2.619 chữ · ~18 phút đọc
Đêm đã khuya lắm rồi. Hứa Giai Tri mở máy tính, tạo một tài liệu mới, đặt tên: “Thư gửi Trạch Khiêm.”
Khi nỗi đau dâng đến tận cùng, con người ta thường phải níu lấy một điểm tựa nào đó để không gục ngã giữa chừng. Cô không muốn thừa nhận, nhưng rốt cuộc vẫn phải cúi đầu trước sự thật nghiệt ngã: Hạ Trạch Khiêm thật sự đã rời đi, đi mãi không về.
Nhưng trong lòng cô, cái chết chưa bao giờ chỉ là ngừng thở. Một người chỉ thực sự biến mất khi bị lãng quên hoàn toàn khỏi cõi nhớ. Vì vậy, cô mở tài liệu, quyết tâm ghi chép lại từng chút, từng chút về anh, sợ rằng cơn gió vô tình của thời gian sẽ nhẫn tâm cuốn trôi hết thảy những mảnh ký ức mong manh.
Quên lãng vốn là bản năng của não bộ, là lớp áo giáp tự bảo vệ con người. Nhưng lần này, cô không muốn để nó thắng. Cô chọn cách viết thư, như thể anh chỉ đi xa một chuyến, rồi sớm muộn cũng quay về. Mỗi con chữ gõ xuống, khoảng cách giữa sinh và tử dường như lại ngắn thêm một chút, gần thêm một chút.
Khi những dòng chữ dần hiện ra, nỗi đau âm ỉ thường ngày bỗng dịu lại. Thay vào đó là một vị đắng len lỏi, xen lẫn thứ dịu dàng khiến lòng người run rẩy. Tình cảm quá đỗi chân thành, ký ức quá mức đẹp đẽ, đôi khi lại có thể chống chọi với buồn thương như một phép màu lặng lẽ.
“Ê Trạch Khiêm, giờ anh đã lên thiên đường rồi à?”
Cô mở đầu bằng giọng điệu tươi tắn quen thuộc, vẫn cái vẻ tinh nghịch năm nào. Khi anh còn ở đây, mọi kỷ niệm giữa họ đều ấm áp rộn ràng. Sau khi anh rời đi, cô không muốn mỗi lần nhắc đến anh lại chỉ toàn nước mắt cùng bi ai quấn quýt.
Tình yêu và niềm vui ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Cái chết chỉ là một khúc quanh của số phận, không thể nào xóa nhòa được. Hạ Trạch Khiêm đứng bên cạnh, nhìn cô mắt đã đỏ hoe mà vẫn cố chấp tiếp tục gõ.
“Quà Thất Tịch của anh em chưa nhận được, nhưng em đoán ra rồi nhé, là chiếc váy đúng không? Anh lúc nào cũng bảo sẽ làm em bất ngờ, mà em đoán trúng tám chín phần. Em hiểu anh quá mà. Nhưng em vẫn sẽ giả vờ ngạc nhiên khi nhận quà, vì em vui lắm. Sự lãng mạn của anh chưa bao giờ đến muộn.”
Nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn. Cô vội vàng lấy khăn giấy lau đi, rồi lại cúi đầu tiếp tục gõ. Mỗi con chữ tựa như một nhịp cầu mong manh bắc qua ranh giới sinh tử, mảnh dẻ như cầu Ô Thước của Ngưu Lang Chức Nữ. Chỉ tiếc là cô không nhìn thấy anh, mà anh cũng chẳng thể dang tay ôm lấy cô.
“Tôn Tĩnh với mấy đứa lần đầu gặp anh đều bảo anh cứng nhắc, chẳng biết gió trăng. Chỉ mình em biết, không phải đâu. Tất cả những tế bào lãng mạn, tất cả sự dịu dàng của anh đều dành hết cho em một người. Hôm Thất Tịch, em nấu canh ngô sườn, món anh thích nhất. Tiếc quá, anh chưa kịp nếm. Anh đi đột ngột quá. Nếu biết cuộc gọi ấy là lời tạm biệt cuối cùng, em sẽ không cúp máy. Em sẽ bảo: ‘Về nhà nhanh đi, em không cần bất ngờ gì hết, em chỉ cần anh thôi.’”
Tiếng gõ bàn phím vang lên đều đặn, như từng nhịp búa nặng nề gõ thẳng vào trái tim Hạ Trạch Khiêm. Có những chuyện trên đời, đành lực bất tòng tâm.
