5.787 chữ · ~39 phút đọc
11.
Trải qua vài trận tuyết rơi, cũng không ngăn nổi bầu nhiệt huyết muốn hoàn lương, làm lại cuộc đời của Lưu Nhị.
Hắn ôm đống đồ thêu mà Thẩm phu nhân đã làm xong, chạy vào hết chuyến này đến chuyến khác. Thúy Hoa cũng dốc hết sức giúp hắn bắt mối, lần nào gánh hàng đến chợ sầm uất vừa đặt xuống là người ta đã vây kín đến mức nước chảy cũng không lọt.
Trừ đi chi phí vốn liếng và tiền công đi lại, mỗi chiếc khăn tay kiếm được mười văn tiền, Lưu Nhị trích ra một nửa chia cho Thẩm phu nhân. Nhìn Thẩm phu nhân bận rộn đến tối tăm mặt mũi, ta chỉ hận bản thân tay chân vụng về, đầu óc ngu muội chẳng giúp ích được gì.
Mãi cho đến khi Lưu Nhị mang về một đơn hàng lớn. Có một tiệm thêu rất biết nhìn hàng, liếc mắt đã nhận ra ngay tay nghề của Thẩm phu nhân không tầm thường, muốn đặt hàng lâu dài. Chỉ cần là đồ thêu bảo đảm chất lượng thì có bao nhiêu họ sẽ thu mua bấy nhiêu, vừa ra tay đã đặt cọc ngay mười lượng bạc.
Thẩm phu nhân nghe thấy tin này thì hai mắt tối sầm: “Trời đất ơi, thế này thì phải làm đến tận năm nao tháng nào mới xong đây!”
“Vậy thì chúng ta gọi thêm các cô nương, các nàng dâu trong thôn cùng làm đi vậy!”
“Chỉ cần biết chút ít may vá thôi là đã có thể học được rồi.”
Ta vừa tung tin này ra, trong nhà lập tức đông nghịt, một đoàn các bà các cô ùn ùn kéo đến. Dù Thẩm phu nhân mệt đến mức đầu tóc rũ rượi, nhưng vẫn thể hiện phong thái quản gia ngày trước. Bà tuyên bố rõ ràng, những ai muốn ở lại thì phải chấp nhận những quy củ do bà đề ra.
Thêu thùa là việc mài dũa tâm tính, người không thể ngồi yên một chỗ thì không giữ lại được. Kẻ hoang phí làm hỏng đồ đạc cũng không giữ. Vải vóc đều là do Lưu Nhị gùi từ dưới núi lên hết chuyến này đến chuyến khác, hoang phí không chỉ là tiền bạc, mà còn là tâm huyết.
Điều cuối cùng, học nghề không thu tiền, nhưng mỗi một thành phẩm sẽ bị trích phần trăm, ai khéo tay làm nhanh thì người đó kiếm được nhiều. Cho dù sau này có bản lĩnh tự ra ngoài mở tiệm, bà cũng tuyệt đối không ngăn cản, nhưng tuyệt đối không cho phép thấy người khác kiếm được tiền thì ghen tị giở trò chơi xấu.
Những người đến đa phần đều là dân quê cần cù an phận, ai nấy đều đồng tình với những quy củ này.
Từ đó trở đi, bên cạnh bếp lò, trên giường đất, dưới khung cửa sổ, chỗ nào cũng chen chúc những cái đầu chụm vào nhau. Đến cả dầu nến và củi lửa cũng phải đốt nhiều hơn bình thường.
Mọi người thấy áy náy trong lòng, nên ai đến cũng không đi tay không; người thì mang theo chút bột ngô, người thì dúi cho hai cái bánh ngô, thậm chí có người còn cõng cả củi từ nhà sang.
Con dâu của bà lão mang đến ít hạt dẻ, ném thẳng vào đống tro bếp chưa tắt hẳn, một loáng sau vỏ hạt dẻ nứt ra lách tách, lan tỏa mùi hương thơm phức. Con gái nhà Triệu thúc mang đến một bọc lê và hồng đông lạnh, vừa vào cửa đã lấy nước để ngâm cho rã đông.
“Đợi lát nữa chúng ta làm việc mệt rồi, ăn cái này giải khát là vừa khéo.”
Thím Vương cõng đến một sọt rau khô, có đủ các loại nấm rừng, mộc nhĩ, đậu que khô.
“Tuổi tác ta đã cao, tay chân chậm chạp, đại muội tử không chê bai ta là ta đã biết ơn lắm rồi. Chỗ rau khô này là nhà ta tự phơi, đem hầm với thịt sẽ thơm lắm.”
Ta thuận miệng hỏi một câu: “Mấy thứ sản vật núi rừng này đều là từ trong rừng của chúng ta sao?”
