2.421 chữ · ~17 phút đọc
[9]
Suốt một tuần tiếp theo, tôi và Tiểu Lan đều bình an vô sự, chỉ là ánh mắt của Tạ Trầm ngày càng trở nên oán trách hơn.
Lúc cùng Tiểu Lan đi lấy nước nóng thì vô tình chạm mặt Tạ Trầm, cậu ta đang đi cùng nhóm nam sinh mà tôi từng thấy ở trong lớp hôm trước.
Bây giờ hình như người này đã bắt đầu "tháo mặt nạ", mặc kệ sự đời. Mọi người xung quanh vẫn còn đang kinh ngạc không hiểu tại sao một người như bạn học Tạ lại đi chung với đám học sinh cá biệt kia, mà điều kỳ lạ là Hội học sinh cá biệt đó dường như còn rất sợ Tạ Trầm nữa! Đại ca đúng là đại ca có khác!
Tạ Trầm đút một tay vào túi quần đi dẫn đầu, chúng tôi đối mặt nhau, giây phút ánh mắt chạm nhau tôi vội vàng dời đi chỗ khác. Sao tim tôi lại đập nhanh thế này? Hơn nữa dường như Tạ Trầm lại đẹp trai hơn một chút thì phải.
Đôi mắt đối phương tối lại, ngay lúc chúng tôi đi lướt qua nhau, cậu ta đã nắm lấy tay tôi.
「 Cẩn Nhất, cậu sợ tôi à? 」Giọng cậu rất trầm.
Tôi ngẩn người:「 Không sợ. 」
Tạ Trầm nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân:「 Không sợ mà sao cậu lại run cầm cập thế kia? 」
Tôi cười gượng gạo:「 Là do tôi không tự chủ được thôi. Tôi, tôi không sợ cậu đâu. 」
Tạ Trầm nhướn mày:「 Thế sao cậu còn đổi chỗ ngồi. 」
Tôi ngây ngô cười với đối phương:「 Không có mà, là vì chân phải của Tiểu Lan bị gãy nên tôi phải chăm sóc cậu ấy. 」
Tạ Trầm nhìn tôi, thấp giọng hỏi:「 Bao giờ thì chuyển chỗ về? 」
Thì ra là cậu ta muốn tôi quay lại à? Trong lòng tôi bỗng trào dâng một chút niềm vui nho nhỏ, điều mà chính tôi cũng không hề nhận ra.
Tôi nghiêm túc giải thích với cậu ta:「 Chân của Tiểu Lan vẫn chưa khỏi. 」
Tạ Trầm buông tay tôi ra, ánh mắt đầy vẻ oán giận:「 Cậu ta sống tệ đến mức chỉ có mỗi cậu là bạn thôi à? 」
Tiểu Lan đứng bên cạnh nghe thấy câu này định phản bác nhưng lại không dám.
Tôi nhẹ giọng đáp:「 Không phải đâu, nhưng tôi và cậu ấy là bạn thân nhất. 」
Đôi đồng tử màu nâu của Tạ Trầm giờ đây chỉ phản chiếu hình bóng của mình tôi. Thiếu niên bực bội vò mái tóc của mình, liếc nhìn Tiểu Lan một cái, giọng điệu có chút hung dữ:「 Cái chân què kia của cô bao giờ mới khỏi hả? 」
Tiểu Lan sợ hãi túm chặt lấy tôi:「 Tôi, tôi, đại, đại ca yên tâm, hình như sắp khỏi rồi ạ. 」
Tạ Trầm bất lực thở dài, cậu ta hơi cúi người xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi, dường như trong ánh mắt ấy chỉ chứa đựng mỗi tôi mà thôi.
Tôi hồi hộp hỏi đối phương:「 Bạn Tạ, có chuyện gì vậy? 」
Tạ Trầm nhận ra sự căng thẳng của tôi, cậu ta khẽ cười một tiếng, giọng điệu vô cùng nghiêm túc:「 Bạn cùng bàn, cậu ta khỏi bệnh rồi thì cậu phải quay về, nghe rõ chưa? 」
Tôi nhìn vào mắt đối phương, khẽ gật đầu:「 Nghe rõ rồi. 」
……
Một tháng sau, Tiểu Lan được tháo bột.
