3.505 chữ · ~24 phút đọc
Phòng ở cơ sở không có những vật dụng như rèm cửa, nên khi tinh cầu Z11 bước vào ban ngày, Cordis đã bị ánh sáng bên ngoài đánh thức.
“Giờ nào rồi?” Cordis mơ màng đưa tay sờ bên gối, sờ không thấy gì mới nhớ ra mình đã đến thế giới tinh tế.
Cậu giơ tay, quang não trên cổ tay sáng lên, hiện ra thời gian.
Cordis ngán ngẩm: “Mới bảy giờ…”
Ngủ còn ít hơn cả trước khi xuất viện.
Hôm qua cậu không bị robot y tế giám sát, nên thức dùng Tinh Võng đến tận rạng sáng mới ngủ, giờ tính ra chưa đến năm tiếng.
“Hệ thống quang não, sáng sớm bị ánh sáng ngoài cửa sổ làm tỉnh thì phải làm sao?” Cordis dang tay chân, giờ cậu không muốn suy nghĩ gì, chỉ muốn giải quyết vấn đề hiện tại, nên trực tiếp hỏi hệ thống.
【Kiến nghị đổi mới tài liệu phòng ở, thay cửa sổ thường bằng loại trung – cao cấp. Loại cửa sổ cao cấp có thể cách âm, cách sáng và tùy chỉnh thời gian, mang đến trải nghiệm tốt hơn cho công dân.】
“Xem thử phí đổi toàn bộ cửa sổ cao cấp là bao nhiêu.” Cordis nhắm mắt ra lệnh cho hệ thống.
【Đổi toàn bộ cửa sổ cao cấp cần 270.000 tinh tệ. Hệ thống nhắc nhở: tinh cầu Z11 là tinh cầu biên giới, không nằm trong khu vực phân phối và bán loại cửa sổ cao cấp.】
Cordis lập tức tỉnh hẳn. Cậu mở mắt, nhìn chằm chằm vào bức tường trắng ngà được sơn bằng dung dịch mô phỏng, rồi ngồi bật dậy.
“Cảm ơn cậu, hệ thống. Lần sau trước khi đề nghị, có thể xem giúp tôi số dư tài khoản trước rồi hẵng khuyên được không?”
Vốn đã bực vì bị ép rời giường, nay còn bị chuyện tiền nong làm k*ch th*ch, lại nghĩ đến hôm nay vẫn chỉ có thể ăn mấy thứ Reuel và Ike tặng– toàn dicj dinh dưỡng với đồ hộp, tâm trạng cậu càng tệ hơn.
【Đã lưu kiến nghị của cậu vào ghi chú hệ thống.】
Cordis nghiến răng đi vào phòng tắm. Hệ thống quả thật rất có “năng khiếu” chọc người tức.
Hôm qua, dù keo kiệt đến mấy, cậu vẫn tốn năm vạn để sửa sang lại phòng, biến nơi thuê thành căn nhà đúng như tưởng tượng của mình. Tuy lúc tiêu tiền thì đau lòng, nhưng nhìn người máy thi công đúng theo ý mình, đúng là vẫn có chút cảm giác thành tựu.
Trong quá trình sửa phòng, để tiết kiệm, Cordis tận dụng lại hết những gì còn dùng được từ hai căn phòng cũ, cái gì không cần thiết thì không mua mới.
Phòng tắm vẫn dùng bộ thiết bị làm sạch cũ.
Phòng ở cũng chỉ dùng những dụng cụ thông thường nhất, nên căn phòng mới ngoài khu rửa mặt và khu tắm tách biệt, công nghệ còn lại chẳng khác gì bộ tắm rửa trong bệnh viện mà Cordis từng dùng.
Cậu súc miệng, rửa mặt xong, cuối cùng mới thấy đầu óc tỉnh táo hơn.
Dù không cam tâm, nhưng bữa sáng hôm nay vẫn chỉ là dịch dinh dưỡng.