Thím Vương nghe vậy thì phấn chấn hẳn lên: “Đúng vậy, cái xó xỉnh này của chúng ta khắp nơi đều là bảo vật. Tháng Tư hái rau dớn, vào hè thì nhặt nấm rừng, đào nhân sâm, tháng Tám thì đập hạt dẻ, hái hạch đào, qua thu thì thu hoạch hạt dẻ rừng, chọc hạt thông, đến mùa đông thì hồng đông lạnh, lê đông lạnh ăn mãi không hết.”
Buổi tối khi mọi người đã giải tán hết, ta nằm trên giường cứ trở qua trở lại, ngẫm nghĩ mãi về những lời thím Vương nói.
Đồ thêu thùa kiếm được là tiền công của tay nghề, nhưng đống sản vật núi rừng kia lại là lộc trời ban cho cơm ăn, phải nghĩ cách tận dụng sao cho hợp lý mới được.
12.
Ta nói ra ý tưởng này của mình. Thẩm đại nhân là người đầu tiên hưởng ứng: “Nơi này sản vật phong phú, nhưng lại bế tắc, hẻo lánh, thật sự đáng tiếc.”
“Vậy thì chúng ta thu mua sản vật vùng núi, mở cửa hàng, hợp tác với các thương đội vận chuyển đi khắp nơi, để cho nhiều người biết đến những đồ vật trong đại ngàn này hơn nữa.”
Ta lại lắc đầu: “Đáng tiếc có lòng mà không đủ sức, hiện tại chúng ta chỉ vừa vặn dựa vào đồ thêu của phu nhân để duy trì kế sinh nhai, đào đâu ra nhiều vốn liếng để đi buôn sản vật núi rừng chứ!”
Thẩm Thanh Hòa im lặng lắng nghe, bỗng nhiên lên tiếng: “Bán miếng ngọc bội đi.”
Hồi mới đến thôn gia cảnh nghèo khó không có gạo bỏ nồi, rồi sau đó vết thương ở chân của Thẩm đại nhân tái phát đau đớn đến mất ngủ suốt đêm, Thanh Du thì không hợp khí hậu sốt cao không dứt. Dù ở thời điểm gian nan nhất, chúng ta đều ngầm hiểu mà không nhắc đến miếng ngọc bội này.
Ta dứt khoát từ chối: “Không được, miếng ngọc bội đó không chỉ là vốn để sau này an cư lập nghiệp, mà còn là niệm tưởng duy nhất của ngươi.”
Thẩm Thanh Hòa nghe xong, bỗng nhiên có chút tức giận. Hắn bê một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống ngay đối diện ta.
“Cái gì mà niệm tưởng với không niệm tưởng, đã cắm rễ ở đây rồi thì phải nhìn về phía trước.”
“Sống chung với nhau lâu như vậy rồi, ngươi vẫn không coi ta là người một nhà sao? Ta có lòng đưa cho ngươi, ngươi còn đùn đẩy hết lần này đến lần khác, ta đau lòng lắm đấy.”
Nói rồi, trong mắt hắn phủ lên một lớp sương mờ, nhìn ta đầy vẻ đáng thương tội nghiệp. Ta nhất thời mềm lòng, không nỡ gạt đi ý tốt của hắn. Dù sao thì cũng còn lâu mới đến đầu xuân, cứ nhận lời trước rồi tính sau.
“Được rồi, được rồi, ta nghe theo ngươi còn không được sao?”
Ta lắc lắc đầu qua trái rồi lại qua phải, cố ý trêu chọc hắn. Hắn nở một nụ cười nhẹ nhõm, nhẹ nhàng thốt lên một câu:
“A Tước, ngươi thật đáng yêu.”
Trái tim ta cứ như bị thứ gì đó nện mạnh một cú. Nhìn ngó xung quanh, thấy vợ chồng Thẩm lão gia đã rời đi từ lúc nào không hay. Bên ngoài cửa sổ tuyết vẫn rơi lả tả, trong nhà yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch liên hồi của hai chúng ta.
Mùa đông dài đằng đẵng là một cuộc ẩn mình chờ thời, tất cả những nguyện vọng và hy vọng đều lặng lẽ bén rễ, chỉ đợi đến mùa xuân năm sau đâm chồi nảy lộc.
Tháng Ba làm tan băng, vạn vật sống lại.
Thúc Triệu và Thẩm đại nhân đã bàn bạc xong xuôi, mở một học đường trong thôn; bất kể là người lớn hay trẻ con, chỉ cần muốn học chữ, học tính toán sổ sách đều có thể đến, không thu học phí. Khay cát làm giấy, cành cây làm bút, cả đất trời đều mặc sức viết vẽ. Mỗi khi đi ngang qua nơi đó, lúc nào cũng nghe thấy tiếng đọc sách vang vọng, làm cho người ta bất giác tăng thêm mấy phần động lực.
Để không bao giờ phải chịu cảnh đói khổ, ta và Thẩm Thanh Hòa khai khẩn toàn bộ đất hoang ở ngọn núi phía sau, trồng ngô, cao lương, lạc, tất cả những loại lương thực có thể ăn được đều không bỏ sót thứ nào.
