3.336 chữ · ~23 phút đọc
Đoàn thị sát đã đến trước, quân đoàn Z11 cố ý sắp xếp họ vào vị trí trung tâm nhất của căn cứ; sau khi bọn họ đến thì hoàn toàn tiếp quản rất nhanh, nắm giữ quyền khống chế tuyệt đối.
Elian các hạ thích ánh sáng tự nhiên, tầng trên là địa bàn của y, còn nhiều tầng kiến trúc dưới mặt đất thì trở thành phòng nghiên cứu của viện trưởng Branz.
Cordis đi theo Branz đến phòng nghiên cứu của ông ta, thấy bên trong đã bày đầy các thiết bị chuyên dụng của họ.
Thượng tướng Manny dẫn Felix trở về làm những việc họ cần làm, còn Frappel thì không che giấu quan hệ giữa anh với Cordis, đường đường chính chính đi cùng bọn họ tới đây.
Bố trí phòng nghiên cứu vẫn giữ phong cách lạnh lẽo, cứng rắn của kiến trúc quân đoàn, hành lang còn mang theo vài phần băng lạnh.
Trình tự kiểm tra thân thể mà Cordis trải qua trong khoảng thời gian này cậu đã rất quen. Đến phòng nghiên cứu, một nghiên cứu viên dẫn cậu vào phòng kiểm tra bắt đầu tiến hành, cậu hết sức ngoan ngoãn phối hợp.
Branz đứng bên ngoài trò chuyện với Frappel, đại khái có ý cảm ơn anh đã sắp xếp để Cordis phối hợp tiến hành kiểm tra tỉ mỉ như thế.
“Ngài khách khí.” Frappel nhìn Cordis đang nằm trong khoang máy màu trắng qua lớp kính pha lê trong suốt, rồi hỏi:
“Cái máy đó kiểm tra cái gì vậy?”
Branz quay đầu liếc qua:
“A, đây là phát minh mới của viện nghiên cứu, dùng để phân tích dao động tinh thần lực, không cần lo.”
Cordis bước vào khoang trị liệu, nằm thẳng, hai tay đặt trên bụng nhỏ. Khi nắp máy khép lại, không gian kín bên trong sáng lên ánh sáng trắng ấm áp khiến cậu sinh ra một loại cảm giác dễ chịu.
Nghiên cứu viên đang thao tác trên bàn điều khiển, giọng dịu dàng nói:
“Trung úy, kế tiếp thiết bị sẽ phát ra một ít sóng ngắn ôn hòa k*ch th*ch tinh thần, xin đừng dùng tinh thần lực chống lại.”
Cordis lên tiếng đáp, cậu cảm giác ánh sáng chiếu vào khiến mình buồn ngủ, không hề cố chống đỡ, chẳng mấy chốc mí mắt đã khép lại.
Cậu mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ cậu chỉ là một trùng bình thường, mở một nhà hàng nhỏ, mỗi ngày trôi qua thật bình dị, hết sức bình phàm.
Khi bị giọng nói quen thuộc đánh thức, Cordis còn hơi ngơ ngác. Sau khi tỉnh lại ở thế giới này, hình như cậu chưa từng mơ.
Khi nắp khoang mở ra, gương mặt Frappel xuất hiện ngoài cửa, Cordis cười đưa tay về phía anh. Frappel giữ chặt cậu, kéo cậu ra khỏi khoang, còn đỡ eo cậu để phòng cậu đứng không vững.
Nghiên cứu viên gửi dữ liệu dao động tinh thần lực thu thập xong cho Branz. Branz nhìn đường dao động bằng phẳng, ôn hòa đến mức bất thường, liếc nhìn nghiên cứu viên kia.
Nghiên cứu viên gật đầu.
Branz tắt dữ liệu, cười với Frappel và Cordis:
“Cảm ơn hai vị phối hợp. Cordis hết thảy đều khỏe mạnh, dao động tinh thần lực vô cùng ổn định, hoàn toàn không cần lo vấn đề tinh thần.”
Frappel gật đầu:
“Tốt, vậy tôi đưa Cordis rời đi.”
Cordis vừa ngủ quá sâu, bây giờ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cố nhịn cơn ngáp, giữ vẻ lễ phép mỉm cười phối hợp đi cùng Frappel.
Branz gật đầu, làm tư thế tiễn khách.
Nhìn theo bóng hai quân thư biến mất khỏi phòng thí nghiệm, phó trợ thủ đưa cho Branz một phần dữ liệu đối chiếu gen:
“Viện trưởng, hoàn toàn không khớp.”
