4.830 chữ · ~33 phút đọc
Cordis đi theo phó quan của Trung úy Marlec, ngồi thang máy đi vào tòa kiến trúc cao nhất trong căn cứ.
Họ chỉ mất một khoảng thời gian rất ngắn. Khi Cordis bước ra khỏi thang máy, nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ sát đất, cậu mới nhận ra mình đã ở một nơi cao đến thế.
Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy những đồng bằng mênh mông trải rộng, hai bên sườn là những công trình của căn cứ thấp hơn hẳn. Nơi cậu thường lui tới – tòa nhà Bộ Hậu Cần – nằm ở vị trí xa nhất. Việc đi nhanh như vậy, chắc chắn là nhờ đường hầm tốc hành.
Công nghệ tinh tế thật sự khiến người ta phải cảm thán – quả nhiên chỉ được dùng ở những nơi đặc biệt.
Trong đầu Cordis thoáng hiện lên vài ý nghĩ kỳ diệu.
Phó quan cúi chào cậu một cái, rồi nói:
“Phía trước là phòng họp, Trung úy Marlec và Tướng quân đang ở bên trong. Tôi không thể đi tiếp.”
“Cảm ơn đã dẫn đường.” Cordis lễ phép cười đáp, rồi tập trung tinh thần trở lại.
Đến nơi rồi, cậu mới bắt đầu cảm thấy hồi hộp. Một lát nữa cậu sẽ gặp toàn bộ những trùng có quyền lực thực sự trong quân đoàn Z11 — những quân thư từng chém giết ngoài chiến trường.
Hành trình đi quá nhanh khiến cậu chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Giờ đứng trước cửa, cảm giác căng thẳng ập đến, nhưng đã muộn để do dự. Cordis hít sâu một hơi, chỉnh lại biểu cảm, rồi bước lên.
Cửa phòng họp tự động mở ra khi cảm ứng được cậu đến gần.
Bên trong, cách bài trí vẫn giữ phong cách đơn giản, nghiêm túc đặc trưng của toàn bộ tinh Z11. Trong căn phòng rộng, một chiếc bàn dài chiếm trọn trung tâm, quanh bàn là hơn mười quân thư mặc chế phục mùa đông màu đen.
Nghe tiếng cửa mở, tất cả đồng loạt quay đầu lại nhìn Cordis.
Ở vị trí đầu bàn là trùng quen nhất với cậu – Tướng quân Frappel. Bên cạnh anh là Thượng tướng Manny, trùng mà Cordis từng gặp một lần. Ở cuối bàn là Trung úy Marlec.
Còn lại mười một quân thư khác, cậu đều lần đầu gặp mặt.
Dưới ánh nhìn sắc bén, nghiêm nghị như đang “khóa định con mồi” của bọn họ, Cordis cảm thấy đôi chân mình dường như hơi run lên.
Frappel vẫy tay:
“Cordis, lại đây.”
Nghe anh gọi, Cordis như nghe được tiếng cứu rỗi, vội bước nhanh đến đứng cạnh Frappel. Dù hiện tại cảm giác thân thuộc giữa hai người có hơi khác so với trước, nhưng trong tình huống này, sự quen thuộc đó vẫn là chút an toàn hiếm hoi.
“Vị này là Trung úy Cordis.” Frappel đứng lên, giọng trang trọng. “Hôm nay là lần đầu các vị chính thức gặp mặt cậu ấy. Sau này Cordis sẽ phối hợp quản lý công tác nhà ăn với Trung úy Marlec của căn cứ mặt đất. Mong mọi người hỗ trợ và phối hợp.”
Cordis suýt tưởng mình nghe nhầm. Trước đây quân đoàn chỉ cấp cho cậu danh hiệu “Thiếu úy danh dự”, để dễ xưng hô trên danh nghĩa. Nhưng từ khi nào cậu lại được thăng thành “Trung úy thực quyền”?
Lại còn cùng cấp bậc với Trung úy Marlec – trùng mà cậu tiếp xúc nhiều nhất sau Frappel.
Giờ hai trùng đã thành đồng cấp thật sao?
