2.980 chữ · ~20 phút đọc
Kỳ nghỉ hai ngày của Mạnh Dục trôi qua nhanh tựa cái chớp mắt. Vừa quay lại công việc, anh lại bị cuốn vào guồng quay bận rộn quen thuộc.
Ban đầu anh chỉ thuận miệng bịa chuyện vào thu dễ bốc hỏa để được uống bát lê tuyết đường phèn chưng xuyên bối do Hứa Giai Tri làm. Nào ngờ ngày đầu đi làm đã quay cuồng tối mắt tối mũi, về nhà soi gương mới phát hiện khóe miệng nổi lên mấy mụn nước.
Lần này đúng là thật sự cần thanh nhiệt rồi. Anh đau đến mức xuýt xoa, nhìn Hạ Trạch Khiêm cười khổ: “Không ngờ thật sự lên hỏa luôn.”
Hạ Trạch Khiêm hơi hả hê: “Diễn kịch thì phải diễn cho trọn vai, vất vả rồi học trưởng.”
Nhưng Mạnh Dục đau mà lòng lại vui. Bởi Hứa Giai Tri nhắn tin hỏi chiều nay anh có rảnh qua lấy chén lê tuyết đã chưng xong không. Rảnh chứ, sao lại không rảnh được. Không rảnh cũng phải hóa rảnh. Lại còn tiện thể bán chút thảm, chứng minh mình “dễ bốc hỏa” quả thật không phải chuyện bịa. Cho nên cơn đau này, anh cam tâm tình nguyện mà chịu.
Khi gặp Hứa Giai Tri, anh cố tình nói một câu lại “hừ” một tiếng. Đau thì đúng là đau thật, nhưng chắc chắn có phần làm quá lên.
Cô đưa anh bình giữ nhiệt đựng lê tuyết đường phèn chưng xuyên bối, mỉm cười: “Đến mức ấy cơ à? Đau thành ra thế kia?”
Anh tiếp tục nhập vai: “Đau chứ. Em chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”
Cô hất cằm về phía bình giữ nhiệt trong tay anh: “Thế này mà chưa phải thương hoa tiếc ngọc sao?”
Đàn ông đôi khi cũng thật biết làm màu. Mà Hứa Giai Tri lại thuộc kiểu người nhìn thấu mà vẫn thích vạch trần. Cô cười nhìn anh: “Nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm việc quá sức.”
Khoảnh khắc ấy, Mạnh Dục chỉ thấy cơn đau này quả thực đáng giá vô cùng. Anh để lộ rõ tâm trạng trên mặt, lông mày khẽ nhướn: “Yên tâm, anh sẽ sống thật tốt.”
Chiều trở lại bệnh viện, tranh thủ giờ nghỉ trưa, anh chậm rãi uống hết chén lê tuyết cô chưng. Miệng vẫn đau rát, nhưng rót mật vào tim.
Bác sĩ Trương bàn bên liếc bình giữ nhiệt màu hồng của anh, cười đầy ẩn ý: “Bác sĩ Mạnh có hoa đào rồi nhỉ.”
Lê tuyết đường phèn, lại còn bình giữ nhiệt hồng phấn, quả thật chẳng giống phong cách của Mạnh Dục chút nào. Anh còn chưa kịp đáp, bác sĩ Trương đã thay anh nói tiếp: “Chắc là bạn gái rồi. Lại còn chu đáo thế cơ.”
Đầu lưỡi Mạnh Dục vừa trượt qua đã chạm phải mụn nước, đau đến nhăn mặt, nhưng trong lòng lại dâng lên niềm vui khó tả, như có ai vô ý làm đổ cả bình mật, ngọt lan khắp nơi. Anh do dự một lát rồi đáp: “Giờ thì chưa phải.”
Bác sĩ Trương nghe là hiểu ngay ý tứ trong lời anh. Giờ chưa phải, sau này ắt sẽ là. Anh uống xong, đặt bình giữ nhiệt sang một bên, nghĩ bụng tối về rửa sạch rồi mang trả cô.