Tạ Trầm đã đích thân tới chuyển chỗ ngồi giúp tôi.
Người này chẳng nói chẳng rằng, mang vẻ mặt cực ngầu bước tới, dưới những ánh mắt kỳ quặc của mọi người, cậu lặng lẽ bê sách vở và đồ dùng học tập của tôi về chỗ cũ, còn sắp xếp lại cực kỳ ngay ngắn.
Tôi níu lấy tay áo của đối phương, mỉm cười híp mắt nói:「 Bạn Tạ Trầm, cảm ơn cậu nhé. 」
Tạ Trầm lúng túng quay mặt đi chỗ khác, tiếp tục giải đống đề bài mà tôi nhìn chẳng hiểu gì sất, hồi lâu sau mới mở miệng đáp một cách ngượng nghịu:「 Về là tốt rồi. 」
... ... ...
[10]
Mối quan hệ giữa tôi và Tạ Trầm dường như đã thay đổi, nhưng cũng dường như chẳng có gì khác biệt.
Người bên cạnh vẫn giữ vẻ lạnh lùng như trước đây. Có lẽ hình ảnh một Tạ Trầm đầy vẻ đắc ý, khoe khoang tôi xinh đẹp ra sao mà tôi vô tình bắt gặp ở lớp hôm đó chỉ là một giấc mơ thôi, bởi vì bây giờ có đánh chết cậu ta cũng chẳng chịu thừa nhận.
Hơn nữa, hiện tại mỗi lần tôi ngẩng đầu lên đều vô tình chạm phải ánh mắt có chút hoảng loạn của đối phương, vành tai Tạ Trầm cũng luôn đỏ bừng lên một cách khó hiểu. Cái trạng thái này của cậu ta mà để các bạn học khác nhìn thấy, ước chừng cũng chẳng ai tin nổi.
Giữa chúng tôi vẫn không nói chuyện với nhau nhiều lắm, bởi vì Tạ Trầm lúc nào cũng hí hoáy viết gì đó.
Có một lần tôi vô tình liếc thấy, bên trên có ghi "Nhật ký quan sát XX"... Không lẽ là viết nhật ký sao? Tạ Trầm mà cũng viết nhật ký á?
Tôi không tin đâu.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại được gặp ba mẹ của Tạ Trầm, bởi vì họ là những người đứng đầu của một tập đoàn lớn, địa vị xã hội cực kỳ cao, ngay cả phân nửa số tòa nhà giảng đường của Trường Trung học số 1 Miên Thành này cũng là do họ quyên tặng.
Từ những bạn học từng gặp ba mẹ Tạ Trầm kể lại, tôi loáng thoáng nghe được, họ là những người đặc biệt nghiêm túc và mang lại cảm giác áp bức rất lớn. Tôi nghĩ cũng phải thôi, dù sao họ cũng là những người quản lý điều hành cả một tập đoàn lớn như vậy mà.
Cứ ngỡ một người như mình cả đời này chắc chẳng bao giờ có cơ hội diện kiến, ai ngờ họ lại xuất hiện đúng lúc đến thế.
... ... ...
[11]
Mấy ngày nay tôi đi học mà tâm hồn cứ treo ngược cành cây, bởi vì ba tôi vừa bị nhà máy sa thải.
Đáng lẽ ông không bị mất việc. Ông ấy vốn là nhân viên kỳ cựu ở đó, nhưng chẳng may nhà tôi lại đắc tội với kẻ không nên đắc tội.
Ngôi nhà của gia đình tôi nằm trong một con hẻm cổ kính, mang vẻ đẹp hoài niệm, rất thích hợp để mở cửa hàng kinh doanh.
Có một ông chủ khá có tiếng ở con phố đó đã nhắm trúng nhà tôi, gã muốn mua lại nó với cái một mức giá rẻ mạt.
Ngày hôm đó, một đàn ông trung niên bụng phệ cùng vợ gã lái xe nghênh ngang dừng lại ngay trước cửa nhà tôi.
Người phụ nữ mặc áo lông thú bước xuống, liếc nhìn chúng tôi đầy vẻ khinh bỉ:「 Các người là chủ nhà à? Sao mà nghèo nàn rách rưới thế này, mau dọn đi chỗ khác đi. Chúng tôi muốn mua căn nhà này, hạng người như các người ở đây đúng là lãng phí. 」
Bà ta chính là vợ của ông chủ kia.
