3.435 chữ · ~23 phút đọc
“Buổi sáng tốt lành, Cordis.”
Hôm nay, công việc đầu tiên của bác sĩ Ronar chính là kiểm tra thân thể cho Cordis, anh ta đến bệnh viện xong liền đi thẳng tới phòng bệnh của cậu.
Đa số Trùng tộc đều rất vui mừng khi được xuất viện, nhưng hôm nay trông Cordis có vẻ không hứng thú lắm, tinh thần cũng có phần sa sút.
Bác sĩ Ronar hiểu được tâm trạng ấy. Sau bệnh nặng mà phải đối mặt lại với xã hội, đúng là cần có dũng khí. Dù sao, ai cũng biết rằng phần lớn những quân thư bị thương nặng phải giải ngũ đều rất khó duy trì được sinh kế khi trở về đời thường.
“Buổi sáng tốt lành, bác sĩ Ronar.” Cordis mỉm cười lễ phép.
“Không cần lo lắng, hôm nay chỉ là kiểm tra đơn giản thôi.” Bác sĩ Ronar vỗ vai cậu, trấn an: “Tương lai còn nhiều khả năng lắm. Cho dù thể chất có giảm sút, cậu vẫn sẽ tìm được con đường riêng.”
Cordis vừa nghe liền hiểu Ronar đang lo cậu vì vấn đề cơ thể mà nghĩ quẩn, nhưng thật ra cậu chỉ đang không vui vì hôm qua ăn phải hộp thịt dở tệ. Không biết giải thích thế nào, cậu chỉ đành nở nụ cười lúng túng.
Cái hộp thịt kia tuy giúp cậu đỡ ngán cái thứ “dịch dinh dưỡng” phải uống suốt một tháng qua, nhưng ăn được nửa hộp thì cậu lại cảm thấy, hóa ra những món đồ hộp ngày trước mua cho tổ tông mèo của mình còn ngon hơn cái thứ này.
Ít ra đồ hộp cho mèo còn có mùi thịt, chứ cái “thịt hộp” cậu ăn thật sự khó mà diễn tả nổi.
Cái vị tanh hôi đó thôi đã đủ khiến người ta nghẹn, mà nước thịt lẫn thịt đều chẳng có chút gia vị nào, khiến cậu nghĩ mãi không hiểu nổi – chẳng lẽ Trùng tộc không thể ăn muối sao?
“Bác sĩ Ronar, tôi chỉ là lo sau khi xuất viện sẽ không còn được gặp anh nữa, nên hơi buồn một chút thôi.” Cordis làm ra vẻ nghiêm túc nói một câu, rồi vội vàng đánh trống lảng. “Chúng ta mau đi kiểm tra đi.”
Thấy cậu có thể tự điều chỉnh cảm xúc, Ronar cũng không nhắc lại chuyện khiến cậu không vui, mà chủ động kéo cửa nói: “Đi thôi, kiểm tra rất đơn giản, làm xong là có kết quả ngay.”
Cordis đi theo Ronar đến tầng kiểm tra. Tất cả những Trùng tộc từng bị thương nặng đều phải qua vòng này trước khi xuất viện. Mục đích là xác nhận thể chất, nếu thấp hơn cấp D thì sẽ không đủ điều kiện trở lại chiến trường.
Tiêu chuẩn này bao gồm kiểm tra cả thể lực lẫn tinh thần. Phần tinh thần Cordis đã được kiểm tra từ trước, hôm nay chủ yếu là kiểm tra thể chất.
Theo lời nhắc, cậu thay bộ trang phục bệnh nhân ra rồi đi theo Ronar, bác sĩ bảo gì làm nấy.
Cuộc kiểm tra vô cùng chi tiết, từ chiều cao, cân nặng, vòng ngực, vòng eo, tất cả đều phải đo tỉ mỉ. Mỗi hộ lý phụ trách một bệnh nhân riêng.
