3.142 chữ · ~21 phút đọc
Rời khỏi quán rượu, hai người chậm rãi dọc theo con phố mà đi. Ngoài trời gió lạnh cắt da, khác hẳn cảm giác trong nhà. Gió thổi đến rát mặt, bông tuyết lơ lửng rồi tụ lại thành hạt, mỗi bước chân dẫm lên đều phát ra âm thanh răng rắc giòn giã.
Cordis đút hai tay vào túi áo, toàn thân được áo khoác bao bọc nên vẫn thấy ấm áp. Cậu ngẩng đầu thổi một hơi vào không trung, nhìn làn hơi trắng tan dần rồi bật cười: “Thời tiết thế này rất thích hợp để đắp người tuyết đó.”
“Đắp người tuyết?” Frappel nhìn cậu, ánh mắt hơi mờ mịt.
Cordis chớp mắt, chợt nhận ra rằng có lẽ trùng tinh tế chưa từng có cơ hội chơi tuyết — những tinh cầu có tuyết thì không có thời gian chơi, mà những nơi không có tuyết lại có đủ trò giải trí khác.
Cậu nghĩ đến quê nhà ở Hoa Hạ, nơi dù là người phương Nam hay phương Bắc đều có một loại tình cảm kỳ lạ với tuyết. Mỗi khi mùa đông đến, họ sẽ nghĩ ngay đến việc ném tuyết, đắp người tuyết, gần như ai thấy tuyết rơi cũng cảm nhận được niềm vui thuần khiết trong lòng.
Cordis nghĩ một chút rồi ngồi xổm xuống, lấy một nắm tuyết mới rơi chưa bị dẫm qua. Tuyết còn tơi xốp, cậu vo thành hai quả cầu nhỏ, sau đó ép chúng chồng lên nhau, một người tuyết nhỏ xíu liền hiện ra.
Lúc này xung quanh không có vật gì để trang trí, cậu chỉ có thể dùng hai hạt nhỏ chọc lên phần đầu làm mắt, rồi giơ người tuyết ra trước mặt Frappel, khẽ lắc qua lắc lại.
“Chính là người tuyết như vậy đó, nếu có thêm vài món trang trí sẽ càng đáng yêu hơn.”
Frappel nhìn đôi tay đỏ ửng vì lạnh của cậu, rồi nhận lấy người tuyết từ tay Cordis, đưa đôi găng của mình cho cậu: “Đeo vào đi.”
Cordis sững sờ: “Hả?”
“Đừng để bị cóng.”
Cordis nhìn hai bàn tay mình đã đỏ lên như móng heo, không nhịn được cười, liền xỏ đôi găng Frappel đưa cho, rồi lại nhét tay vào túi áo, lắc đầu cười: “Người tuyết nhỏ này tặng anh, chờ khi tôi có đủ dụng cụ, tôi sẽ làm cho anh một con thật to.”
Hai người vừa đi vừa nói, trên đường bắt đầu xuất hiện nhiều trùng hơn từ các hướng khác nhau. Trời lạnh buốt, ai nấy đều khoác những chiếc áo dày, phần lớn là màu đen hoặc xám đậm.
Trùng cái có dáng cao, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, từ đầu đến chân đều được quấn kín trong áo choàng dài — nhìn qua chẳng khác gì một đoàn người mẫu đang dạo phố mùa đông.
Phương tiện di chuyển của họ cũng khác trước. Lần đầu Cordis đến khu này, cậu từng thấy họ dùng đủ loại dụng cụ — từ ván trượt, giày trượt đến các phương tiện kỳ lạ trông rất ngầu.
Còn bây giờ tuyết rơi dày, đa phần đều đổi sang xe bay hoặc những loại ván trượt có vòng bảo hộ, ít nhất cũng giúp chắn được gió tuyết phần nào.
Nhìn dòng trùng qua lại trên phố, Cordis cảm thấy thành phố bỗng sống động hơn, hơi thở cuộc sống rõ rệt hơn. Cậu thầm nghĩ: đôi khi cũng nên ra ngoài dạo chơi nhiều hơn một chút, để cảm nhận hơi ấm bình dị của đời sống thường ngày.
Cordis kéo Frappel dừng lại ở một góc tránh gió, cúi đầu mở quang não.
