2.578 chữ · ~18 phút đọc
“Hiệp sĩ thích công chúa từ bao giờ vậy anh?”
“Từ cái nhìn đầu tiên.”
“Sao anh ấy không nói ra?”
“Lúc ấy anh ấy vừa nhát gan, vừa tự cao, cứ ngỡ mình chính là hoàng tử của công chúa.”
“May mà, vòng vo quanh quẩn, cuối cùng hiệp sĩ vẫn ở bên bảo vệ công chúa.”
“Suỵt, anh ấy cũng có tiếc nuối đấy.”
“Tiếc nuối gì ạ?”
“Anh ấy bỏ lỡ công chúa một khoảng thời gian thật dài, dài đến mức mỗi lần nhìn vầng trăng xứ người, đều phải giả vờ là đang nhớ quê nhà.”
Anh tên Mạnh Dục. Lần đầu gặp Giai Tri là vào năm anh tám tuổi. Mùa hè năm ấy, anh chơi dưới khu chung cư, còn cô mới tròn sáu. Hai chiếc xích đu trong khu vốn là của hiếm, muốn chơi đều phải xếp hàng, ai ai cũng phải theo quy tắc ấy. Thế nhưng vẫn có đứa quen thói làm vua con nít.
Thằng bé nhà bà Trương, người mập ú, mười tuổi, ăn thì vô địch, mà cướp đồ cũng đứng đầu. Nó giật mất xích đu của Giai Tri, xung quanh chẳng đứa nào chịu đứng ra bênh vực cô bé. Cô bé òa khóc ngay tại chỗ, còn thằng bé thì ngồi trên xích đu, lè lưỡi trêu chọc. Khi ấy, trên ti vi đang chiếu một bộ hoạt hình mà anh mê mẩn.
Tên phim là “Đại anh hùng Địch Thanh”.
Trong lòng anh bỗng dâng lên một cơn hào khí trừ gian diệt ác, nghĩa hiệp giúp người. Anh bước tới chắn trước xích đu, quát lớn: “Cái này của nó, mày xuống cho tao.”
Thằng bé trợn trắng mắt, càng đu đưa xích đu thêm phần khiêu khích. Anh không nhịn nổi nữa, nắm chặt một sợi dây, kéo mạnh cho nó dừng lại. Nó nổi giận, anh mặc kệ, giật thêm một cái thật mạnh. Nó nặng quá, lăn luôn xuống đất.
Khoảnh khắc ấy, cậu bé tám tuổi cảm thấy mình ngầu đến tột đỉnh. Đợi nó bò dậy, đẩy anh ngã rồi lao vào đánh, anh liền cắn phập một phát. Cuộc chiến lên đến cao trào, lũ bạn xung quanh ùa vào “can ngăn”.
Can ngăn chỉ là cái cớ, không ít đứa nhân cơ hội đá bồi thêm vài cái. Kết cục, thằng bé khóc thét chạy về nhà, còn anh thì mặt mũi bầm dập.
Anh nắm lấy dây xích đu, quay sang cô bé đang ngẩn người: “Lên đi, anh đẩy cho.”
Cô bé bước tới, không ngồi lên xích đu mà kiễng chân chạm nhẹ vào vết thương trên mặt anh.
“Đau không?” Cô bé sắp khóc, như thể người bị thương chính là mình.
Tim anh bỗng mềm nhũn, đưa tay xoa đầu cô: “Không đau. Em là em gái nhỏ, nó bắt nạt em thì tính là gì.”
Cô bé càng muốn khóc hơn. Anh vội vàng dỗ dành: “Ngồi lên đi, chẳng phải em muốn chơi xích đu sao. Anh đẩy, em nắm chắc dây nhé.”
Hôm ấy, hoàng hôn đẹp đến lạ. Tựa như ngọn lửa lớn thiêu đốt tầng mây, nhuộm cả một khoảng trời hồng rực rỡ.
Anh nhẹ nhàng đẩy xích đu, khẽ nói: “Anh tên Mạnh Dục. Sau này em theo anh, anh sẽ che chở em cả đời, không ai dám bắt nạt em nữa.”
Ra đến cổng, cô bé mỉm cười, như đang giữ một bí mật nho nhỏ. Về đến nhà, anh mới phát hiện trong túi áo có hai viên chocolate vị dâu tây. Chắc là cô bé đã lén nhét vào từ lúc nào chẳng hay. Anh bóc một viên cho vào miệng, vị ngọt lan ra đầu lưỡi, giống hệt nụ cười của cô. Hai má lúm đồng tiền ấy đẹp đến nao lòng, khiến anh cứ thế chìm sâu.
