3.767 chữ · ~26 phút đọc
6.
Ta bước ra khỏi sân, đi loanh quanh dò la, biết được nơi này gọi là thôn Vĩnh An. Cả thôn chỉ có vài chục hộ gia đình, kẹp giữa hai ngọn núi, đang thoi thóp sống qua ngày. Ta đi gõ cửa từng nhà một, hầu hết người dân nghe thấy chúng ta là lưu dân mới chuyển đến đều sợ như sợ cọp, tránh né còn không kịp. Chỉ có duy nhất một bà lão sống đơn độc thấy ta đáng thương nên mới chịu tiếp chuyện.
“Căn nhà đó của các người bao nhiêu năm nay không có người ở rồi, ngói thiếu tường thưa, e là sẽ phải khổ sở!”
Ta nhét vào tay bà hai đồng tiền xu: “Bà ơi, người trong thôn chúng ta thường vượt qua mùa đông bằng cách nào!”
“Nhặt củi nhóm lửa sưởi ấm, săn bắn trên núi, trữ lương thực qua ngày.”
“Liệu bà có thể chỉ điểm giúp chúng ta một chút được không?”
Tuy bà lão có chút miễn cưỡng, nhưng nhìn hai đồng tiền xu nên cũng chịu đi cùng ta về nhà.
“Tranh thủ lúc thời tiết còn tốt, mau vào núi nhặt nhiều củi khô càng nhiều càng tốt, đỡ tốn tiền hơn đốt than.”
“Cánh rừng bên kia rậm rạp lắm, không chỉ có bạt ngàn củi khô, mà còn đầy rẫy sản vật núi rừng và dã thú.”
“Mái nhà rách với mấy bức tường lọt gió cũng phải sửa sang lại, lấy bùn vàng mà trét kín vào cho đỡ lùa gió.”
Bà gạt gạt vài cái, lộ ra một cái hốc đen kịt.
“Đây là giường đất, đốt củi vào đây thì giường đất sẽ ấm lên. Ở vùng này chúng ta không có hệ thống sưởi ngầm, toàn bộ phải dựa vào sưởi giường đất này để giữ ấm thôi.”
Chúng ta lập tiếp bắt tay vào hành động. Vợ chồng Thẩm lão gia ở lại nhà dọn dẹp theo lời bà lão chỉ dẫn. Ta và Thẩm Thanh Hòa đi vào núi. Rừng núi rậm rạp, khắp nơi đều là thân cây khô và cành gãy, không tốn quá nhiều sức lực đã nhặt được một lượng lớn. Ta cúi đầu buộc dây thừng, nói:
“Ngươi ở đây nhặt tiếp đi, ta gùi một ít về trước để nhóm lửa lên đã.”
“Để ta đi, ta khỏe hơn cô.”
Hắn vác cả hai bó củi lớn lên vai, sải bước dài mà đi. Sau vài chuyến đi đi về về, lán củi trong nhà đã được chất đầy ắp.
Thẩm Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm: “Thế này thì tốt rồi, trước mắt không lo bị chết rét nữa.”
“Không, củi lửa là thứ hao tổn nhanh, chỗ này chưa đầy ba ngày là cháy sạch thôi. Ngày nào chúng ta cũng phải vào rừng nhặt củi, lán củi đầy thì chất ra ngoài sân rồi lấy cỏ khô phủ lên, nếu không đợi đến khi tuyết rơi, củi nhặt được sẽ bị ẩm, khó nhóm lửa lắm.”
Đang nói chuyện, bỗng thấy bụi rậm phía trước xào xạc một hồi. Một con gà rừng từ trong lùm cây lao ra. Ta nhặt một viên đá ngay dưới chân, nhắm chuẩn trong một tích tắc rồi vung tay ném mạnh, chuẩn xác trúng ngay cánh nó. Con gà rừng giãy giụa hấp hối, Thẩm Thanh Hòa cũng rất nhanh trí, lập tức lao tới tóm chặt lấy cổ nó. Hai chúng ta gần như mở miệng cùng lúc.
“Phản ứng của ngươi nhanh thật đấy.”
“Thân thủ của cô giỏi quá.”
Ta đắc ý ra mặt: “Dĩ nhiên rồi, làm trộm vặt thì điều cơ bản nhất là ra tay phải nhanh, chuẩn xác.”
