Thể loại: Ngôn tình, Thanh mai trúc mã, Trùng sinh, Ẩm thực, Ngọt văn, Niên đại, Đời thường GIỚI THIỆU Đào Đào chỉ chợp mắt một cái, vậy mà đã quay về năm 1997. Năm đó, Cảng Thành được trao trả, cô mới lên tám, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Tiệm bánh mì của gia đình chưa phá sản, mẹ kế là dì Úc chưa bị đứa trẻ có tính tình kỳ quái, gay gắt như cô ép phải bỏ đi, và Úc Loan cũng chưa qua đời.Vạt nắng cũ kỹ xuyên qua chiếc tủ kính kiểu cũ trong nhà, cô giàn giụa nước mắt nhìn Úc Loan bảy tuổi đang ngồi xổm dưới hàng bánh kem hình giỏ hoa, kêu lạch cạch chơi con ếch sắt. Cậu bé là đứa em trai mắc chứng tự kỷ nhẹ mà dì Úc dẫn theo.Nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc ngây ngô trên mặt bàn: “Mụ đàn bà tồi tệ và kẻ ngốc không được vào”, Đào Đào quyết tâm viết lại vận mệnh của mình. Sống lại một đời, cô muốn tất cả những người cô yêu thương đều được hạnh phúc.Nhất là Úc Loan… Hồi nhỏ cô hay bắt nạt cậu, cậu khóc cũng chẳng dám thành tiếng, khuôn mặt trắng trẻo ngoan ngoãn, chỉ biết dùng đôi mắt trong veo như suối nhìn cô, rụt rè túm lấy góc áo cô gọi: “Chị ơi.”Sau khi sống lại, cô phụ giúp gia đình quản lý tiệm bánh, chăm chỉ học hành, yêu thương người thân bạn bè, rèn luyện cho Úc Loan cách tự lập. Thấy mọi thứ đang ngày một khởi sắc, Đào Đào vừa lên đại học quyết định tìm người yêu để ăn mừng một phen. Ngờ đâu đúng ngày cô có bạn trai, Úc Loan bị kích động mạnh đến mức suy sụp. Đào Đào dỗ dành hồi lâu, cậu mới rúc vào hõm vai cô, tủi thân rơi nước mắt hệt như một chú chó bự: “Em ghét… người khác… nắm tay chị.”–Trong nhận thức của Úc Loan, thế giới này vận hành theo một trật tự tuyệt đối như một công thức được lập trình sẵn. Chỉ duy nhất Đào Đào là ẩn số X. Cô sẽ hất tung bộ xếp hình của cậu, giấu bài tập của cậu, hành hạ cậu làm đủ thứ chuyện, nhưng lại kéo cậu vào phòng giấu đi để bảo vệ khi cơn bão ập tới. Về sau, trong suốt những đêm mưa sấm chớp của tuổi thơ, cậu luôn ôm gối đứng chôn chân trước cửa phòng cô, đợi cô vừa càu nhàu ghét bỏ vừa kéo cậu vào trong.Bà
Tài Thần Thiên Kim
Ngôn Tình · Trọng Sinh