Cordis bước vào phòng kiểm tra, thấy các bệnh nhân khác – dù tuổi tác khác nhau nhưng ai cũng có thân hình cao gầy, eo nhỏ chân dài, mỗi người đứng đó thôi đã như một cảnh đẹp.
So với họ, Cordis nhìn lại bản thân – cơ bắp teo đi, chỉ còn một lớp mỏng, bất giác có chút tự ti.
Sau khi đo xong các chỉ số cơ thể, Ronar dẫn Cordis kiểm tra sức mạnh.
Khi thấy bản thân cao 1m97, Cordis không ngạc nhiên lắm, nhưng khi nhìn thấy mình có thể tung cú đấm mạnh tới 200kg, cậu thật sự choáng váng.
Lúc này, cậu mới nhận ra câu nói mà mình từng đọc trên Tinh Võng “Quân thư chính là vũ khí mạnh nhất của Đế quốc” – hóa ra hoàn toàn là sự thật.
Cậu có thể cảm nhận rõ phản ứng từ cơ thể truyền về não. Dù thân thể cậu vẫn đang yếu, nhưng vẫn có thể tạo ra sức mạnh lớn đến vậy. Vậy những quân thư khỏe mạnh kia, họ còn mạnh đến mức nào?
Cậu đột nhiên hiểu hơn về những bạn cùng phòng bệnh từng gặp – họ mất đi một phần thân thể trong chiến tranh, cũng đồng nghĩa mất đi sức mạnh từng có. Với những người từng mạnh mẽ như họ, việc chấp nhận hiện thực này quả thật vô cùng khó khăn.
Cordis dần hiểu vì sao bác sĩ Ronar lại luôn đối xử cẩn trọng với cậu đến thế. Nếu là Cordis trước kia, liệu cậu có thể chấp nhận nổi việc mình mất đi “vũ khí mạnh nhất” là đôi cánh không?
Đôi cánh của Cordis đã bị chất độc ăn mòn hỏng khi giao chiến với tinh thú, hoàn toàn không thể chữa trị. Sau khi được đưa vào bệnh viện quân đội, bác sĩ đã buộc phải phẫu thuật cắt bỏ.
Khi tỉnh lại, cậu nhìn khắp thân thể nhưng chẳng còn dấu vết gì của đôi cánh ấy.
Nếu là Cordis trước kia, liệu cậu có thể chịu đựng được không?
Mang tâm trạng thấp thỏm, Cordis hoàn thành nốt những bài kiểm tra còn lại. Dù vui mừng vì thân thể mình vẫn mạnh mẽ, nhưng cảm giác u sầu mơ hồ trong lòng vẫn chẳng thể gạt đi.
“Kết quả kiểm tra của cậu nằm trong phạm vi dự tính, đủ tiêu chuẩn xuất viện. Một lát nữa sẽ có kết quả cụ thể, tôi sẽ gửi cho cậu qua quang não. Hồ sơ y tế tôi cũng sẽ chia sẻ lại cho cậu, còn giấy tờ sẽ chuyển thẳng về quân đoàn, cậu chỉ cần xác nhận và ký tên là có thể xuất viện.” Ronar cười nói, “Tôi nhớ Ike có hẹn với cậu, hôm nay anh ta sẽ đến đón cậu. Cậu chỉ cần về thay quần áo và thu dọn đồ là được.”
“Được, cảm ơn anh, bác sĩ Ronar. Quãng thời gian này thật sự đã làm phiền anh nhiều.” Cordis khôi phục tinh thần, chân thành nói lời cảm ơn.
Thời gian qua, cậu luôn miệt mài học kiến thức mới của thời đại tinh tế, mà Ronar chính là trùng đầu tiên cậu tiếp xúc lâu nhất kể từ khi đến đây. Cậu biết Ronar chỉ làm tròn trách nhiệm của một bác sĩ, nhưng với tấm lòng chân thành mà anh ta dành cho cậu, Cordis thực sự cảm kích.