Nói xong ta lại thấy hơi hối nhận, ngón nghề chẳng mấy vẻ vang này có gì đáng để đem ra khoe khoang đâu chứ.
Thẩm Thanh Hòa không còn giữ vẻ mặt lạnh lùng như trước nữa, hắn rất nghiêm túc nói: “Ta thật lòng khen cô đấy.”
Ta bật cười thành tiếng: “Được, ta nhận lời khen này.”
Khi chúng ta về đến nhà, giường sưởi đã được đốt lên. Trong nhà ấm áp vô cùng, Thanh Du lăn lộn trên chiếc giường đất rộng rãi: “Ấm quá, dễ chịu quá, kỳ diệu quá đi thôi!”
Thẩm phu nhân làm thịt con gà rừng, hầm một nồi canh gà. Bà múc ra hai chiếc đùi gà, một chiếc gắp cho Thanh Du, chiếc còn lại bỏ vào bát của ta.
“Ta vẫn nhớ A Tước thích ăn đùi gà nhất.”
Sự ấm áp mà ngày trước ta chỉ dám đứng từ xa nhìn trộm, ao ước mà không thể có được, giờ đây đã thực sự sưởi ấm thân thể ta. Có cảm giác như, dẫu chặng đường phía trước gió tuyết có gầm rú dữ dội đến đâu, cũng chẳng còn đáng sợ nữa rồi.
7.
Thẩm Thanh Du bưng bát, húp sạch đến giọt nước canh cuối cùng rồi l**m l**m môi.
“Tỷ tỷ, ta có thể vào núi cùng tỷ không? Ngày mai ta còn muốn ăn thịt gà nữa.”
Ta ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Ăn thịt gà thì phải xem vận may, nhưng ta có thể dẫn muội đi nhặt sản vật núi rừng.”
Suốt cả bữa ăn, Thẩm đại nhân đều im lặng.
Thẩm Thanh Hòa hỏi ông: “Cha có tâm sự gì sao?”
Ông thở dài nói: “Lão phu làm quan nửa đời người, tự nhận không phải kẻ ngu dốt, vậy mà đến chốn thôn quê này lại chẳng nhạy bén, linh hoạt bằng A Tước, thật là vô dụng.”
Ta đặt bát xuống: “Thẩm đại nhân, ta có sự sắp xếp khác cho ngài.”
“Ngài hãy đi quanh thôn, gõ cửa từng nhà hỏi một chút xem nhà ai cần viết thư hộ, cần sao chép điển tịch, hay cần dạy học vỡ lòng cho con trẻ, ngài cứ nhận làm không công giúp họ.”
Ông ngẩn người: “Không công sao?”
“Đúng vậy, không công. Giúp việc là phụ, dò xét tình hình mới là chính. Ngài mượn cớ này để nắm rõ xem nhà ai dễ chung sống, nhà ai có sức lao động, lời nói nhà ai có trọng lượng trong thôn, sau này những điều này đều dùng tới được.”
“Đúng là chúng ta cần tiền, nhưng nếu hiện tại thu bạc thì lộ rõ vụ lợi, ngược lại sẽ phản tác dụng.”
“Được, A Tước, ta nghe theo ngươi.”
Ngày hôm sau, Thẩm đại nhân đi lại trong thôn, còn chúng ta tiếp tục vào núi.
Quan phủ bên trên làm việc đối phó, phát xuống toàn là gạo cũ qua năm này tháng nọ, miễn cưỡng no bụng qua ngày. Muốn chống chọi qua mùa đông dài đằng đẵng, bấy nhiêu đồ ăn quả thực quá ít ỏi.
Đã nếm được vị ngon ngọt từ con gà rừng hôm trước, Thẩm Thanh Hòa bèn dùng cành cây làm thành một cái ná, bắn thêm được hai con thỏ. Tay nghề cưỡi ngựa bắn cung của hắn vốn tinh thông, trước kia chẳng qua là chưa trải sự đời, chứ tuyệt đối không phải gã mọt sách chỉ biết chú tâm học hành
Thỉnh thoảng gặp ngày nắng ráo, hắn còn dắt theo Thanh Du vào rừng nhặt sản vật. Những hạt thông, hạt dẻ và nấm khô bị bỏ quên, giấu kỹ dưới lớp cỏ úa cành tàn, tuy chẳng thấm tháp vào đâu nhưng dẫu sao cũng có thêm miếng ăn bỏ bụng.