Cậu tìm đoạn ghi chép toàn bộ quá trình ủ rượu và lên men giấm từ đậu đất, rồi chia sẻ cho Frappel: “Rượu chưng cất và giấm hôm nay anh thấy không tệ chứ? Tôi chia sẻ luôn quy trình cho anh.”
Frappel không nhìn quang não, chỉ hỏi: “Cậu đang định lập một nhóm riêng à?”
Cordis nghiêng đầu nhìn anh, mắt sáng lên: “Oa, chúng ta đúng là tâm ý tương thông! Tôi thật sự muốn làm một ông chủ phủi tay đó. Những việc phiền phức thì giao cho trùng chuyên nghiệp xử lý, như vậy tôi mới có thêm thời gian làm nhiều việc khác.”
“Những gì cậu sở hữu đều là hàng hiếm, sẽ có rất nhiều trùng muốn hợp tác. Cậu tin tưởng tôi, đó là lợi ích của quân đoàn.” Frappel trầm giọng nhắc: “Nhưng với tư cách bạn bè, tôi cũng muốn nhắc cậu — lòng tin phải đi cùng với sự kiểm soát và cái giá phải trả.”
Với thiết bị làm mờ khuôn mặt người, lúc này Frappel không còn khuôn mặt mà Cordis quen thuộc. Nhưng chính trong dáng vẻ ấy, Cordis lại cảm nhận được khí chất khiến cậu bị thu hút ngay từ khi mới gặp— lạnh lùng, lý trí, nhưng lại toát ra cảm giác đáng tin kỳ lạ.
“Ha… tôi nhận ra rồi.” Cordis đi vòng quanh anh một vòng.
Ánh mắt Frappel dõi theo từng bước của cậu, cho đến khi Cordis dừng lại, cười nói: “Anh lúc nào cũng nhắc tôi, có phải thấy tôi ngốc không?”
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Frappel hỏi lại.
“Trả giá và hồi báo vốn là tương xứng. Tôi thấy anh là người đáng tin, thời gian qua tôi cảm nhận được thành ý của quân đoàn và của anh, nên tôi sẵn sàng hợp tác cùng quân đoàn để cả hai bên cùng thắng. Còn tình cảm thì không thể lúc nào cũng lý trí được.” Cordis chọc chọc vai anh, nửa cười nửa giận: “Đừng được đằng chân lân đằng đầu, nếu anh không thích thái độ của tôi bây giờ, tôi có thể bật chế độ câm miệng đấy.”
Frappel không biết bị câu nào của cậu chọc tới, ánh mắt thoáng thất thần.
Nhưng năng lực phản ứng của quân thư trên chiến trường vốn rất mạnh, khoảnh khắc thất thần này, dùng thời gian để cân nhắc, cũng chỉ hơn một phần mười giây, chẳng ai nhận ra.
Frappel nghĩ lại hành vi của mình, thành thật nói: “Tôi luôn nhắc đến ‘lý trí’, nhưng tôi làm trùng dẫn đầu quân đoàn lại không đủ lý trí.”
Đứng ở góc độ tướng quân của quân đoàn, đáng lẽ Frappel nên tranh thủ nhiều thêm từ Cordis, để đem lại lợi ích cho quân đoàn; nhưng đứng ở góc độ bạn bè của Cordis, anh lại cảm thấy cậu quân thư trẻ tuổi này nên thận trọng hơn khi giao ra thông tin của mình cùng những kỹ năng không rõ nguồn gốc nhưng có thể giúp kiếm được một khoản tinh tệ khổng lồ trong thế giới này.
Cordis nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của anh, tim lập tức ấm lên, vươn tay bỏ qua mọi khoảng cách xã giao, ôm Frappel một cái: “Cho nên bạn của tôi, chân tình đổi lấy chân tình, tôi không nhìn lầm đâu.”
Frappel nhìn bàn tay cậu đặt trên vai mình, rồi nhìn gương mặt Cordis ở rất gần, sau đó ngẩng nhẹ đầu: “Ừ. Có thể buông ra không? Bạn bè.”
“Giữa bạn bè, gần thêm chút cũng không sao.” Cordis buông tay, nhưng lại xích thêm hai bước, không đối diện khuôn mặt đẹp kiểu lúc nào cũng nhắc nhở giữ khoảng cách nghìn dặm như trước, da mặt cậu lại dày lên.