Cordis luôn giữ được bình tĩnh trước mọi việc, mà cho dù không bình tĩnh, cậu cũng biết cách giữ vẻ ngoài ổn thỏa.
Trong lòng cậu dậy sóng, nhưng nhìn Frappel vẫn ung dung giới thiệu, Cordis không dám ngắt lời hỏi gì, chỉ có thể gượng cười, giơ tay chào mọi người một cách lễ phép.
Frappel thấy Cordis tiếp nhận khá tốt, liền lần lượt giới thiệu cậu với các quân thư khác trong phòng.
Quân đoàn Z11 đóng giữ khu vực biên giới tinh vực, tính chất khác hẳn các quân đoàn khác. Cấp bậc quân chức của họ cao hơn nửa bậc so với quân đoàn thông thường, số lượng quân thư cũng gấp mấy lần, và tướng lĩnh cấp cao nhiều hơn.
Quân đoàn chia làm hai hệ: chiến đấu và hậu cần. Ở cấp cao nhất là Thượng tướng – hiện Thượng tướng Manny phụ trách quản lý căn cứ mặt đất, còn Frappel, tuy được phong danh hiệu Tướng quân, thực chất vẫn là Thượng tướng, chỉ huy toàn bộ lực lượng chiến đấu.
Trong đội chiến đấu có tám Trung tướng – họ là những trùng dẫn đội, phụ trách tuần tra và giao chiến. Bình thường họ dẫn quân tuần tra khu vực biên giới quản hạt của Z11, tiêu diệt tinh thú nhỏ lẻ, tránh để chúng tụ tập thành thú triều.
Ở căn cứ mặt đất, có hai Thượng úy lần lượt phụ trách Hậu Cần và Quân vụ; dưới họ là hai Trung úy phó quản lý. Nay lại thêm Cordis – Trung úy chỉ phụ trách nhà ăn.
Những quân thư này rất ít khi tề tụ đầy đủ. Lần đầu bàn về Cordis, vài trùng chỉ có thể tham dự qua hình ảnh giả lập. Lần này, cả tầng chỉ huy trung tâm của Z11 đều có mặt, để thể hiện sự coi trọng đối với Cordis.
Nghe Frappel lần lượt giới thiệu từng trùng, Cordis nhớ kỹ tên, chức vụ và khuôn mặt từng vị. Cậu cảm nhận được sự trịnh trọng trong cách Frappel nói, khiến lòng càng nặng nề hơn.
Họ tụ tập lại… chỉ vì cậu.
Ý nghĩ ấy khiến Cordis không khỏi thấy căng thẳng.
Từ khi gia nhập quân đoàn, thỉnh thoảng Cordis vẫn lướt qua mạng nội bộ quân đoàn. Trong đó có vô số video ghi lại chiến đấu của các tướng lĩnh này – họ không kiêng chụp hình như Frappel, nên những cảnh đối chiến với tinh thú hay các đoạn “huấn luyện” cấp dưới đều được ghi lại đầy đủ.
Khi nghe tên họ, trong đầu Cordis liền hiện ra hình ảnh họ cầm vũ khí chém giết giữa tinh không.
Nếu không phải đang đứng bên cạnh Frappel – vị thủ lĩnh của những trùng này – chỉ riêng ánh mắt sắc bén kia cũng đủ khiến Cordis run đến không đứng vững.
Nếu những quân thư đó biết được, cậu đang nỗ lực bày ra vẻ bình tĩnh, chắc chắn họ sẽ thấy buồn cười.
Quân đoàn Z11 nổi tiếng mạnh mẽ và tàn bạo, và vị tướng quân bên cạnh cậu chính là trùng đứng đầu trong số đó.
Trong Trùng tộc, đặc biệt là giới quân thư, địa vị đều dựa vào thực lực. Nếu Frappel không có sức mạnh tuyệt đối, anh chẳng thể leo lên hàng tướng quân trong thời gian ngắn, khiến những kẻ lớn tuổi và dữ tợn hơn cũng phải phục tùng.