Branz nhìn dãy số liệu dày đặc, thở ra một hơi, khuôn mặt già nua lần nữa nở nụ cười, những nếp nhăn gồ ghề cũng vì đó mà nhiều thêm chút từ ái.
“Thế thì quá tốt. Cordis sẽ là công thần của đế quốc.” Branz ha hả hai tiếng, “Tôi đối đãi với cậu ấy hơi nghiêm, thiết bị mang tới lần này, tôi sẽ để lại cho phòng nghiên cứu nhỏ của quân đoàn, mong Frappel đừng vì sự nghiêm khắc của tôi mà mang thù ông già này.”
Hai nghiên cứu viên đều cười, nói rằngchắc chắn Tướng quân Frappel sẽ rất vui.
Branz thu lại nụ cười:
“Các cậu vất vả rồi. Chờ phân tích thu thập xong, tôi sẽ trình báo tin tức chuẩn xác lên Trùng Hoàng, tên các cậu cũng sẽ được ghi trong báo cáo công khai.”
“Vâng, viện trưởng, chúng tôi sẽ cố gắng.”
Bọn họ kính cẩn tiễn viện trưởng rời phòng, sau đó quay lại tiếp tục thao tác đối chiếu dữ liệu. Viện nghiên cứu của quân đoàn Z11 đã giao toàn bộ dữ liệu cho họ, họ còn phải kiểm tra lại từng cái, đây không phải công trình nhỏ.
Nghiên cứu viên phụ trách kiểm tra Cordis vừa rồi đột nhiên thở dài một hơi:
“Không biết có phải do tổn thương sau chiến tranh khiến tinh thần lực biến dị hay không, tôi đã chỉnh thiết bị lên gần giới hạn tối đa rồi mà dao động của cậu ấy vẫn hầu như không thay đổi.”
“Cậu hâm mộ?” Phó trợ thủ nghiên cứu viên lạnh nhạt nói:
“Tình trạng tinh thần lực trì trệ kiểu này, đa số đều ở trùng tinh thần lực cấp E, F. Nếu không phải cậu ấy có năng lực làm mỹ thực, thì chẳng khác gì mấy quân thư hợp tác thí nghiệm kia.”
Nghiên cứu viên xấu hổ cười hai tiếng, muốn lấy lòng nên cố ý nói:
“Vừa rồi ngài đối chiếu gen từ da của quân thư kia thật nhanh, bảo sao viện trưởng coi trọng ngài.”
Phó thủ liếc anh ta cảnh cáo:
“Chuyện này bảo mật. Nếu không phải cậu vừa đúng lúc vào đây, hôm nay cậu cũng chẳng biết được phần đó.”
Nghiên cứu viên gãi mặt đáp lời, nhưng trong lòng lại nảy sinh nghi vấn: không biết phần dữ liệu đối chiếu kia… rốt cuộc là của ai.
Cordis trở về hậu cần, trước tiên chạy thẳng tới phòng bếp, nhóm quân thư được gọi tới hỗ trợ đã chuẩn bị những miếng thịt tinh thú đã treo trong lò nướng; hương thơm thoát ra từ bên trong lan tỏa khắp chỗ.
Sau khi cậu đi, mấy quân thư được gọi tới hỗ trợ thu gom phần của họ, chỉ còn lại một quân thư chờ cậu trở về. Tuy các trùng khác lưu luyến nhưng vẫn quay về nhận trách nhiệm ở nhà ăn từng trùng một.
Trùng đó thấy Cordis trở về, chạy đến đón tiếp, xoa xoa tay:
“Trung úy.”
“Lấy ra sớm một chút đi, nhiệt độ bên trong có thể sẽ làm nó nướng quá tay, thế thì không ngon.” Cordis mở lò nướng, một làn hương thịt nướng cực kỳ mê hoặc phả vào mặt. Trưa nay Cordis đã ăn no căng, nhưng khi ngửi thấy, lại thấy muốn ăn thêm chút nữa.
Cậu và quân thư đeo găng cách nhiệt, cẩn thận gỡ miếng thịt nướng từ giá xuống.
Trong phòng bếp có một bàn bếp dài, họ đặt miếng thịt nướng lên đó.
Cordis kiểm tra từng miếng thịt một, thấy miếng nướng có phần khác so với bình thường, liền cắt thành bốn phần, phần da nướng vàng và giòn hơn chút; vì đã nướng kỹ, nhiệt còn lưu trong lò nên da càng giòn.
