2.416 chữ · ~17 phút đọc
3.
Về sau, ta đổ một trận bệnh nặng, sốt đến mức nói mê nói sảng. Sư phụ không có tiền bốc thuốc cho ta, bèn phá bỏ quy củ, lẻn vào tủ thuốc của Hồi Xuân Đường. Gã học việc ở y quán đã đánh gãy ba cái xương sườn của ông.
Nhờ mấy thang thuốc đó mà ta giữ được mạng sống, thế nhưng ông lão ấy lại không bao giờ tỉnh lại nữa. Sau khi sư phụ ra đi, không còn ai quản giáo ta nữa. Ta mới thèm không thèm giống như ông, ta chỉ nhắm những chỗ dễ ra tay mà trộm. Việc vứt bỏ lương tâm và đạo nghĩa quả thực khiến bản thân sống dễ thở hơn nhiều. Cho đến khi gặp được nhà họ Thẩm, ta mới biết hóa ra trên đời này không chỉ có một kẻ ngốc giống như sư phụ ta.
Sư phụ từng cảnh cáo ta đừng có xen vào chuyện của người khác. Thế nhưng nếu ông có linh thiêng nơi chín suối, nhìn thấy tất cả những gì ta làm ngày hôm nay, chắc chắn ông cũng sẽ dặn dò ta răng: “Đã giúp thì giúp cho tới cùng, đừng bỏ dở giữa chừng.”
Càng đi về phía Bắc, thời tiết càng lạnh giá. Đám nha dịch quấn chặt những chiếc áo da cừu dày cộm, thỉnh thoảng lại ngửa cổ nốc một ngụm rượu để giữ ấm. Tốc độ di chuyển của đoàn người dần chậm lại, Chu Vũ lộ rõ vẻ nóng nảy bồn chồn, ngọn roi da quất xuống cũng thường xuyên hơn.
Nhà họ Thẩm gặp chuyện quá đột ngột, không có ai âm thầm lo liệu cho họ. Trên người họ vẫn là những bộ quần áo tù mỏng manh, duy nhất có một chiếc áo bông rách nát thì mấy người phải thay phiên nhau mặc. Đêm đến, họ nghỉ chân tại một túp lều hoang phế đổ nát. Chu Vũ cùng đám nha dịch chen chúc nhau bên trong lều để chắn gió, còn người nhà họ Thẩm thì bị đuổi ra ngoài lều, tụm lại canh giữ đống lửa lúc sáng lúc tối, lạnh đến mức răng đánh vào nhau lập cập.
Ta khom lưng lẻn qua đó. Thẩm Thanh Hòa nhìn thấy ta thì lộ vẻ không vui: “Sao ngươi lại tới nữa rồi?”
“Ta không tới chẳng lẽ trơ mắt nhìn các người chết cóng?”
Hắn dứt khoát buông xuôi: “Cả nhà chết chung một chỗ, kể ra cũng đông đủ, gọn gàng.”
“Ngươi chết đi thì đúng là rảnh nợ thật, quăng xác ra bãi đất hoang cho dã thú gặm sạch sành sanh.”
“Chỉ là tội nghiệp cho tiểu thư còn chưa đầy bảy tuổi, còn chưa kịp nhìn ngắm phồn hoa của thế gian này. Thẩm đại nhân mang trên mình đầy thương tích vẫn nỗ lực bám trụ không để rớt lại, phu nhân cả đời hướng thiện cuối cùng lại rơi vào cảnh đói rét căm căm. Ta không nỡ nhìn họ như vậy.”
Ta bắt đầu lôi đống đồ trong bọc hành lý ra ngoài. Nào áo bông, mũ, đồ che tai, rồi đến ủng da, đồ bảo hộ đầu gối. Cuối cùng, ta lôi ra một chiếc áo choàng bằng lông cáo, là thứ mà trước kia ta trộm được từ phòng của Thẩm Thanh Hòa.
“Nếu Thẩm công tử đã một lòng muốn chết, vậy thì ngươi cũng khinh thường mặc cái áo lông cáo này, chi bằng ta bán đi lấy tiền.”
Thẩm Thanh Hòa giật phắt lấy chiếc áo: “Dựa vào cái gì? Cái này vốn dĩ là đồ của ta.”
Ta khinh thường: “Ta còn tưởng rằng ngươi có khí phách lắm cơ đấy.”
Thẩm Thanh Hòa bị ta chọc giận, vung nắm đấm định lao tới, nhưng lại bị Thẩm lão gia giữ chặt lấy cổ tay, dùng sức đẩy ngã hắn xuống đất.
