3.721 chữ · ~25 phút đọc
Cordis liếc mắt ra hiệu cho Mura, hai trùng một trước một sau rời khỏi văn phòng.
Vừa nhìn thấy Ike ở góc hành lang, Cordis liền đoán được anh ta vẫn chưa đưa được Tiểu Tám về, nên quay sang nói chuyện với Mura.
“Anh là trùng của Bộ Hậu Cần à? Lại đây giúp tôi có làm tăng khối lượng công việc của anh không?”
Mura lắc đầu: “Không đâu, tôi đang trong kỳ nghỉ.”
“Oa, vậy thì tôi thật có tội, nếu tôi mà đang nghỉ phép bị kéo đi tăng ca, chắc chắn tôi sẽ không vui chút nào đâu.” Cordis vốn không thấy có gì, nhưng biết Mura đang nghỉ phép, cậu liền cảm thấy hơi ngượng.
“Không sao, thật ra tôi rất tò mò về cậu, rất vui được gặp.” Mura khẽ lắc đầu nói.
“Hy vọng anh không phải đang nói khách sáo nhé.” Cordis thấy Mura định mở miệng liền nhanh chóng cười nói: “Tôi chỉ nói đùa thôi.”
“Ban đầu anh định làm gì trong kỳ nghỉ? Nhanh hoàn thành việc bên tôi, biết đâu còn kịp đi chơi trước khi đi làm lại.” Cordis lại bổ sung: “Nếu không muốn nói cũng không sao đâu.”
Hai trùng mới quen nhau, nếu đối phương không muốn bị hỏi nhiều cũng rất bình thường.
Mura vẫn tỏ ra rất thật thà: “Vốn dĩ tôi không có kế hoạch gì, chỉ định đến gặp cậu thôi.”
“Thật là vinh hạnh của tôi.” Cordis bật cười khẽ, rồi nói thêm: “Vừa hay quân đoàn cho tôi một thẻ thành viên cửa hàng mới, xong việc thì đi xem thử cùng tôi nhé?”
Khi quân đoàn nói sẽ sắp xếp cho cậu một phó quan, Cordis nghĩ đó là để hỗ trợ xử lý những chuyện của cửa hàng, giờ vị quân thư này được phái đến giúp, cậu hiểu là anh ta tới hỗ trợ sắp xếp lại tình hình buôn bán của cửa hàng, tiện thể xây dựng mối hợp tác giữa quân đoàn và cậu.
Cậu vừa nghe từ Ike nói quân đoàn còn có cả bộ phận chuyên phụ trách việc kinh doanh kiếm tiền, nên nghĩ chắc Mura thuộc bộ phận đó.
Xem như là cộng tác chuyên môn rồi.
Bản thân không phải cấp trên hay cấp dưới, Cordis rất có thiện cảm với những quân thư bảo vệ quốc gia, cộng tác một thời gian, sau đó cùng nhau ra ngoài đi chơi, cũng xem như đền bù cho Mura vì đã bị kéo vào làm việc giữa kỳ nghỉ.
Mura gật đầu đồng ý, Cordis coi như anh ta đã chấp thuận, hai người liền cùng nhau xử lý việc của cửa hàng.
Từ khi đến đây, Cordis vẫn chưa từng nghĩ sẽ đi ra ngoài chơi thoải mái như vậy. Trong lòng cậu lại nghĩ, có quân đoàn làm chỗ dựa thật sự khác biệt, không chỉ có những trùng mạnh mẽ giúp cậu giải quyết mọi vấn đề, mà còn có quân thư chuyên nghiệp giúp cậu xử lý sản nghiệp cá nhân, để cậu rảnh tay mà trải nghiệm cuộc sống giải trí nơi tinh tế này.
Không cần lo lắng cửa hàng hay chuyện tiền bạc, cậu có thể an tâm tận hưởng một chút cuộc sống vui vẻ.
“Cordis, tôi mang Tiểu Tám về rồi.” Ike dẫn theo Tiểu Tám trở lại chỗ họ chia tay, thấy bên cạnh Cordis còn có một quân thư xa lạ, anh ta liếc qua gương mặt Mura rồi nhíu mày suy nghĩ một chút.