“Cứ gọi tôi là Tarsat, tôi sớm muốn gặp cậu rồi!” Trùngđược giới thiệu cuối cùng – Trung tướng Tarsat – là một quân thư thân hình vạm vỡ, giọng nói vang như sấm. Đôi mắt anh ta nhìn Cordis sáng đến mức như sắp tóe lửa.
“Chào anh.” Cordis mỉm cười, nhẹ giọng đáp.
Những trùngi còn lại – Thượng tướng Manny và Trung úy Marlec – đều đã quen, nên Frappel không giới thiệu lại. Cordis âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thần kinh vừa thả lỏng đôi chút, Frappel liền chỉ vào chỗ trống giữa anh và Thượng tướng Manny, ý bảo Cordis ngồi xuống. Cậu ngoan ngoãn làm theo.
Nhưng khi ngồi xuống, Cordis mới phát hiện vị trí của mình nằm ngay đối diện phần lớn các quân thư khác, giống như cố ý được sắp riêng ra – thật sự rất ngại ngùng.
Nhưng đã ngồi rồi, cậu lại ngượng không dám đứng lên. Cordis liếc sang Frappel bằng ánh mắt cầu cứu, hy vọng anh sẽ nói gì đó để cậu biết rốt cuộc mình được gọi đến đây vì chuyện gì.
“Cảm ơn cậu lần trước đã giúp làm thịt kho, tôi rất thích. Vừa rồi khi nghe thông tin, cậu có nói đã làm món mới muốn mời Trung úy Marlec nếm thử?” Thượng tướng Manny mở lời trước.
Cordis nghe vậy thì thở phào. Nửa câu đầu khiến cậu còn nghĩ chỉ là khách sáo, tuy cậu có giúp nấu thịt kho nhưng Thượng tướng Manny cũng đã trả thù lao. Đến khi nghe nửa câu sau, cậu lập tức hiểu ra.
Khi cậu gửi thông tin cho Trung úy Marlec, họ đang họp, hẳn là tất cả đều nghe được chuyện cậu muốn mời nếm thử.
Vào tới “buổi biểu diễn ẩm thực” của Cordis, cậu lập tức bình tĩnh lại, không khách sáo, trực tiếp lấy rương giữ nhiệt cỡ lớn từ vòng cổ không gian ra.
“Đây là tôi thử làm bằng thịt thú hoang nông trường vừa đưa tới, số lượng không nhiều, chi bằng mời mọi người nếm thử?” Cordis quay sang Tướng quân Frappel, dùng ánh mắt dò hỏi.
Frappel liếc thấy thuộc hạ đều nghiêng người về phía trước, mày khẽ giật, bèn gật đầu trước khi họ kịp nóng ruột giục giã.
Cordis mỉm cười, đứng lên mở chiếc rương giữ nhiệt khổng lồ. Một làn hương nồng đậm- một mùi vị đồ ăn mà đám quân thư chưa từng ngửi thấy- tỏa ra.
Mười lăm món thịt vừa làm xong còn bốc hơi nóng, lớp ánh dầu bóng bẩy khó tả treo trên bề mặt, hung hăng k*ch th*ch vị giác và thị giác của mọi người.
Đám quân thư không nhịn được nuốt nước bọt ừng ực.
Nhà ăn dùng bát đĩa dập khuôn bằng kim loại, Cordis lấy mười lăm mâm thịt đầy ắp từ rương giữ nhiệt ra, bày kín mặt bàn trước từng quân thư đang ngồi.
Mọi ánh mắt dập dờn giữa đôi tay cậu và màu sắc mê người của các món ăn, cho tới khi cậu thu rương giữ nhiệt lại.
Cordis lại lấy một bó đũa từ vòng cổ không gian ra, chia cho từng trùng. Lúc từ nông trường về cậu luôn cất sẵn bộ đồ bếp trong không gian, vừa hay bây giờ có để dùng.
Nếu có món mà không có đũa, cảnh tượng có khi sẽ rất ngượng ngùng.
Cordis đã tinh nhạy cảm nhận được áp lực im lặng từ các quân thư này, bầu không khí trong phòng họp có chút giống bầy sói đói sắp được thả ăn.