Năm cấp hai, anh học lớp chín, còn Giai Tri lớp bảy. Cô bé đạp xe chưa vững, nên phần lớn thời gian vẫn ngồi sau xe anh đến trường. Ngồi phía sau, cô bảo ngày mình thích nhất là chiều thứ Sáu.
Anh cười trêu: “Em thích chiều thứ Sáu đâu phải vì thứ Sáu, mà vì anh dẫn em đi ăn lẩu chứ gì.”
Cô giả vờ ngại ngùng: “Ôi chà, Mạnh Dục ca ca đúng là thần cơ diệu toán.”
Gió mát ùa qua, anh ngoảnh lại bắt gặp nụ cười rạng rỡ của cô, trong lòng bỗng ấm áp lạ thường. Giá mà cứ được như thế này mãi thì tốt biết bao. Thật ra anh chẳng mê lẩu lắm, nhưng cô thích, anh liền cam tâm tình nguyện ngồi bên ăn cùng.
Khi ấy mới mười sáu tuổi, anh chưa hiểu tình yêu là gì, nhưng anh biết một điều. Ở bên người mình thích, mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ. Hồi nhỏ, cô vẫn hay bảo anh làm hiệp sĩ của cô, bảo vệ cô cả đời. Nhưng trong lòng anh, lại muốn làm hoàng tử của cô hơn. Mải nghĩ miên man, không để ý đoạn đường gồ ghề, chiếc xe bỗng xóc mạnh một cái.
Cô bé vội ôm chặt eo anh để khỏi ngã. Khoảnh khắc bị cô ôm lấy, tim anh đập dồn dập như trống trận, tựa vừa chạy xong một nghìn mét. Anh chợt bừng tỉnh, như được khai thông huyệt đạo. Hoàng tử hay hiệp sĩ cũng được, miễn là có thể ở bên cô mãi mãi.
Anh vào lớp mười, Giai Tri lớp tám. Không còn được anh đưa đón mỗi ngày, cô bé buồn trông thấy.
Anh mua chocolate dâu để dỗ dành: “Đợi em lên cấp ba, ngày nào chẳng gặp nhau.”
Cô bé ngày càng lanh lợi, vừa ăn vừa phồng má: “Nhưng anh mãi mãi lớn hơn em hai cấp.”
Cô bấm đốt ngón tay tính toán: “Em lớp mười, anh lớp mười hai.”
“Em lớp mười một, Mạnh Dục ca ca đã đi đại học rồi.”
Giọng cô nhỏ xíu, buồn bã: “Chỉ cách nhau hai tuổi, mà cứ mãi xa nhau.”
Anh ngồi xổm xuống, nắm tay cô an ủi: “Vậy mình cố lớn thật nhanh nhé. Lớn rồi sẽ ở bên nhau mãi mãi.”
Khi ấy anh nào biết tương lai lắm nỗi phong ba. Nếu biết trước, anh nhất định sẽ không rời xa cô.
Năm Giai Tri lớp mười, anh lớp mười hai. Cuối cùng thời gian cũng khớp, nhưng cô đã đạp xe vững vàng, không cần ngồi sau anh nữa. Dù khác khối, hai người vẫn thường đụng giờ thể dục. Anh chơi bóng rổ, cô đứng bên cổ vũ. Ngốc nghếch làm sao, hai người còn chơi trò giẫm bóng nhau trên sân. Cô không biết, giẫm bóng nhau là phải đi cùng nhau cả đời. Anh biết, nhưng không nói. Cô da mặt mỏng, nếu biết chắc sẽ đỏ như quả táo.
Đó là tuổi mười tám đẹp nhất, rực rỡ đến mức mặt trời cũng phải nhường phần.