Thẩm Thanh Hòa từng đọc phương pháp tăng sản lượng lương thực trong sách, hắn dắt theo những thanh niên trai tráng trong thôn liên tục áp dụng vào thực tế trên những mảnh ruộng hoang. Đất khô cằn thiếu nước, bọn họ lập tức đào mương dẫn nước về. Đầu xuân nhiệt độ thấp, hạt giống khó nảy mầm, họ lập tức bưng cây mầm lên tận đầu giường đất để ươm, rồi lại dựng lán che để giữ ấm.
Thẩm phu nhân cũng bận rộn đến mức chân không chạm đất, chẳng có thời gian mà quản Thanh Du, thế là bắt đầu thả cô bé tự do. Đứa nhỏ hôm nay sang nhà này ăn chực bữa cơm, ngày mai sang nhà kia húp chén canh, giống như lời thím Vương nói: “Các người cứ kê cao gối mà ngủ đi, người dân trong thôn này của chúng ta nhìn thấy đứa trẻ nào chịu chịu ấm ức là không chịu nổi đâu.”
Không biết Thẩm Thanh Hòa đã nhờ Lưu Nhị bán miếng ngọc bội kia từ lúc nào, đổi về được một trăm lượng bạc. Món tiền nặng trịch như thế đột nhiên đè vào tay ta khiến ta cảm thấy có chút áp lực, chỉ có thể giả vờ thoải mái.
“Tâm ý này ta ghi nhớ rồi, sau này đợi đến khi ngươi thành thân, ta sẽ hoàn trả gấp đôi để làm tiền mừng cưới cho ngươi!”
“Ai muốn thành thân chứ, mà có thành thân thì cũng chỉ có thể là…”
Ta chợt bừng tỉnh: “Ngươi vẫn chưa chết tâm, vẫn còn nhớ thương Triệu cô nương sao?”
Hắn nhất thời vừa xấu hổ vừa giận dữ, cuống quýt bịt miệng ta lại: “Ngươi nói bậy…”
Ta né người ra sau, suýt chút nữa thì trẹo cả eo, bàn tay hắn đã vững vàng đỡ lấy ta, lòng bàn tay áp chặt vào bên eo ta. Hắn rướn người áp sát tới, từ tốn nói bên tai ta:
“Còn dám ăn nói vớ vẩn nữa, lần sau ta sẽ không tha cho ngươi dễ dàng thế đâu!”
“Ui trời mẹ ơi, ta không nhìn thấy gì hết!”
Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu quái dị của Lưu Nhị.
Thẩm Thanh Hòa buông tay ra, vẻ mặt đầy không vui: “Có chuyện thì nói, có rắm mau thả.”
Chậc chậc chậc, cái người này bị Lưu Nhị tiêm nhiễm đến mức ăn nói ngày càng thô lỗ cục cằn rồi.
13.
Lần này Lưu Nhị đến là đưa tiền bán đồ thêu, tiện thể bàn bạc chuyện thu mua sản vật núi rừng.
Hắn nói nếu muốn làm ăn lớn thì phải có một cửa hàng trong thành. Hàng thu mua về cũng phải phân rõ cấp bậc. Loại có vẻ ngoài và chất lượng tốt thì bán cho các thương đội, loại kém hơn thì bán cho khách lẻ.
Ta gật đầu: “Đúng là ý này.”
Lưu Nhị tiếp lời: “Quan trọng nhất vẫn là khâu kiểm định hàng hóa. Chúng ta thu mua đủ loại sản vật, thời gian kéo dài từ xuân sang đông. Tiêu chuẩn của mỗi loại lại khác nhau, phải tìm một người tinh mắt đứng ra trông coi.”
Thẩm Thanh Hòa suy nghĩ một lát rồi nói: “Để ta đi tìm Mạnh thúc. Ông ấy quanh năm vào núi, hiểu công việc hơn chúng ta.”
“Cũng phải báo với Triệu thúc một tiếng. Ai muốn bán hàng cho chúng ta thì nhất định phải phơi nắng, bảo quản thật cẩn thận.”
Mọi việc được quyết định như thế. Triệu thúc vừa hô hào trong thôn một tiếng, nhóm đàn ông từ già đến trẻ đều động lòng. Nhờ thêu thùa mà vợ bọn họ kiếm được tiền, ở nhà cũng ngẩng cao đầu hơn trước. Bấy lâu nay họ vốn nghẹn một hơi trong lòng, cuối cùng giờ cũng tìm được cơ hội để thi thố bản lĩnh.
Mùa xuân gieo hạt, mùa hạ bận rộn. Ngày tháng trôi qua rất nhanh. Chớp mắt đã tới mùa thu. Lương thực được mùa. Tuy mọi người mệt đến mức không đứng thẳng nổi lưng, nhưng nhìn trong kho đầy lúa thóc, trong lòng lại càng thêm vững vàng.