Săn bắn bằng ná mãi cũng phải dựa vào may rủi, ta và Thẩm Thanh Hòa bắt đầu bàn nhau sắp xếp cạm bẫy, giăng lưới. Hôm đó đi kiểm tra bẫy rập, bên trong có một con thú nhỏ đang giãy giụa, mũi giống mũi chó, tai ngắn, thân hình thấp lùn mập mạp, chắc nịch.
Thẩm Thanh Hòa nghệt mặt ra: “Đây là con gì?”
Ta nhấc nó lên xem xét một lượt: “Đây là con lửng, cũng gọi là chồn, đáng tiền lắm đấy.”
“Mỡ lửng trị được bỏng và chữa nứt nẻ, da lửng làm được áo, lông thì làm được bút lông, khắp người nó toàn là bảo vật cả!”
Thẩm Thanh Hòa mừng rỡ ra mặt: “Vậy chúng ta đem lên thành bán thôi.”
Ta lắc đầu: “Không, ta muốn dùng nó để cá cược một vố lớn.”
Thẩm đại nhân đã dò xét xong xuôi gia cảnh của tất cả các hộ trong thôn. Ở phía thôn đông có một tay thợ săn què chân, bản lĩnh cao cường, chỉ là bị vết thương ở chân kìm hãm, mấy năm gần đây không thể vào núi săn thú lớn.
Tối hôm đó, ta xách con lửng này đến gõ cửa nhà ông ta.
8.
Mạnh thợ săn mở hé cửa, nói bằng giọng địa phương đặc sệt.
“Ngươi làm gì đó? Có chuyện gì không?”
“Mạnh thúc, ta đem đồ đến cho ngài đây.”
Ông ta liếc nhìn con lửng trong tay ta: “Ý gì đây?”
“Mạnh thúc, ta là lưu dân mới đến, tên là A Tước. Hôm nay ta cùng đại ca nhà ta đánh được con lửng này trong rừng, nghe nói thứ này khá có giá trị, bèn đem đến hiếu kính ngài.”
Ông ta hơi hiểu ra: “Nói đi, muốn ta làm trung gian bán hộ hay là giúp nấu mỡ? Ta không rảnh rỗi mà ngồi tán dóc chuyện bao đồng với ngươi đâu.”
Ta trả lời không cần nghĩ ngợi: “Ta tặng không cho ngài đấy.”
“Ngươi gạt ta đấy phỏng? Thứ này hiếm có thế nào chẳng lẽ ta không biết?”
Ta cảm thấy có hy vọng: “Biết chứ ạ, cho nên mới nói tặng ngài, người biết nhìn hàng như ngài mới không làm uổng phí nó.”
Mấy ngày trước ta phát hiện dấu chân lợn rừng trong rừng sâu, với năng lực của ta và Thẩm Thanh Hòa thì không đủ sức săn nổi một con lợn rừng, nên mới nghĩ ra cách này để mời ông ấy xuống núi.
Nghe xong ý định của ta, ông ấy trợn mắt nhưng lại mở toang cửa cho ta vào nhà:
“Trời đất ơi, ta nghĩ trên đời làm gì có khả năng trên trời rớt xuống bánh thịt, hóa ra ngươi gài bẫy chờ ta ở đây!”
“Đúng vậy, ngài có giúp hay không thì cho ta một lời dứt khoát đi.”
Con lửng này là thứ có thể gặp mà không thể cầu, ta đánh cược ông ấy sẽ động lòng. Ông ấy hừ một tiếng, đưa tay giật lấy con lửng.
“Cũng vì thấy nhóc con nhà ngươi sảng khoái nên mới đồng ý đấy, chứ chẳng phải vì điều gì khác, ngươi đợi ta chuẩn bị đồ đạc cái đã.”
“Được ạ!”
Ba ngày sau, Mạnh thúc mang theo đồ nghề vào núi cùng chúng ta. Xem địa hình, đào hố chôn kẹp sắt, buộc dây giăng lưới, phủ lá ngụy trang, mỗi một bước ông ấy đều tính toán vô cùng chi li, chuẩn xác. Thế nhưng ông ấy chỉ đứng một bên chỉ tay năm ngón, còn việc tay chân, chạy vặt đều do ta và Thẩm Thanh Hòa gánh hết.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Mạnh thúc chửi bới om sòm không ngớt: “Ôi trời mẹ ơi, cái hố ngươi đào thế này thì đừng nói là lợn, đến con cóc rớt vào cũng tự nhảy lên được!”