Anh hiểu tính cô, đã quản bữa trên thì kiểu gì cũng sẽ quản bữa dưới. Bác sĩ Trương thấy anh uống cạn mới buông bình giữ nhiệt của mình xuống, giọng chần chừ mở lời, nghe nửa kín nửa hở: “Bác sĩ Mạnh còn nhớ bệnh nhân giường hai mươi bảy không?”
Mạnh Dục đương nhiên nhớ. Một cô gái còn rất trẻ, trong dạ dày mọc khối u ác tính, tình trạng vô cùng nguy kịch. Chồng đã ly hôn từ lâu, mấy năm nay không hề liên lạc. Bên cạnh chỉ còn người mẹ già và cô con gái năm tuổi ngày ngày túc trực bên giường bệnh.
Nghe ông đột ngột nhắc đến, Mạnh Dục hỏi: “Nhớ chứ. Giờ tình trạng cô ấy thế nào?”
Anh không phải bác sĩ chủ trị, bác sĩ Trương mới là người trực tiếp phụ trách. Bác sĩ Trương lắc đầu: “E là khó qua khỏi.”
Mạnh Dục sững lại: “Sao không phẫu thuật? Chẳng phải vẫn còn khả năng chữa khỏi sao?”
Lời anh khiến bác sĩ Trương cười khẩy: “Bác sĩ Mạnh còn trẻ, nói năng toàn bằng máu nóng. Đúng là có khả năng chữa khỏi, nhưng tỉ lệ thành công thấp đến đáng thương. Ca mổ rủi ro cao như thế, ai dám nhận?”
Ông xua tay: “Tôi thì không dám. Lỡ bị quy trách nhiệm cho bệnh viện, cho bác sĩ thì ai gánh?”
Mạnh Dục cau mày: “Thế ông để bệnh nhân chờ chết à?”
Bác sĩ Trương kêu lên: “Ôi giời, bác sĩ Mạnh đừng đổ tội to lên đầu tôi. Tôi đã giải thích rõ với gia đình rồi, bệnh viện chúng ta không chữa được, đề nghị chuyển viện.”
Chuyển viện đồng nghĩa với việc bắt đầu lại từ đầu, thêm một chặng đường gian nan. Nhưng gia đình này đã cạn tiền, cả bệnh nhân lẫn người nhà đều không còn sức gồng gánh thêm nữa. Mạnh Dục không nói thêm lời nào, xoay người bước ra ngoài.
Ngay lúc mở cửa, bác sĩ Trương gọi với theo: “Ơ, anh đi đâu đấy?”
Anh không ngoảnh lại: “Tôi đi xin lãnh đạo. Ca mổ giường hai mươi bảy, giao cho tôi.”
Cánh cửa khép lại, để lại tiếng vọng lửng lơ cho bác sĩ Trương.
“Tự hủy tiền đồ.” Ông lẩm bẩm, mày nhíu chặt.
Đơn xin ban đầu không được duyệt, vì rủi ro quá lớn, lãnh đạo cũng định khuyên bệnh nhân chuyển viện. Nhưng Mạnh Dục kiên quyết nhận ca mổ này.
Giám đốc nửa đùa nửa thật: “Tiểu Mạnh, trách nhiệm sau này thuộc về cậu đấy nhé.”
Mạnh Dục bỗng thấy miệng mình không còn đau nữa. Anh đáp dứt khoát: “Tôi chịu hết.”
Trên đường về, anh đi ngang phòng giường hai mươi bảy. Bệnh nhân sắc mặt trắng bệch, ánh mắt lo âu dõi theo cô con gái đang hí hoáy vẽ bên giường. Người mẹ già ngồi cạnh nắm tay con mà khóc thút thít. Đã đến mức muốn giả vờ lạc quan cũng không còn nổi nữa.
Chỉ có đôi mắt đứa trẻ vẫn trong veo. Dù không giấu được nỗi buồn, con bé vẫn cặm cụi vẽ những bức tranh rực rỡ, rồi ngẩng đầu hỏi: “Mẹ ơi, bao giờ mẹ khỏi bệnh ạ?”
Mạnh Dục nghe mà lòng chua xót. Anh đứng ngoài nhìn một lúc thật lâu rồi lặng lẽ quay đi. Rủi ro dù lớn, nhưng không phải là không còn hy vọng. Anh sẵn sàng đánh cược một lần, không muốn để bệnh nhân tiếp tục chịu đựng.