Trong sân chất đầy các loại hàng khô. Thẩm Thanh Hòa ghi sổ đến mềm cả tay. Lưu Nhị dẫn theo mấy người đi cùng lựa chọn, làm việc vô cùng nghiêm túc.
“Nhóc con, nhà ta tìm được một thứ quý hiếm lắm.”
Thím Vương cẩn thận nâng từ trong giỏ ra một cây sơn sâm. Rễ sâm nguyên vẹn, phẩm tướng cực kỳ đẹp, ước chừng dài bằng nửa cánh tay.
“Thế thì đúng rồi. Sơn sâm quý giá lắm đấy. Ngay cả các y quán ở Kinh thành cũng khó mà có được.”
Nhìn cây sơn sâm ấy, ta bất giác nhớ tới sư phụ.
“Nếu năm đó có một cây sơn sâm để kéo dài hơi thở, có lẽ ông lão vẫn còn cứu chữa được.”
Thẩm Thanh Hòa khẽ nắm lấy tay ta, như muốn truyền cho ta chút sức mạnh.
“Đời người vốn là một cuộc hành trình lớn lao nhưng không trọn vẹn. Đừng trách bản thân của ngày trước. Khi ấy nàng còn quá nhỏ, nhỏ đến mức không đủ khả năng bảo vệ sư phụ mình.”
“Nếu ông lão có linh thiêng, nhìn thấy nàng trưởng thành như ngày hôm nay, nhất định cũng sẽ vì nàng mà kiêu ngạo.”
Cuối thu đầu đông, sau khi thu mua xong lô hàng cuối cùng, cửa hàng sản vật núi rừng của chúng ta dưới chân núi chính thức khai trương.
Chính tay Thẩm đại nhân đề biển hiệu: “Sản vật vùng núi Vĩnh An.” Địa điểm nằm ngay ngã ba đường. Thương đội nam bắc qua lại, người bán hàng rong đi khắp phố phường, hễ đi ngang qua thì ít nhiều cũng ghé mua chút đồ.
Trước khi mùa đông tới, có một thương nhân buôn trà từ phương Nam ghé qua. Lưu Nhị rất biết nhìn người, bốc ngay một nắm hạt thông mời người ta ăn vặt. Thứ này giống như hạt dưa, chỉ cần ăn một hạt là không dừng lại được. Vỏ hạt thông rơi đầy đất, vị khách ấy nói chuyện với Lưu Nhị suốt mấy lượt.
“Các ngươi có bao nhiêu quả khô? Ta thu mua hết.”
Đêm đó chúng ta kiểm kê hàng hóa suốt một đêm. Tất cả rau khô, quả khô có thể xuất bán đều được tính toán kỹ càng.
Sáng hôm sau, chúng ta ký khế ước với vị thương nhân buôn trà. Hàng hóa chất đầy hai xe lớn, theo đường thủy vận chuyển xuống vùng sông nước Giang Nam. Chỉ riêng vụ làm ăn này đã thu được hai trăm lượng. Trừ vốn liếng đi, chúng ta vẫn lời được một nửa.
Có lẽ vì chưa từng thấy nhiều tiền như vậy nên nhất thời ta lo đến mức không biết nên giấu ở đâu mới ổn. Nhưng niềm vui chưa kéo dài bao lâu thì phiền phức đã tới. Tấm rèm dày trước cửa hàng bị vén lên. Hai nha dịch mặc quan phục bước vào.
“Ai là chưởng quầy?”
Ta cười niềm nở: “Là ta. Quan gia muốn mua hàng hay là nghỉ chân?”
Một tên dùng vỏ đao hất mạnh vào người ta.
“Mua cái tổ tông nhà ngươi!”
“Ngươi có quan hệ gì với nhà họ Thẩm?”
Xong rồi. Cây cao đón gió. Lần này là nhắm thẳng vào nhà họ Thẩm mà đến.
14.
Ngay từ đầu ta đã lường trước sẽ có ngày này, vì thế những việc phải chạy vạy bên ngoài phần lớn đều do ta và Lưu Nhị đứng ra lo liệu. Lời đối đáp cũng đã chuẩn bị sẵn từ trước, nên ta lập tức đáp:
“Ta không có quan hệ gì với nhà họ Thẩm. Ta có hộ tịch, có lộ dẫn, các vị quan gia cứ việc tra xét.”
“Một nữ tử yếu đuối như ngươi, từ Kinh thành theo nhà họ Thẩm suốt quãng đường lưu đày đến đây, ăn ở đều nhờ nhà họ Thẩm. Ngươi tưởng bọn ta ăn chay à?”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Cấu kết với phạm nhân bị lưu đày, tự ý mở cửa hàng, trái lệ xuất quan. Theo luật phải niêm phong cửa hàng, tịch thu toàn bộ hàng hóa. Nếu còn dám có động tĩnh gì nữa, ta sẽ dẹp sạch ổ của các ngươi.”