“Đây là phó quan do Trung úy Marlec sắp xếp à?”
“Không phải phó quan, chỉ là trùng tạm thời đến giúp tôi thôi, tên là Mura. Đang nghỉ phép mà bị bắt qua đây hỗ trợ.” Cordis giải thích, rồi chỉ tay giới thiệu Ike với Mura: “Đây là bạn tôi.”
“À, vậy mà tôi đoán mãi.” Ike đã hiểu, ánh mắt anh ta nhìn Mura sáng rực: “Thì ra là quân thư của bộ phận đặc thù à.”
Cordis lúc này đang chú ý đến Tiểu Tám. Robot ngoan ngoãn đứng im tại chỗ, trong tay còn xách theo hộp giữ tươi. Cậu vỗ vỗ cánh tay kim loại của nó: “Tiểu Tám được nâng cấp gì vậy?”
“Nâng cấp khả năng tấn công và phòng thủ, còn có cả chức năng ngụy trang nữa.” Ike không nhịn được khen ngợi: “Hôm qua tôi đã cùng trung úy xem lại vấn đề an toàn của cậu, sau khi nâng cấp, Tiểu Tám có thể bảo vệ cậu tốt hơn nhiều.”
Cordis cũng cảm nhận được sự quan tâm của quân đoàn dành cho mình, cậu gật đầu: “Lợi hại thật, đi thôi.”
Ike cũng phất tay: “Tan tầm tôi qua tìm cậu chơi, tiện thể kiểm tra lại mấy thứ gia vị của cậu.”
“Thật à? Cậu tới thật sao?” Cordis vui mừng hỏi.
Ike gật đầu: “Ừ, tôi đã nói với cậu rồi mà. Giờ tuy trên tinh cầu Z11 chỉ còn một cửa hàng hóa chất hoạt động, nhưng có chút quan hệ với quân đoàn, muốn mua số lượng lớn thì dễ lắm.”
Trước đây khi cửa hàng bị phá dỡ, số hàng còn tồn đều được đưa về kho quân đoàn, hôm nay anh ta định kiểm kê lại, biết đâu trong đó có những thứ Cordis cần, đến lúc đó sẽ tính giá theo mức trong kho cho cậu.
Cordis không biết bạn mình còn đang ngầm tính phúc lợi cho cậu, chỉ cần có thể mua được ít gia vị thông qua quân đoàn, cậu đã thấy lời lắm rồi. Vậy là khoai nướng, khoai chiên gì cũng có thể trở lại menu.
Sau khi dặn dò xong, chia tay Ike, Cordis cùng Mura ngồi xe bay đến bãi đỗ phi thuyền.
“Cậu sẽ về cùng tôi sao?” Cordis hỏi.
Mura gật đầu: “Ừ.”
Cordis biết vị quân thư được cử đến này chắc chắn nắm rõ nội dung hợp đồng giữa cậu và quân đoàn, liền không nhịn được hỏi xem anh ta có biết quân đoàn đang tính toán thế nào, vì sao lại muốn tặng cho cậu mũ giáp chơi game và những thiết bị như thế, rốt cuộc là đã chi bao nhiêu tiền.
“Không phải quân thư trẻ tuổi đều thích mấy thứ đó sao?” Mura hỏi lại.
“Ừm… tôi thì cũng bình thường thôi.” Cordis không có chấp niệm gì với các loại phương tiện giao thông, mấy thứ đó với cậu mà nói cũng không phải thứ giơ tay là có thể chạm tới được, chỉ là phương tiện để di chuyển mà thôi.
“Vậy cậu thích cái gì?” Mura nghiêm túc hỏi.
Cordis thấy lạ liếc anh ta một cái, nửa đùa nửa thật: “A? Quân đoàn phái anh tới dò hỏi sở thích của tôi à? Nếu tôi không thích mấy cái xe bay kia, chẳng lẽ họ còn định tặng tôi thêm?”
“Khi thương nghị bổ sung hợp đồng, các quân thư trong quân đoàn đều cảm thấy nên tặng cậu vài thứ để bồi thường. Họ cho rằng cậu sẽ thích mấy món đó, nên đã gửi tặng. Tôi chỉ muốn biết đáp án thật thôi.” Mura nói chuyện thẳng thắn, rõ ràng.