“Nếu biết đó là cuộc gọi cuối, em nhất định sẽ nói với anh: em yêu anh nhiều lắm, dù cái chết có chia cắt chúng ta.”
Ngón tay cô khẽ run, nhưng vẫn cố gắng gõ từng chữ thật rõ ràng.
“Nhưng Trạch Khiêm ơi, giữa chúng ta không còn ‘nếu như’ nữa rồi. Cuộc đời này lắm khi như bom nổ giữa đời thường. Em biết rõ anh đã rời khỏi thế giới này, nhưng em vẫn không thể bình thản chấp nhận, cũng chẳng nỡ buông tay. Vì anh đã mang đến cho em quá nhiều điều tốt đẹp. Mỗi lần nhớ anh, những hạt giống tình yêu chúng ta từng gieo trong ký ức lại âm thầm nảy mầm, lặng lẽ nở hoa, sinh sôi không dứt.”
“Em thật lòng biết ơn vì đã gặp được anh. Giờ nghĩ lại, cứ ngỡ mới mùa đông năm ngoái, chúng ta còn cùng nhau ngắm pháo hoa. Trong màn đêm mênh mông, chúng rực rỡ đến tận cùng rồi vụt tắt, tan biến như đóa quỳnh sớm nở tối tàn.”
Mùa đông năm ấy, tuyết rơi lất phất. Không biết nhà ai có việc vui mà pháo hoa nở rộ khắp bầu trời. Cô tựa đầu lên vai anh, hai người cùng ngẩng mặt mỉm cười, ngắm nhìn sự náo nhiệt ngoài ô cửa.
Gần Tết, không khí vui tươi vẫn lan tỏa như mọi năm. Đó là năm thứ năm họ quen nhau, cũng là năm đầu tiên họ kết hôn.
Hạ Trạch Khiêm nghiêng đầu hôn nhẹ lên má cô, khẽ nháy mắt: “Thầm ước nguyện đi. Hồi nhỏ, cứ thấy pháo hoa là anh ước.”
Giọng anh dịu dàng như nước chảy: “Pháo hoa tắt nhanh thế là vì nghe được ước nguyện của con người, nên vội vàng bay đi thực hiện đấy.”
Nghe thì như đang dỗ trẻ con, vậy mà cả hai vẫn ngây ngô nhắm mắt, chắp tay. Khi họ vừa ước xong, bông pháo hoa lớn nhất cũng vừa nở rộ rồi lặng lẽ tàn, để lại một vệt sáng mơ hồ trên nền trời đêm.
Hai người đồng thời mở mắt, nhìn sâu vào mắt nhau. Ánh nhìn lấp lánh ý cười, như có ngàn lời muốn nói mà chẳng thể nói hết.
Anh hỏi: “Em ước gì thế?”
Cô nép vào lòng anh, lắc đầu: “Không nói đâu, nói ra là không linh nữa.”
Anh cố ý trêu chọc: “Ồ, thế thì thôi. Anh định kể cho em nghe cơ.”
Cô lập tức mắc bẫy, ngẩng đầu lên: “Kể đi mà, biết đâu em giúp anh thực hiện được.”
Anh giả vờ nghiêm túc lắc đầu: “Không được, nói ra là mất linh nghiệm.”
Cô khẽ làm nũng: “Không mất đâu. Trừ phi là đòi trăng trên trời, còn lại em sẽ giúp anh ước thành hiện thực.”
Anh không trêu nữa, cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Ước nguyện của anh là mong Giai Tri nhà anh bình an mỗi ngày, vui vẻ mỗi năm.”
Bàn tay anh đỡ sau gáy cô, nhẹ nhàng hôn lên trán, dịu dàng như vì sao lạc chìm trong ánh trăng.
Cả thế giới khi ấy dường như say trong men hạnh phúc.
Anh mỉm cười: “Em phải bình an, phải vui vẻ, thì mới giúp anh thực hiện được ước nguyện đấy.”
Cô nhìn sâu vào mắt anh, lòng bỗng bình yên đến lạ, gật đầu lia lịa, chẳng còn nghĩ gì thêm. Lẽ ra lúc ấy, cô cũng nên nói cho anh biết ước nguyện của mình.
Cô cầu mong khỏe mạnh thuận lợi, bạc đầu giai lão. Chỉ tiếc pháo hoa tan quá nhanh, chưa kịp nghe rõ lời cô. Để rồi trong một ngày vốn nên lãng mạn, họ lại lạc mất nhau vĩnh viễn.