Anh thích Giai Tri là bí mật mà ai cũng tỏ tường. Chỉ có cô bé vẫn ngây thơ, vẫn coi anh là người anh trai thanh mai trúc mã. Anh đã chín chắn hơn bạn bè cùng trang lứa, nghĩ rằng đường dài còn dài, không cần vội. Đợi cô thi xong đại học rồi tính. Khi ấy anh tự tin đến mức ngỡ rằng tương lai đều nằm trong tay, chẳng thể có sai sót.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Anh còn tính sẵn sẽ học trường nào, mùa hè đi du lịch đâu cùng cô, sau này năm nào cũng ở bên cô. Thế nhưng mẹ nói chuyện với anh, bảo anh sang Anh du học. Sẽ có tiền đồ tốt hơn, mẹ nói vậy. Anh cúi đầu suy nghĩ, mọi điều hơn thiệt đều hiểu rõ, chỉ là trong lòng có người khiến anh không nỡ rời xa.
Tám tuổi quen cô, anh giành lại xích đu cho cô. Năm nay anh mười tám, quen cô vừa tròn mười năm. Cô đã trở thành phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Mẹ dường như đọc được tâm tư của anh, liền nói, có tiền đồ tốt hơn mới đủ sức bảo vệ người mình muốn bảo vệ.
Cuối cùng anh vẫn nhượng bộ. Trước khi đi, anh mời cô ăn lẩu. Vẫn là quy tắc cũ, nồi lẩu hai ngăn, cô ăn cay, anh ăn nhạt. Bữa lẩu hôm ấy chẳng còn vui như trước. Cô nhìn anh, trên mặt viết rõ ba chữ không nỡ.
“Mạnh Dục ca ca, anh thật sự phải đi sao.” Cô cúi đầu, chưa đợi anh trả lời đã nói tiếp. “Lại còn đi Anh xa như vậy, chênh lệch giờ nữa, gọi điện cho anh cũng khó.”
Anh gắp thức ăn vào bát cô, không dám nhìn vào mắt cô: “Em đợi anh về, anh mang quà cho em.”
Cô ăn từng miếng nhỏ trong bát đầy ắp: “Anh về khi nào.”
Câu hỏi ấy, chính anh cũng không trả lời nổi. Không thể cho cô một ngày về cụ thể, tay anh khẽ run. Anh còn tư cách gì để cô chờ đợi đây. Anh chỉ nói: “Đợi anh học thành tài, về báo đáp đất nước, rồi về tìm em.”
Cô khóc. Anh cố cười trêu: “Đừng khóc nữa, ngốc ạ, nước mắt rơi vào bát canh sẽ mặn mất.”
Cô lau nước mắt, vẫn cố chấp: “Ai khóc chứ. Em có khóc đâu. Em chẳng chút nào không nỡ anh đi.”
Anh biết, toàn là lời nói ngược. Ngày thật sự lên đường, anh cố tình không báo cho cô ra sân bay tiễn. Anh sợ nếu nhìn thấy cô luyến tiếc ở sân bay, anh sẽ không còn dũng khí bước tiếp. Nhưng khi kéo vali ra cửa, anh đã thấy cô đứng đó từ bao giờ. Ánh mắt cô giống hệt ngày đầu gặp, khi anh giúp cô giành lại xích đu, cô ngẩng đầu, mắt long lanh nước. Anh bước tới ôm cô, nói lời từ biệt.
Anh nói: “Đừng khóc, em khóc là anh không đi nổi thật đấy.”
“Anh đi Anh học xong sẽ về.”
“Không có anh bên cạnh, em phải học hành chăm chỉ, tự chăm sóc bản thân.”
“Qua đường đừng cúi đầu, phải nhìn hai bên xe.”
“Ít thức khuya, ít ăn cay, ít uống nước ngọt có ga, uống nhiều nước lọc.”
Đứng trước mặt cô, anh cứ như một bà cụ già lải nhải, ngàn lời vạn ý mà chẳng thể nói cho hết trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Cuối cùng anh buông tay. Anh lau nước mắt cho cô: “Xin lỗi.” Anh xin lỗi cô. “Là anh thất hứa.”
Lời hẹn năm nào sẽ luôn ở bên nhau, giờ đây anh lại từng bước rời xa cô. Qua cửa an ninh, anh lên máy bay đi về xứ người. Ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng, nhưng tâm trí anh vẫn dừng lại nơi cuộc chia tay vừa rồi. Máy bay còn chưa hạ cánh, anh đã mong đến ngày gặp lại sau xa cách.
Anh tự an ủi mình hết lần này đến lần khác, không sao, rồi sẽ gặp lại. Anh chỉ là đi để trở thành người tốt hơn, cho anh, cho cô, cho tương lai của hai người. Máy bay xuyên qua tầng mây, non sông hiện ra dưới tầm mắt. Thế giới rộng lớn là thế, nhưng nơi đẹp nhất vẫn là quê hương, người khiến anh lưu luyến nhất vẫn là người xưa.