“Tôi chỉ làm điều bác sĩ nên làm thôi. Sau này cậu nhớ phải quay lại tái khám đúng hẹn, đến lúc đó chúng ta lại gặp nhau.” Ronar ôn hòa dặn dò.
Anh cũng có chút luyến tiếc Cordis, nhưng với tư cách một bác sĩ, Ronar lại thấy may mắn vì cậu có thể hồi phục và được xuất viện.
Anh ta từng chữa trị cho rất nhiều quân thư bị thương trở về từ chiến trường, nhưng dù là thời vẫn còn ở quân đoàn hay sau khi chuyển về bệnh viện hiện tại, anh rất hiếm khi gặp được một trùng có tính cách điềm đạm, nội tâm tinh tế như Cordis.
Dù mỗi ngày chỉ tiếp xúc trong thời gian ngắn, nhưng Ronar vẫn rất thích cảm giác mà Cordis mang lại. Anh hy vọng cuộc sống sau khi giải ngũ của cậu sẽ không kết thúc tại đây, mà có thể bắt đầu một chặng đường mới, dùng tâm thái tích cực đối mặt với cuộc đời.
Cordis không biết những suy nghĩ Ronar giấu trong lòng. Cậu chỉ thuận miệng đồng ý lời dặn dò của anh, rồi một mình quay về phòng bệnh.
Trước kia mỗi lần ra ngoài đều có robot y tế đi cùng, nhưng lần này cậu tự đi về một mình mới cảm nhận được sự cô đơn lặng lẽ, cậu sẽ phải tự mình đối mặt với thế giới này.
Vừa về đến phòng bệnh, khi nỗi buồn chưa kịp lắng xuống, Cordis đã thấy cửa phòng mở ra. Ike và Reuel đang xách túi đồ đứng đó, trông như đã đợi sẵn để đưa cậu đi ngay.
“Về rồi, Reuel, chuẩn bị đi thôi.” Ike thấy Cordis liền vẫy tay, vừa bước ra ngoài vừa nói: “Cordis! Cuối cùng cũng ổn rồi. Tôi với Reuel còn định vào phòng dọn đồ giúp cậu, rồi sang khu kiểm tra đón cậu, ai ngờ con robot y tế đó ngăn lại, cứ nói phải có quyền hạn của cậu mới được đi. Trí năng của nó đúng là thấp quá mức.”
Cordis nhìn thấy Reuel đang khéo léo nói chuyện với robot y tế, bao nhiêu cảm giác nặng nề trong lòng bỗng tan biến. Cậu bật cười, bước nhanh vài bước đến trước mặt robot, quét mặt.
“Tạm biệt, số 233, tôi muốn xuất viện.” Cordis khom người vẫy tay.
Robot y tế thu cánh tay máy lại, khôi phục về hình dạng trụ tròn lúc hai người lần đầu gặp, giọng máy vang lên: “Tạm biệt, Cordis. Chúc cậu xuất viện vui vẻ.”
Cordis mỉm cười: “Cậu cũng làm việc thuận lợi nhé.”
Reuel nhìn cảnh cậu trò chuyện với robot, cảm thấy thú vị: “Aiz, có thể nói chuyện vui vẻ đến vậy với robot y tế trí năng thấp, xem ra cuộc sống sau này của cậu chắc hẳn rất thú vị đấy.”
“233 vốn đã rất thú vị rồi mà.” Cordis nhìn robot nhấp nháy vài lần, phát ra âm thanh kết thúc ca làm, rồi trượt ra khỏi phòng bệnh, chắc là về ‘nhà’ của nó.
Ike cầm hành lý đi ra trước, thấy hai người vẫn còn đứng nói chuyện liền gọi lớn: “Này, hai người còn định ngốc ở đây bao lâu nữa? Muốn tám chuyện thì ra ngoài rồi nói!”
Reuel vội kéo Cordis đi, vừa bước vừa đáp: “Tới liền đây.”