Cordis quyết định tạm thời giữ lại mấy đồ hộp Reuel gửi làm lương khô, chờ khi nào thực sự không chịu nổi vị của dịch dinh dưỡng nữa thì mới mở ra ăn.
Cậu chọn một ống dịch dinh dưỡng màu trắng, ôm chút mong đợi rằng vị chắc cũng như hôm qua, nhưng vừa mở ra thì lập tức thất vọng.
Cậu uống thử một ngụm – ngay khoảnh khắc chất lỏng chạm vào khoang miệng, Cordis cảm giác như đang uống sữa dê hay thứ gì đó tương tự, tanh nồng đến mức khó chịu.
Cậu nín thở, một hơi uống sạch, rồi súc miệng vài phút liền mới tẩy được mùi vị kỳ quái đó.
“Thật đúng là kỳ diệu.” Cordis cố gắng nặn ra nụ cười.
Rửa mặt lại lần nữa cho tỉnh táo, Cordis đi ra phòng khách.
Phòng khách đặt hai chiếc ghế sofa đơn vốn là đồ cơ sở, ghép lại với nhau. Hình dáng vuông vức, cứng nhắc, mặt ngoài màu xám bạc, nhìn rất lạnh.
Chúng hoàn toàn không hợp với bức tường trắng ngọc trai và sàn gỗ cọ nhạt màu mà Cordis đã chọn.
Sofa thì xấu, khu ăn uống không có bàn, bếp chỉ có mỗi vòi nước là hoạt động, còn lại trống rỗng. Trong phòng ngủ cũng chỉ có một chiếc giường.
Cordis thở dài. Muốn ở thoải mái, sau này chắc phải tốn thêm khối tiền nữa.
Cậu đành mở quang não, đăng nhập Tinh Võng, xem có tìm được món đồ nào giá ổn mà thay thế được không.
Quan trọng hơn, cậu phải chọn cửa hàng nằm trên tinh cầu lân cận, nếu không thì chỉ riêng phí vận chuyển cũng đủ khiến cậu phá sản.
“Rèm cửa và bộ ga giường chắc dùng loại vải thường thôi, hàng công nghệ cao chắc đắt lắm.” Cordis nghĩ, mở chức năng cảm nhận vật liệu qua quang não để chọn vải trước khi đặt hàng.
Cứ mỗi lần thanh toán, cậu lại thấy xót xa hơn. Mới nhận ra quần áo hôm trước mua mất mấy vạn tinh tệ thật đúng là xa xỉ.
Dưới sự hỗ trợ của hệ thống, Cordis nhanh chóng tìm được cửa hàng vải phù hợp.
Cửa hàng nằm trên tinh cầu gần đó, có điều kiện môi trường tương tự Z11, nhưng lại có loại thực vật bản địa rất thích hợp để dệt vải, nên toàn tinh cầu đó chuyên sản xuất hàng dệt, giá thành cực thấp.
Trong cửa hàng có đủ loại vải với kết cấu và độ mềm khác nhau, Cordis lần lượt thử cảm giác từng loại.
Để tránh mắc lỗi thẩm mỹ, cuối cùng cậu chọn toàn vải đơn sắc.
Bốn bộ chăn ga chọn loại nhung màu be nhạt, sofa cũng đặt loại vải cùng chất liệu.
Còn hai phòng ngủ, cậu chọn loại vải che sáng mạnh, nghĩ đến khả năng mình sẽ ngủ cả ban ngày nên còn tinh tế mua hai kiểu – một loại nửa che sáng, một loại toàn phần.
Kích cỡ có thể để hệ thống quang não đo, sau đó cộng thêm chút phí thủ công cho cửa hàng chế tác.
Cửa hàng vốn chuyên bán vải và quần áo, cũng nhận đặt làm theo yêu cầu, nhưng đây là lần đầu tiên có người đặt làm… rèm cửa. Trí năng chăm sóc khách hàng không hiểu nổi vì sao khách lại cần loại vật kỳ quái này.
Nhưng khách hàng đã cung cấp bản vẽ, nên chúng chỉ cần làm theo là được. Trí năng nhanh chóng tiếp nhận đơn hàng.