Ba mẹ tôi thừa hiểu mình không chọc vào nổi hạng người này, chỉ đành nhỏ nhẹ từ chối:「 Thưa bà, thật sự rất xin lỗi, nếu rời khỏi đây chúng tôi thật sự không biết đi đâu cả. Hay là bà đợi chúng tôi tìm được chỗ ở mới rồi hãy bán cho bà được không? Cho chúng tôi ở lại thêm một năm nữa thôi? 」
Người đàn bà trung niên lập tức trở nên dữ tợn:「 Tôi không đợi được, các người mau cút đi ngay! 」
Mẹ tôi cau mày:「 Thưa bà, sao bà có thể vô lý như thế? Nhà này là của chúng tôi, chúng tôi thích thì bán, không thích thì thôi! Chẳng có cái thói nào là thuận mua vừa bán kiểu cưỡng ép như vậy cả! 」
Người đàn bà kia nhìn mẹ tôi bằng nửa con mắt, giọng điệu mỉa mai:「 Nhìn cái bộ dạng nghèo hèn của các người mà cũng đòi ở căn nhà này sao? Viễn cảnh phát triển của con hẻm này tốt như thế, nghe nói sắp được tập đoàn lớn đầu tư khai phá, các người xứng ở đây chắc? 」
Tôi cũng thực sự không nhịn nổi nữa:「 Thím ơi! Mong thím hiểu cho, đây là nhà của chúng cháu! 」
Sắc mặt bà ta sầm lại:「 Mày dám gọi tao là thím à? Các người nhất quyết không bán đúng không? Được, đừng có mà hối hận! Rồi sẽ có lúc các người phải quỳ xuống cầu xin chúng tôi mua đấy. 」
Người đàn bà đó tức giận bỏ đi, chẳng được mấy ngày thì ba tôi bị sa thải.
Cái xưởng mà ông đã cống hiến suốt 20 năm trời, chỉ vì ông chủ kia là bạn của giám đốc, gã chỉ cần nói một câu là ba tôi phải cuốn gói khỏi đó ngay lập tức.
Nhưng đó lại là nguồn thu nhập duy nhất của gia đình tôi.
Dường như ba tôi già đi hẳn sau một đêm, nhưng khi nhìn thấy tôi, ông vẫn mỉm cười xoa đầu tôi:「 Tiểu Cẩn của chúng ta đừng lo lắng nhé, ba sẽ có cách thôi, con cứ lo học hành cho thật tốt là được. 」
... ... ...
[12]
"Cạch."
Một cây bút gõ nhẹ lên đầu tôi, tôi sực tỉnh thì bắt gặp khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của Tạ Trầm.
Tạ Trầm nhướn mày, tay chống cằm nhìn tôi:「 Cẩn Nhất, mấy ngày nay cậu rất mất tập trung đấy nhé. 」
Vì không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, tôi vội cúi đầu nhìn vào đống bài tập, đáp:「 Làm gì có. 」
Tạ Trầm khẽ nheo mắt, đầy hứng thú quan sát tôi:「 Cậu đang có chuyện giấu tôi. 」Một câu khẳng định chắc nịch.
「 Không có! Tôi thì có chuyện gì giấu cậu được chứ?"」
Tạ Trầm không truy hỏi thêm, chỉ là ánh mắt hơi tối lại「 Không có là tốt nhất. 」
Những tưởng mọi chuyện đến đó là kết thúc, nào ngờ Tạ Trầm lại tìm đến tận nhà tôi.
Cặp vợ chồng kia lại tới, lần này đi cùng họ còn có lão giám đốc xưởng đã sa thải ba tôi.
Lần này, mẹ tôi vẫn cố gắng đón tiếp họ một cách tử tế, nhưng họ lại dùng thái độ bề trên để làm khó mẹ tôi. Còn mẹ vì cuộc sống cơm áo mưu sinh nên cứ phải nhẫn nhục, liên tục cúi đầu trước họ.
Đã hứa là sẽ để ba mẹ được sống những ngày tháng tốt đẹp, vậy mà trong tình cảnh này, tôi lại chẳng thể làm được gì cả.