Cordis cảm thấy anh ta nói chuyện rất thú vị, không biết Mura nói thật hay giả, nhưng cách anh ta trò chuyện tự nhiên, khiến cậu có cảm giác mỗi câu nói ra đều nghiêm túc vô cùng.
Thế là cậu cũng đáp lại rất nghiêm túc: “Tôi cũng không phải không thích đâu. Tôi rất thích căn nhà quân đoàn tặng. Tôi chuyển vào ở là bắt đầu trang trí ngay, sau đó ở suốt bên trong, cảm thấy rất vui. Còn cửa hàng nữa, họ cho tôi luôn, vậy là tài sản cố định của tôi tăng mạnh rồi, sau này cho thuê cũng chẳng lo đói.”
Toàn là vị trí đẹp nữa chứ.
Mura nghe cậu nói xong thì gật đầu: “Cậu thích vậy là tốt rồi.”
“Trò chuyện với anb có cảm giác như đang báo cáo công việc vậy.” Cordis cười trêu.
Xe bay dừng lại, hai người cùng xuống. Chiếc xe bay mà Cordis lái trông rất bắt mắt, nhìn qua là thấy ngay.
Sau khi ngồi vào xe bay, Cordis lại tiếp tục trò chuyện với Mura về hướng hợp tác giữa cậu và quân đoàn, chia sẻ cả những suy đoán và khó khăn mà trước đó cậu từng gặp phải, không giấu diếm điều gì.
Mura quả nhiên đúng như cậu nghĩ, anh ta hiểu rõ thái độ của quân đoàn đối với Cordis, suốt cả hành trình hai người nói gì cũng có thể ăn ý với nhau.
Khi nói chuyện với Trung úy Marlec, vì đối phương là cấp trên nên Cordis luôn có cảm giác như đang đối mặt với lãnh đạo, dù trung úy tính tình rất tốt, không hề ra vẻ, nhưng có nhiều chuyện Cordis vẫn không thể hỏi thẳng.
Còn Mura thì khác, anh ta được cử đến để xử lý mấy việc vặt, nên Cordis tự nhiên cảm thấy thoải mái, gần gũi hơn, có thể nói chuyện bình đẳng.
Cậu chần chừ rồi kể với Mura rằng buổi sáng hôm đó cậu nhận được khá nhiều lời mời kết bạn lạ qua quang não, tuy chỉ trong một buổi nhưng cũng khiến cậu lo lắng.
“Không cần lo đâu, giờ cậu và quân đoàn đứng cùng một chiến tuyến.” Mura trấn an: “Hôm qua Ike và Trung úy Marlec đã nói chuyện này rồi, họ đã mã hóa bảo vệ quang não của cậu…”
Cordis nghiêm túc lắng nghe. Giọng nói của quân thư rất êm tai, tốc độ nói vừa phải, khiến trùng nghe có cảm giác an toàn.
Cậu nhìn anh ta, nghiêm túc nghe từng chữ. Nhưng nói được nửa chừng, đồng tử của quân thư đột nhiên co lại, ánh sáng sắc lạnh lóe lên, phá tan vẻ bình tĩnh thường ngày.
Xe bay là chế độ điều khiển tự động, Cordis ngồi ghế trước. Ngay khoảnh khắc cậu phát hiện ánh mắt Mura thay đổi, chỉ 0.1 giây sau, Mura đã vươn tay.
Cordis theo phản xạ quay đầu lại. Chiếc xe bay cực kỳ nhạy, dù thay đổi hướng đột ngột cũng không có cảm giác mất trọng lực, nhưng cậu chỉ kịp thấy một chiếc xe bay công cộng phía trước đang bay loạng choạng, giống như bị tấn công, mất kiểm soát rồi rơi xuống, xoay tròn dữ dội trước khi lao thẳng xuống mặt đất.
Mura nắm chặt tay lái, điều khiển nhanh đến mức tránh được mọi va chạm có thể xảy ra, đồng thời đưa xe bay lao vào khu cư trú trước khi xe bay công cộng kia rơi xuống.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Khi chiếc xe bay đâm xuống đất, hệ thống phòng hộ màu lam của khu cư trú lập tức bật lên. Các mảnh vỡ chạm vào tấm chắn liền mềm ra, biến dạng, ngăn cản toàn bộ vụ nổ lan ra ngoài.