Trao đổi một lúc, hai bên xác nhận có thể gửi hàng trong buổi chiều, vì khách đồng ý cho máy móc thao tác, mà tiệm cũng có đủ robot, nên tốc độ giao hàng rất nhanh.
“Tôi đúng là thiên tài nhỏ.” Cordis thanh toán một cách lưu loát, thấy mình chỉ tốn chưa đến năm nghìn tinh tệ, liền không nhịn được khen bản thân.
So với việc đi mua mấy cái cửa sổ cao cấp, thì mua thêm vỏ sofa mới hay rèm vải còn tiết kiệm hơn nhiều.
Xài tiền xong, cả người lại thấy khoan khoái.
Cordis nhìn mình một lượt, thấy không có gì cần sửa soạn thêm, liền chuẩn bị ra ngoài.
Giờ đã dọn vào khu cư trú, ít nhất cậu cũng nên biết xung quanh có những gì, chỗ nào thuận tiện để mua sắm.
Đi thang máy xuống lầu, cửa vừa mở ra, Cordis còn chưa kịp bước, đã thấy một quân thư đứng trước mặt.
Trùngnđó cao ít nhất hai mét rưỡi, Cordis biết vì hôm qua mấy con robot thi công trong nhà cũng cao gần vậy, cảm giác bị áp lực tương tự.
Cậu nghiêng người bước ra, vừa lướt qua trùng ấy đã cảm nhận được một luồng khí thế khủng khiếp, lập tức tăng tốc rời đi.
Quân thư cao lớn khẽ cúi đầu bước vào thang máy, ánh mắt thẳng tắp, xanh xám như mặt hồ sâu lặng.
Khi ra khỏi tòa nhà, Cordis mới thấy cảm giác kim châm ở sống lưng tan biến, cậu thở phào. Nghĩ đến việc may mà mình không ở cùng tầng với trùng kia, nếu hàng xóm ở đây đều có khí thế kiểu đó, đúng là quá đáng sợ.
Cordis mở quang não, bắt đầu tra các tiện ích công cộng xung quanh.
“Gần đây có hai mươi quầy bán dịch dinh dưỡng?” Cordis rít lên, không thể tin nổi.
Để sau này biết chỗ mua, cậu mở bản đồ trên quang não, tìm đến quầy gần nhất.
Quầy trông như một máy bán đồ uống, ở giữa có biểu tượng nhỏ “vui lòng quét mã”. Qua lớp kính trong suốt có thể thấy bên trong có hai loại dịch dinh dưỡng: dạng túi và dạng ống.
Dạng túi giá mười tinh tệ, dạng ống mười lăm.
Cordis quét quang não, mua mỗi loại một cái. Sau khi hiển thị “thanh toán thành công”, ngăn nhỏ bật ra, bên trong có hai loại dịch dinh dưỡng.
Chúng không lớn, chỉ khoảng 20pml, Cordis cất luôn vào túi.
Trên bản đồ còn hiển thị trong khu cư trú có một cửa hàng quân dụng, Cordis tò mò đi xem. Bên trong bày đủ thứ lặt vặt.
Trên kệ một nửa là các loại dịch dinh dưỡng khác nhau, nhãn hiệu và hương vị đủ loại, còn có nước súc miệng và dụng cụ làm sạch. Hai quầy bên kia lại bày mấy món vũ khí nhỏ và rượu.
Thoạt nhìn toàn những vật dụng sinh hoạt linh tinh, có cảm giác như một quầy bán quà vặt.
Thấy nửa gian hàng toàn là dịch dinh dưỡng nhiều màu, Cordis liền hiểu ngay: ở đây bán loại cao cấp hơn mấy quầy tự động.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Nhưng khi nhìn thấy rượu, cậu không khỏi ngạc nhiên. Tuy nghe nói tinh cầu Z11 có sản xuất rượu, nhưng trong cái thế giới mà thức ăn đều là dịch dinh dưỡng, lại có thể dễ dàng mua rượu như vậy, thật khó tưởng tượng.
