3.589 chữ · ~24 phút đọc
Xe bay nhanh chóng tiếp cận khối kiến trúc căn cứ rộng lớn, lạnh lùng ấy, sau đó hơi rẽ sang trái, bắt đầu xếp hàng.
Hạ thấp thêm vài mét, Cordis đã nhìn rõ cụm công trình ở bên trái, nối liền với căn cứ chính.
Reuel biết cậu hay quên nên mở miệng giải thích: “Bên cạnh mảng lớn đó là căn cứ mặt đất của Quân đoàn Z11. Bên trong có sân huấn luyện và vài công trình trọng yếu khác. Bộ Hậu Cần của chúng ta đơn giản hơn, chỉ chiếm một phần nhỏ bên này thôi.”
Nếu cần xử lý thủ tục giải ngũ, không phải vào khu căn cứ chính. Căn cứ quân đoàn không phải nơi trùng bình thường có thể tùy tiện ra vào.
Cordis vẫn nhìn qua cửa sổ. Cậu còn tưởng có thể được tham quan chút ít những tòa nhà uy nghi kia, ai ngờ chỉ có thể vào khu bên cạnh, trong lòng có chút hụt hẫng.
Nhưng đi đâu cũng được, miễn hôm nay làm xong thủ tục là ổn. Cậu tò mò một chuyện khác.
“Reuel, cậu cũng thuộc hậu cần à?” Cậu nhớ Reuel là quân y.
Reuel không thấy lạ khi Cordis hỏi vậy, thuận miệng giải thích: “Lúc có chiến sự, quân y phải lên thành lũy hoặc ra chiến trường cứu viện; còn ngày thường thì ở căn cứ mặt đất. Với lại thâm niên của tôi còn ít, đôi khi còn bị phân đi chạy việc ngoài, nên tôi luôn tự xem mình là trùng hậu cần.”
Thì ra thế. Loại việc này phải ở trong nghề mới biết. Từ ngày tỉnh lại, Cordis đã biết mình là quân thư giải ngũ nên chưa từng tìm hiểu sâu mấy chuyện này.
“Trong căn cứ mặt đất cũng có viện quân y, nhưng ở đó chủ yếu là những quân thư bị ảnh hưởng bởi bức xạ tinh tế. Tinh thần lực bị ô nhiễm thì rất khó điều khiển cơ giáp, cần điều trị một thời gian, đạt ngưỡng tối thiểu mới được về đơn vị.” Reuel nói rồi cười: “Giống như cậu nằm viện vậy đó, mỗi ngày chỉ được uống dịch dinh dưỡng phục hồi.”
Nghe đến mấy chữ ấy, mặt Cordis khẽ méo. Bóng ma dịch dinh dưỡng phục hồi với cậu đúng là khá lớn.
“Thật khó chịu.” Cậu chỉ đơn thuần cảm thán vì chế độ ăn trong viện quá tệ.
Ốm đã đủ khổ, còn phải uống thứ đó.
Reuel cười híp mắt. Có lẽ Cordis thật sự quên nhiều thứ; quân thư khác nghe đến bức xạ tinh tế sẽ chẳng còn tâm trí nghĩ chuyện ăn uống nữa.
Khi tới gần khu căn cứ mặt đất, Ike lấy lại quyền điều khiển, tập trung hạ cánh. Đến lúc xe đáp ổn định, anh ta mới thở phào.
Bãi neo còn đỗ vài chiếc phi thuyền – xe bay xa xỉ. Lỡ quẹt trúng thì bán cả trùng cũng không đền nổi.
“Dịch dinh dưỡng thật tiện: đơn giản, nhanh. Mỗi ngày một túi là đủ mọi dưỡng chất, thời gian còn lại rảnh tay làm việc mình muốn.” Ike nghe cuộc trò chuyện nãy giờ, không nhịn được mà “bênh” cho dịch dinh dưỡng.
“Thế đồ hộp không ăn được sao?” Cordis hỏi.
“Sao mà ngày nào cũng ăn đồ hộp được, nhà nào chịu nổi.” Ike bĩu môi. Anh ta cũng muốn lắm, nhưng ví tiền không cho phép.