Anh đã quen nhìn sinh tử trong bệnh viện, vậy mà vẫn chưa thể bước ra khỏi mê cung sinh mệnh. Sự tàn úa của một đời người luôn khiến lòng người rung động. Trách nhiệm của bác sĩ là dốc hết sức cứu chữa, cho dù hy vọng chỉ như sợi tơ mong manh.
Tối về nhà, anh ngồi trên sofa, trầm ngâm lập kế hoạch phẫu thuật. Không thể trì hoãn thêm nữa. Càng sớm càng tốt. Đây là cuộc chạy đua với thời gian, xem ai nhanh hơn ai.
Hạ Trạch Khiêm ngồi đối diện, khẽ hỏi: “Hôm nay cậu có tâm sự.”
Mạnh Dục kể lại đầu đuôi. Nói xong, anh hạ giọng: “Cậu có thấy tôi ngốc, không nên nhận ca mổ này không?”
“Nhưng tôi là bác sĩ. Thấy bệnh nhân mà không cứu, cả đời này tôi không yên lòng.”
Anh cười khẽ, mang theo chút thở dài: “Thời gian rảnh của tôi vốn đã ít. Hiếm hoi mới dành được chút cho Giai Tri, giờ lại bị lấp kín. Nhưng tôi không thể không làm.”
Hạ Trạch Khiêm nhìn anh đầy nghiêm túc: “Học trưởng, anh không làm sai. Nếu anh không phải người chính trực như vậy, tôi đã không chọn anh ở bên Giai Tri. Cô ấy cũng sẽ không thích anh.”
Nghe vậy, trong lòng Mạnh Dục dâng lên một trận chua xót: “Không biết ca mổ có thành công không. Tôi không sợ gánh trách nhiệm, chỉ sợ không cứu được người.”
Hạ Trạch Khiêm mỉm cười: “Anh cứ làm ca mổ này đi. Thời gian này, tôi tiếp tục viết thư cho cô ấy.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Khi mang bình giữ nhiệt đã rửa sạch trả cho Hứa Giai Tri, anh kể cho cô nghe chuyện ca mổ. Anh giả vờ nhẹ nhõm: “Khoảng thời gian này chắc không uống được lê tuyết em chưng nữa. Nhưng không sao, đợi anh đại công cáo thành là được.”
Hứa Giai Tri hiểu rõ tình cảnh của anh. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh, bàn tay dừng lại trên vai trái anh thật lâu. “Mạnh Dục, anh là bác sĩ giỏi. Em tự hào về anh.”
Ánh mắt cô sáng lên như một ngọn đèn nhỏ. Trong ánh đèn ấy không có bóng dáng Hạ Trạch Khiêm, chỉ có anh. Lần đầu tiên, ánh sáng trong mắt cô là dành cho anh, chỉ thuộc về riêng anh. Mạnh Dục vốn đã mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, vậy mà dưới ánh sáng ấy, mọi uể oải dường như tan biến. Tựa như con thuyền lạc lối cuối cùng cũng tìm được phương hướng.
Cũng giống như thuở nhỏ, mỗi khi anh buồn bực, cô em gái lạc quan này luôn mang đến cho anh một sự an ủi rất khác. Thời gian trôi nhanh như nước chảy qua cầu, cả hai đều lớn lên thành những người tử tế. Dẫu đã từng đi qua bao phong ba bão táp của năm tháng.
Khi anh rời đi, vẫn còn cảm nhận rõ hơi ấm bàn tay cô từng đặt trên vai mình, ấm áp như dư chấn của rung động năm mười tám tuổi. Tối trước ngày phẫu thuật, mẹ bệnh nhân dẫn cháu gái đến cảm ơn anh. Những lời lẽ giản dị nhất, nhưng sự chân thành lại hóa thành từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Cô bé năm tuổi khẽ kéo vạt áo blouse của anh: “Chú ơi, hôm nay mẹ thì thầm với con sau lưng ngoại rằng nếu mai mẹ đi thiên đường, con đừng buồn, phải ngoan nghe lời ngoại.”
Con bé ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe đầy thắc mắc: “Thiên đường là gì ạ? Sao mẹ bảo mẹ phải đi đó?”