Cordis còn chưa kịp phản ứng, đã bị kéo đi rồi. Cậu cảm giác mình như bị xách theo, chân còn chưa kịp chạm đất.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
“Reuel… cậu định mang tôi bay luôn à?” Cordis vội bước theo, nửa cười nửa bất lực.
Reuel ngạc nhiên: “Mang bay là gì?”
“Tôi sắp bị cậu xách bổng đi rồi đó.” Cordis vốn không muốn tự làm khó mình, nhưng vẫn nhịn không được nói đùa: “Giống như cậu đang xách một con vật nhỏ vậy.”
Ike ở phía trước nghe thấy, cười thành tiếng: “Này Cordis, với cái thân thể nhỏ bé hiện tại của cậu, một trùng con mười tuổi cũng có thể dễ dàng bế lên ấy chứ.”
Cordis định phản bác, nhưng nhớ lại lúc kiểm tra hôm nay, bản thân tung được cú đấm 200kg, mà thân thể chỉ có 65kg, bị người khác xách lên đúng là dễ thật.
Cậu tự khóa miệng làm động tác kéo khóa: “Được rồi, qua luôn chủ đề xấu hổ này đi ha?”
“Được.” ×2.
Nói thêm vài câu, khoảng cách giữa họ cũng gần lại, cuối cùng Cordis được thả ra, có thể tự đi.
Lúc này cậu mới nhớ ra mình vẫn đang mặc trang phục bệnh nhân. Dù kiểu dáng trông cũng khá gọn gàng, tôn dáng, nhưng trên đó vẫn in logo bệnh viện.
“Quần áo…” Cậu chỉ vào người mình, cười khổ: “Vội quá, quên mất chuyện này.”
“Đổi trước khi xuất viện đi.” Ike rất có kinh nghiệm: “Tầng một có khu tắm rửa riêng, hầu như quân thư xuất viện nào cũng đến đó.”
“Nghe nói tập tục này có liên quan đến truyền thống của Trùng tộc cổ.” Reuel là quân y, có nghiên cứu về việc này, liền nói: “Nó tượng trưng cho việc rửa sạch bệnh tật, hướng đến khởi đầu mới tốt đẹp.”
Tuy không hiểu vì sao ở thời đại tinh tế rồi mà vẫn còn chuyện mang màu sắc tâm linh như vậy, nhưng Cordis – sau một tháng nằm viện chưa hiểu rõ hết quy trình – chỉ đành ngoan ngoãn im lặng.
Sau khi trải qua quy trình tắm khử khuẩn bằng hơi nước ở tầng một, Cordis thay bộ quần áo mới mua, mang giày vớ vào, đứng soi gương, cuối cùng cũng thấy lại dáng vẻ quen thuộc của mình.
Ike và Reuel thấy cậu bước ra thì không nhịn được nhìn chằm chằm.
Khi tắm, toàn thân cậu bị phun nước ướt đẫm, sợ người khác đợi lâu nên Cordis vội mặc quần áo vào, nhưng tóc lại đã dài hơn trước, còn hơi ướt, trông có phần lộn xộn. Bị nhìn chằm chằm như vậy, cậu hơi mất tự nhiên, đưa tay lên vuốt tóc.
“Sao vậy?” Cordis nghi hoặc nhìn quanh.
Xác định nơi này chỉ có ba người, cậu không hiểu có gì lạ trên người mình.
Reuel tấm tắc khen: “Thì ra cậu thích phong cách cổ điển, hợp thật đấy.”
Ike phụ họa: “Cảm giác rất giống gu robot cậu thích luôn.”
Cordis câm lặng, cúi đầu nhìn lại quần áo mình đang mặc, chỉ là một chiếc áo thun cotton ngắn tay và quần thường phục thoải mái. Ngoại trừ việc dáng người hiện tại cao hơn, phối đồ nhìn có vẻ soái hơn một chút, thì phong cách này cũng chẳng khác gì trước kia. Có gì kỳ lạ đâu chứ?