“Kẹp sắt đặt ở cái xó đó mà coi được à? Đến lúc kẹp trúng đuôi nó, nó điên lên giãy giụa, làm một cú xoay ba trăm sáu mươi độ húc ngươi dính chặt vào thân cây cho mà coi!”
Hai chúng ta bị ông mắng suốt một ngày trời, một câu cũng không dám cãi lại. Đến chạng vạng ngày thứ hai sau khi đặt bẫy, con lợn rừng thực sự sập bẫy. Từ đằng xa chúng ta đã nghe thấy tiếng động, con lợn rừng không ngừng giãy giụa, gầm rú trong hố, vô tình kích hoạt cơ quan trên cây khiến chiếc lưới từ trên cao ụp xuống, trói chặt lấy nó không lối thoát.
Thẩm Thanh Hòa giương cung cài tên, bắn chuẩn xác vào cổ nó. Chẳng mấy chốc, con lợn rừng chỉ còn lại những tiếng th* d*c hồng hộc, đến chân cũng không buồn đạp nữa.
Thẩm Thanh Hòa thiếu kiên nhẫn định tiến lên, lại bị Mạnh thúc kéo lại: “Đợi thêm chút nữa, hơi thở cuối cùng của nó chưa đứt hẳn, biết đâu lại lồng lên cắn người.”
Đợi đến khi nó hoàn toàn tắt thở, ba người chúng ta mới kéo nó lên khỏi hố.
Nặng quá, phải đến hơn một trăm năm mươi cân, đủ cho chúng ta ăn qua cả mùa đông rồi.
9.
Cái thôn nhỏ bé này chẳng giấu nổi chuyện gì, chúng ta còn chưa về đến nhà thì tin tức đánh được lợn rừng đã đồn đại khắp nơi. Có kẻ đã muốn ngư ông đắc lợi rồi.
Tên lưu manh trong thôn là Lưu Nhị dẫn theo hai tuỳ tùng ngồi xổm sẵn ngoài sân nhà chúng ta, vừa thấy chúng ta về lập tức vác bộ mặt la l**m chào đón.
“Úi chà chà, giỏi thật đấy! Vậy mà các người đánh được lợn rừng thật kìa!”
Hắn đi vòng quanh con lợn rừng hai vòng, cặp mắt như dính chặt vào đống thịt.
“Thế này đi, gặp mặt rồi thì chia một nửa, ta cũng không đòi nhiều lắm đâu, cho ta một cái đùi là được rồi.”
Thẩm Thanh Hòa đứng chắn trước mặt hắn: “Xin lỗi, không cho được.”
Sắc mặt Lưu Nhị sa sầm xuống: “Cái gì? Cái đám lưu dân ngoại lai các người chiếm đất của thôn ta, săn lợn rừng trên núi của chúng ta, chẳng phải hiếu kính ông đây đây là điều hiển nhiên sao?”
Con lợn rừng này săn được gian khổ thế nào không ai rõ hơn Thẩm Thanh Hòa, hắn giữ thái độ cứng rắn: “Đã nói là không cho được.”
Lưu Nhị đẩy hắn: “Ngươi ngang tàng gớm nhỉ? Ta nói năng tử tế với ngươi, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Ngươi ra ngoài hỏi thăm xem, trong thôn này có ai là không biết đại danh của ta!”
Hai tên tuỳ tùng xáp lại gần, tình cảnh sắp sửa động tay động chân.
Thím Vương cách vách bèn gọi giật Lưu Nhị: “Tên Lưu vô lại, nhân tình của ngươi gửi đồ cho ngươi này! Đúng lúc ta lên thành nên lấy về hộ ngươi rồi.”
Mắt Lưu Nhị sáng lên, đón lấy bọc đồ mở ra. Bên trong là một đôi giày vải, trong cổ giày còn nhét một phong thư. Nhưng Lưu Nhị không biết chữ, lật qua lật lại xem một lúc lâu cũng chẳng hiểu mô tê gì.