Cậu không nghĩ phải rời đi lâu như vậy, lại cộng thêm thời gian kiểm tra với viện nghiên cứu khiến cậu tốn thời gian nhiều hơn so với bình thường.
“Luyện cho cậu kỹ thuật chặt dao, làm tốt rồi sau cho cả nhóm bếp thử.” Cordis nắm lấy con dao mà trùng kia thường dùng, nâng cằm ra hiệu cho quân thư nhìn kỹ.
Quân thư không ngờ mình không chỉ may mắn kịp thời chờ Cordis về, giờ còn được học thêm một chút kỹ thuật mà các trùng khác không biết. Anh ta mở to mắt xem chăm chú.
Cordis giải thích kỹ cho quân thư cách chặt miếng nướng, hoa văn cắt và hướng miếng thịt phải khác nhau, không thể cắt tùy ý; khi ăn thì phải cố gắng để mỗi phần có được càng nhiều vị khác biệt càng tốt, khi cần thì phải lấy thêm một chút.
Quân thư lĩnh hội rất nhanh, được Cordis hướng dẫn thao tác, ban đầu còn cẩn thận nhưng sau đó tiếp thu hoàn toàn, lưỡi dao gõ vang đều tay.
Họ nhanh chóng phân chia toàn bộ miếng tinh thú nướng; Cordis chỉ đạo phân phát phần lớn cho quân thư hỗ trợ, phần nhỏsẽ cho Ike và những trùng khác, đồng thời nhà ăn cũng có thể chuẩn bị đầy một hộp cơm cho họ.
Họ chỉ cắt phần thịt ở vị trí chính, nhưng tinh thú có kích thước lớn, phần chia ra mỗi trùng nhận được cũng không ít.
Phần xương cốt còn lại Cordis chuẩn bị dùng để ninh canh, đó cũng là một loại hương vị mới khác biệt, rất lạ miệng.
Những phần thịt nướng được robot ship đi, Cordis nhanh chóng nhận được tin của Ike báo về, rằng mọi người đều bị hương vị thịt nướng k*ch th*ch, ai nấy đều phấn khích.
Quân thư nhận phần được chia nhưng không ăn ngay, mà mang đi.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Khi bị Cordis liếc nhìn, anh ta thẹn thùng giải thích: “Tôi mang về cho bạn cùng phòng nếm thử.”
“Quan hệ của cậu với bạn cùng phòng khá tốt nhỉ.” Cordis tùy ý nói, “Cậu còn phụ trách nấu canh, lát nữa tôi sẽ cho cậu thêm phần canh, cũng mang về cho bạn cùng phòng nếm thử.”
Quân thư hơi bối rối, chần chờ đáp: “À.. quan hệ thì cũng bình thường thôi, chỉ là lần nào đọ sức trong đội cậu ta cũng thua, không có cơ hội tới phòng bếp nhỏ ăn, mỗi lần gặp tôi ánh mắt cậu ta đáng ghét lắm.” Anh ta còn kể có lần bị phát hiện bị đổi quần áo mà cậu ta không thừa nhận, khiến anh ta phát điên.
Cordis không nhịn được cười: “Được, lát nữa tôi cho thêm canh, để cậu ta nếm thử món ngon hàng đầu của quân đoàn.”
Quân thư mừng rỡ, có thể ăn được món do trung úy của quân đoàn tự tay nấu thật là phúc phần và may mắn. Bạn cùng phòng đúng là phúc khí lớn.
Cordis vội xong việc trên tay, lại suy nghĩ tối nay nên nấu gì cho trùng đực các hạ. Cậu không thể mỗi bữa cứ làm mười món một canh; trùng đực các hạ cũng mang theo đầu bếp, nếu cứ để ngài ấy chỉ ăn mỗi món của cậu thì thật khó chịu cho các đầu bếp đi theo khác. Cậu quyết định làm ba món chính để bàn ăn có thêm chút sắc.
Chỉ làm đủ lượng cho trùng đực các hạ ăn, cậu không vội, sắp xếp thực đơn sao cho thời gian chế biến không chênh lệch nhiều, nấu xào đơn giản là được.
Hiện tại nguyên liệu trong căn cứ dồi dào, cậu còn tính đổi mới thực đơn ở nhà ăn, đưa những nguyên liệu ít dùng trước đây vào để tăng khẩu phần món nhỏ, dùng phần thừa của tinh thú, có thể làm nhiều hơn, đồng thời thay đổi cách chế biến.