“ Tôi nhớ chúng ta mới quen chưa được mấy ngày, cậu đã nói thích tôi…” Frappel không nói thẳng.
Dùng lời người Địa Cầu mà nói, chính là nam nam thụ thụ bất thân.
Mặt Cordis lập tức đỏ bừng, tai cũng nóng ran, cậu lùi lại hai bước. Thật ra không thấy xấu hổ, nhưng không ngăn được phản ứng sinh lý, khẽ hắng giọng mới miễn cưỡng lên tiếng: “… À ừm, tôi tưởng anh quên rồi.”
Dù sao lúc khi cậu nói thích, thái độ của Frappel bình tĩnh đến mức giống như nghe xong một câu nói đùa, sao bây giờ lại chủ động nhắc tới.
“Khi đó cậu đang đùa sao?” Frappel nhìn thẳng Cordis: “Lần đầu tiên tôi bị trùng cái thổ lộ trực tiếp như vậy.”
“Không thể nào, anh hẳn có rất nhiều trùng theo đuổi.” Cordis buột miệng, rồi mới nhớ trong xã hội Trùng tộc, khoảng cách giữa trùng cái và trùng đực quá xa, không có đất cho tự do yêu đương như thế giới của cậu; cậu bèn bổ sung: “Nếu anh muốn xin hẹn hò với trùng đực, cũng dễ như trở bàn tay.”
Frappel im lặng một thoáng: “Tôi không thích trùng đực.”
Cordis suýt nữa buột miệng hỏi ‘vậy anh có muốn thử tình yêu đồng tính không’.
“Tôi sẽ ở lại tinh cầu Z11, cho đến khi không còn có thể chiến đấu với tinh thú.” Giọng Frappel vẫn bình thản.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Ngay khi anh nói vậy, lý trí của Cordis kéo về. Từ giọng điệu thường ngày của Frappel, cậu dường như thoáng thấy một nét yếu mềm; có thể đó là ảo giác, nhưng vì ảo giác ấy, trong lòng cậu lại lặng lẽ đặt thêm một viên gạch cho tình cảm của mình.
Tiếng lòng mách bảo cậu rằng xong đời rồi: cậu thật sự muốn yêu.
Hai trùng đứng đối diện, khoảng cách chỉ còn nửa bước. Không tránh khỏi phải nhìn thẳng vào nhau, nhưng khi ánh mắt chạm nhau lại đồng thời né đi, hướng tầm nhìn ra xa.
Frappel bước nghiêng một bước, khơi lại đề tài trước đó: “Tâm linh hữu tê nghĩa là gì?”
“Là một câu tục ngữ.” Cordis nhớ tới máy sưởi tay Morrie tặng, cởi găng ra, đưa trả cho Frappel, giải thích: “Cả câu là ‘tâm linh hữu tê nhất điểm thông’, ý là không cần nói rõ vẫn hiểu được ý nhau.”
Frappel gật đầu, nhận lại đôi găng mà Cordis đưa, cất vào túi.
Họ tiếp tục bàn chuyện lập đội, Frappel nói sẽ không lâu nữa.
Cordis lập tức hỏi có phải anh đã sớm tự mình chọn trùng cho cậu không.
Frappel không phủ nhận: từ lúc đậu đất trở thành nguồn thực phẩm của quân đoàn, thêm một tầng bảo đảm mang tính chiến lược; rồi tiếp theo là phát hiện chàng trai trẻ này giốngnhư một “Trù Thần”, nguyên liệu nào dù trước kia ra sao qua tay cậu cũng sẽ có thêm một cách ăn mới; rồi đến khi viện nghiên cứu của quân đoàn bắt đầu triển khai nghiên cứu về tính ăn được của tinh thú…
Chỉ trong thời gian ngắn địa vị của Cordis trong quân đoàn đã thăng nhanh.
Ở quân đoàn tinh cầu Z11, chỉ cần có chút đầu óc, sẽ không ai không nhắc tới việc sắp xếp từ trước.
Phải sàng lọc ra những quân thư đáng tin đặt cạnh Cordis làm trợ thủ, để khi cậu có vấn đề có thể kịp thời giải quyết, thỏa mãn mọi điều cậu muốn làm.