Reuel cười nhạt: “Thôi, ai cũng ăn không nổi, đừng nói nữa. Mau làm thủ tục cho Cordis rồi đưa cậu ấy về chỗ ở.”
Ike im lặng, thao tác trên quang não: “Tờ khai tôi đã chia sẻ cho cậu. Tôi điền sẵn thông tin cơ bản rồi, cậu kiểm tra xác nhận lại nhé.”
Cordis đáp một tiếng đồng ý.
Ike là viên chức hậu cần Quân đoàn Z11, nên quá rành quy trình. Cordis chỉ cần chờ rồi đi theo là xong.
Cả ba cùng xuống xe bay. Ở bãi đỗ xe có tuyến xe trung chuyển đến khu khác; ngay lập tức có một xe con loại tham quan chạy đến trước mặt họ.
Cordis theo sau Ike và Reuel, bước lên chiếc xe con kiểu xe ngắm cảnh trong khu quản lý.
Vừa ngồi vững, Ike chọn điểm đến. Xe “vèo” một cái lao đi, Cordis theo phản xạ nắm chặt tay vịn ghế.
Hai bên cảnh vật vun vút lùi lại. Với thị lực tốt, cậu nhìn rõ mọi thứ biến đổi nhanh qua từng khung. Cảm giác này chỉ khiến cậu căng thẳng hơn.
Hai bên xe không có cửa, trên xe cũng không có đai an toàn, Cordis thấy chỉ cần sơ sẩy là sẽ bị hất văng ra ngoài.
May quá, quãng đường không dài; chưa đầy một phút, xe dừng.
Ike và Reuel xuống trước, vừa đi vừa trao đổi công việc hôm nay. Cordis yên lặng xuống theo, đứng thẳng người, bước vài bước dò xét — cơ thể không có gì khó chịu.
Mấy cảm giác chân mềm hay tê vừa rồi hoàn toàn biến mất; hóa ra tất cả chỉ là tâm lý chưa kịp bắt nhịp với cơ thể cường tráng mới này.
Văn phòng xử lý thủ tục giải ngũ nằm ở rìa ngoài cùng. Ike quá quen quy trình, dẫn Reuel và Cordis vào thẳng, tìm đến người phụ trách quen biết.
Mọi việc diễn ra suôn sẻ, hai bên không tốn nhiều công sức.
Cordis nộp tờ khai Ike giúp điền. Nhân viên công tác lướt qua, dùng thiết bị quét tròng đen, đối chiếu hồ sơ điều trị và báo cáo kiểm tra sức khỏe. Sau khi xác nhận không sai sót, đóng dấu quân đoàn — Cordis chính thức trở thành quân thư giải ngũ.
Tiếp theo là xác nhận nơi ở mà cậu chọn.
“Cordis, tầng cậu chọn hiện chưa có hộ gia đình nào khác. Nếu cậu không quen sống cạnh người khác, có thể xin thuê cả căn bên cạnh.” Vị quân thư xử lý thủ tục trông đã đứng tuổi. Thấy trong kết quả giám định thương tật của Cordis có mục mất cánh — hạng mục mà nhiều quân thư khác nhạy cảm — nên anh ta hỏi thêm một câu.
Cordis hơi khựng lại. Cậu không rõ chuyện này; Ike từng nói đây là một phúc lợi cho trùng giải ngũ. Cậu độc thân nên tiêu chuẩn là phòng đơn.
Cậu quay sang nhìn Ike.
Ike lập tức gật đầu thay: “Chú Hunter, xin phép ạ!”
Hunter liếc Cordis, thấy cậu không phản đối, liền tiếp tục xử lý hồ sơ.
Tranh thủ lúc ấy, Ike giải thích với Cordis: “Cũng xem như phúc lợi. Hiện khu cư trú còn thưa người, nên với trường hợp đặc thù như cậu có thể chiếm thêm không gian riêng. Nhưng thuê thêm diện tích thì sẽ phải đóng thêm chút tinh tệ.”
Reuel bổ sung: “Cũng tiện tránh cảnh quá nhiều quân thư ở chung một không gian, tình trạng tin tức tố lẫn lộn dễ rối.”