“Nghiệp chướng!”
“Nam tử hán đại trượng phu mà lòng dạ hẹp hòi như lỗ kim, sách thánh hiền dạy con như thế đấy à?”
“Nhà họ Thẩm chúng ta ba đời trung lương, tận trung với triều đình, đến cuối cùng chịu oan ức nhục nhã, lưu lạc khắp nơi. Con không lo nghĩ xem làm sao để vự dậy tinh thần, lại cứ đi chấp nhặt, giận dỗi với một cô nương?”
Thẩm Thanh Hòa vẫn cố chấp ngẩng cao đầu: “Tất cả đồ vật của nàng ta đều là trộm cắp mà có, cuối cùng lại đến trước mặt chúng ta giả vờ làm người tốt. Loại trộm vặt vô lương tâm như vậy, đáng lẽ phải báo quan bắt đi mới đúng.”
Thẩm đại nhân cười khổ, nói: “Thanh Hòa, chuyện đúng sai trên đời này không phải chỉ có hai màu đen trắng. Có kẻ nửa đời giả vờ nhân nghĩa nhưng bên trong lại gian ác khôn lường, có kẻ khốn cùng vì kế sinh nhai mà lầm đường lạc lối, nhưng bản tính lại chân thành. Trải qua kiếp nạn lớn như thế này rồi, sao con vẫn có thể chỉ dựa vào biểu hiện trước mắt mà hồ đồ phán xét lòng người?”
Thẩm Thanh Hòa dùng tay chống xuống đất, im lặng một lúc lâu, mãi sau mới thốt lên một tiếng nghẹn ngào, u uất:
“Cha, con không cam tâm… con không cam tâm…”
4.
Thẩm đại nhân đỡ hắn đứng dậy: “Không cam tâm thì phải sống cho thật tốt.”
Sau khi Thẩm Thanh Du mặc chỉnh tề, nàng vuốt vuốt vào đôi bao tai lông xù, thỏ thẻ nói: “Tỷ tỷ tốt quá, giờ ta không còn lạnh nữa, nhưng mà bụng đói quá đi mất!”
Thẩm đại nhân cũng không khách sáo nữa, thành tâm khẩn cầu ta: “Cô bé, lão phu đã lâm vào đường cùng, chẳng còn mặt mũi gì nữa rồi. Nếu ngươi đã quyết ý đi theo, liệu có thể nhân lúc thuận tiện mua giúp chúng ta ít dầu muối, lương thực và củi lửa được không, khẩu phần trên quan phủ phát xuống thực sự không thể no bụng.”
“Được, Thẩm đại nhân cứ đợi ta.”
Trước khi ta đi, Thẩm Thanh Hòa nhỏ giọng gọi ta lại: “Xin lỗi, vừa rồi ta đã bốc đồng, xin hỏi đại danh của cô nương?”
“A Tước.”
Hắn thu lại vẻ hung hăng, ánh mắt giờ đây đã hoàn toàn bình thản: “A Tước cô nương, miếng ngọc bội kia giá trị xa xỉ, nếu sau này không còn bạc chi tiêu, cô nương cứ việc đem cầm cố lấy tiền.”
Ta đến một thị trấn gần đó mua sắm đồ đạc, chuẩn bị mang đến cho bọn họ một lần nữa. Vừa mới trà trộn vào đoàn người, không biết Chu Vũ từ đâu lao ra chộp lấy cánh tay ta.
“Ta rình ngươi mấy ngày rồi, cuối cùng cũng tóm được. Ta đã bảo đồ đạc trên người nhà họ Thẩm đâu phải từ trên trời rơi xuống.”
✦ Truyện cùng thể loại
Thần Y Trọng Sinh - Mạc Phàm (FULL)
1.969 ch
Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
357 ch
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show - Phong Giật
1.414 ch
Không Biết A Tỷ Là Nam Chính
33 ch
Thần Khúc
1.789 ch
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần - Lâm Chính (Bản Chuẩn - Mới)
4.992 ch
Xuyên Không Đấu Trọng Sinh: Thiên Kim Giả Làm Giàu Ở Thập Niên 80
498 ch
Siêu Cấp Phú Nhị Đại - Giang Ninh (full) - truyện tác giả: Thiên Lôi
2.279 ch
“Một con nhóc ranh ma dám giở trò ngay dưới mí mắt ta, ngươi có biết nhà họ Thẩm là trọng phạm triều đình. Ngươi lén lút tiếp tế cho họ, không lẽ là đồng đảng của bọn loạn thần?”