Ngay sau đó, khi trùng cuối cùng cũng nhận xong đũa, toàn bộ cánh tay liền đồng loạt vươn ra. Không khí nghiêm túc của phòng họp lập tức sụp đổ; kể cả trên mặt Frappel và tất cả quân thư đều không lộ vẻ nghiêm túc nữa, động tác của họ lại càng khiến Cordis bớt sợ.
Hơn mười đôi đũa bay loạn, ánh đao bóng kiếm như đang diễn một màn võ thuật phụ hoạ.
Tám vị trung tướng tranh nhau kịch liệt nhất; thực lực không phân cao thấp, không ai chịu nhường ai, nên ra tay càng dữ. Còn các thượng úy, trung úy phụ trách công tác căn cứ thì bởi giá trị vũ lực không cao, không chen nổi vào “chiến trường”, đành nhanh tay gắp lấy món ở ngay trước mặt.
Trung úy Marlec vừa ăn vừa rơi lệ trong lòng—đáng lẽ tất cả đều là của anh ta. Kết quả… Cordis lại gửi tin đúng lúc thật đấy QAQ…
Bây giờ họ đã là quan hệ đồng cấp, anh ta càng có thể không ngại ngùng mà thắt chặt quan hệ, để còn “ké ăn ké uống” về sau.
Trước đó Tướng quân Frappel sợ Cordis bị quân thư trong quân đoàn quấy rầy, đã mạnh tay áp chế đám tướng lĩnh. Tướng quân ở một nghĩa nào đó khống chế cả quân đoàn: ngân sách quân phí và giá trị vũ lực tạo thành hai tầng ràng buộc, khiến các tướng lĩnh đều sợ bị kéo vào phòng huấn luyện để “luyện” cùng Tướng quân; nhờ thế Cordis bên cạnh mới yên ổn được.
Giờ thì họ đã chính thức quen biết, về sau phòng bếp của Cordis rất khó giữ yên tĩnh. Vị trí làm việc của Cordis là gần Trung úy Marlec nhất, anh ta nhất định phải tranh!
Anh ta sẵn sàng ăn thử!
Món ngon như thịt kho, anh ta không thể đường đường chính chính bắt Cordis làm như Thượng tướng, vậy chẳng lẽ không thể len lén “đi cửa sau”, ăn đồ mà Cordis dạy nhóm phụ bếp luyện tập sao!
Trung úy Marlec vừa ăn, vừa vận não hết công suất.
Khi miếng thịt vào miệng, cả phòng—những kẻ chỉ bật hết công suất não khi ở chiến trường đối đầu tinh thú- đồng loạt “bật máy”: trong đầu điên cuồng gào thét “ngon quá”, đồng thời nghĩ cách lần sau làm sao “bám” đầu bếp trưởng để xin thêm đồ ăn.
Chỉ có Frappel là sau khi tùy ý gắp hai đũa nếm vị liền dừng lại, quay đầu nhìn Cordis.
Nhìn biểu cảm Cordis chuyển từ căng thẳng sang thả lỏng, Frappel thu hết vào mắt. Theo ánh nhìn của cậu, anh lại nhìn cấp dưới của mình—đám trùng kia sau màn giới thiệu ngắn ngủi lần đầu gặp đã nhanh chóng phô bày bản tính một cách hào phóng.
Cordis trơ mắt nhìn mười lăm mâm đầy ụ bị tiêu diệt với tốc độ thấy rõ bằng mắt thường.
Đến khi xác định đĩa không còn gắp lên được gì nữa, đám quân thư còn định bày một phen phong độ của tầng lớp tướng lĩnh cao cấp Z11 với đầu bếp trưởng khi Cordis vào cửa—cuối cùng cũng hoàn hồn, nhìn phần sốt còn lại trong mâm đến đỏ cả mắt.
Manny khẽ hắng giọng: “Rất ngon.”
“Ăn ngon!” Còn lại cũng đồng thanh.
Cordis bị âm thanh kiên định như lời tuyên thệ ấy làm choáng váng một chút, theo bản năng nhích lại gần phía Frappel.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Ánh mắt dồn cả lên Cordis, thoáng chớp rồi chếch sang vị Tướng quân của họ; lập tức tất cả ngồi ngay ngắn trở lại, như thể trùng ăn uống thỏa thích vừa rồi chẳng phải họ.