Cordis nghe hiểu lơ mơ. Cậu nhớ lại phần kiến thức phổ cập về tin tức tố, cuối cùng gom hết vào một ấn tượng: giống thú dữ bảo vệ lãnh địa của mình, một núi không dung hai hổ.
Đặc biệt là những quân thư giải ngũ do bị thương, phần lớn tính tình đều không dễ chịu như vậy. Nếu họ mà tỏa tin tức tố ra, Cordiskhông tin bản thân có thể thắng nổi.
Cậu liếc nhìn về phía quân thư đang ngồi làm việc ở bàn phía trước. Trùng này đã lớn tuổi nhưng vóc dáng cực kỳ vạm vỡ. Từ khi bước vào nơi này, Cordis phát hiện hầu như tất cả quân thư cậu gặp đều có cùng kiểu dáng cao lớn, cường tráng, khiến cậu thầm lo nếu mình lỡ “đụng trúng” ai, chắc chắn sẽ không phải đối thủ.
Ví dụ như khi bọn họ vừa bước vào, có một quân nhân cao lớn bị đồng đội khác cầm vũ khí kéo đi luôn.
Hunter nhanh chóng hoàn tất thủ tục thuê nhà cho Cordis. Dưới sự chỉ dẫn của ông, cậu xác nhận thông tin cuối cùng trên giao diện quang não, rồi bất ngờ phát hiện ra: thì ra việc thuê thêm một căn phòng nữa cũng không tốn tiền, tất cả đều được trừ bằng điểm quân công trước đây.
Sau khi hệ thống tự khấu trừ chi phí, tài khoản của cậu vẫn còn dư hơn mười vạn điểm quân công.
Cordis nhìn thông tin hiển thị, không giấu nổi vui mừng trong lòng: thuê được căn hộ hai trăm mét vuông, ở nguyên một năm mà chẳng phải bỏ ra đồng nào! Nghĩ đến chuyện sau này nếu muốn làm việc hay mua sắm gì, tài chính của cậu vẫn còn rất dư dả.
“Đây là đồ của cậu, nhận đi.” Hunter lại lấy ra một chiếc hộp.
Cordis để ý thấy một robot ở cạnh bàn đã đưa chiếc hộp ấy đến tay Hunter.
Cậu nhận lấy, thấy góc trái trên hộp có khắc tên mình — “Cordis”. Có lẽ đây là vật kỷ niệm duy nhất mà Cordis trước kia để lại trong quân đoàn. Nghĩ vậy, cậu càng cẩn thận nắm chặt hơn, không dám buông tay.
Ike thì chỉ mong nhanh chóng đưa Cordis về chỗ ở. Thấy việc xong, anh ta liền chào Hunter rồi rời đi.
Rời khỏi Bộ Hậu Cần, Ike gọi một xe con tự động ở ngay cổng. Lần này điểm đến là khu cư trú.
Khu cư trú dành cho quân thư giải ngũ nằm ngay bên cạnh khu hậu cần, ở vị trí không nổi bật lắm, nằm ngoài khu căn cứ chính của Quân đoàn Z11.
Giữa hai khu có một khoảng đất trống, trước cổng căn cứ còn có vài quân thư mặc quân phục đen đứng gác.
Khi xe con dừng lại, Ike chào vài câu với lính gác, rồi xe được phép băng qua bãi đất, đi thẳng đến cổng khu cư trú bên cạnh.
Reuel nhận ra Cordis đang nhìn quanh đánh giá, liền chủ động giải thích: “Sau khi làm xong thủ tục, từ nay cậu có thể ra vào khu cư trú bất cứ lúc nào. Nơi này nằm ngay cạnh căn cứ nên rất an toàn. Chỉ là sau này nếu không có trùng dẫn thì cậu không thể vào lại căn cứ được nữa.”
Trước đó bọn họ có thể đáp xe bay xuống căn cứ là nhờ phương tiện của Ike được đăng ký trong hệ thống hậu cần.