Thấy Cordis trông khó hiểu, Ike bật cười, tự mình giải thích: “Đẹp thật, chỉ là… bình thường trong quân đoàn toàn thấy quân thư mặc đồng phục cứng nhắc, giờ đột nhiên thấy phong cách phục cổ thế này, cảm giác khác hẳn.”
“Ừm… cho tôi cảm giác như một quý ngài Trùng đực Các hạ ôn nhu vậy.” Reuel đánh giá Cordis, cuối cùng cũng tìm được từ thích hợp để diễn tả.
Ike vỗ tay đánh bốp: “Đúng! Chính là cảm giác đó! Nhìn cậu thế này, bảo tôi đi tỏ tình chắc tôi cũng thử luôn.”
Cordis suýt trợn trắng mắt: “Tránh ra, tôi không phải ai cũng thích đâu.”
Reuel chống nạnh cười nhạo Ike không chút khách khí, cười xong lại tò mò: “Ha ha ha, vậy cậu thích kiểu người như thế nào?”
Cordis liếc nhìn hai người họ, cả hai đều là kiểu Trùng cái dáng người chuẩn, cao ráo, điển trai.
Theo tiêu chuẩn của nhân loại mà cậu quen, Ike thuộc kiểu đẹp trai rắn rỏi, có chút bỡn cợt, nụ cười còn lộ răng nanh, toát ra vẻ hoạt bát phóng khoáng. Còn Reuel lại thiên về trung tính hơn, có nét quyến rũ, gợi cảm và một chút yêu mị. Nhưng cả hai đều không phải kiểu khiến cậu rung động.
Hai Trùng cái đều rất đẹp, nhưng không phải “khẩu vị” của cậu.
Nhưng thấy rõ hai người muốn trêu mình, Cordis cố ý cười híp mắt đáp: “Tôi thích kiểu chẳng buồn để ý tới tôi.”
“A~ Cordis thích kiểu ‘đóa hoa cao lãnh’ ha.” Ike trêu chọc, rồi ném cho Reuel ánh mắt ám muội: “Nghĩ xem, trong quân đoàn chúng ta, ai là người vừa cao lãnh vừa được hâm mộ nhất?”
Reuel bật cười, không cần nói ai cũng biết — tất nhiên là tướng quân Frappel, người mạnh đến mức khiến toàn Trùng tộc phải ngưỡng vọng.
“Biết đâu ‘đóa hoa cao lãnh’ đó không thèm để ý đến tôi thì sao.” Cordis thản nhiên đáp, chẳng mấy quan tâm họ đang ám chỉ ai, rồi nhanh chóng đổi đề tài: “Đi thôi, không đi nữa thì tối nay tôi chẳng biết phải ngủ ở đâu.”
Ike và Reuel cũng không định dây dưa trò đùa này thêm, thấy cậu sắp đi, Ike liền nhanh chóng đỡ hành lý giúp.
Chiếc xe bay của họ đỗ sẵn ở tầng một, liền trực tiếp ra đó.
Cordis hít một hơi thật sâu trước cửa lớn bệnh viện, rồi thẳng lưng bước ra ngoài.
Giờ là 10 giờ sáng ở tinh cầu Z11. Ánh sáng mặt trời trong trẻo, dù không có bầu trời xanh hay mây trắng như Trái Đất, nhưng chỉ cần được đi giữa không gian rộng mở ấy, cậu vẫn cảm thấy tinh thần trở nên sáng sủa, nhẹ nhõm.
Cordis đã từng tra qua thông tin về nơi mình đang sống: ban đầu tinh cầu Z11 không có khái niệm ngày và đêm rõ ràng, quanh năm bao phủ bởi màn sương mờ u ám. Mãi đến khi chiến tranh biên giới nổ ra, căn cứ quân sự được xây dựng tại đây, người ta mới thiết lập một hằng tinh nhân tạo làm “mặt trời” cho tinh cầu này.
Từ đó, Z11 mới phân biệt ngày và đêm, cũng có thể trồng trọt được thực vật.