Nhất thời Mạnh Dục không biết trả lời ra sao. Anh cân nhắc rồi nói: “Mai chú sẽ chữa khỏi cho mẹ con. Mẹ sẽ không đi thiên đường đâu. Mẹ sẽ luôn ở bên con, nhìn con lớn lên.”
Nghĩ một chút, anh xoa đầu cô bé: “Thiên đường là nơi ai rồi cũng sẽ đến. Đến đó không có nghĩa là biến mất. Những người ta yêu thương nhất chỉ là đổi một cách khác để ở bên ta thôi.”
Giống như Hạ Trạch Khiêm vậy.
Sáng sớm hôm sau, anh đã dậy từ lúc trời còn tờ mờ. Cả buổi sáng nay đều dành cho ca mổ rủi ro cao. Anh định ăn sáng qua loa ở căng tin, bánh bao với cháo cho xong bữa. Vừa chuẩn bị đi thì chuông cửa vang lên. Mở cửa ra, là Hứa Giai Tri. Cô mỉm cười nhàn nhạt, giơ túi đồ lên.
Bên trong là bữa sáng cô đã mua sẵn. Cô đưa cho anh: “Ăn sáng đàng hoàng đi. Hôm nay ca mổ cố lên, đừng căng thẳng quá.”
Hôm nay thang máy khu nhà hỏng, thông báo từ tối qua. Hẳn là cô đã leo đủ mười tầng. Má cô ửng hồng vì mệt. Anh cố kìm ý muốn vén lại lọn tóc mai cho cô, khẽ nói: “Tóc em xõa rồi.”
Cô vuốt đại: “Không sao, không quan trọng.”
Cô vẫy tay: “Em đi đây. Sắp đến giờ làm rồi.”
Cô vừa đến cầu thang thì nghe anh gọi: “Giai Tri.”
Cô quay lại. Biển dâu dâu bể, dường như cũng chỉ gói trong một khoảnh khắc ấy. Mạnh Dục chỉ nói rất khẽ: “Cảm ơn em. Đi đường cẩn thận.”
Nếu thời gian có thể quay ngược, anh nhất định sẽ ngoảnh đầu lại vào năm mười tám tuổi, trước khi lên máy bay, chọn không sang Anh. Trong nước cũng có trường tốt, anh vẫn có thể học hành thành tài, vẫn có thể trở thành một bác sĩ giỏi. Chứ không phải trong những năm tháng đẹp nhất đời mình, lại chọn rời xa cô. Hứa Giai Tri gật đầu, vẫy tay chào anh.
Trong lúc Mạnh Dục đang tập trung cao độ cho ca mổ, Hứa Giai Tri nhận được email từ Hạ Trạch Khiêm. Nền thư lần này là hoa diên vĩ dịu dàng. Cô hít sâu một hơi, chậm rãi đọc, lòng bình yên đến lạ.
“Giai Tri thân mến,
Chắc giờ em đã gặp một người rất tốt, rất tốt rồi nhỉ. Anh thay em mà vui. Đừng mãi lưu luyến anh. Hãy trân trọng người trước mắt. Đồ ngốc, không ai có thể chờ mãi mãi.
Nếu em thấy anh ấy đáng để trao cả đời, thì đừng bỏ lỡ. Cuộc đời ngắn ngủi, chẳng phải cứ mãi mất đi rồi lại có thêm sao. Hãy thử mở lòng với người mới đi. Đừng mãi dừng lại vì anh.
Thực ra em cũng hiểu, lựa chọn tốt nhất lúc này là buông tay và chấp nhận, đúng không?”
Anh để lại một dấu hỏi. Câu trả lời, để cô tự mình lựa chọn. Hứa Giai Tri định hồi âm, gõ được một dòng rồi lại xóa sạch. Màn hình trắng trơn như tấm gương soi chiếu lòng cô lúc này.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô chỉ gửi ba chữ: “Em hiểu rồi.” Ba chữ ấy là thư hồi âm, cũng là câu trả lời của cô.