✦ Truyện cùng thể loại
Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Gia Hào Môn Nuông Chiều
125 ch
Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương
116 ch
Sau Khi Phản Diện Mất Hết Tu Vi
118 ch
Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây
239 ch
Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện
67 ch

Nè Lam Trạm, Ta Thật Sự là Người Tốt - Vong Tiện
130 ch
Hai Hoàng Đế Yêu Nhau Thế Nào?
59 ch

Cuộc Sống Hàng Ngày Của Một Tên Lười không Thiết Sống
115 ch
Cordis gật đầu, mỉm cười: cậu cũng cảm thấy mình chẳng còn lý do gì để vào căn cứ nữa.
Khu cư trú nhìn chung vẫn mang phong cách giống khu hậu cần và toàn bộ căn cứ: đường nét kiến trúc thẳng tắp, gọn gàng, nhưng ở đây có nhiều cây xanh hơn, khoảng cách giữa các tòa nhà cũng gần hơn một chút.
Xe con vừa vào khu cư trú liền giảm tốc, rồi nhanh chóng dừng trước một tòa nhà xám trắng trông chẳng khác gì những tòa khác xung quanh.
“Phòng ở đây đều thấp tầng như vậy là vì muốn quân thư sống rải ra một chút phải không?” Cordis tò mò hỏi.
Các tòa nhà trong khu này đều cao chừng năm tầng, mỗi tầng hơn ba mét. Trên đường hầu như chẳng thấy ai, vài hàng cây tán rậm màu xanh xám trông cũng trầm lặng — gần như chẳng có chút sinh khí.
Ike và Reuel nhìn nhau, nghĩ rồi gật đầu: “Chắc đúng vậy. Ngoại trừ Thành Trung Tâm, hầu hết công trình trên tinh cầu Z11 đều chỉ cao thế này. Khu cư trú này đã là khu đông đúc nhất rồi. Chẳng qua các hộ đều cách xa nhau một chút để tránh va chạm thôi.”
Ike nhún vai: “Nhà tôi ở gần khu gia đình quân thư, bên đó đông hơn nhiều.”
Đây vốn là tình trạng phổ biến của tinh cầu Z11. Phần lớn quân thư phục vụ trong quân đoàn, ngoài ra chỉ có hai loại: giải ngũ hoặc không đạt chuẩn thể chất. Những trùng thể chất yếu thì làm việc trong các ngành dân sự khác. Ngoài ra còn có một số Á trùng.
Còn như Cordis — mất thân nhân từ nhỏ, được nuôi dưỡng tại tinh cầu tập trung, hoàn toàn do nhà nước tập trung chăm sóc — lại là thiểu số. Còn những Trùng có thân thuộc đa phần đều lớn lên trong khu gia đình quân thư.
“Đợi cậu ổn định xong, đến nhà tôi và Ike chơi nhé.” Reuel nhiệt tình mời.
Lời mời từ bạn bè khiến Cordis rất vui, lập tức đồng ý.
Ba người cùng xuống xe. Ike và Reuel vẫn không để Cordis phải cầm đồ, dù cậu cũng chẳng có nhiều thứ mang theo từ bệnh viện.
Họ đi đến trước tòa nhà. Ngay khi bước vào, hệ thống tòa nhà tự động nhận diện cư dân mới. Trên bề mặt cửa bằng vật liệu trong suốt xuất hiện hàng chữ thông báo đăng ký cư dân, đồng thời ghi chú hai vị khách là Ike và Reuel.
Thông báo khách xuất hiện cả trên quang não của Cordis. Cậu không khỏi cảm thán- công nghệ ở đây thật đáng kinh ngạc. Cậu chỉ cần dùng ý thức xác nhận khách đến, hệ thống liền phát ra tín hiệu chào đón.
“Chào mừng cư dân trở về nhà. Chào mừng khách ghé thăm.”
Giọng nói trí năng vang lên nhẹ nhàng, mềm mại, tuy ngắn gọn nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác ấm áp.
Từ đây mọi việc liền tiện lợi hơn nhiều. Vừa bước vào tầng một đã là thang máy, cả ba người nhanh chóng tiến vào. Reuel nhắc Cordis quét quang não, cậu chạm nhẹ vào thiết bị nhận diện, thang máy lập tức “đinh” một tiếng.