Cordis còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì xe bay đã dừng lại an toàn. Mura mở giao diện quang não, chuyển sang chế độ bảo mật riêng, Cordis chỉ thấy một quầng sáng mờ nhạt.
Lúc này giọng Mura lạnh lùng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía khu vực ngoài tường phòng hộ: “Có xe bay công cộng mất kiểm soát ngoài khu cư trú. Gọi quân thư hậu cần đến kéo đi, chuyển đến viện nghiên cứu.”
Động tĩnh lớn như vậy khiến tất cả quân thư xung quanh đều chạy ra. Cư dân trong khu cũng ùa ra xem.
Khu cư trú này gần Bộ Hậu Cần, nên chỉ trong hơn mười giây, quân thư tuần tra đã đến nơi. Họ dùng dụng cụ chuyên dụng dập tắt ngọn lửa do vụ nổ tạo ra.
Sau khi xử lý xong, Mura quay lại nhìn Cordis. Quân thư trẻ tuổi vẫn đang nhìn chằm chằm ra ngoài, theo dõi tình hình.
Anh ta có chút do dự, không biết hành động vừa rồi của mình có khiến thanh niên kia sợ hay không.
Cordis thấy nhóm quân thư hậu cần nhanh chóng thu dọn tàn tích, tường phòng hộ cũng đóng lại, biết là không còn nguy hiểm nên mới thở phào nhẹ nhõm.
Khi quay sang thấy Mura còn đang hơi chần chờ nhìn mình, cậu tò mò hỏi: “Anh sợ tôi bị dọa à?”
“Ừ.” Quân thư gật đầu.
“Không sao đâu, cảm ơn anh, vừa rồi phản ứng rất nhanh. Xe bay quân đoàn đưa cũng tốt thật, tôi chẳng hề hấn gì cả.” Cordis đưa tay vỗ nhẹ trước mặt quân thư: “Yên tâm, tóm lại sẽ không để anh phải tăng thêm lượng công việc giúp tôi ‘khơi thông tâm lý’ trong ngày đầu tăng ca trong kỳ nghỉ nữa.”
Mura suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi đã liên hệ với quân đoàn, họ sẽ điều tra rõ ràng.”
“Ừ, tôi tin quân đoàn.” Cordis mỉm cười: “May là có anh ở đó, nếu không thì tôi chẳng biết sẽ thế nào.”
“Xe bay có chế độ phòng hộ tự động, Tiểu Tám cũng sẽ không để cậu bị thương.” Mura nhíu mày nói.
Tiểu Tám, sau khi được nâng cấp, đang ở hàng ghế sau. Khi có cảnh báo bất thường, toàn bộ màn hình chuyển sang màu đỏ. Ngay khi xe bay dừng lại, Cordis đã thấy tín hiệu đó. Cho nên tuy vụ việc xảy ra bất ngờ, nhưng cậu biết mình vẫn an toàn, rất nhanh đã trấn tĩnh lại.
Cordis không phải kẻ ngốc, đương nhiên không tin có chuyện trùng hợp như vậy. Dù có bị va phải, với thể chất quân thư cũng không đến nỗi nguy hiểm tính mạng, đối với cậu, tính mạng của quân thư quý giá hơn nhiều. So với sợ hãi, trong lòng cậu chỉ còn lại bực bội và giận dữ.
“Ừ, nhưng có anh ở đây, tôi thấy yên tâm hơn hẳn. Tôi thật sự phải cảm ơn anh.” Cordis chớp chớp mắt, giọng vẫn còn hơi run: “Chuyện nào ra chuyện đó mà.”
Những quân thư trong khu cư trú thấy không còn gì cần xử lý thì lần lượt rút lui. Nhìn con đường dần trở nên vắng lặng, Cordis cũng thở phào, ít nhất là không cần tiếp tục đối mặt với đám đông đó nữa.
Tuy rằng chuyện này không phải do cậu gây ra, nhưng dù sao cũng là vì Cordis dọn vào đây nên mới sinh ra rắc rối.