Một đám nha dịch lập tức xông vào lục soát. Những món hàng đáng tiền đều bị chúng khuân đi sạch. Trước khi đi, chúng còn dán giấy niêm phong lên cửa hàng. Tờ giấy trắng chữ đen, đóng dấu đỏ chói của nha môn. Dường như chưởng quầy cửa hàng da thú bên cạnh đã quen với cảnh này, ghé sát lại hỏi nhỏ:
“Đại muội, trước lúc khai trương ngươi không đến nha môn lo liệu à?”
“Lo liệu chỗ nào?”
“Chuyển vận sứ Lưu đại nhân. Hàng hóa muốn xuất quan đều phải qua tay ông ta.”
Xem ra vị Lưu đại nhân này không chỉ giỏi bỏ đá xuống giếng, mà còn là tiểu nhân thấy lợi quên ơn nghĩa.
Thẩm đại nhân nghe tin xong, không bàn bạc với ai, tức tốc đến Lưu phủ ngay trong đêm. Trước khi đi, ông để lại một bức thư. Trong thư nói chuyến này ông đã ôm quyết tâm phải chết. Người phạm tội năm đó là ông. Kẻ liên lụy mọi người cũng là ông. Nếu Lưu đại nhân không chịu nói chuyện đàng hoàng, ông sẽ làm một trận thật lớn, đâm đầu chết ngay trong Lưu phủ. Dù sao cũng có thể đổi lấy cho mọi người những ngày tháng bình yên.
Không ngờ chuyện này lại xuất hiện bước ngoặt ngoài ý muốn. Thì ra Lưu đại nhân chỉ là một quân cờ bị người khác lợi dụng. Những năm qua, toàn bộ số lợi ích bất chính hắn nhận được đều phải nộp lên trên, không rơi vào túi riêng lấy một đồng nào. Hắn xuất thân hàn môn. Vừa yêu quý thanh danh của mình, lại vừa mềm lòng, dẫn tới nhân từ không đủ, mà độc ác cũng chẳng tới nơi.
Ngày nhà họ Thẩm bị lưu đày, hắn đã nhận được mệnh lệnh. Người phía trên muốn hắn âm thầm động tay động chân, để cả nhà họ Thẩm chết nơi này mà thần không biết quỷ không hay.
Lưu đại nhân nhớ đến tình cũ, không nỡ xuống tay. Lạnh nhạt đứng ngoài quan sát chính là giới hạn cuối cùng của lòng nhân từ mà hắn có thể dành cho nhà họ Thẩm. Ai ngờ nhà họ Thẩm chẳng những không bị giày vò đến chết ở mảnh đất khổ hàn này, trái lại còn sống rất tốt. Thậm chí còn ra ngoài làm ăn buôn bán.
Theo các thương đội qua lại mang tin tức về Kinh thành, cuối cùng cũng có người ngồi không yên. Bọn chúng bắt cóc mẹ già của Lưu đại nhân làm con tin, ép hắn phải ra tay giết sạch nhà họ Thẩm. Dường như Thẩm lão gia có một loại áp chế trời sinh. Ông chỉ thẳng vào trán Lưu Sưởng, vừa tức giận vừa tiếc nuối:
“Lưu Sưởng à, ngươi bảo ta còn biết nói gì mới tốt đây? Làm quan trên đời, điều đáng sợ nhất chính là không giữ được lòng mình, lưỡng lự trái phải. Ngươi làm ta quá thất vọng rồi.”
Lưu Sưởng quỳ dưới đất, khóc lóc thở than:
“Là ta hồ đồ. Ta có lỗi với ngài và sư mẫu. Ta lập tức lên Kinh diện Thánh tự thú!”
Thẩm đại nhân nghiêm mặt, bói: “Ngươi không sai, ngươi đi tự thú cái gì?”
“Kẻ đáng chết là kẻ khác. Đừng hoảng. Chuyện còn lại cứ giao cho ta.”
15.
Nếu nói trong Kinh thành ai có thù oán sâu nhất với Thẩm đại nhân, vậy thì chắc chắn là Triệu Chính Văn. Triệu Chính Văn làm quan nhiều năm, lợi dụng chức quyền để vơ vét không ít tiền của.
Năm đó Thẩm đại nhân vẫn luôn điều tra hắn. Chỉ là Thẩm đại nhân quá cố chấp, đâm đầu vào ngõ cụt. Ông chỉ chăm chăm lần theo manh mối lương thảo và quân lương ở biên cương, chưa từng nghĩ rằng Triệu Chính Văn lại thông qua các chuyển vận sứ khắp nơi để mưu lợi riêng.
Triệu Chính Văn sợ chuyện bại lộ nên mới nảy ra ý định kết thân với nhà họ Thẩm. Nào ngờ ngọc bội lại bị ta trộm mất. Hắn lập tức hoảng loạn, tưởng rằng nhà họ Thẩm đã nắm được chứng cứ. Trong lúc thẹn quá hoá giận, hắn ngụy tạo chứng cứ, vu oan Thẩm đại nhân cấu kết với Bộ Binh, có ý đồ tham ô lương thảo quân đội.