Cordis còn chưa kịp cảm giác gì thì cửa đã mở ra — tầng của cậu đến rồi.
Dù khi nằm viện đã được trải nghiệm công nghệ cao, nhưng mỗi lần đi thang máy mà không cần chờ, Cordis vẫn thấy thật tuyệt vời. Tốc độ như vậy, cho dù gặp hàng xóm không hợp, cũng chẳng cần gượng gạo đi chung.
“Một tầng hai hộ đều là của tôi, vậy chẳng phải vừa ra thang máy là toàn địa bàn của tôi rồi sao?” Cordis cười, không ngờ mình lại có thể ở kiểu nhà “một thang một hộ”, cảm giác vui mừng không giấu nổi.
Ike và Reuel nhìn nhau, không hiểu vì sao cậu lại hứng khởi đến vậy.
Biết Cordis còn xa lạ với mọi thứ, Reuel dịu giọng nói: “Cậu có thể tự sắp xếp lại bố cục tầng này, muốn thế nào cũng được.”
“Được.” thật ra Cordis chưa hiểu lắm, nhưng trong lòng đã quyết sẽ hỏi lại quang não hệ thống cho chắc.
Sau khi đưa Cordis đến nơi, Ike và Reuel dặn cậu nên nghỉ ngơi sớm. Dù đã xuất viện, thể chất vẫn yếu hơn trước, dễ mệt, mà hôm nay lại bận rộn cả ngày. Hai người khuyên cậu uống một ống dịch dinh dưỡng rồi ngủ lấy lại tinh thần.
Cordis rất hưởng thụ sự quan tâm ấy. Rong ràng bọn họ cũng vừa tan làm, còn cố đi đón cậu về. Nghĩ vậy, cậu chỉ mỉm cười gật đầu, tiễn hai người vào lại thang máy.
Khi căn phòng chỉ còn mình cậu, Cordis mới thong thả đánh giá xung quanh.
Căn hộ là loại một phòng một sảnh có nhà kính trồng hoa ngoài ban công, nhà kính được bao quanh bằng vật liệu trong suốt.
Cậu bước ra xem, bên trong có mấy khay đất trồng nhỏ, vài chỗ còn vương chút bùn khô, ngoài ra chẳng có chút xanh nào cả.
Cordis lại đi một vòng quanh phòng khách và phòng ngủ.
Cả căn hộ bài trí đơn giản, gọn gàng đến mức có phần cứng nhắc. Màu chủ đạo bạc sáng khiến người ta nghĩ ngay đến phong cách quân đội — sạch sẽ, thực dụng, nhưng lạnh lẽo.
Dù nội thất kim loại trông hiện đại, dễ bảo dưỡng, song cảm giác vẫn lạnh đến mức khiến người ta khó ngủ ngon.
Dù vậy, Cordis hiểu đây là nhà ở cạnh quân đoàn, đương nhiên phong cách cũng giống môi trường doanh trại. Nghĩ thế, cậu chỉ nhẹ thở dài, không phàn nàn nữa.
“Quang não có kết nốt với hệ thống trong phòng không?” Cordis nhớ ra quang não trên tay.
【Có muốn kết nối với hệ thống phòng ở không?】
“Kết nối.” Cậu ngồi xuống sofa. Bên ngoài trông cứng, nhưng ngồi xuống lại êm ái bất ngờ.
Sau khi liên kết hoàn tất, Cordis có thể trực tiếp điều khiển hệ thống phòng qua quang não. Sau hơn nửa tháng dùng, cậu đã quen thao tác trên hệ thống, nên sử dụng rất trôi chảy.
Trên giao diện hiện đủ loại chức năng. Cordis xem qua một lượt — thật sự rất tiện. Chỉ cần không liên quan đến tường chịu lực, hầu như mọi chi tiết đều có thể sửa ngay trên hệ thống.
Hiện hai căn ở tầng này đều do cậu thuê, nên có thể nhập chung thiết kế, gộp lại thành một. Vì đây là khu quân thư giải ngũ, hệ thống được nối trực tiếp với hậu cần quân đoàn; chỉ cần xác nhận xong, sẽ có robot đến tận nơi thi công.