Thẩm Thanh Hòa chỉ liếc mắt nhìn qua một lượt, nhịn không được bật cười thành tiếng.
“Ngươi cười cái rắm gì? Đọc cho ông đây nghe xem nào.”
Thẩm Thanh Hòa nén cười: “Thật sự muốn đọc sao?”
“Đọc.”
Hắn hắng giọng rồi bắt đầu đọc: “Lưu Nhị, thấy chữ như thấy người.”
“Dạo trước gặp cơn nguy hiểm, may nhờ có huynh ra tay ngăn cản.
Đêm nào ta cũng khó lòng yên giấc, trong lòng luôn nhớ đến huynh.
Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là ta đã phải lòng huynh mất rồi.
Từng mũi kim sợi chỉ khâu đế giày, từng câu từng chữ đều chỉ mong huynh bình an.
Chỉ mong huynh sớm thu tâm, bước đi trên con đường đúng đắn, đừng tiếp tục lang bạt mà phí hoài tuổi trẻ.
Chờ đến ngày xuân ấm hoa nở, nhất định ta và huynh sẽ gặp lại.”
Lưu Nhị nghe xong mặt mày đỏ ửng, thái độ đối với Thẩm Thanh Hòa cũng cung kính hơn hẳn: “Huynh đệ, ngươi có thể viết giúp ta một bức thư hồi âm được không?”
“Cứ bảo là… ta đều nghe lời nàng ấy, ta sẽ cải tà quy chính, ta chờ nàng ấy.”
Thẩm Thanh Hòa suy nghĩ một lát, hạ bút viết:
“Nhận thư lòng bỗng nở hoa, Dây leo quấn lấy hàng rào quanh sân.
Cuốc kia sánh với cào gần, Nghe lời nàng dặn, chẳng lần gió sương.
Từ nay thôi cảnh tha phương, Không còn rong ruổi dặm trường.
Chỉ chờ xuân thắm sắc màu, Rước nàng qua cửa nữa là nên duyên.”
Lưu Nhị lật đi lật lại mấy lần, áp bức thư vào trước ngực: “Trời đất ơi đại huynh đệ, sao ngươi lại tài giỏi đến mức này cơ chứ?”
“Vậy ngươi hiến kế cho ta xem, ta nên tặng lại món quà gì cho Thúy Hoa đây?”
10.
Tín vật đính ước của các thế gia ở Kinh thành đa phần đều là đồ quý giá, giờ bảo hắn tặng lại một món quà có giá trị tương đương với đôi giày vải, đúng là có chút làm khó người khác.
Đang lúc ngần ngại, Thẩm phu nhân từ trong phòng bước ra: “Nếu ngươi tin tưởng ta, ta sẽ thêu cho ngươi một chiếc túi tiền để đem tặng người ta, các cô nương đều thích mấy thứ đồ nhỏ lắm.”
Lưu Nhị mừng rỡ như điên: “Vẫn cứ là thím của ta trượng nghĩa, hôm nay ta thật sự đến đúng chỗ rồi, không sơ múi được gì nhưng lại kết giao được với cả nhà các người. Đợi đến khi ta thành thân, nhất định mời cả nhà ngồi bàn chủ tọa.”
Đúng lúc này, Lý chính thở hồng hộc chạy đến, vừa mở miệng đã quở trách Lưu vô lại:
“Ngươi chắn ở đây làm gì đấy? Ngày thường ngươi ở trong thôn mặt dày không biết xấu hổ thì cũng thôi đi, sao giờ còn bắt nạt cả người mới chuyển đến nữa?”
Nào ngờ vừa ngước mắt lên, đã thấy Lưu vô lại đang khoác vai Thẩm Thanh Hòa, thân thiết đến mức kỳ cục.
“Triệu thúc, dù thế nào ta cũng không làm mất mặt thôn mình được, người ta nhìn vào lại cười cho!”
“Ta đang giao lưu kết nối với đại huynh đệ của ta, xem thử có cách nào giúp thôn làng của chúng ta phát triển tốt hơn không!”
Lý chính hừ lạnh khinh bỉ: “Ngươi ấy à?”
“Triệu thúc, ngài cũng không thể đứng từ khe cửa mà nhìn người, coi thường người khác như vậy.”