Cordis thấy những chiếc bát đĩa trên bàn có phần chướng mắt, trong khi đang chịu vô số ánh nhìn, cậu thu hết chúng vào vòng cổ không gian. Lại một lần nữa cậu thầm cảm ơn công nghệ—đúng là khoa học kỹ thuật thay đổi cuộc sống; cậu sợ nếu để mâm ở đó thêm chút nữa, sẽ nhìn thấy cảnh l**m sạch mâm mất.
Ike là bạn thân, tùy tiện một chút cậu còn có thể chấp nhận; nhưng trước mặt những người này… thôi bỏ, chút thể diện vẫn phải giữ.
Thu xong mâm, bầu không khí nghiêm túc của phòng họp lập tức trở lại.
Ban đầu còn định mời một trùng nếm thử rồi góp ý; bây giờ thành mời nhiều trùng cùng ăn, Cordis nghĩ cũng hay—có thể nghe thêm vài ý kiến khác nhau. Cậu hơi mong đợi hỏi: “Mọi người thấy các món này thế nào? Nguyên liệu đều là thịt thú hoang nông trường chuyển tới, cách làm tương đối đơn giản, lần đầu thử, chưa chắc món nào cũng phù hợp kiểu chế biến này.”
Nghe cậu hỏi, đám quân thư chỉ có ấn tượng “ngon” và “giành được là ngon” đều có chút ngại ngùng.
Vừa rồi họ chỉ mải thưởng thức. Trước đây họ chỉ được ăn khoai nướng và khoai tây chiên; bỗng chốc nếm được các món xào nóng, sự thăng cấp hương vị quá lớn khiến họ chẳng còn đầu óc mà suy tư.
Giờ cố nhớ lại, họ chỉ nhớ mỗi miếng thịt cướp được đều đặc biệt thơm; so với thịt hộp họ từng ăn đúng là một trời một vực!
Trước kia họ còn thấy mấy cái đồ hộp kia có thể giúp đổi khẩu vị sau những ngày uống dịch dinh dưỡng; giờ nghĩ lại, đúng là lãng phí thịt!
Thấy cả nhóm nhìn nhau, Cordis biết khó mà nhận được phản hồi thí nghiệm hữu ích từ họ.
Cậu nghĩ kỹ lại: hôm nay mình quả hơi vội. Sức ăn của Trùng tộc rất lớn; với lượng cậu vừa làm, muốn để mười mấy trùng ăn ra đủ “ vị” sau đó cho phản hồi chi tiết, đúng là làm khó họ.
Cordis lại nghĩ, nếu coi lần này là buổi chia sẻ đồ ăn—một buổi giao lưu hữu hảo lần đầu gặp mặt—thì cậu cũng chẳng thiệt.
Về mảng ẩm thực, Cordis rất tự tin. Giờ cậu đã không còn chút căng thẳng của lúc mới vào; ai mà thấy cảnh vừa rồi thì cũng chẳng thể căng thẳng nổi.
Cậu nghiêng người nói nhỏ: “Là tôi chuẩn bị chưa chu đáo. Chuyện thử nghiệm món ở nhà ăn hôm nay có hơi gấp. Không thì đợi khi mọi người rảnh, ta làm một buổi đàng hoàng nhé?”
Frappel nhìn đám quân thư dựng thẳng lỗ tai, nóng lòng muốn thử; lần sau tụ họp thì chưa biết bao giờ. Anh khẽ lên tiếng.
“Mỗi bộ phận trong quân đoàn đều có chức trách riêng của mình, nhà ăn cần thử món thì cậu cứ theo nhịp của mình mà làm là được.”
Tướng quân Frappel nói năng vẫn bình thản, nhưng tất cả quân thư trong phòng họp đều cảm thấy, khi anh nói chuyện với Cordis thì giọng điệu mềm hơn hẳn so với khi nói với bọn họ. Nghĩ đến mỹ thực xuất phát từ tay vị đầu bếp trưởng này, nhóm quân thư lại thấy cân bằng.