Lưu Sưởng nói việc lưu thông hàng hóa chính là huyết mạch của quốc gia. Chỉ khi các địa phương giao thương qua lại mới có thể thúc đẩy kinh tế phát triển. Triệu Chính Văn không chỉ gây áp lực với riêng hắn. Tất cả chuyển vận sứ các nơi đều bị hắn uy h**p và lợi dụng. Hắn còn liên tục bóc lột thương nhân qua từng tầng trung gian. Bởi vậy việc làm ăn ngày càng khó khăn.
Thẩm đại nhân đau đớn vô cùng, lập tức muốn viết tấu chương dâng lên triều đình nhưng Thẩm Thanh Hòa ngăn ông lại:
“Cách này không ổn. Dù ở Kinh thành chúng ta vẫn còn chút nhân mạch, nhưng chưa chắc người ta đã muốn nhúng tay vào vũng nước đục này. Chỉ dựa vào lời nói một phía của chúng ta, e rằng không thể đưa Triệu Chính Văn vào chỗ chết.”
“Nếu có thể lấy được chứng cứ hắn cấu kết với quan viên các nơi thì tốt rồi. Đáng tiếc hiện giờ chúng ta ở nơi đất khách, mẹ của Lưu Sưởng lại đang nằm trong tay hắn, chỉ sợ hành động sẽ có bất tiện.”
Nghe vậy ta lập tức vui vẻ: “Đường sáng không đi được thì đi đường tối. Ngươi đã quên trước đây ta làm nghề gì rồi sao?”
“Ta sẽ đến phủ Triệu đại nhân, trộm chứng cứ cùng mẹ của Lưu Sưởng ra ngoài.”
Thẩm Thanh Hòa nghe xong sắc mặt lập tức thay đổi:
“Nàng còn dám trộm người?”
“Không đúng không đúng… nàng còn có thể trộm cả người ra ngoài được sao?”
Ta nhìn hắn đầy ẩn ý: “Chuyện này ngươi không hiểu đâu. Ta quen thuộc nhà Triệu đại nhân lắm. Ngay cả nửa đêm canh mấy hắn thức dậy đi tiểu ta cũng biết.”
Thẩm Thanh Hòa bĩu môi: “Chậc, khẩu vị của nàng cũng nặng quá đấy!”
Ngoài miệng ta nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ chuyến đi này nguy hiểm đến mức nào.
Trước lúc lên đường, Thẩm Thanh Hòa lưu luyến không nỡ. Dường như bao nhiêu tình nghĩa khó nói thành lời đều tìm được lối thoát nhờ nỗi buồn ly biệt.
“A Tước, ta…”
Ta bịt miệng hắn lại: “Im miệng! Đợi ta bình an trở về rồi hẵng nói!”
Ta biết hắn muốn nói gì. Tình nghĩa sớm chiều ở chung, đồng cam cộng khổ từ lâu đã vượt khỏi phạm trù người thân. Ta hiểu. Bởi những điều hắn muốn nói, cũng chính là điều ta luôn giấu trong lòng. Chỉ sợ thế sự vô thường. Một giấc mộng lớn rồi cũng hóa thành hư không. Nếu đã vậy, ta thà không để lại cho hắn bất cứ hy vọng nào.
Triệu Chính Văn tính toán đủ đường, đề phòng tất cả những người bên cạnh. Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, một tên tiểu tặc cách xa cả ngàn dặm lại quay về hất tung cả ổ của hắn.
Ta mai phục quanh Triệu phủ suốt ba ngày, bỏ ra ít bạc, tìm những người cùng nghề năm xưa dò hỏi tin tức. Chẳng mấy chốc đã nắm rõ hành tung gần đây của Triệu đại nhân như lòng bàn tay. Mẹ già của Lưu Sưởng bị giam trong một căn phòng nhỏ ở hậu viện, có hai nha hoàn thay phiên nhau canh giữ. Nhân lúc bọn họ đổi ca, ta trèo tường vào viện, cõng bà lão lên lưng rồi bỏ chạy.
“Đừng lên tiếng. Ta là người do Lưu đại nhân phái tới, đưa bà đến nhà con gái.”
Bà lão sợ đến mức run lẩy bẩy. Mãi đến khi ta nói chính xác họ tên con rể và nơi con gái bà lấy chồng tận Tùy Châu, bà mới yên lòng. Hai người chúng ta men theo cửa ngách và mật đạo rời khỏi phủ. Sắp xếp ổn thỏa cho bà lão xong, ta lại quay trở về Triệu phủ. Lúc này cả phủ đã loạn thành một mớ bòng bong. Con tin mất tích.