“Ta nghĩ đi nghĩ lại, quả thật cũng ngộ ra được chút điều. Người trong thôn chúng ta ngày càng ít đi, chẳng qua là vì ai cũng thấy không có tiền đồ, không có lối ra. Nếu Thẩm thúc và đại huynh đệ đã có bản lĩnh như vậy, sao không dựng cho thôn ta một trường học, để con cái nhà mình cũng được học chữ, học kiến thức! Cũng không thể để sau này lại giống ta, mắt mũi tối tăm, đến một chữ bẻ đôi cũng không biết!
Lý trưởng cười cười gõ vào trán hắn: “Vậy mà ngươi lại có cùng ý nghĩ với ta rồi!”
Sau khi mọi chuyện đã yên ổn, chúng ta xẻ thịt con lợn rừng ra. Mạnh thúc chia đi hai cái đùi lợn, phần đầu lợn, da lợn và hai cái đùi còn lại đều đem đi bán lấy tiền, đổi về được nửa xe gạo, rau khô cùng dầu muối. Chúng ta lại lọc ra một miếng thịt ba chỉ ngon nhất đem đến biếu bà lão, ta vẫn luôn khắc ghi tấm chân tình đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi của bà.
Bà lão cứ liên tục từ chối: “Ta cũng chẳng giúp được các người bao nhiêu, sao nỡ nhận thịt của các người chứ.”
Trước khi ta đi, bà còn dúi chặt vào tay ta mấy cây cải muối chua: “Cải ta tự muối đấy, cầm về mà hầm với thịt.”
Thẩm phu nhân dùng một chiếc khăn tay màu ngó sen của mình để sửa thành túi tiền. Bên trên thêu hai đóa hoa sen hồng tịnh đế, những chiếc lá xanh mướt trông sống động như thật.
Lưu Nhị mang theo bức thư cùng túi tiền vào trong thành.
Mấy ngày sau, Lưu Nhị hớn hở đến gõ cửa nhà ta. Lúc này chúng ta vừa mới bắc một nồi lẩu ngay trên giường đất, cải muối, thịt ba chỉ và miến đang sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút.
Lưu Nhị xoa xoa tay: “Ta đến thật không đúng lúc rồi…”
Ta vội vàng tiếp lời: “Nói gì vậy? Khách đến nhà là quý, mau lên giường đất ngồi đi, cùng ăn một miếng cơm nóng.”
Thẩm Thanh Hòa cũng chào mời: “Thêm một đôi đũa thôi, ngươi mà không ăn là không coi ta là huynh đệ rồi!”
Lưu Nhị sảng khoái đáp lời một tiếng, nhanh nhẹn ngồi vào đầu giường đất.
“Thím, thư và túi tiền ta đều gửi cho Thúy Hoa rồi, người bán hàng rong bảo nàng ấy thích lắm, còn tiện thể nhắn hỏi ta rằng túi tiền này ở đâu ra mà đường kim mũi chỉ còn khéo hơn cả tiệm thêu trong thành.”
Thẩm Thanh Hòa tự hào ra mặt: “Đó là đương nhiên, tay nghề thêu thùa của mẹ ta vốn nổi tiếng, ngày trước còn từng thêu cả quà chúc thọ cho Thái hậu cơ mà!”
Ta nhạy bén bắt ngay lấy cơ hội kinh doanh trong lời của Lưu Nhị: “Nếu Thúy Hoa đã khen tốt, ngươi cảm thấy thứ này đem lên thành có bán có ổn không?”
Lưu Nhị vỗ đùi: “Đúng là em dâu của ta! Với đầu óc không chịu thông suốt của đại huynh đệ kia, ta nhìn mà còn thấy mệt giùm, ý của ta chính là như vậy đấy!”
“Liệu có thể phiền thím làm thêm ít đồ thêu thùa không, khăn tay, túi tiền, túi thơm, quạt tròn đều được, ta sẽ nghĩ cách mang đi bán. Thúy Hoa nói đúng, ta không thể chơi bời lêu lổng mãi được, đấng nam nhi thì phải đường đường chính chính làm việc đang hoàng chứ!”
Ta kích động quá, đến mức giọng điệu cũng chệch cả đi: “Ơi là trời Lưu ca, huynh đúng là ca ca ruột của ta, chuyện này tốt quá rồi!”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Sau Khi Tôi Chết, Cô Ấy Thật Sự Tái Giá
18 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.