Đây là đầu bếp trưởng của quân đoàn Z11 bọn họ, tướng quân đối với cậu tốt một chút thì có sao! Phải thế chứ!
Nhóm quân thư nhìn nhau làm mặt quỷ, ai nấy đều có tính toán trong lòng. Họ đều biết nguyên liệu nấu ăn hiện giờ còn thiếu thốn, bên viện nghiên cứu cái máy biến tinh thú thành nguyên liệu có thể ăn vẫn còn khó, nhưng vì một ngụm ngon miệng, kế tiếp họ phải tranh thủ kiếm thêm cơ hội quay về căn cứ.
Giới thiệu đồng nghiệp cho Cordis xong, đồ cậu mang đến cũng đã ăn sạch, đám tướng lĩnh kia không còn lý do nán lại. Thượng tướng Manny lập tức mở miệng, đuổi tất cả những ai trên người còn mang nhiệm vụ quay về làm việc.
Trong nháy mắt, toàn bộ phòng họp chỉ còn lại ba trùng bọn họ.
Sau đó, họ chuyển sang văn phòng của Tướng quân Frappel.
Văn phòng của Tướng quân Frappel không phải vị trí tốt nhất trong toàn căn cứ, vì lúc thăng chức anh lười dọn, nên tầm nhìn tốt nhất vẫn thuộc về văn phòng của Thượng tướng Manny.
Tin này Cordis từng đọc trên mạng nội bộ dưới dạng “bát quái”, bước vào văn phòng, cậu không kìm được mà đảo mắt đánh giá một vòng.
Bài trí trong văn phòng của Frappel rất giản lược, bàn làm việc dài đồng bộ với bộ bàn ghế tiếp khách, nhìn qua không có món đồ thừa nào; vật trang trí duy nhất là những huân chương treo trên tường.
Anh dẫn Cordis và Thượng tướng Manny vào xong thì mở tủ lấy trà pha cho họ.
Cordis nâng chén trà—đây là lần đầu cậu uống trà kể từ khi tới đây. Trong chiếc cốc trắng là những lá trà xanh nhạt, khi giãn ra có hình bát giác tinh; không phải loại lá trà cậu quen. Nhưng làn hơi mờ mịt rất đẹp, hương trà cũng thật dễ chịu.
“Tôi đoán cậu sẽ thích.” Trong tay Frappel cũng cầm một thứ—là một ống dịch dinh dưỡng.
Cordis nhấp thử một ngụm, vị thơm ngon lưu lại nơi đầu lưỡi, mắt cậu sáng lên, gật đầu tán đồng: “Thật không tồi, hương trà rất đậm.”
“Là thư phụ của tôi đưa đến, nếu cậu thích thì lát nữa mang theo.” Frappel nói.
Thượng tướng Manny dựa vào lưng ghế, nếm một ngụm thứ đồ uống đặc biệt lần đầu được uống ở chỗ Frappel. Ông ta nhíu mày, rồi lấy ra một chai đồ uống khác từ không gian của mình, vặn nắp uống một ngụm, tức thì mặt mày giãn ra.
Cordis hơi ngạc nhiên; ấn tượng của cậu về Thượng tướng Manny là một mỹ nhân chín chắn rực rỡ, không ngờ ông ta lại không thích trà. Nhưng rất nhanh cậu nhớ lại cảnh tượng trong phòng họp vừa rồi—vị mỹ nhân ấy tranh đồ ăn với các quân thư cao lớn thô kệch.
Trong lòng nhắc mình: đừng trông mặt mà bắt hình dong! Quân thư cũng thế!
Uống hai ngụm trà xong, Thượng tướng Manny mở lời trước.
“Vốn dĩ đã sớm nên giới thiệu cậu với các quân thư trong quân đoàn, nhưng tôi và Frappel cân nhắc rồi quyết định hai bên đều nên thể hiện chút thành ý. Chờ đến khi hợp tác đi vào chiều sâu hơn, mới để mấy kẻ mất thể diện kia chính thức làm quen cậu. Họ có thể vật lộn với tinh thú trên chiến trường, nhưng rời chiến trường thì đầu óc như thiếu một sợi gân. Nếu họ có gì mạo phạm, cậu nhất định phải nói thẳng. Đầu óc họ không biết rẽ.”