Cậu tò mò liếc bảng giá: hơn hai trăm tinh tệ cho một chai nhỏ cỡ bàn tay, bên trong chắc chỉ đủ một ngụm.
“Cậu cần gì không?” Ông chủ thấy cậu đi một vòng mà không lấy gì, liền hỏi.
Cordis nghe tiếng, quay đầu lại. Ông chủ là một quân thư trung niên, trông khoảng bốn – năm mươi tuổi, mặc bộ đồ lao động màu xanh xám. Toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, nhưng ánh mắt lại rất điềm tĩnh.
Cordis lễ phép cười: “Ông chủ, tôi muốn xem có đồ hộp hay thực phẩm gì giống như trong nhà trọ không.”
“Cậu là trùng bên ngoài đến à?” Ông chủ đánh giá cậu một lượt, “Tôi chưa gặp cậu bao giờ.”
“Không, tôi mới dọn đến hôm qua.” Cordis lắc đầu.
“À, là trùng ở tầng cao cùng dãy 14 à?” Ông chủ vừa nghe đã biết ngay.
Khu cư trú này toàn cư dân cũ, lâu lắm rồi không có quân thư mới dọn đến. Hôm qua có trùng mới chuyển vào, ai cũng biết, nên ông ta đoán trúng ngay.
Cordis hơi ngẩn ra, rồi gật đầu: “Đúng vậy.”
“Yên tâm, tôi không phải loại xấu xa gì đâu. Không ai dám gây chuyện ở khu gần quân đoàn này cả.” Ông chủ thấy nét mặt cậu có chút cảnh giác, liền trấn an. Những quân thư giải ngũ này, tình huống mỗi trùng mỗi khác, vừa bước vào đã hỏi đồ hộp, chắc đầu óc cũng hơi loạn.
Mà nói thật, ông ta đoán cũng chẳng sai.
Ông chủ cúi xuống lấy ra một lon thiếc nhỏ chỉ bằng nửa bàn tay. “Này, xem như quà hàng xóm mới, 380 tinh tệ cho cậu.”
“Đây là gì?” Cordis chỉ thấy nó khác với loại đồ hộp Ike từng mang cho cậu, nhưng không nhận ra bên trong là gì.
“Thịt băm đóng hộp đấy, hàng quý hiếm đó.” Ông chủ nhìn lon đồ hộp trong tay mà còn thấy tiếc, chính ông ta cũng chẳng nỡ ăn.
Nghe đến “thịt”, Cordis lập tức muốn nếm thử, sợ ông chủ đổi ý liền quét quang não trả tiền ngay.
Thấy ông chủ có vẻ dễ nói chuyện, Cordis trả tiền xong liền hỏi: “Ông chủ, trong tiệm có bán bộ đồ ăn không?”
“Bộ đồ ăn?” Ông chủ lại nhìn cậu từ trên xuống dưới, “Cậu thật chẳng biết gì cả. Tiệm nhỏ như tôi sao có loại hàng cao cấp thế được. Bình thường chỉ bán mấy thứ đang thấy trên kệ thôi.”
Nghe ông nói vậy, Cordis có hơi thất vọng, nhưng vẫn cảm ơn vì đã bán đồ hộp cho mình, lễ phép nói lời cảm tạ.
“Thôi được, thấy cậu lễ phép như vậy, tôi chỉ cho một chỗ.” Ông chủ vẫy tay gọi.
Cordis dừng lại, thò đầu qua nghe.
Ông chủ thấy cậu – một trùng xa lạ – chẳng hề có chút cảnh giác nào, lại càng chắc rằng đầu õ quân thư giải ngũ này có vấn đề thật.
“Toàn tinh cầu Z11 này, chỉ có cửa hàng Kolpax mới bán mấy thứ hiếm như vậy. Nếu cậu muốn mua, phải đến Thành Trung Tâm Thành mà hỏi.” Ông chủ nhìn người quân thư trẻ tuổi trước mặt, trông còn ngây ngô hơn cả con trai ông ta, nên không nhịn được dặn thêm: “Cậu giải ngũ rồi, phải biết tiết kiệm. Trợ cấp Frappel cấp cho quân thư giải ngũ là để các cậu sống qua ngày, đừng có dại mà nộp hết tiền cho bọn nhà đó. Mấy thứ đồ hiếm này là để mấy kẻ lắm tiền chơi thôi.”