Trung Quốc và Anh chênh nhau bảy tiếng. Cô luôn sớm hơn anh bảy tiếng để thấy mặt trời mọc, thức dậy, ăn sáng rồi đến trường. Anh dần quen với cuộc sống nơi xứ người, nhưng vẫn thường nhớ về khoảng cách bảy tiếng ấy.
Cô đã lên lớp mười một rồi, giờ có ổn không. Thời gian trôi đi trong bận rộn, một năm xuân hạ thu đông lại lặng lẽ qua. Cô gái nhỏ của anh năm nay đã mười tám. Lớp mười hai áp lực lớn như vậy, cô có chịu nghỉ ngơi không? Gọi điện lúc này không tiện, tính ra giờ này cô đang học thêm buổi tối.
Trên con đường từ trường về nhà có quán bánh kẹp năm ấy, cô còn dừng lại mua như trước không. Anh cứ ở trong những kẽ hở của thời gian, từng chút từng chút một mà nhớ cô. Ở Anh cũng có không ít cô gái theo đuổi, nhưng anh đều lịch sự từ chối. Cô mãi mãi là lý do để anh khước từ tất cả những người khác.
Thế gian hoa lệ, cám dỗ trùng trùng điệp điệp. Nhưng nơi linh hồn anh neo đậu, từ đầu đến cuối vẫn chỉ có cô. Ngoài cửa sổ, vầng trăng tròn vành vạnh. Anh ngẩng đầu nhìn thật lâu. Bạn cùng lớp hỏi, trăng có gì hay, ngày nào chẳng giống ngày nào.
Ừ nhỉ, trăng có gì hay. Anh mỉm cười đáp: “Người Trung Quốc từ xưa đến nay hay ngắm trăng để nhớ quê nhà.”
Thật ra không phải. Anh đang nhớ cô gái nhỏ của mình. Giá như năm tám tuổi, khi cô hỏi vết thương trên mặt anh có đau không, anh đã nói đau, rất đau, đau đến mức không chịu nổi.
Hai viên chocolate dâu tây khi ấy vốn chẳng bù đắp nổi, phải lấy thân báo đáp mới đủ. Chỉ tiếc rằng chúng ta cách nhau bởi thời gian và không gian, xa xôi mà dài đằng đẵng.
Anh chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trăng xứ người, giả vờ nhớ quê. Thật ra không phải. Anh đang nhớ cô. May mà, cả hai chúng ta vẫn cùng nhìn chung một vầng trăng.
Về nước chưa lâu, anh nhận được tin Giai Tri sắp kết hôn.
Cô và vị hôn phu đứng cạnh nhau vô cùng xứng đôi, ai gặp cũng bảo là trời sinh một cặp. Anh không đến gặp cô. Quà cũng không mang theo. Không ai biết, món quà anh chuẩn bị lại là một chiếc nhẫn. Chỉ là bây giờ, trong lễ cưới thiêng liêng ấy, trên tay cô sẽ đeo nhẫn của người khác. Chiếc nhẫn của anh cứ nằm lặng im trong ngăn kéo. Nằm cùng những kỷ vật cũ kỹ, mãi không thấy ánh sáng.
Cũng như tâm tư của anh, chìm sâu trong những năm tháng không thể nói thành lời. Tha thứ cho anh vô duyên, không thể như bạn bè bình thường mà chào một câu lâu rồi không gặp. Tha thứ cho anh không đủ can đảm, không thể đứng trước mặt cô mà nói một tiếng chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
Anh cúi đầu cười khổ, chẳng một ai hay. Mọi đổi thay hôm nay, suy cho cùng cũng là tự anh chuốc lấy. Anh đã bỏ lỡ cô suốt bao năm tháng. Chú rể rất tốt, anh cam tâm tình nguyện nhận thua.
Nếu câu chuyện đã định như vậy, thì anh vẫn chúc cô gái nhỏ của anh, à không, Hà phu nhân, tân hôn vui vẻ. Khi hiệp sĩ rời xa công chúa, lẽ ra phải hiểu sẽ có hoàng tử đến thay thế.
Hối hận thì còn ích gì nữa. Chỉ có vầng trăng biết mà thôi.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm Điềm
4 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.