Tiền viện hậu viện đèn đuốc sáng trưng. Gia đinh và hộ viện chạy khắp nơi tìm người. Ngay cả thư phòng vốn được canh phòng nghiêm ngặt cũng chẳng còn ai trấn giữ. Ta nhảy vào từ cửa sổ, lấy ra một sợi thép mảnh, cạy ổ khóa của ngăn bí mật.
Trong chiếc hộp sơn đen giấu một quyển sổ sách và một chồng thư từ dày cộp. Ta không kịp nhìn kỹ, chỉ ôm cả hộp mà chạy thục mạng. Trên đường đi, ta vứt chiếc hộp xuống để đánh lạc hướng. Đổi liền ba chuyến xe. Sau khi xác nhận phía sau không còn ai bám theo, ta mới quay trở lại Liêu Đông.
16.
Sau khi giao chứng cứ cho Thẩm đại nhân, ông lập tức chỉnh lý toàn bộ tài liệu. Từ các thủ lệnh chứng minh Triệu Chính Văn cấu kết với quan viên các nơi, đến thư mật sai khiến Lưu đại nhân chặn giết nhà họ Thẩm, rồi cả bản khẩu cung mà Lưu đại nhân bổ sung sau này, tất cả đều được sắp xếp cẩn thận, dâng lên triều đình kèm đơn trần tình.
Trong lúc chúng ta làm những việc ấy, Triệu thúc cũng triệu tập dân làng trong thôn. Ông chủ động đứng ra viết một bức thư Vạn Dân, kẹp cùng những chứng cứ kia, dùng ngựa khoẻ chạy ngàn dặm đưa thẳng về Kinh thành.
Vụ án cũ của nhà họ Thẩm được lật lại. Chứng cứ xác thực như núi. Triệu Chính Văn bị tống vào lao ngục. Bệ hạ kinh hãi vì Triệu Chính Văn lại dám làm một con sâu mọt ngay dưới mí mắt mình, nhưng lại bị bức thư Vạn Dân ấy làm cho cảm động.
Bức thư do Triệu thúc thuật lại, Lưu đại nhân chấp bút viết thay. Từng câu từng chữ đều ghi rõ những cống hiến của nhà họ Thẩm đối với Vĩnh An.
“Thảo dân Triệu Đức Hậu, thay mặt toàn thể dân chúng thôn Vĩnh An, xin được dâng thư kêu oan cho nhà họ Thẩm.
Thôn Vĩnh An nằm ở phía bắc Liêu Đông, bốn bề núi non vây quanh, cách biệt với thế gian. Toàn thôn có tám mươi hai hộ dân, hơn một nửa là người già yếu bệnh tật. Nam tử đến tuổi thành thân chỉ hơn ba mươi người, đều vì nghèo khó mà không cưới nổi vợ.
Từ ngày nhà họ Thẩm đến đây định cư, diện mạo trong thôn hoàn toàn đổi khác. Thẩm công tử dẫn các trai tráng khai hoang hơn hai trăm mẫu đất, dẫn nước đào kênh, cải tiến phương pháp canh tác. Năm ngoái sản lượng lương thực của cả thôn tăng gấp đôi, nhà nhà đều có lương thực dư thừa.
Thẩm phu nhân dẫn dắt phụ nữ và trẻ nhỏ làm nữ công. Một năm sản xuất ra hơn năm trăm món đồ thêu, bán tới các tú phường lớn trong thành.
Thẩm đại nhân mở trường học miễn phí, hơn hai mươi học sinh đều biết tính toán và nhận biết mặt chữ.
Lại có kỳ nữ A Tước, biến sản vật núi rừng thành mốn đồ quý, mở ra đường tiêu thụ, đưa đặc sản Liêu Đông bán khắp trong quan nội.
Trong vòng hai năm, thôn Vĩnh An tăng thêm năm mươi tám hộ dân. Ngoài những người từ nơi khác tìm đến định cư, còn có mười tám trẻ sơ sinh chào đời. Tất cả đều sống khỏe mạnh, không một đứa bé nào chết yểu.
Nhà họ Thẩm đối với thôn Vĩnh An có ân đức chẳng khác nào tái sinh. Nay nghe tin vụ án cũ của nhà họ Thẩm được xét lại, đám dân quê ngu dốt chúng ta không dám bàn chuyện triều chính, chỉ xin lấy tính mạng của mấy trăm người trong thôn để bảo đảm. Nhà họ Thẩm vô tội! Nhà họ Thẩm có công!”
Phía dưới là những dấu tay dày đặc. Từng dấu tay như một giọt nước mắt. Trăm miệng một lời.
Bệ hạ trầm mặc thật lâu rồi mới cất tiếng: “Hay cho câu nhà họ Thẩm có công!”
“Nơi dòng dân hướng về không phải ở miếu đường, mà nằm giữa chốn dân gian. Chỉ bằng công lao tạo phúc cho bách tính này, nhà họ Thẩm đáng được ban thưởng!”