Dù lần đầu gặp mà bị người xa lạ khuyên đừng tiêu bừa có hơi buồn cười, nhưng Cordis thật sự nghe ra được sự quan tâm trong lời ông.
Nếu không có lòng tốt, ông cũng chẳng cần nói mấy câu “không nên” như vậy với khách.
Tuy nhiên, Cordis cũng không định phụ lòng. Bộ đồ ăn cậu muốn mua là để dùng, chứ không phải sưu tầm. Chẳng lẽ chỉ mua vài cái để ăn cơm mà cũng đến mức không nổi sao?
Nói thêm vài câu, ông chủ lại dặn dò một chút về việc đi Thành Trung Tâm, rồi tiện thể giới thiệu cho cậu một quán rượu khá tốt gần khu cư trú.
Cordis ghi nhớ lời ông, mỉm cười cảm ơn: “Được, tôi nhớ rồi, cảm ơn ông chủ.”
Ông chủ phất tay: “Rảnh thì ghé lại nhé.”
Cordis gật đầu, sờ sờ lon đồ hộp trong túi bên hông, tâm trạng tốt lên, rồi quay về nhà.
Chuyến đi này xem ra cũng có thu hoạch.
Về đến nơi, Cordis ngồi xếp bằng trên sofa, mở Tinh Võng ra tìm kiếm tin tức liên quan đến ẩm thực.
Nhưng kết quả ra toàn là bài thảo luận về dịch dinh dưỡng– hương vị, giá cả, nhà máy sản xuất…
Cordis thấy sai sai, liền tìm kỹ hơn, mới phát hiện Tinh Võng chia theo từng khu vực khác nhau.
Khi đăng bài trên Tinh Võng, ID của người dùng sẽ mặc định gắn theo khu vực tinh cầu. Hiện giờ cậu ở tinh cầu Z11, thuộc quyền quản lý của quân đoàn thứ tám, nên người cùng khu Tinh Võng đều là trùng thuộc quân đoàn tám.
Lúc học về kiến thức xã hội, Cordis đã biết quân đoàn tám là nơi nghèo nhất đế quốc. Dân ở đó thiếu thốn, chẳng có gì ngon để ăn, nghĩ lại thì cũng chẳng có gì lạ.
Cậu suy nghĩ một chút, rồi mở phạm vi tìm kiếm ra toàn bộ Trùng tộc.
Hiện nay trong Trùng tộc vẫn tồn tại phân cấp giai tầng, chẳng hạn như Trùng Hoàng và giới quý tộc. Hồi đi học, Cordis từng tò mò không biết Trùng Hoàng – trùng đứng đầu chỉ huy các quân thư – rốt cuộc là dạng tồn tại thế nào.
Còn những trùng sinh ra đã thuộc tầng lớp cao quý hơn trùng bình thường thì có gì đặc biệt hơn chứ?
Nhưng dù có giai cấp, may mắn là các trùng bình thường vẫn có thể cùng tham gia Tinh Võng chung với những tầng lớp khác.
Khi đăng nhập Tinh Võng, hệ thống sẽ tự mặc định khu vực theo nơi ở, nhưng nếu chọn chế độ “toàn tinh vực” thì có thể xem được nội dung ở các vùng khác.
Cordis mở rộng phạm vi tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy được thông tin mình muốn.
Tìm từ khóa “mỹ thực”, hiện ra không ít bài viết – đa phần là người ta chia sẻ bữa ăn ở nhà hàng nào đó, hoặc đơn giản chỉ cảm thán “ngon quá”.
Cordis bấm vào xem, thấy phần bình luận bên dưới đa phần là khen ngợi, than ngưỡng mộ, hoặc hỏi xem có phải họ ăn chung với đám trùng quý tộc ở Hùng Trùng Các hay không.