Mắt ta đảo liên hồi: “Ui cha đau đau đau, quan gia giơ cao đánh khẽ, ngài nghe ta giải thích!”
Trước đây khi trộm cắp vặt ta cũng từng bị bắt, nên việc nịnh nọt khúm núm hạ mình là bản năng cơ bản của ta. Chu Vũ nghĩ ta cũng chẳng giở được trò trống gì, bèn buông tay thả ta ra.
Ta quỳ sụp xuống đất: “Ta khai, ta khai hết. Thuở ông nội ta còn sống từng nhận sự tiếp tế của nhà họ Thẩm. Đến nay họ gặp nạn, người trong nhà nghĩ đến tình xưa nghĩa cũ, cứ bắt phải có người đến chăm nom. Nhưng đùn qua đẩy lại, cả nhà già trẻ lớn nhỏ chẳng ai chịu đến nộp mạng, cuối cùng đành phải đẩy ta ra.”
“Quan gia tưởng ta ham đến đây lắm chắc!”
Chu Vũ cười gian xảo, xông đến cướp bọc hành lý của ta: “Một con nhóc hoang không nơi nương tựa, vậy thì dễ xử lý rồi. Mau nộp bạc ra đây để hiếu kính các vị quan gia!”
Hắn dốc ngược bọc hành lý đổ tung tóe xuống đất, bên trong chỉ có chút dầu muối, lương thực và mấy miếng thịt khô.
“Chỉ có ngần này, ngươi đi tiếp tế mà không mang theo một xu nào, lừa quỷ đấy à?”
“Dĩ nhiên là không phải rồi, người nhà có cho ta tiền lộ phí, nhưng ta đã giấu kỹ rồi.”
Sắc mặt Chu Vũ vô cùng khó coi.
Ta dứt khoát ngồi bệt xuống đất: “Hay là quan gia giải ta về lại Kinh thành chịu tội đi, dọc đường gió tuyết ngập trời thế này, ta cũng chẳng thèm đi theo nữa!”
“Hoặc là quan gia giao ta cho quan viên địa phương ở chặng tiếp theo đi, chỉ sợ bọn họ nẫng tay trên lĩnh hết công trạng, còn quan gia thì chẳng xớ được gì đâu!”
Hắn lấy mũi đao nâng cằm ta lên: “Ý ngươi là ta không làm gì được ngươi có đúng không?”
“Nếu đường nào cũng không thông, chi bằng để ông đây vui vẻ một chút, biết đâu lại tha mạng cho ngươi!”
Thẩm phu nhân đứng ở đằng xa rưng rưng nước mắt, không ngừng lắc đầu: “Đừng mà, A Tước đừng mà!”
5.
Ta nhìn bà bằng ánh mắt ra hiệu hãy yên tâm, sau đó kéo mở cổ áo, cười khanh khách:
“Được thôi, miễn là ngài không sợ bị lây bệnh bẩn thỉu thì ta rất sẵn lòng hầu hạ!”
Hắn nhìn rõ những nốt mẩn đỏ trên cổ ta, sợ hãi lùi lại vài bước, trầm giọng chửi thề: “Đúng là mẹ nó xui xẻo!”
Ta ngước đầu nhìn hắn: “Đại nhân, ngài nhắm một mắt mở một mắt không được sao? Dù sao mục tiêu của ngài và ta đều như nhau, là hộ tống nhà họ Thẩm đến Liêu Đông bình an. Đến lúc hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta ai về làm việc của người nấy.”
“Cứ đến mỗi thị trấn, ta sẽ lấy bạc ra hiếu kính ngài, ngài thấy như vậy có được không?”
Tuy Chu Vũ tức giận nhưng cũng chẳng có cách nào tốt hơn.
“Tốt nhất là ngươi đừng có giở trò, bằng không ta sẽ cắt sạch lương thực của mấy miệng ăn nhà họ Thẩm, không chừa lấy một hạt.”
“Được thôi!”
Ta lồm cồm bò dậy từ mặt đất, ba chân bốn cẳng chạy về phía họ.
“Phu nhân, ta mang đến gạo mì dầu muối và thịt khô rồi, tối nay mọi người có thể ăn một bữa cháo thịt nóng hổi.”
Ta móc ra một bọc giấy dầu từ trong lớp lót áo bông, “Đúng rồi, ta còn mang cho tiểu thư mấy miếng bánh ngọt để ăn cho vui miệng nữa.”