Mura vẫn luôn quan sát cậu, thấy hình như Cordis phát hiện bên ngoài không có gì khác thường, thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm, anh ta lại càng cảm thấy vị quân thư này thật kỳ lạ.
Cordis có vòng không gian, nên việc thu hồi xe bay vô cùng tiện lợi. Thu dọn xong, cậu mang theo Tiểu Tám và Mura về nhà.
Mura vẫn luôn chú ý đến Cordis. Đến khi vào cửa, anh ta mới bắt đầu đánh giá không gian sinh hoạt của cậu, trong lòng cũng dần dần nảy ra vài ý nghĩ.
“Sau khi xuất viện, cậu còn chỗ nào thấy không khỏe không?”
Cordis đặt ly nước trước mặt Mura, vừa ngồi xuống đã nghe câu hỏi đó.
Cậu cười nhẹ, ngồi xuống cạnh anh ta: “Không sao cả, dạo này bận nhiều việc, còn chưa có thời gian thấy không khỏe.”
“Lần sau đến viện quân y tái khám đi, thiết bị ở đó tốt hơn.” Mura đề nghị.
Đó là lời nói xuất phát từ thiện ý, Cordis không có lý do gì để từ chối, liền gật đầu cười nói “được”. Trong đầu cậu chợt nghĩ đến bác sĩ Ronar — quan hệ giữa họ cũng không tệ, vốn dĩ định lúc tái khám sẽ ghé qua chào một tiếng, giờ không đến bệnh viện nữa, chắc nên gửi tặng anh ta chút quà nhỏ.
Tặng một món đồ tự tay mình làm, cũng xem như tấm lòng.
“Phong cách nhà cậu đặc biệt thật đấy.” Mura vừa nói như khen ngợi, lại chưa đợi Cordis đáp, anh ta hỏi tiếp: “Cậu không thích mấy đồ có cảm giác công nghệ sao?”
Cordis cảm thấy câu hỏi này có chút ẩn ý: “Có lẽ vì sau khi mất trí nhớ, tôi chưa quen lắm thôi.”
“Bảo sao mọi người đều nói cậu thích phong cách phục cổ.” Mura chỉ vào chiếc quang não trên tay cậu: “Tôi thấy cậu dùng quang não cứ như mấy bộ máy cổ đại, có phải cậu không có thời gian học cách sử dụng mấy thứ mới không?”
“Anh nói vậy làm tôi thấy xấu hổ quá…” Cordis gãi gãi mũi, cười khổ: “Thật ra là tôi chưa có thời gian học. Hình như tôi dùng quang não chẳng khác nào cái điện thoại di động.”
“Mấy thứ này vốn để tiện cho sinh hoạt thôi, cậu đừng ngại dùng. Khoa học kỹ thuật giúp ích cho chúng ta nhiều lắm.” Mura an ủi.
Cordis chỉ có thể ngượng ngùng cười một tiếng.
Mura nhìn Cordis rồi chậm rãi nói: “Với tình trạng hiện giờ, cậu rất hợp sống ở tinh cầu nghỉ dưỡng. Nơi đó nhịp sống chậm, có thể giúp cậu dần điều chỉnh lại trạng thái.”
Cordis lập tức đưa tay ra: “Thôi, nói chuyện vui vẻ đi. Anh giúp tôi khôi phục mấy chức năng của quang não đi, tôi vẫn rất thích tinh cầu Z11 này, giờ tôi quen ở nơi này rồi.”
Dù sao quang não của cậu cũng chẳng có thông tin quan trọng gì, để Mura xem qua cũng không sao.
Cậu đã hợp tác với quân đoàn rồi, thật sự không có ý định rời khỏi nơi này.
“Cậu hiểu nhầm rồi.” Mura thật sự đang suy tính có nên đưa Cordis đến tinh cầu nghỉ dưỡng để điều trị hay không: “Tuy tinh vực số 8 không có nhiều tinh cầu nghỉ dưỡng, nhưng vẫn có vài nơi thích hợp. Tôi tin cậu hợp tác với quân đoàn là thật lòng, ở đâu cũng giống nhau cả.”