Thậm chí cậu còn có thể tùy chỉnh phong cách trang trí — từ màu tường đến góc chiếu sáng của từng bóng đèn, tất cả đều điều chỉnh được.
Tất nhiên, mấy thứ đó đều phải tốn tiền.
Cordis nhìn mà lòng ngứa ngáy. Cậu mới dọn đến, vừa hay có thể nhân dịp sửa sang cho thoải mái hơn.
Hai căn tách biệt thì bất tiện; ở một bên, còn bên kia để trống cũng phí. Thuê rồi thì phải tận dụng, vậy nên Cordis quyết định gộp lại, tận hưởng cảm giác làm “chủ cả tầng”.
Quyết định xong, cậu bắt đầu phác họa bố cục. Tầng này vốn là thiết kế dành cho hai hộ tách biệt, muốn đi qua lại phải dùng thang máy, điều đó càng khiến cậu muốn nối liền hai bên.
Cordis mở giao diện thiết kế, nhập toàn bộ tầng làm một thể. Cậu chia diện tích làm ba phần:
Một phần ba ngoài cùng làm ban công, giữ nguyên nhà kính hiện có; phần giữa là khu sinh hoạt chính — từ thang máy bước ra là phòng khách, bên trái nối với phòng ăn và bếp.
Dù hiện giờ chỉ có thể dùng dịch dinh dưỡng, Cordis vẫn nhất quyết phải có bếp. Cậu tin rằng sớm muộn cũng có ngày mình sẽ được ăn món do chính tay mình nấu. Thế nên phần bếp cậu để diện tích khá rộng, để sau này thuận tiện thử nghiệm.
Diện tích còn lại chia thành phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ và một phòng chứa đồ.
Nhìn bản thiết kế tổng thể, Cordis thấy rất hài lòng — cơ bản đã hình dung được đời sống tương lai của mình.
Sau khi xác nhận, hệ thống lập tức tạo mô phỏng 3D, Cordis xem qua cảm thấy vừa ý liền đặt lệnh sửa chữa.
Chưa đầy mười phút sau, bộ phận hậu cần quân đoàn đã điều robot đến tận nơi.
Cordis vừa tiêu hao một đống tế bào não để thiết kế xong, bụng liền réo. Cậu tùy tay lấy một ống dịch dinh dưỡng trong hộp blind box Ike tặng, chuẩn bị lót dạ trước khi tiếp tục sắp xếp.
Hương vị vừa vào miệng là một mùi trái cây mát dịu, Cordis vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý “đắng nghét”, nhưng không ngờ loại có hương trà trái cây này lại khá dễ chịu, khiến cậu chậm rãi thưởng thức hơn.
“Không hổ là vị bán chạy.” Cậu nhịn không được khen khẽ.
Một ống dinh dưỡng dịch chỉ 200ml, uống kỹ đến đâu cũng hết nhanh.
Cordis sờ bụng, no thì có no thật, nhưng chẳng hề có cảm giác “ăn ngon”.
Thứ này nếu uống như đồ giải khát thì còn được, chứ bảo nó thay luôn bữa ăn thì đúng là cực hình với một người Hoa như cậu.
Còn chưa kịp than tiếp, chuông báo khách vang lên — hệ thống thông báo có người đến.
Cordis mở quang não, xác nhận yêu cầu vào cửa, liền thấy hai robot cao hơn hai mét rưỡi xuất hiện ở cửa nhà mới của mình.
Cậu giống như đứa trẻ tò mò, đi theo chúng để xem làm việc.
Nhìn hai cỗ máy to lớn linh hoạt tháo dỡ, lắp ráp vách ngăn, Cordis thầm cảm thán — đúng là thời đại tinh tế, khoa học kỹ thuật phát triển đáng kinh ngạc.
Tinh cầu nhỏ bé này mà công nghệ đã cao như thế, không biết những tinh cầu phồn hoa kia sẽ khiến cậu mở rộng tầm mắt đến mức nào nữa.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.