Hiện trên tinh cầu còn có một loại rượu đặc sản, nguyên liệu chính được trồng nhờ “ánh sáng mặt trời” ấy, vì vậy sản lượng và hương vị đều vô cùng độc đáo.
Cordis mải suy nghĩ, chẳng mấy chốc đã chuyển sự chú ý sang chiếc xe bay của Ike.
Chiếc xe bay màu bạc sáng, dáng thoi, theo cách hiểu của Cordis, trông khá giống một loại phi cơ mini, có giá đỡ ổn định khi hạ cánh, kèm thiết bị lên xuống vững chắc.
Khi bước lên xe bay, chỉ có Cordis dùng thiết bị hỗ trợ. Ike và Reuel biết tình trạng của cậu nên không nói gì, chỉ chờ cậu ngồi ổn định.
Ngồi vào trong, Cordis quan sát một vòng, thấy không gian xe cũng tầm như ô tô, nhưng rộng rãi và thoải mái hơn.
Cậu bắt chước Reuel, cài “đai an toàn”, rồi ngẩng đầu định quan sát thêm thì thấy Ike đã xoay ghế lại, đối diện với họ.
“Đường đã được thiết lập xong, tuy xe này của tôi không phải loại mới nhất, nhưng tốc độ thì cực nhanh. Chút nữa là tới nhà cậu rồi.” Ike nói với vẻ hứng khởi rực rỡ. Sau đó, anh ta lấy một hộp lớn ra, mặt đầy chờ mong: “Trước tiên, đây là phần quà dành cho cậu!”
Nghe vậy, Cordis lập tức nuốt lại câu hỏi vừa định nói về việc xe tự động điều khiển. Ở thời đại tinh tế, điều khiển tự động là chuyện quá hợp lý rồi.
Cậu liền tập trung nhìn món quà Ike lấy ra.
“Nếu không phải do mấy người nhà tôi làm hỏng mất, thì hôm nay chắc cậu chẳng nhận được món này đâu.” Ike cười tươi rói. “Nào, mở ra xem thử, có thích không?”
Reuel cũng lấy hộp quà của mình ra từ ghế bên cạnh.
Nghe Ike nói vậy, Cordis càng thấy ngại.
Ike đưa cho cậu một hộp khá lớn. Cordis cảm thấy mình suốt ngày nhận quà của người khác cũng hơi ngượng, trong lòng âm thầm quyết định phải tìm cơ hội đáp lễ, rồi mới đưa tay mở nắp.
Bên trong không hề đóng gói cầu kỳ, mở nắp ra là thấy ngay đồ vật.
Và rồi Cordis lặng người…
“Đây là gì?” Cậu nhìn chiếc hộp được xếp đầy những ống thủy tinh nhỏ lấp lánh, bên trong chứa chất lỏng nhiều màu, sắp xếp thành hàng cực kỳ đẹp mắt.
“Đây là bộ ‘Dịch dinh dưỡng Blind Box’ kinh điển mà công ty McLun vừa tái bản!” Ike hào hứng giới thiệu. “Mỗi hộp là tuyển tập ngẫu nhiên những hương vị được yêu thích nhất qua từng năm kể từ khi hãng thành lập. Một hộp chỉ có 50 ống thôi, mà McLun đã có lịch sử hơn 500 năm rồi đó! Lần này, mỗi tài khoản chỉ được mua hai hộp, tôi giữ một hộp cho mình, còn hộp này tặng cậu. Sau này uống mỗi ống đều có thể là một bất ngờ đấy!”
Trái tim Cordis như… nguội hẳn. Dù món quà này được đóng gói đẹp đẽ thế nào, thì rốt cuộc nó vẫn là dịch dinh dưỡng.
Cậu tưởng mình đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng khi sự thật đặt ngay trước mặt, Cordis mới nhận ra — hóa ra mình vẫn chưa đủ mạnh mẽ để đón nhận điều này.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.