ngoài việc ăn hơi ít thì không có tác hại gì.”
Hôm nay nấu hơn 30 cân đậu đất, sau khi nấu hao hụt một ít nhưng ba trùng vẫn ăn sạch, còn thấy chưa đủ. Điều này chứng tỏ độ ngon của nó vượt xa mong đợi.
Thật kỳ lạ — trông y như khoai tây, hàm lượng tinh bột cũng cao, nhưng lại chẳng khiến ai thấy no.
“Thế chẳng phải từ nay ngoài đồ hộp ra, tôi còn có thể ăn đậu đất sao?!” Ike xúc động đến suýt khóc: “Đậu đất còn ngon hơn đồ hộp! Cordis, cậu đúng là ân nhân của tôi!”
Cordis bật cười: “Cách làm đơn giản thôi. Nếu hai cậu thích thì sau này cứ tới đây ăn, hoặc tôi chia sẵn cho mang về.”
Reuel vốn điềm tĩnh, nghe vậy cũng thấy lòng xao động. Dù anh ta ít ham ăn hơn Ike, nhưng ngày nào cũng phải uống dịch dinh dưỡng thì ai mà chẳng ngán.
“Khó làm lắm không?” Ike hỏi, ánh mắt mong chờ.
“Dễ lắm. Chỉ cần đậu đất và một loại gia vị thần kỳ này.” Cordis từ trong bếp lấy ra một lọ nhỏ trong suốt, đặt trước mặt họ.
Ike và Reuel nhìn chằm chằm cái lọ, nghi hoặc: “Cái gì đây?”
“Natri clorua.” Cordis cười rạng rỡ: “Tôi mua trong tiệm hóa học, dùng để nêm nếm, gọi là muối.”
Ike há miệng, vẻ kinh ngạc: “Cordis, đầu óc cậu thật phi thường. Sao lại nghĩ ra chuyện kết hợp chúng thế này chứ? Từ lúc quen cậu, tôi cảm thấy cái miệng của mình đúng là có phúc.”
Cordis bật cười: “Tôi cũng thấy vậy. Chỉ mong sau này tìm được thêm nhiều nguyên liệu khác để món ăn phong phú hơn.” Cậu hạ giọng, ánh mắt sáng lên: “Nhưng có đậu đất là đã tuyệt lắm rồi, ít ra tôi không phải chỉ trông cậy vào dịch dinh dưỡng nữa.”
Reuel chợt lóe lên một ý: “Cordis, cậu mua nhiều đậu đất như vậy… là định làm gì tiếp sao?”
Cordis biết trong ba người, Reuel luôn là người tinh tế nhất, bèn gật đầu: “Khi thí nghiệm, tôi đã làm đối chiếu độc tố đầy đủ. Nếu đem mẫu đến bộ phận thực phẩm kiểm tra, xin chứng nhận an toàn rồi mở một quán nhỏ, cậu nghĩ có bán được không?”
“Hả? Bộ phận thực phẩm á?” Ike tròn mắt: “Chúng ta có quy trình đó sao?”
“Không có à?” Mắt Cordis sáng lên: “Vậy thì tôi có thể ra ngoài bán luôn à?”
“Nếu cậu dám mang mấy thứ này ra bày quán, thì ngay giây đầu tiên xuất hiện thôi, đảm bảo sẽ có cả đống trùng cái mũi nhạy nhào tới cướp sạch.” Reuel dùng trùng phẩm(nhân phẩm) của mình để đảm bảo.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.