Ngữ khí Thượng tướng Manny bình thản hạ thấp đám quân thư trong phòng họp vừa rồi, nhưng Cordis vẫn nghe ra sự bảo vệ trong giọng ông ta.
Cordis thấy mình nên khách sáo đôi câu, cố giữ biểu cảm nghiêm túc cho đúng phép xã giao, nhưng vẫn không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Xin lỗi, tôi không cố ý.” Cordis vội chỉnh lại nét mặt: “Chỉ là cảm thấy cách ngài mô tả quá thú vị.”
Thượng tướng Manny xua tay: “Không sao.”
Frappel cho Cordis một ánh mắt trấn an, bình thản giải thích: “Đám Tarsat có nghe thấy cũng chỉ để ý xem Thượng tướng Manny có đang khen họ đánh tinh thú lợi hại hay không thôi.”
Cordis gật đầu, nghĩ thầm: đúng là một dây đàn, nhìn từ góc khác thì đó là tính cách rộng rãi, dễ chung sống.
Câu chuyện lệch đi chốc lát, rồi rất nhanh bị Thượng tướng Manny kéo về.
“Quân đoàn lập nông trường đã thấy hiệu quả, xưởng gia công đậu đất cũng đang tăng tốc, chẳng mấy chốc cả tinh hệ thứ 8 sẽ biết đến tên cậu. Nói thật không giấu, lúc đầu liên hệ với cậu, điều kiện đưa ra so với tiêu chuẩn dành cho đầu bếp khắp đế quốc thì khá bình thường, cũng mang ý thăm dò.” Thượng tướng Manny không giải thích thăm dò cái gì, mà nói tiếp: “Hiện giờ năng lực của cậu đã thể hiện rõ ràng, nông trường và nhà xưởng mà cậu cùng quân đoàn chung tay xây dựng cũng bắt đầu có lợi nhuận; quân đoàn không thể tiếp tục keo kiệt với cậu nữa.”
“Từ nay, cậu chính là đầu bếp trưởng duy nhất của quân đoàn Z11. Mọi việc liên quan đến nhà ăn, các quân thư khác trong quân đoàn phải nghe ý kiến của cậu, lấy ý kiến của cậu làm trọng. Việc mua sắm nguyên liệu và các vật tư khác của nhà ăn cũng lấy cậu làm chủ. Tôi rất mong chờ, có cậu gia nhập, sau này quân đoàn sẽ có thêm nhiều điều khiến tôi kinh ngạc.” Ánh mắt Thượng tướng Manny trở nên dịu lại khi nhìn Cordis.
“Quân đoàn tuân thủ pháp luật của đế quốc, sẽ không tham vọng bất kỳ công thức nấu ăn nào của cậu. Mọi hợp tác đều được hệ thống của đế quốc chứng kiến.” Frappel cũng cam kết.
Cordis vẫn còn đắm trong bầu không khí nhẹ nhàng vừa rồi, chưa theo kịp sự chuyển đổi cảm xúc nhanh chóng của họ.
Bị Thượng tướng Manny và Frappel nhìn trái nhìn phải, một lúc lâu cậu mới ừ một tiếng.
“Tôi tin quân đoàn, cũng tin vào ánh mắt của bạn bè mình.” Cordis cười rạng rỡ với Frappel.
Thượng tướng Manny lại nhấp một ngụm đồ uống, khép mắt lại—đám trùng con trẻ tuổi quá đáng yêu.
Khi không khí bình thường trở lại, Cordis rốt cuộc nhịn không được, hỏi ra điều thắc mắc từ nãy đến giờ.
“Sao tôi bỗng dưng lại thành trung úy?” Cordis nhìn Thượng tướng Manny: “Hơn nữa còn có quyền hạn giống Trung úy Marlec.”
Cậu đâu có làm gì đâu?
“Chắc cậu không để ý lắng nghe tôi nói lúc nãy.” Thượng tướng Manny liếc Frappel: “Cậu nói đi.”