Cậu nhìn định vị của bài viết, là ở tinh vực thứ hai; phần lớn người bình luận cũng thuộc tinh vực này. Có vẻ nơi phồn hoa càng gần trung tâm đế quốc thì càng dễ tiếp cận với trùng đực quý tộc.
Trong khi ở tinh vực tám, phần lớn bài viết đều xoay quanh chủ đề chiến đấu. Cậu từng tìm về “đồ ăn” mà chỉ toàn ra dịch dinh dưỡng.
Khoảng cách giàu nghèo thật sự quá rõ ràng.
Xem thêm một hồi, Cordis lại thấy kỳ lạ – một mạng lưới lớn như vậy mà chẳng có lấy một video ẩm thực nào sao?
Không nghĩ ra, cậu lại hỏi thẳng quang não: “Hệ thống, trên Tinh Võng không cho đăng video ẩm thực à?”
【Căn cứ luật đế quốc, không có điều khoản hạn chế liên quan.】
“Cậu đúng là lạnh lùng ghê.” Cordis không nhịn được trêu hệ thống, “Vậy sao trên Tinh Võng chỉ toàn ảnh món ăn mà chẳng có video nào?”
【Khi không có giấy phép của nhà hàng, việc quay và đăng tải thông tin ẩm thực trái phép có nguy cơ bị kiện.】 Hệ thống trả lời rất nhanh. Nó cực kỳ thông minh, có thể thích ứng theo thói quen và ngữ điệu của người dùng.
Tuy Cordis hay trêu, nhưng với một người đến từ Trái Đất cũ như cậu, kiểu “trí năng có tính cách” này vẫn khiến cậu chưa quen nổi.
“Hiểu rồi…” Cordis nhớ hồi mua quang não có xem quảng cáo nói có vài mẫu còn phát ra mùi hương khi quay phim. Có lẽ mọi người sợ nếu đăng video hoặc hình động thì vi phạm luật à?
Nghĩ lại cũng quá đáng, chẳng lẽ nhà hàng sợ thực đơn bị sao chép?
“Thế nếu tôi muốn xem thông tin về ẩm thực, còn cách nào khác không?” Cordis vẫn chưa từ bỏ.
【Có thể tìm trong khu vực “mỹ thực”.】
“Được.” Cordis mở giao diện giải trí của Tinh Võng, tìm đến khu chuyên về ẩm thực.
Vừa vào, cậu thấy toàn các buổi phát sóng trực tiếp liên quan đến dịch dinh dưỡng. Cuộn xuống dưới cùng, phần lớn đều là đánh giá mùi vị, thậm chí còn thấy hình ảnh mấy hộp dinh dưỡng Ike từng gửi.
Thật sự chẳng biết nói gì.
Cordis thở dài, nghĩ chắc để lúc nào rảnh sẽ tìm kỹ hơn.
Không có manh mối, cậu lại hỏi hệ thống: “Hệ thống, tôi muốn mua ít nguyên liệu nấu ăn trên Tinh Võng, có được không?”
【Có thể đến khu bán đấu giá để xem.】
Bán đấu giá à?
Cordis cảm thấy thế giới này thật điên rồ. Chỉ cần dính đến hai chữ “đấu giá” thì chắc chắn không có gì rẻ.
“Thôi, vận may hôm nay dùng hết rồi, để sau xem vậy.”
Trước đây khi còn trong bệnh viện, cậu từng trải nghiệm tốc độ vận chuyển ở thế giới tinh tế – rõ ràng khoảng cách rất xa, thậm chí không cùng tinh hệ, vậy mà hàng chỉ mất hai ngày là tới.
Cửa hàng vải mà cậu mua nằm ở tinh cầu bên cạnh, nói là sẽ gửi buổi chiều. Cordis không biết khi nào hàng sẽ đến, nên quyết định ở nhà chờ.
Nhàn rỗi quá, cậu mở bảng đề cử trên Tinh Võng xem hiện tại trùng tộc đang quan tâm gì.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.