Đèn phòng mổ sáng suốt bốn tiếng đồng hồ rồi vụt tắt. Mẹ bệnh nhân bật dậy. Đèn tắt chỉ báo hiệu ca mổ đã kết thúc. Kết quả cuối cùng mới là điều khiến người ta tim đập dồn dập. Ca mổ kéo dài bốn tiếng, bà đã cầu nguyện suốt bốn tiếng.
Mạnh Dục bước ra, tháo khẩu trang, mỉm cười: “Chúc mừng. Ca mổ thành công. Nhưng bệnh nhân cần theo dõi thêm khoảng một tuần.”
Đó hẳn là tin tốt nhất trong ngày hôm nay. Nhưng Mạnh Dục không ngờ, còn một tin tốt hơn đang chờ anh phía trước. Anh thay đồ mổ, khử trùng xong rồi mặc lại áo blouse. Quá mệt. Về văn phòng chắc chắn phải chợp mắt một lúc. Biết đâu vừa gục xuống bàn đã ngủ mất.
Mở cửa văn phòng, một bình giữ nhiệt màu hồng đặt ngay ngắn trên bàn anh. Anh khựng lại. Y tá trưởng đi ngang qua, vỗ vai anh: “Bác sĩ Mạnh ngẩn người gì thế? Bạn gái cậu vừa mang đến đấy.”
Mạnh Dục vỗ nhẹ lên trán cho tỉnh táo: “Bạn gái? Tôi đâu có bạn gái?”
Y tá trưởng miêu tả: “Cô gái buộc tóc đuôi gà cao, mặc áo sơ mi xanh nhạt, quần tây đen, xinh lắm. Đến tìm cậu, bảo mang canh đến. Tôi nói cậu đang mổ, cô ấy đặt lên bàn rồi đi.”
Áo sơ mi xanh nhạt, quần tây đen, chính là bộ đồ sáng nay của Hứa Giai Tri. Y tá trưởng không hề biết, lúc này trong lòng anh đã dậy sóng ngập trời. Lý trí như sắp bị cuốn trôi. Vậy thì, giống như trong bài Chim yến biển của Gorki, cứ để cơn bão này đến dữ dội thêm một chút nữa đi.
Y tá trưởng nói câu cuối rồi rời đi: “Tôi hỏi cô ấy là ai, cô ấy bảo: ‘Tôi là bạn gái anh ấy’.”
Mạnh Dục tự véo mình một cái. Đau thật. Không phải mơ. Nhưng anh lại có cảm giác hồn vía như vừa rời khỏi thân xác. Anh bước tới bàn, mở bình giữ nhiệt màu hồng. Bên trong là lê tuyết đường phèn chưng còn nóng hổi.
Hơi nóng bốc lên, phả vào mặt, ấm áp đến mức nhắc anh rằng tất cả đều là thật. Thế nhưng tay anh vẫn run khẽ, có lẽ vì vừa mổ xong, khi cầm điện thoại lên. Anh bấm vào dãy số quen thuộc nhất. Chuông vừa reo đã được bắt máy.
“Xong ca mổ rồi à?” Giọng cô dịu dàng vang lên.
“Ừm,” giọng anh vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng tay còn run, “May mắn, ca mổ thành công. Bệnh nhân giữ được mạng.”
Giọng cô rõ ràng vui hẳn lên: “Cứu người một mạng hơn xây bảy tầng tháp Phật. Giỏi lắm, bác sĩ Mạnh. Công đức vô lượng.”
Anh đột nhiên hỏi, không đầu không cuối: “Em đến bệnh viện à?”
“Ừ, em đến. Mang lê tuyết cho anh. Nhưng anh chưa xong mổ, em đặt lên bàn rồi đi.”
Tai phải anh nghe giọng cô, tai trái lại nghe tiếng tim mình đập dồn dập. Còn dữ dội hơn năm mười tám tuổi, như sắp vỡ tung trong lồng ngực. Giọng anh khẽ run, không còn vẻ phong độ nói cười thường ngày. “Em nói… em là bạn gái anh sao?”
Hơi thở anh như ngừng lại đúng khoảnh khắc cô mở lời. Tựa người đứng ở vạch xuất phát trăm mét, nín thở chờ tiếng súng.
Hứa Giai Tri cười khẽ: “Ừ. Em nói đấy.”
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm Điềm
4 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.