“Không đâu, vẫn có khác biệt chứ. Ở đây tôi có trùng hướng dẫn, có kết nối mạng, sao mà giống được.” Cordis biết tinh cầu Z11 không dễ ra vào, đi lại một chuyến cực kỳ khó khăn. Tuy Mura là trùng tốt, nhưng nếu đã làm việc với quân đoàn, cậu phải làm tròn trách nhiệm của mình.
Hơn nữa, quân đoàn cũng đâu có ép buộc cậu. Mối quan hệ giữa họ là đôi bên cùng có lợi, nên Cordis muốn thể hiện sự chân thành của bản thân.
“Tôi nói thật mà.” Cordis thu tay lại, tháo quang não xuống rồi đưa cho Mura: “Tôi không biết ký ức có thể hồi phục hay không, nhưng nếu nhiệm vụ của anh là giúp tôi, vậy việc đầu tiên là giúp tôi làm quen lại với cách sinh hoạt của trùng bình thường đi. Quang não nên dùng tính năng nào thì cứ mở ra hết cho tôi.”
Cậu cũng không định sống kiểu phục cổ đâu.
Cậu chỉ nghĩ rằng học mấy khóa thường thức xã hội là đủ rồi, ai ngờ mọi người lại nhìn mình như sinh vật cổ lỗ sĩ. Bình thường thì không sao, nhưng nhiều khi bị trùng khác nói vậy cũng khiến cậu thấy lạc lõng.
Ngón tay lạnh của Mura chạm vào lòng bàn tay cậu, anh ta cầm lấy quang não, thấy trên mặt Cordis hiện rõ vẻ bối rối liền biết cậu hiểu nhầm: “Không phải như cậu nghĩ đâu. Chỉ là trùng bình thường sẽ không cẩn thận đến mức khóa hết quyền hạn quang não như vậy.”
Cordis ngẩn người, Mura mở quang não của cậu ra, để cậu xác nhận thông tin rồi bật chế độ quản lý nâng cao.
Mura chỉ thao tác vài bước đơn giản, sau đó trả lại cho Cordis.
“Tính năng quang não cũ của cậu khá hạn chế. Khi mua cái mới và hoàn tất xác thực, nó mặc định sao chép thiết lập cũ. Lúc đó cậu còn phục vụ trong quân đoàn, bị giới hạn nhiều, lại còn tự khóa thêm vài tính năng, nên thiết bị hiện tại bị bó hẹp rất nhiều.” Mura sợ Cordis không hiểu, lại giải thích thêm: “Quân đoàn đã mã hóa quang não cho cậu rồi. Chỉ cần kẻ khác không thể vượt qua tường lửa của Bộ Thông Tin tinh vực 8, thì không ai có thể tra được thông tin của cậu. Rất an toàn.”
Cordis đeo lại quang não, lập tức phát hiện thay đổi rõ rệt — sau này cậu không cần xác thực mỗi khi vào nhà hay đi thang máy, các thiết bị thông minh cũng không hỏi đi hỏi lại, hệ thống tiếp nhận tin tức Tinh Võng hoạt động trơn tru, hai robot trong nhà cũng có thể liên kết với nhau hoàn hảo.
“Cảm ơn nhé.” Tuy vừa mới quen mà đã bị thấy cảnh ngốc nghếch của mình, nhưng sau khi tự dỗ bản thân xong, Cordis vẫn chân thành nhìn Mura, ánh mắt sáng long lanh: “Cảm ơn anh thật nhiều.”
Quả nhiên, vị quân thư này đúng là rất được việc.
Mura chỉ khẽ lắc đầu, cũng không ngờ việc đầu tiên mình làm khi đến đây lại là giúp Cordis điều chỉnh thiết lập quang não.
“Vừa hay tôi có mang ít nguyên liệu nấu ăn từ quân đoàn về, để tôi nấu cho anh một bữa, ăn xong rồi nói chuyện cửa hàng tiếp.” Cordis cảm thấy cách cảm ơn tốt nhất chính là mời một bữa thật ngon.
Mura cũng rất mong được tận mắt thấy “mỹ thực” mà Cordis hay nhắc đến, liền vui vẻ gật đầu đồng ý.
Nhìn Cordis đứng dậy bước nhanh vào phòng bếp, Mura cúi đầu mở quang não của mình, điều chỉnh lại toàn bộ kế hoạch ban đầu.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.