Ví dụ canh có thể đổi thành canh nấm, trước kia toàn ninh hầm xương; miếng đậu đất cũng có thể đổi thành đậu đất nghiền; giờ gia vị đủ rồi, cậu có thể hoàn thiện cách làm hơn.
Cordis xác định xong thực đơn, hệ thống nhà ăn và nhóm quân thư có thể thấy rõ, họ đã nắm vững phương thức nấu nướng cơ bản, những tài liệu đổi mới món ăn sẽ đưa cho họ, với họ mà nói cũng không phải việc khó.
Kế hoạch là hoàn thành thực đơn trước cuối tuần, tuần sau sẽ chính thức đổi món.
Cordis vừa xong thì Ike vui vẻ chạy đến báo: việc xây dựng cơ sở trồng tinh cầu nấm đã hoàn tất, sau này nguồn cung nấm cho quân đoàn sẽ dần ổn định tăng lên; theo đó các sản phẩm phụ từ nấm cũng sẽ bắt đầu thử chế biến.
Cordis rất hào hứng, nguyên liệu nhiều thì không lo, nấm có thể làm nhiều món, còn có thể bảo quản; khi quân đoàn đạt đủ số lượng, có thể bán cho dân cư bình thường của Z11.
Ẩm thực của họ sẽ phong phú hơn.
“Việc làm sản phẩm phụ từ nấm, để cậu từ từ điều phối máy móc, tin rằng chẳng mấy chốc sẽ làm được đồ ăn vặt từ nấm.” Ike nhớ tới mùi cay thơm của nấm ăn lúc trước, không khỏi nuốt nước bọt.
“Gia vị chúng ta làm ở căn cứ này là đảm bảo, sau đó sẽ vận chuyển qua.” Cordis nói.
Ike gật đầu: “Tốt, có cậu trấn giữ, có thể đảm bảo hương vị ổn định, phối vận chuyển gia vị tốt, so với đưa tài liệu cơ sở, bên kia yêu cầu trùng làm cũng ít.”
Việc giản đơn thì càng dễ thu hút trùng làm nấm.
Cordis suy nghĩ: “Ta thu được những gia vị đó trước, cảm thấy gia vị rất quý, quân đoàn ta quả là có tiếng, nên mới mua được giá rẻ chăng?”
“Ha ha, đó là vì tướng quân chúng ta rất lợi hại.” Ike cúi người lại làm vẻ muốn nói bí mật, Cordis nghiêng tai nghe.
“Gia tộc Kupher hợp tác với nhiều tinh cầu nông nghiệp, họ sản xuất và tiêu thụ gia vị ngoài thị trường; những thứ tốt chỉ được tìm thấy sản xuất ra ít, Laike nói đầu bếp trùng dùng đồ đều phải chọn hàng ưu, loại kém tiêu chuẩn thì không dùng, nên tinh cầu nông nghiệp sản sinh ra nhiều gia vị nhưng phần lớn đều bị loại bỏ.” Ike không ngừng tấm tắc khen, anh ta biết giá gia vị trên thị trường: “Cho nên bán được giá cao là phải thôi.”
“Nhưng bên chúng ta, Laike nói cậu không cần đòi hỏi nhiều, chỉ cần phẩm chất đủ chuẩn là được, nên chúng ta liên hệ mua lại những hàng bị loại hạng 1, tuy vẻ ngoài có hơi kém, nhưng chất lượng bên trong không khác biệt, bọn họ rất vui khi có người mua. Phỏng chừng họ kiếm được chẳng ít.” Ike hồi tưởng lại lần trước thấy Laike và quản lý tinh cầu nông nghiệp trao đổi, những quản lý đó cười đến mệt mỏi, như thấy được cơ hội lớn.
Cordis nghĩ qua thấy hợp lý: gia vị trên thị trường yêu cầu nghiêm ngặt, hiếm hoi từng vạn dặm mới tìm được một nguồn; dù bán giá cao, nhưng số lượng chọn lọc ra mỗi năm cũng có hạn, họ thực sự không kiếm được nhiều.
Hiện tại quân đoàn hợp tác với bọn họ, dù có ép giá thu mua xuống thấp, nhưng những sản phẩm bị loại hạng 1 đó vốn dĩ không cách nào đem lại lợi nhuận cho bọn họ. Nay có quân đoàn thu mua, nói không chừng mỗi năm tiền kiếm được còn nhiều hơn so với đám gia vị ưu phẩm kia.
Cordis nghĩ đến đây không nhịn được bật cười. Cậu thật sự không thấy có sự khác biệt gì giữa đám gia vị bị loại kia và đám gia vị trước đây cậu nhận được — quan trọng nhất là hương vị.