Thẩm phu nhân nắm lấy tay ta, xót xa nói: “Đứa nhỏ này chịu khổ rồi, vừa rồi làm ta sợ muốn chết.”
Thẩm Thanh Hòa đảo mắt nhìn ta từ đầu đến chân một lượt, gặng hỏi đi gặng hỏi lại: “Mấy nốt mẩn đỏ trên người ngươi là thế nào? Có cần tìm thầy thuốc không?”
“Thể chất của ta bẩm sinh khác người thường, chỉ cần có vết gãi nhẹ là sẽ nhanh chóng nổi mẩn đỏ, trông thì khiếp sợ thế thôi, chẳng qua là vừa rồi lúc cởi cổ áo ta tiện tay gãi vài cái.”
Cuối cùng Thẩm đại nhân cũng trút được gánh nặng mà cười: “A Tước thật là lanh lợi, chẳng bù cho một nhà cứng đầu nhà chúng ta, chỉ biết lấy trứng chọi đá, vừa rồi còn định lao ra liều mạng với Chu Vũ nữa đấy.”
Sau khi hợp tác với Chu Vũ, việc ta ra vào đoàn lưu đày đã thuận tiện hơn rất nhiều. Cứ đến mỗi vùng có thị trấn, ta lại đi mua sắm nhu yếu phẩm, thỉnh thoảng mua cho Thanh Du vài viên kẹo, mua cho Thẩm phu nhân một bao kim chỉ. Áng mây mù trên gương mặt họ dần dần tan biến, tiếng cười cũng xuất hiện nhiều hơn.
Đi ròng rã suốt ba tháng trời, cuối cùng chúng ta cũng đặt chân lên mảnh đất Liêu Đông. Kết thúc những ngày tháng màn trời chiếu đất, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, nỗi lo mới lại ập đến. Ở chặng dừng chân cuối cùng, đến cả chiếc áo choàng lông cáo của Thẩm Thanh Hòa cũng đã phải đem đi cầm cố lấy tiền. Giờ đây hành trang trống rỗng, thực sự đã lâm vào bước đường cùng.
Thẩm đại nhân an ủi mọi người: “Chuyển vận sứ Lưu đại nhân ở Liêu Đông, năm xưa khi vào Kinh thi cử từng là môn sinh của ta, ta cũng từng nhiều lần tiến cử đề bạt hắn, nghĩ bụng có chút tình xưa nghĩa cũ này, hắn sẽ không làm khó chúng ta quá đâu.”
Nào ngờ, đến cả mặt của Lưu đại nhân chúng ta cũng chẳng được thấy. Tên quan sai dẫn chúng ta đến trước mấy gian nhà nát, không muốn nán lại một khắc nào, quay đầu định đi thẳng.
Thẩm đại nhân gọi hắn lại: “Quan gia, phiền ngài nhắn giúp một lời tới Lưu đại nhân, cứ nói…”
Tên quan sai mất kiên nhẫn ngắt lời: “Lưu đại nhân của chúng ta làm gì có thời gian rảnh rỗi mà tiếp chuyện cái đám nghèo kiết xác các người. Đã bị lưu đày đến tận xó xỉnh này rồi còn ngỡ mình là quan lớn Kinh thành đấy à?”
Thẩm phu nhân xưa nay tính tình vốn hiền hậu cũng nhịn không nổi mà chửi ầm lên:
“Đồ chó má vong ơn phụ nghĩa. Chẳng phải năm đó khi còn ở nhờ nhà họ Thẩm, một tiếng sư mẫu, hai tiếng sư mẫu đều kêu vô cùng thân thiết sao. Giờ đây đến mặt cũng không dám thò ra, thiên đao vạn quả mà!”
Tia hy vọng cuối cùng tiêu tan, cả nhà đành phải tự tìm đường sống.
Chương này thế nào?
✦ Truyện mới cập nhật
Xem tất cả →Khi Tình Yêu Phai Mờ - Ức Hoa
73 ch
Thẩm Chỉ
7 ch
Tri Hạc Ngữ Hoan
9 ch
Sau Khi Tôi Chết, Cô Ấy Thật Sự Tái Giá
18 ch
Mẹ! Con Không Muốn Xem Mắt!!!
12 ch
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
13 ch
Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh
6 ch
Sau Khi Alpha Phế Có Con Thì Hoàn Lương Rồi
48 ch
Chương đọc hay không? ☕
Ủng hộ 5k–50k VND để admin duy trì server và thêm truyện mới.