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
Hứa Giai Tri giật mình thoát khỏi dòng hồi ức, gõ nốt đoạn cuối.
“Những điều đẹp đẽ trên đời vốn hiếm hoi mà mong manh. Trạch Khiêm, trên đường luân hồi, đừng uống cạn chén canh Mạnh Bà, đừng quên em sạch sẽ. Nếu có kiếp sau, em mong chúng ta lại gặp nhau. Dù dung mạo thay đổi, dù biển dâu dâu bể, chỉ cần còn cơ duyên, em sẽ nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên giữa biển người mênh mông.”
“Em sẽ viết thư cho anh mỗi khi có thời gian. Chắc anh không thấy được đâu, có lẽ anh đã đi đến một nơi rất xa rồi. Dù anh ở đâu, Trạch Khiêm, kiếp sau nhất định phải sống bình an đến trăm tuổi nhé.”
“Em nhớ anh da diết. Hôm nay, ngày mai, mãi mãi.”
Cô mỉm cười mà chua xót lan đầy khóe môi, như thể anh đang ở nơi thiên đường kia, chậm rãi mở thư ra đọc. Vì thế cô còn dặn dò: “Nếu anh cũng nhớ em, thì vào mơ ôm em một cái đi. Nói cho em biết anh đang ở đâu, có khỏe không nhé.”
Kỳ lạ thay, cô cứ ngỡ đêm nay lại trằn trọc như mọi khi. Vậy mà vừa đặt đầu xuống gối đã chìm vào giấc ngủ sâu, không mộng mị, bình yên đến lạ.
Hạ Trạch Khiêm khẽ hôn lên trán cô, như rót vào đó một phép màu thầm lặng. Ngủ ngon nhé, người yêu của anh.
Anh thì thầm trong lòng, đặt nụ hôn cuối lên mí mắt cô. Ngày mai, cô sẽ nhận được một bức thư hồi âm từ thiên đường gửi về nhân gian.
Thế gian vẫn ngày mọc ngày tàn, đêm qua ngày tới, lặp đi lặp lại trong vòng quay vô tận của thời gian. Tình yêu của anh cũng vậy, trước sau như một, chưa từng đổi thay.
Dù cõi nhân gian rộng lớn này đã không còn bóng dáng, cũng chẳng còn hơi thở của anh. Khi ấy, trên con đường trở về luân hồi, có vài hồn ma vất vưởng tò mò hỏi: Sao anh quay lại?
Anh không trả lời, nhưng trong lòng đã rõ như ban ngày. Quanh đi quẩn lại, anh vẫn không nỡ buông tay, cũng chẳng đành lòng rời xa.
Mong cô bình an mỗi ngày, vui vẻ mỗi năm. Mong cô đêm đêm yên giấc, ngày ngày an ổn.
Đợi đến khi cô thật sự buông được, quên được, anh sẽ lặng lẽ tan biến khỏi cõi nhân gian hỗn độn này. Như cơn gió thoảng qua ngọn cây, gió ngừng, tiếng lặng, chẳng còn tung tích.
Sáng sớm, mặt trời dần lên, mang theo tình yêu và hy vọng va vào nhau, chan chứa khắp trời.
Hứa Giai Tri mở mắt, cảm thấy nhẹ nhõm và thư thái sau một giấc ngủ thật sâu. Cô vô thức đưa tay sờ sang bên cạnh, vẫn trống không như mọi khi. Ngồi dậy, cô thấy vầng hồng nhạt ngoài cửa sổ như đang mỉm cười với mình.
Có một góc trong tim chợt ngứa ngáy rồi nhói lên, như vết thương cũ đang lành, lớp thịt non vừa kịp mọc. Cô liếc sang vị trí bên cạnh. Không hiểu vì sao, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất rõ ràng: anh đã đến.
Rõ ràng chẳng có gì, nhưng dường như lại có thứ gì đó vừa được để lại. Đèn báo máy tính trên bàn khẽ nhấp nháy. Cô chợt nhớ tối qua mình quên tắt máy. Buộc lại tóc, cô định tắt đi thì một thông báo bật lên: có một email chưa đọc.
Cô nghi hoặc mở ra. Khi nhìn thấy tên người gửi, cả người lập tức chết lặng.
Người gửi: Hạ Trạch Khiêm. Thời gian gửi: sáng nay. Người nhận: “Vợ yêu”.
Cô nhớ đến tài liệu tối qua: “Thư gửi Trạch Khiêm.”