Tôi cố bấm chặt lòng bàn tay để giữ bình tĩnh, ngay lúc sắp không nhịn được nữa thì có người túm lấy cổ áo tôi.
Ngẩng đầu lên, là Tạ Trầm với nụ cười mang theo vẻ lạnh lẽo.
Cậu khẽ hừ một tiếng:「 Cẩn Nhất, cậu giỏi thật đấy, chuyện lớn như thế này mà cũng dám giấu tôi. 」
Người đàn bà trung niên vừa cắn hướng dương vừa nhổ vỏ đầy ra đất, miệng không ngừng mắng nhiếc ba mẹ tôi.
Ông chủ kia muốn mua nhà cũng đang ra vẻ đắc ý, gã ngồi trên ghế vừa uống trà vừa nói:「 Ông Cẩn này, tôi nói cho ông hay, nếu lúc đó ông sớm bán nhà cho bọn tôi thì công việc đã chẳng mất. Đã cho ông cơ hội rồi mà ông không biết nắm bắt. Ông đúng là không biết... 」
Lời còn chưa dứt, gã đã bị Tạ Trầm tung một cú đá ngã lăn quay ra đất.
Gã bàng hoàng:「 Mẹ kiếp, mày là thằng nào? 」
Người đàn bà trung niên chạy lại đỡ:「 Các người dám đá chồng tôi! Còn dám đạp lão ấy ngã ra đất, các người tiêu đời rồi! Các người thật sự tiêu đời rồi! 」
Tạ Trầm thong thả đút hai tay vào túi quần, giọng nói lạnh thấu xương:「 Tôi biết các người đang sốt ruột, nhưng chớ có vội. 」
Chưa đầy mười phút sau, trước cửa nhà tôi đã xuất hiện một hàng xe dài.
Chiếc xe sang dẫn đầu vừa dừng hẳn, bên trong bước xuống một người đàn ông và một người phụ nữ.
Người đàn ông lịch lãm, người phụ nữ quý phái, cả hai đều sở hữu vẻ ngoài vô cùng xuất sắc.
Còn chưa đi tới gần, người phụ nữ đã tháo kính râm ra, giọng nói hào sảng vang lên:「 Kẻ nào dám bắt nạt Tiểu Cẩn nhà tôi? Không muốn sống nữa hay sao? 」
Khi bà ấy đi ngang qua tôi, đột nhiên lùi lại mấy bước, rồi nắm lấy tay tôi, vẻ mặt đầy xót xa:「 Đây chắc là Tiểu Cẩn nhà mình rồi đúng không? Ôi trời, dì Tống cuối cùng cũng được gặp cháu rồi, cháu ngoan quá đi mất! Dì đã thấy cháu trong Nhật ký quan sát rồi, bé cưng ơi, cháu còn ngoan hơn cả những gì Tạ Trầm kể nữa! Nhìn cháu mà lòng dì cứ mềm nhũn ra đây này... 」
Dì ấy còn định nói gì đó thì Tạ Trầm khẽ ho một tiếng:「 Đừng quên việc chính. 」
「 Phải rồi, Tiểu Cẩn đừng sợ, dì Tống sẽ đòi lại công bằng cho cháu. 」
Nói xong, bà ấy hừng hực khí thế đi thẳng về phía ba mẹ tôi đang đứng ngơ ngác không dám cử động.
Người chú đi cùng thân thiện gật đầu chào tôi.
Tôi nhỏ giọng hỏi Tạ Trầm:「 Họ là? 」
Trong mắt Tạ Trầm thoáng hiện vẻ không tự nhiên:「 Ba mẹ tôi. 」
Ba mẹ Tạ Trầm, sao dường như có chút khác biệt so với những gì tôi được nghe kể vậy nhỉ?
... ... ...
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Rừng Thép
151 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn
144 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm
30 ch
Livestream Xem Bói Lúc Nửa Đêm – Phần 2
15 ch
Chia Em Nửa Căn Phòng, Ánh Trăng Rơi Xuống Bên Gối
5 ch
Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
5 ch
Trùng Đực Tham Gia Show Hôn Nhân Chiếm Trọn Spotlight
77 ch
Tại Sao Cậu Lại Chỉ Là Một Beta Cơ Chứ
15 ch
Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi
5 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.