Ike nói xong liền có vẻ lắp bắp, mặt hơi đỏ, nhìn như rất muốn hỏi nhưng lại ngại mở miệng.
Cordis liếc một cái liền biết anh ta muốn hỏi gì, nhướng mày:
“Tôi gặp Trùng đực các hạ rồi, còn cùng nhau ăn cơm. Thời gian sau này ngài ấy ở trong quân đoàn, tôi còn phải nấu cơm cho ngài ấy ăn.”
Ike hâm mộ đến muốn chết, thở dài thườn thượt:
“Tôi đúng là ngốc thật sự. Cùng cậu làm bao lâu như vậy mà không biết đi theo cậu học. Nếu tôi học được trù nghệ của cậu, nói không chừng món tôi làm cũng có cơ hội được Trùng đực các hạ ăn.”
Cordis bị anh ta làm cho ngoài ý muốn, nhướng mày:
“Tôi thấy Trùng đực các hạ cũng dễ gần, sao cậu không đặt mục tiêu rộng lớn hơn chút?”
“Aiz… cậu không hiểu.” Ike bắt đầu giảng cái thường thức ai trong Trùng tộc cũng biết: một trùng đực nếu có trùng theo đuổi, từ thích đến kết hôn, tất cả sẽ đều bị trùng theo đuổi đó nhìn chằm chằm.
“Trừ phi vượt qua kiểm tra của trùng theo đuổi, bằng không căn bản không có khả năng xuất hiện trước Trùng đực các hạ.” Ike lại thở dài: “Nhưng tôi nói là tình huống bình thường. Còn như cậu và tướng quân với Trùng đực các hạ gặp nhau trong trường hợp chính thức, bằng vào mị lực của cậu mà cùng các hạ phát sinh chút gì, đám trùng theo đuổi đó cũng cản không nổi.”
“Còn tôi thuộc loại muốn vượt cấp si tâm vọng tưởng, phải vượt qua kiểm tra của trùng theo đuổi Trùng đực các hạ, tôi thì chịu không nổi một quyền của quân thư đâu.” Ike tự biết bản thân rất rõ ràng.
Cordis an ủi cậu ta:
“Vậy cậu yên tâm, tôi không thích trùng đực, tôi gặp mặt cũng không có cái cảm giác như cậu.”
“A? Ý cậu là cậu thích trùng cái?” Trong đầu Ike lóe ra một loạt hình tượng, anh ta trừng mắt:
“Cậu cùng…?”
Cordis đưa tay đặt trước miệng, làm một động tác bảo mật:
“Đừng đoán, chờ ổn định rồi nói.”
Ike hoảng hốt đến mức chỉ biết gật đầu lấy lệ. Anh ta bỗng nhớ lại ngày anh ta và Reuel đón Cordis xuất viện, hình như còn đùa một câu… Sao lại thành sự thật rồi?
Cordis tranh thủ thời gian chuẩn bị bữa tối cho trùng đực, sắp xếp để trùng bên kia đến lấy, bản thân cậu còn gấp muốn tan tầm nhanh.
Khi quân thư bên người Elian đến lấy bữa tối cho trùng đực, còn mang theo lễ vật trùng đực gửi cho Cordis.
“Các hạ nói, lễ vật này rất thích hợp với cậu, xin hãy nhận.”
Renault hai tay nâng một chiếc hộp lớn đưa lên.
Cordis hiểu rõ chênh lệch thân phận, lễ vật do anh em thân thuộc của Trùng Hoàng, cậu không cần phải từ chối, liền nhận ngay.
Renault giao đồ xong liền theo phó quan của Frappel quay về.
Cordis tùy ý nhét lễ vật vào vòng cổ không gian, chuẩn bị đi tìm Frappel để chuồn êm tan tầm cùng nhau, nhưng không ngờ tin nhắn của Frappel đến trước một bước.
Lão nguyên soái quân đoàn thứ 8 đã đến, sau khi bái phỏng Trùng đực các hạ , liền tỏ ý muốn gặp Cordis.
Kế hoạch ăn tối của hai trùng chuẩn bị xong liền bị ngâm nước nóng. Cordis tràn đầy oán niệm trong lòng nhưng vẫn phải thu dọn tâm tình, chạy đến nhà ăn nhỏ của phòng bếp để cùng lão nguyên soái dùng bữa tối.
Cậu nghĩ tới đám thịt tinh thú hộp chất lượng cao đã sẵn sàng xuất kho.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.