Như một giấc mộng, sáng nay cô thật sự nhận được thư hồi âm. Cảnh tượng này giống hệt những câu chuyện cổ tích thuở nhỏ. Viết thư cho người ở thiên đường, họ sẽ nhận được, và sẽ trả lời.
Cô kiểm tra lại tên người gửi mấy lần, vẫn không thể nhầm: “Hạ Trạch Khiêm”.
Nỗi dịu dàng chua xót lại dâng đầy lồng ngực. Cô không hề sợ hãi, cũng chẳng thấy hoang đường. Chỉ thấy ấm áp, vui mừng và mong chờ, như ngọn đèn phủ bụi bỗng được thắp sáng trong căn phòng trái tim đã từng phủ đầy tro tàn.
Cô hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh, rồi bắt đầu đọc nội dung bức thư. Mỗi dòng chữ đều thấm đẫm sự dịu dàng không thể phai. Như thể anh chưa từng rời đi, vẫn luôn ở cạnh bên cô.
Mở đầu là cách chào quen thuộc của anh. Cô gần như có thể nghe thấy giọng nói ấy, nghiêm túc mà ấm áp như nắng xuyên qua tầng mây.
“Gửi bà xã Hạ của anh, vợ yêu, đồ ngốc Giai Tri.”
Cô khẽ mỉm cười, tiếp tục đọc.
“Anh đã lên thiên đường rồi. Thư em anh nhận được. Anh không muốn thấy em buồn, nên dùng sao làm bút, trăng làm giấy, viết thư hồi âm cho em đây.”
Cô lau mắt, tay cầm chuột khẽ run.
“Đồ ngốc, anh ổn lắm. Chỉ là không thể ở bên em, chỉ là nhớ em đến phát điên. Em là điều duy nhất anh không buông được ở cõi đời này. Nên em yêu, đừng khóc vì anh nữa, đừng buồn vì anh nữa. Anh xót lắm. Và anh thật sự… không về được đâu.”
Anh bảo đừng buồn, vậy mà cô lại càng buồn hơn. Cô lặng lẽ nhìn màn hình, trong lòng khẽ thì thầm: Em nhớ anh quá đi. Nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm như một căn bệnh nan y, hết lần này đến lần khác tái phát. Chỉ cần ngoài trời có mưa, trong lòng cô cũng lập tức mưa giăng kín lối.
“Vì anh không về được, nên em yêu, hãy bước tiếp đi, đừng dừng lại vì anh mãi. Sau này sẽ có người đến bên em, thay anh yêu thương em. Biết đâu còn yêu em hơn cả anh. Dù không có người ấy, em yêu của anh vẫn phải sống thật tốt, một mình cũng được.”
Đó chính là lời anh sẽ nói.
“Một mình cũng phải ăn uống đàng hoàng, sống cho tử tế, vẫn phải mong chờ tương lai, vẫn phải hy vọng vào tình yêu.”
“Vợ yêu, anh xuống ga ở chặng này của đời em rồi. Em cứ coi anh là khách qua đường thôi, đừng lưu luyến quá. Đời em còn dài, phải tiếp tục đi.”
“Tất cả nỗi nhớ, tất cả sự không nỡ của anh, giờ hóa thành lời chúc phúc cho em.”
Đọc đến đây, cô như lại nhìn thấy đôi mắt anh, thanh tú ấm áp, vừa cười vừa chan chứa tình sâu. “Giai Tri, phải bình an mỗi ngày, vui vẻ mỗi năm nhé.”
Đêm pháo hoa năm ấy, nở rộ trong tiếng vang, rồi tan biến trong lặng im. Có lẽ số phận đã sớm gieo điềm báo, giấu trong nụ hôn mơ màng, trong lời ước ngọt lành. Hứa Giai Tri không kìm được nước mắt. Dấu chấm cuối câu của anh như tự tay khép lại một vòng tròn, vây kín tình yêu này.
“Giai Tri, anh ở thiên đường tốt lắm. Mong em cuộc sống vẫn viên mãn, như có anh, thậm chí hơn cả có anh.”
Hạ Trạch Khiêm lại lừa cô. Anh không hề lên thiên đường. Anh vẫn ở lại nhân gian. Vì cô mà đến, vì cô mà dừng. Ma quỷ không có bóng. Nhưng cô mãi mãi là mặt trời của anh.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Vĩnh An Muôn Đời - Hữu Lưỡng Điểm Điềm
4 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.