Bệ hạ cho Thẩm đại nhân hai lựa chọn: Một là trở về Kinh thành, khôi phục chức vị cũ. Hai là ở lại Liêu Đông, giữ một chức quan nhàn tản, được ban thưởng vạn lượng vàng, tiếp tục tạo phúc cho dân chúng. Thẩm đại nhân không chút do dự chọn phương án thứ hai.
“Trong triều thêm một người như ta không nhiều, bớt một mình ta cũng chẳng ít. Thôn Vĩnh An cần chúng ta hơn.”
Cửa hàng sản vật núi rừng khai trương một lần nữa, đón khách từ khắp mọi nơi. Tin tức chúng ta không rời đi nhanh chóng lan khắp thôn. Chẳng biết ai kiếm đâu ra một dây pháo đỏ. Tiếng pháo nổ lách tách vang trời. Hiếm khi Thẩm đại nhân vui vẻ đến thế. Ông vung tay:
“Giết hai con heo thêm phần náo nhiệt. Mọi người đều đến ăn tiệc. Cùng chúc thôn Vĩnh An vạn năm bình an!”
Tiệc rượu nhanh chóng được bày ra. Nồi thịt hầm dưa cải sôi ùng ục. Mùi gà hầm nấm thơm ngào ngạt bay xa. Thím Vương dẫn theo một đám phụ nhân khéo tay nặn bánh trôi nhân đậu, rồi làm cả bánh nướng.
Ngay trước mặt mọi người, Thẩm Thanh Hòa lấy ra một chiếc hộp gấm. Bên trong là một cây trâm ngọc trắng ôn nhuận sáng bóng. Hắn trịnh trọng nói với ta:
“Tại hạ Thẩm Thanh Hòa, đã ngưỡng mộ cô nương từ lâu. Mạo muội trèo cao, không biết có may mắn được cô nương trao cho một tấm chân tình hay không?”
Không ngờ tới Thẩm Thanh Hoà lại bày ra màn này, mọi người lập tức ồn ào sôi nổi:
“Đồng ý đi, đồng ý đi!”
Ta hắng giọng, cũng không hề tỏ vẻ ngượng ngùng.
“Điều ta mong cầu không nhiều. Một bữa cơm, một bát cháo, một người một lòng một dạ. Huynh có làm được không?”
Hắn đáp rất kiên định: “Làm được.”
Thím Vương là người đầu tiên đứng bật dậy. Giọng bà sang sảng:
“Con gái, ta sẽ thêu áo cưới cho con! Ta sẽ tận mắt nhìn con xuất giá!”
Những người khác cũng thi nhau hưởng ứng.
“Ta cũng đưa con xuất giá!”
“Ta sẽ chải đầu cho con!”
Ta cười với Thẩm Thanh Hòa:
“Thấy chưa? Cũng không phải ta cô đơn một mình. Toàn bộ các thúc bá thẩm nương trong thôn đều là người nhà mẹ đẻ của ta!”
Thẩm Thanh Hòa lập tức khom lưng chắp tay hành lễ với mọi người.
“Xin các vị trưởng bối làm chứng. Thẩm Thanh Hòa ta sẽ chọn ngày lành tháng tốt. Dùng mũ phượng khăn quàng vai, kiệu hoa tám người khiêng, đường đường chính chính cưới A Tước về nhà! Đến lúc đó mọi người nhất định phải tới ăn tiệc mừng!”
Thẩm phu nhân nhìn ta bằng ánh mắt hiền từ.
“Con gái, ta nằm mơ cũng mong đến ngày này. Dù ngày nào chúng ta cũng sống cùng nhau, nhưng trong lòng ta vẫn luôn thấp thỏm. Sợ tên nhóc Thanh Hòa vụng ăn vụng nói, con lại coi thường nó!”
“Cuối cùng thì giờ cũng có thể yên tâm rồi!”
Giấc mộng năm nào của một tên trộm vặt trộm đùi gà, ảo tưởng được gọi Thẩm phu nhân một tiếng mẫu thân đã lặng lẽ trở thành sự thật. Từ nay về sau, ta cũng là đứa trẻ có người thân yêu thương!
Ta mãn nguyện sờ lên cây trâm trên đầu, ngẩng đầu nhìn về phía xa. Lưu Nhị đang dẫn theo Thúy Hoa tới đây, bị một đám người giữ chặt chuốc rượu.
Thẩm Thanh Hòa cũng gia nhập. Hắn còn nhắc lại bài thơ tình năm xưa để trêu chọc Lưu Nhị.
Tiếng cười vang vọng thật xa. Nồi canh trên bếp vẫn sôi ùng ục. Ngọn lửa trong bếp lò bập bùng rực đỏ.
Núi cao sông rộng vẫn còn đó. Đường đời phía trước, hãy còn rất dài.
(Kết thúc)
Hoàn thành — Chương 4
Bạn đã đọc hết chương mới nhất 🎉
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Sau Khi Tôi Chết, Cô Ấy Thật Sự Tái Giá
18 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.