Chỉ là không ngờ hôm nay Cordis lại làm ra rượu chưng cất và giấm, còn thuận miệng nói ra ý tưởng lập đội, nên Frappel đành đem chuyện dự định hoàn thiện rồi mới nói với cậu ra trước.
Cordis chăm chú nghe Frappel nói xong, rồi mới muộn màng nhận ra rằng hai trùng nói thẳng những chuyện này giữa đường như vậy có phần chưa thỏa đáng.
“Không sao, tôi đã mở tinh thần lực.” Frappel thu hồi lưới tinh thần lực đan dệt kín mít: “Trùng có tinh thần lực thấp hơn tôi không thể tới gần, cũng không thể nghe lén.”
Cordis cảm nhận gió lạnh lại tràn đến, không nhịn được giơ ngón tay cái: “Thật lợi hại.”
Độ chênh lệch nhiệt độ quá lớn, đứng trong góc khuất gió mà vẫn thấy lạnh buốt; không chịu được lâu, Cordis liền đề nghị quay về.
Họ ngồi xe bay về khu cư trú.
Từ khá xa đã thấy có một hàng trùng dài xếp nối tiếp nhau trước khu cư trú. Nhìn qua, ai nấy đều khoác áo dài đến mắt cá, trông ai cũng như siêu mẫu, quả là cảnh đẹp ý vui.
Hàng người mẫu giữa những khối kiến trúc xám trắng u ám, tương phản với mảng trắng dày của tuyết, nhìn lâu vẫn mang lại một cảm giác vắng lạnh.
Cordis có chút lo lắng sốt ruột. Mùa đông ở tinh cầu Z11 kéo dài bằng nửa mùa ấm, hôm nay mới là ngày đầu tiên của mùa đông; từ đây về sau, khách của cậu ngày nào cũng sẽ phải đội tuyết xếp hàng.
Cordis tự đặt mình vào vị trí khách: dù thèm đến mấy, cậu cũng không thể kiên trì xếp hàng mỗi ngày, quá khổ.
Cậu bắt đầu nghĩ đối sách.
Cordis hỏi Frappel có muốn ăn tối cùng nhau không, nhận được câu trả lời anh phải về xử lý công việc, cậu lập tức bảo anh chờ một lát, rồi dẫn anh lên tầng cao nhất ở cửa hàng của cậu.
Cậu không để Frappel đưa mình xong là đi ngay, mà vào tiệm đóng gói mấy phần bốn món (khoai nướng, khoai tây chiên, khoai lát, đậu đất nghiền), rồi vội chạy lên lầu đưa cho anh mang đi làm bữa tối.
Nhìn xe bay biến mất khỏi tầm mắt, Cordis mới thong thả xuống lầu đi một vòng kiểm tra cửa hàng.
Từ ngày tuyển thêm nhân viên, Cordis cũng bận nhiều việc khác, ít có mặt ở đây.
Cửa hàng trưởng Gist thấy Cordis vừa tới đã bận rộn chạy tới chạy lui nên không lên quấy rầy. Giờ thấy cậu thong thả kiểm tra thiết bị trong tiệm, anh ta liền đưa bảng tổng hợp sổ sách và các báo cáo khác để cậu xem.
“Vất vả rồi.” Cordis mỉm cười. Thực ra cứ hai ngày cậu lại kiểm toán một lần, nhờ có hệ thống trí năng nên doanh thu chi tiêu rất gọn, nhìn sổ sách là hiểu ngay. Nhưng Gist sắp xếp rất gọn gàng, cậu cũng nghiêm túc xem qua.
Vị quân thư to con trông dữ dằn này lại làm việc tỉ mỉ ngoài dự đoán; giao anh ta làm cửa hàng trưởng đúng là quá đúng đắn. Hiện tại cửa hàng gần như không cần Cordis phải bận tâm.
“Làm tốt lắm, tan ca nhớ qua nhà tôi lấy một phần thịt kho. Làm từ phần nguyên liệu hơi đặc biệt, không biết có hợp khẩu vị anh không.” Cordis đã xử lý xong phần nội tạng mang về từ nông trường để kho.
Nội tạng và móng vuốt thì Cordis thích gặm; phần đưa cho Frappel hôm nay đều là xương lớn với sườn, dễ ăn và nhìn cũng dễ chấp nhận hơn.