“Sáng nay tôi họp với mấy vị quân thư cậu vừa gặp, toàn thể đã thông qua đề nghị thăng chức cho cậu. Với thực lực và những gì cậu cống hiến, toàn quân đoàn đều thấy rõ. Vị trí trung úy của cậu hoàn toàn xứng đáng.” Frappel nhắc khẽ Cordis: “Hôm qua chúng ta còn nói sẽ lập cho cậu một đội ngũ chuyên nghiệp. Từ nay cậu và quân đoàn đã ràng buộc vào nhau, không tách rời.”
“Đáng tiếc là chế độ bổ nhiệm nội bộ quân đoàn chỉ có thể phong cho cậu đến trung úy.” Thượng tướng Manny không mấy vui: “Hậu cần rất khó lên chức.”
Nghe giọng Thượng tướng Manny, Cordis như cảm thấy bản thân còn có thể đảm nhiệm chức cao hơn. Cậu hơi ngại, vội xua tay: “Tôi không lợi hại đến thế.”
“Cậu không chỉ đưa ra những phương pháp giúp quân đoàn tạo thêm nhiều tinh tệ, mà còn dạy thêm nhiều quân thư biết nấu nướng. Toàn đế quốc không có đầu bếp thứ hai làm được như vậy.” Frappel nhíu mày nói.
Thượng tướng Manny không tiếp xúc Cordis nhiều, ấn tượng về cậu là một trùng có được năng lực đặc biệt sau biến cố, tính tình cực tốt, một “trùng nhãi con” đặc biệt biết làm mỹ thực. Không ngờ cậu lại có chút ngây thơ, khiến một lão trùng thường hay khắt khe với quân thư như ông ta cũng phải tự hỏi liệu mình có quá “bắt nạt” trùng hay không.
Cordis trầm ngâm một chút, cảm thấy mình chỉ đang làm điều nên làm.
Hợp tác với quân đoàn để kiếm tiền, dạy quân thư nấu ăn là để bồi dưỡng trợ thủ, học trò, nhằm hoàn thành công việc ở nhà ăn tốt hơn.
Hơn nữa, cửa hàng của cậu cũng dùng con đường của quân đoàn để nhập nguyên liệu; cậu còn muốn thông qua quân đoàn tìm nguyên liệu mới trong tinh tế để mở rộng thực đơn cho mình—nói thật cậu đã nhận được rất nhiều lợi ích.
Cậu đứng trên vai người khổng lồ để học được vô vàn tri thức về mỹ thực, nhưng những thứ đó không phải riêng của cậu.
Một đầu bếp giỏi có thể tạo ra rất nhiều giá trị; có những phối phương độc nhất vô nhị thì sẽ khiến người ta chen chúc tới ăn, tiền vào như nước. Nhưng ở nơi mà mỹ thực bị “độc quyền” này, thân phận đầu bếp của cậu như có bàn tay vàng, đạt được quá nhiều thứ vượt ngoài mong muốn.
“Tôi hiểu rồi.” Cordis khẽ thở ra: “Frappel, cảm ơn anh, mỗi khi tôi suy nghĩ chưa thông mong anh nhắc tôi một tiếng.”
Quân đoàn nhìn trúng năng lực của cậu, trước kia đã chia cho cậu phần hoa hồng. Giờ lại cho thêm địa vị.
Tất cả đều bắt nguồn từ năng lực bản thân cậu.
Họ cho cậu đãi ngộ là hợp lý, hơn nữa quan hệ càng gần thì hợp tác đôi bên càng chặt chẽ; cậu cũng càng đứng vững ổn nơi thế giới này.
Chỉ là Cordis không có d*c v*ng đặc biệt, cũng không nghĩ thân phận đặc biệt có thể mang tới cho mình lợi ích gì, nên đôi khi cậu sẽ “nghĩ chưa thông”, kiểu tâm lý này không nên có nhiều—nếu không sẽ thành một dạng khoe khoang.
Cordis thầm trêu chính mình.
Hiện giờ cậu nóng lòng muốn làm thêm nhiều việc nữa.
Sau hơn ba tháng bước vào thế giới này, ngoài việc muốn ăn ngon uống tốt, Cordis đã có mục tiêu mới.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.