Cậu biết Gist là trùng mê ăn uống, nên dùng cách này để thưởng cho anh ta.
Quả nhiên, vừa nghe Cordis nói vậy, mắt cửa hàng trưởng Gist sáng rực lên.
“Còn nữa, tôi định tự làm chút mứt trái cây, bạn tôi tặng tôi khá nhiều trái cây, mà đúng lúc tôi cũng muốn thử xem loại quả mà một bạn khác đưa để nghiên cứu có thể dùng thế nào.” Cordis nghĩ nghĩ rồi nói: “Ngày mai sau khi tan ca, nếu cậu rảnh thì qua giúp tôi một tay nhé.”
Gist lập tức đồng ý.
Sau khi xem xong báo cáo tổng kết, Cordis chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, liền nhắc lại việc ký hiệp ước với lão Johan. Gist nói rằng anh ta đã xem qua bản hợp đồng và đã sắp xếp ổn thỏa, ngày mai sẽ điều đội mới đến quán rượu để giao hàng.
Khi hiệp ước đã được ký, hệ thống hậu trường cửa hàng cũng cập nhật ngay. Gist – với tư cách cửa hàng trưởng – nhanh chóng sắp xếp mọi việc đâu ra đấy.
Vốn dĩ đã có một nhóm quân thư luôn theo dõi công việc trong cửa hàng, mấy người trước từng mơ được mở thêm vài chi nhánh mới, nay cũng nhờ vậy mà từ vị trí bảo tiêu được thăng lên nhân viên chính thức.
Trước đây, cửa hàng từng tuyển quân thư trong khu cư trú làm bảo tiêu một tháng, trả công bằng các món mới trong tiệm. Nhưng hết thời hạn, hình thức hộ tống này vẫn được giữ nguyên.
Bởi vì thương hiệu “Lam Vị” tung ra các sản phẩm từ đậu đất quá được ưa chuộng, nên nếu chỉ dựa vào hai nhân viên ở mỗi chi nhánh, cho dù họ có sức chiến đấu cao đến mấy, cũng không tránh khỏi việc bị đám khách hàng xông vào “tận diệt” trong giờ cao điểm.
Phần lớn khách hàng sợ cửa hàng có hậu thuẫn quân đoàn, không dám gây rối, chỉ cần xếp hàng là mua được khoai nướng và khoai chiên, không đến mức chen lấn. Nhưng vẫn có vài kẻ thích gây chuyện nhân lúc đông người mà quậy phá.
Vì thế, đội bảo tiêu ban đầu được giữ lại, trở thành nhân viên chính thức của cửa hàng. Họ giống như các nhân viên khác — ngoài lương tháng, còn được ăn bữa cơm mỗi ngày tại tiệm.
Khi cần nhân viên giao hàng mới cho các điểm bán lẻ, Gist liền chọn vài trùng thích hợp trong đội bảo tiêu cũ, rồi điều thêm vài người từ các chi nhánh khác sang hỗ trợ. Hai bảo tiêu được chọn mừng đến không tả nổi.
Thấy Gist sắp xếp đâu ra đấy, Cordis hoàn toàn không có ý kiến gì thêm.
Cậu lại trò chuyện với Gist về việc chuẩn bị đồng phục mùa đông cho nhân viên, và kể thêm về ý tưởng nảy ra khi cậu nhìn hàng dài khách xếp hàng ngoài tuyết.
Cửa hàng mở được hai tháng, nhưng mỗi ngày vẫn chỉ cần tối đa một tiếng là bán sạch toàn bộ phần ăn, khách ăn tại chỗ cũng kín bàn.
Chờ Gist kích hoạt hệ thống tự động vệ sinh cửa hàng xong, Cordis cùng anh ta về nhà. Cậu múc cho Gist một phần thịt kho đầy đặn, gói cẩn thận.
Gist hai tay ôm cái tô nhỏ đựng thịt kho, cụp mắt nhìn, trong ánh nhìn tràn đầy dịu dàng.
Cordis thấy trùng hàng xóm cùng chí hướng của mình có ánh mắt ấy, tâm trạng cũng phấn chấn theo, bèn đưa thêm ít trái cây, bảo anh ta ăn cho cân bằng dinh dưỡng.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.